Thứ Hai, 2 tháng 12, 2024

CHO VÀ NHẬN

 


Một ngày nọ, một sinh viên trẻ cùng giáo sư đi dạo và tình cờ thấy đôi giày cũ của một nông dân nghèo. Anh sinh viên muốn giấu giày để trêu chọc người nông dân, nhưng vị giáo sư khuyên anh làm điều ngược lại: đặt tiền vào giày. Khi người nông dân tìm thấy đồng tiền trong từng chiếc giày, ông sửng sốt, rồi quỳ xuống cảm tạ trời đất. Ông chia sẻ rằng số tiền ấy đến đúng lúc cứu giúp gia đình ông khỏi khó khăn, khi vợ bệnh nặng và các con thiếu ăn. Chứng kiến điều đó, anh sinh viên xúc động rơi nước mắt, nhận ra niềm vui và ý nghĩa sâu sắc của việc cho đi. Giáo sư đã dạy anh một bài học quý giá: cho đi không chỉ giúp người khác mà còn mang lại hạnh phúc thật sự cho chính mình.

 

One day, a young student was walking with his professor and came across an old pair of shoes belonging to a poor farmer. The student wanted to hide the shoes as a prank, but the professor suggested a kinder idea: placing money in the shoes instead. When the farmer found the coins inside, he was astonished. Overwhelmed with emotion, he knelt and thanked the heavens, revealing that the unexpected gift came just in time to help his sick wife and hungry children. The scene deeply moved the student, bringing him to tears. He realized the profound joy and meaning of giving. The professor taught him an invaluable lesson: giving not only helps others but also brings true happiness to oneself.

 

SỰ TÍCH HOA CỎ MAY

 


Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ, có một đôi trai gái yêu nhau say đắm. Nàng là tiểu thư xinh đẹp của một gia đình quyền quý, còn chàng chỉ là một anh đốn củi nghèo, sống cô độc trong căn lều tranh đơn sơ. Dẫu nhiều người giàu sang ngỏ ý cầu hôn, trái tim nàng chỉ dành cho chàng trai thật thà, tốt bụng.

Tình yêu của họ không được chấp nhận. Cha mẹ nàng cương quyết ngăn cấm, thậm chí đuổi chàng ra khỏi làng. Không cam lòng chia lìa, đôi trẻ quyết định rời đi, bắt đầu một cuộc sống giản dị nơi đất khách. Chàng ngày ngày cày thuê cuốc mướn, nàng đảm đang trồng trọt, chăm sóc nhà cửa. Tuy nghèo khó, họ vẫn hạnh phúc vì có nhau.

Thế nhưng, nhìn người vợ trẻ phải lam lũ, chàng không đành lòng. Nuôi chí làm giàu, chàng rời đi, hẹn sẽ trở về sau một năm với cuộc sống khá giả hơn. Nàng ở lại, ngày ngày ngóng trông trong hy vọng. Nhưng năm này qua năm khác, bóng dáng chàng vẫn bặt tăm.

Không chịu buông bỏ, nàng quyết tâm lên đường tìm chồng. Nàng băng qua bao núi đồi, hỏi han khắp chốn. Dẫu mệt mỏi, dẫu kiệt sức, tình yêu trong tim nàng vẫn cháy bỏng. Nhưng trời đất bao la chẳng hồi đáp, và cuối cùng nàng gục ngã trên hành trình đầy tuyệt vọng.

Cảm động trước lòng thủy chung của nàng, Ngọc Hoàng hóa thân nàng thành hoa Cỏ may – loài hoa nhỏ bé mang sắc tím nhạt nhưng bền bỉ đến lạ kỳ. Chị gió dịu dàng đưa hoa đi khắp chốn, để mỗi khi vướng vào vạt áo người qua đường, hoa như thì thầm hỏi về bóng hình chàng trai năm nào.

Hoa Cỏ may, dẫu mỏng manh nhưng sắc nhọn, như khắc ghi nỗi đau của chia xa, đồng thời mãi mãi tôn vinh một tình yêu son sắt không gì phai nhòa.

Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2024

TỎA SÁNG GIỮA NHỮNG SẮC MÀU KHÁC BIỆT

 

Nguyễn Khánh Linh, cô học trò xuất sắc của tôi, đã chia sẻ một câu chuyện đầy cảm hứng bằng tiếng Anh về hành trình trưởng thành, vượt qua khó khăn và tìm lại giá trị bản thân. Bài viết này là một bức tranh sống động về những cảm xúc chân thật, những suy tư sâu sắc về việc so sánh mình với người khác và quá trình học cách trân trọng sự khác biệt của mỗi người. Mỗi từ trong bài đều thể hiện sự kiên cường, và đó là bài học quý giá không chỉ dành cho Linh mà cho tất cả chúng ta – rằng hạnh phúc và thành công không phải đến từ việc so sánh, mà từ việc lắng nghe chính trái tim mình.

 

Nguyễn Khánh Linh, lớp 12 Anh, GPA: 9.6.

MC đọc to tên tôi, cố tình nhấn mạnh để âm thanh lớn hơn.

Tôi bước lên sân khấu tại buổi lễ, xung quanh là những tràng pháo tay vang dội. Ngay cả hiệu trưởng cũng khen ngợi tôi khi trao học bổng, điều này hiếm khi xảy ra.

Tôi có điểm trung bình cao nhất trường trung học trong học kỳ đầu tiên của năm đó và cũng giữ kỷ lục này từ lớp 10.

Vào thời điểm ấy, có lẽ ai cũng nghĩ rằng đó là niềm hạnh phúc lớn lao đối với tôi. Tuy nhiên, thực sự không phải vậy.

Đó chỉ là một chút niềm vui nhỏ sau chuỗi ngày buồn bã.

Tôi vừa nhận kết quả của kỳ thi Học sinh giỏi Quốc gia và không đạt được bất kỳ giải thưởng nào, thậm chí không có giải khuyến khích, điều này là cú sốc lớn đối với tôi.

Khi nhìn thấy kết quả, tôi cảm giác như thế giới đã sụp đổ. Tôi đã dành nhiều tháng cho kỳ thi này, tập trung hoàn toàn vào môn tiếng Anh, học hàng ngàn từ mới và làm hàng trăm đề thi. Nhưng một lần nữa, tôi không thể vượt qua bạn học giỏi nhất môn tiếng Anh trong lớp, người đã giành giải ba. Và tôi vẫn chỉ là một học sinh bình thường - tôi nghĩ vậy.

Những học sinh khác luôn ngưỡng mộ thành tích của tôi, nhưng tôi cảm thấy mình bình thường. Tôi có điểm trung bình cao nhất, nhưng tôi không phải là người giỏi nhất môn Toán hay tiếng Anh – những môn quan trọng nhất ở trường. Tôi đã tham gia kỳ thi quốc gia – mục tiêu tối thượng của mọi học sinh ở các trường chuyên, nhưng tôi không đạt được giải nào. Tôi tham gia mọi hoạt động ngoại khóa trong lớp, nhưng tôi không có tài năng gì nổi bật trong hát hay nhảy múa. Tôi tham gia một vài câu lạc bộ, nhưng tôi chưa bao giờ là thành viên xuất sắc nhất trong bất kỳ câu lạc bộ nào.

Tôi luôn so sánh mình với người khác.

Tôi ước mình sinh ra trong một gia đình giàu có để có thể nộp đơn vào bất kỳ trường đại học nào mà không lo lắng về vấn đề tài chính.

Tôi ước mình xinh đẹp với làn da mịn màng thay vì da dễ nổi mụn.

Tôi ước mình có tài năng trong thể thao hoặc âm nhạc.

Tôi luôn ngưỡng mộ người khác.

Cho đến gần đây, khi tôi có một kỳ nghỉ dài để đón Tết Nguyên Đán và phòng chống dịch COVID-19, tôi đã đắm mình trong nhiều câu chuyện tình yêu – gần như là thể loại sách duy nhất mà tôi đọc ngoài sách giáo khoa. Bất ngờ, tôi bắt gặp một câu nói từ một triết gia nổi tiếng Trung Quốc: “Tử phi ngư, an tri ngư chi lạc?” nghĩa là: Nếu bạn không phải là cá, sao bạn có thể hiểu niềm vui của cá?

Lúc đó, vào đêm ấy, có lẽ tôi đã nhận ra một trong những bài học quan trọng nhất trong cuộc đời mình. Cá nhân tôi, câu nói này có thể hiểu rằng chúng ta không thể thực sự hiểu được cảm xúc và tình cảm của người khác vì chúng ta không phải là họ. Mỗi người có hoàn cảnh riêng, được hình thành từ di truyền, môi trường sống đến những trải nghiệm họ đã trải qua, điều này dẫn đến hành động, lựa chọn và cảm xúc độc đáo của họ đối với mọi thứ. Điều ngọt ngào với người này có thể là độc dược với người khác. Tất cả những cảm xúc của người khác mà chúng ta nhận thấy chỉ là những gì chúng ta cho rằng, kết quả từ nhận thức và quan điểm chủ quan của chúng ta. Vì vậy, chỉ có tôi mới hiểu rõ bản thân mình, tôi muốn gì, tôi là ai. Chỉ có tôi mới có thể xác định giá trị cốt lõi của mình bằng cách lắng nghe trái tim, chứ không phải bằng cách so sánh mình với người khác.

Khi không so sánh, tôi nhận ra những khía cạnh đã bị lu mờ bởi những thành công rực rỡ và đáng ngưỡng mộ của người khác. Tất cả chúng ta đều có khuyết điểm bên cạnh những điểm tốt. Người bạn giỏi nhất môn Toán có thể gặp rất nhiều khó khăn với các môn xã hội. Những người có tài năng âm nhạc trong lớp tôi luôn khao khát có cơ hội tham gia kỳ thi Học sinh giỏi Quốc gia. Và hầu hết các bạn của tôi cũng bị mụn như tôi. Không ai là hoàn hảo.

Tuy nhiên, việc nhận ra nhược điểm của người khác không phải là cách để xây dựng sự tự tin của tôi. Thay vào đó, tôi nên tập trung nhiều hơn vào việc phát triển những điểm mạnh của mình thay vì cảm thấy buồn bã về những yếu điểm. Khả năng đa năng và thích nghi của tôi, giúp tôi học tốt các môn học, cũng có thể giúp tôi nhanh chóng thích nghi với môi trường liên ngành. Ngay cả những nhược điểm của tôi cũng có thể mang lại cho tôi nhiều kinh nghiệm mà người khác có thể không có, chẳng hạn như kỹ năng quản lý tiền bạc khi phải đối phó với khó khăn tài chính trong việc theo học đại học.

Thêm vào đó, tôi bắt đầu học cách tôn trọng và trân trọng sự khác biệt giữa con người với con người. Vì tôi không thể hiểu được họ, làm sao tôi có thể tự cho mình quyền áp đặt quan điểm của mình lên suy nghĩ của người khác?

Câu nói tám chữ này đã có tác động không thể đo lường đối với tôi, nhưng nó có thể chỉ là một câu trích dẫn bình thường như hàng triệu câu trích dẫn ngoài kia. Sự khác biệt đó góp phần tạo nên một thế giới đa dạng, trong đó tôi cần tạo nên sắc màu riêng của mình bên cạnh những màu sắc của người khác. Tuy nhiên, một kiệt tác luôn được vẽ từ nhiều sắc thái khác nhau, dù là sự biến đổi nhỏ nhất, chứ không phải từ một tông màu đơn điệu.

GIA ĐÌNH SUM VẦY 2022

Nhân dịp Gia đình sum vầy, con muốn nhắc lại những kỷ niệm ngọt ngào, đặc biệt là tình cảm của chị Đặng Thu Hương dành cho Bà, Bố và Mẹ. Chị luôn là người thấu hiểu, đồng hành và gắn bó sâu sắc với những ký ức gia đình. Những khoảnh khắc ấm áp ấy, dù năm tháng có qua đi, vẫn đọng lại trong trái tim mỗi người, trở thành sợi dây kết nối bền chặt giữa các thế hệ.

Nhắc đến gia đình, trong lòng con lại bừng lên bao kỷ niệm ấm áp về ngôi nhà xưa, nơi con được sinh ra và lớn lên dưới tình thương bao la của bố mẹ. Nhớ bà nội, người đã yêu thương con bằng cả trái tim, dù bà và bố đã về với tổ tiên nhưng hình ảnh và tình cảm ấy vẫn sống mãi trong con.

Con nhớ những bát cháo bột ngô mà bà nấu, thơm ngậy mùi bột ngô hòa quyện với rau bí ngọt mát. Lúc đó, dù ăn chẳng nhiều nhưng mùi vị ấy vẫn mãi còn vẹn nguyên trong ký ức, mỗi lần nghĩ đến là lòng con lại thắt lại nhớ bà vô cùng.

Bà ơi cháu nhớ vô cùng,

Bát cháo ngọt lịm, yêu thương tháng ngày.

Mùi ngô bột ấm còn đây,

Dẫu bà khuất bóng, lòng này nhớ thương.

Rồi con nhớ bố, người thường đi xa làm việc cả tháng mới trở về nhà, mỗi lần về lại mang theo quà cho chúng con. Con không quên những ngày bố nấu nồi canh sắn với chút thìa là, thơm ngọt lạ kỳ. Những chiều hè, khi con về đến đầu ngõ, mùi canh sắn đã thoảng đâu đây, khiến con đói mềm, chỉ cần một bát cơm với canh sắn thôi cũng đã đủ ấm lòng. Nhớ bố, yêu bố thật nhiều.

Bố ơi con nhớ không nguôi,

Nồi canh sắn nóng, ngọt bùi khó quên.

Mùi thơm còn mãi khắp miền,

Lòng con thầm gọi, nhớ tên của Người.

Mẹ, người mẹ hiền hậu, đêm hè oi ả vẫn kiên trì quạt cho các con ngủ ngon. Những ngày mưa không đi làm được, mẹ lại ngồi vá từng chiếc áo, chiếc quần cho chúng con. Bàn tay mẹ dù gầy guộc nhưng lại khéo léo, những đường kim mũi chỉ nhẹ nhàng, tỉ mỉ như một thợ may tài ba. Giờ đây, sức khỏe mẹ không còn như trước, chúng con biết rằng dù có bận rộn đến đâu, cũng phải chăm sóc mẹ thật chu đáo, vì mẹ là tất cả đối với chúng con. Mẹ cố gắng ăn uống đầy đủ để mau khỏe lại, để chúng con được ở bên mẹ lâu hơn.

Mẹ ơi con thấy trong lòng,

Nhớ bàn tay mẹ gánh gồng sớm trưa.

Vá từng chiếc áo ngày mưa,

Chăm lo cho cháu, cho con đêm ngày.

Giờ đây, con đã có gia đình riêng, có các con cháu ngoan ngoãn, và mỗi ngày lại càng tự hào về gia đình mình hơn. Dù có những lúc khó khăn, nhưng con luôn cảm nhận được sức mạnh từ những kỷ niệm xưa, từ tình yêu thương mà gia đình đã dành cho con.

Gia đình là tổ ấm êm,

Là tình yêu mãi bên thềm thiết tha.

Con luôn hạnh phúc trong nhà,

Dẫu cho năm tháng phôi pha chẳng mờ.

Yên Mỹ, ngày 11/12/2022

ĐỪNG EM ƠI!

Không hiểu sao, bài thơ Đừng em ơi luôn theo tôi suốt gần 30 năm, kể từ khi tôi còn là cậu sinh viên năm 2 - Khoa Sư phạm Tiếng Anh - Trường Đại học Ngoại ngữ, Đại học Quốc gia Hà Nội. Mỗi câu chữ trong bài thơ như một lời nhắc nhở về những giá trị cuộc sống giản dị mà sâu sắc. Trong những năm tháng học trò, tôi đã cảm nhận được sự thấm thía của từng dòng thơ ấy, và giờ đây, khi nhìn lại, những lời khuyên ấy vẫn vẹn nguyên giá trị. Bài thơ là một sự phản chiếu tâm hồn, một lời nhắn nhủ chân thành không chỉ cho một người, mà cho tất cả chúng ta trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc và ý nghĩa cuộc sống.


Trước cửa nhà của nhà thơ William Shakespeare,

nơi lưu giữ dấu ấn của một trong những cây bút vĩ đại nhất trong lịch sử văn học thế giới.

--------------------------

Em đừng làm một kẻ lang thang,

Đi tìm trăng vàng giữa ban ngày chói nắng.

Trong vũ trụ bao la, không bao giờ bình lặng,

Vầng trăng đâu chẳng thấy, chỉ ảo ảnh vô hình.

Em đừng làm những câu kinh, đọng trên môi những người ngoại đạo,

Họ đâu tường thấu đáo,

Những lời kinh chân chất,

Chắt tinh khiết cuộc đời.

Em đừng quên, em là một con người,

Trong hàng triệu con người, vì mỗi người đang sống.

Em đang góp vào biển đời luôn xao động,

Hướng lòng mình theo tiếng gọi của trái tim.

Đừng bao giờ, em nhé, mất niềm tin,

Cho trái đất già nua trước tuổi,

Cho cây đời mau trở thành cằn cỗi,

Kéo bình minh mau tới xế chiều.

Em ơi, đừng bao giờ để mất tình yêu,

Dù cuộc sống bao muôn vàn nghiệt ngã,

Tình yêu nối đời ta từ vạn ngả,

Hạnh phúc ngọt lành thành điểm sáng lung linh.

Em ơi, đừng bao giờ đánh mất chính mình,

Đừng đánh mất những niềm vui thường nhật.

Ngày tháng đổi thay, đừng quên điều duy nhất:

Nhân ái với đời, đời nhân ái cho ta.



BẢN DỊCH "ĐỪNG EM ƠI!"

Don’t wander, chasing the moon’s bright glow,

In the scorching sun, where no moonlight will show.

In the vast, restless sky, peace never stays,

The moon you seek is lost in invisible haze.

 

Don’t speak prayers that others don’t understand,

Their hearts cannot grasp the truth at hand.

The humble words of prayer, so pure,

Hold life's essence, simple and sure.

 

Don’t forget, you are a part of this world,

Among millions of lives, each unfurled.

You add to the sea of life, ever wide,

Following the call that beats inside.

 

Never lose faith, my dear, hold tight,

For the earth shouldn’t wither before its light.

The tree of life must not grow dry,

As dawn turns to dusk, we ask it to fly.

 

Oh, never lose love, in the storm and strife,

Though life may test the heart of life.

Love binds us from every path we roam,

Creating joy, lighting our way home.

 

Oh, never lose yourself, stay true,

Cherish the joys that carry you through.

As time moves on, don’t forget this key:

Kindness to life, and life will return it to thee.

---THE END---




TÂM TÌNH CỦA CON DÂU ÚT DÀNH TẶNG MẸ

         

Dưới đây là những dòng tâm sự chân thành và đầy cảm xúc của Hà Vân, vợ tôi, gửi tới mẹ – người đã dành trọn cuộc đời để yêu thương và hy sinh vì con cháu. Nhân dịp kỷ niệm ngày Gia đình sum vầy 11/12/2022, bài viết không chỉ là món quà tinh thần mà còn là lời tri ân sâu sắc, chứa đựng tất cả sự kính trọng và yêu thương dành cho mẹ. Những dòng chữ này gói trọn cảm xúc về người đã âm thầm dựng xây một mái ấm tràn đầy tình yêu thương và gắn kết.



Mẹ kính yêu của chúng con!

“Đêm chong đèn ngồi nhớ lại từng câu chuyện ngày xưa…” – câu hát ấy vang lên, đưa chúng con trở về miền kí ức một thuở xa xưa. Thuở ấy, lời ru ngọt ngào của mẹ đã theo chúng con vào những giấc ngủ say nồng, chắp cánh cho những ước mơ đầu đời.

Mẹ ơi, mẹ đã khắc dấu ấn sâu đậm lên cuộc đời của tất cả chúng con. Những ngày mẹ yếu, chúng con may mắn được ở bên, lắng nghe mẹ kể về một thời thanh xuân đầy hy sinh. Khi ấy, mẹ vừa làm ruộng ban ngày, vừa gánh hàng rau lên chợ xa mỗi đêm. Đôi vai gầy của mẹ gánh nặng biết bao lo toan, chỉ để đổi lấy những bữa cơm ngon và manh áo lành cho chúng con.

Mưa gió, rét buốt, hay nắng cháy, mẹ chẳng nề hà, chỉ mong chúng con có một tương lai tươi sáng. Bây giờ, dù đôi chân mẹ đã không còn vững vàng, nhưng những bước chân ấy vẫn dõi theo chúng con trên mọi chặng đường. Cuộc đời mẹ tựa bức tranh muôn màu, mỗi sắc màu lại là một câu chuyện, một bài học chúng con mãi không quên.

Hôm nay, trong giây phút đặc biệt này, chúng con muốn gửi tới mẹ lời yêu thương chân thành nhất: CHÚNG CON YÊU MẸ! Người mẹ đã dành trọn cả cuộc đời để lo lắng, chăm sóc và yêu thương chúng con.

Khi nghe mẹ hát, chúng con cảm nhận được sự ấm áp len lỏi trong tim. Những câu hát ấy không chỉ ru chúng con vào giấc ngủ, mà còn là nguồn động viên, tiếp thêm sức mạnh để chúng con vượt qua bao khó khăn trong cuộc đời.

Mẹ kính yêu, có lẽ ngàn lời cảm ơn cũng không thể diễn tả hết lòng biết ơn của chúng con. Thay vì nói ra, chúng con nguyện dùng thời gian và những hành động yêu thương để báo đáp mẹ.

Con thương dáng mẹ hao gầy,

Mong cho mẹ mãi tháng ngày bình yên.

Dẫu cho năm tháng muộn phiền,

Tình con mãi ấm, mẹ hiền chớ lo.

Chúng con nguyện sẽ bên mẹ, chăm sóc mẹ với tất cả tình yêu thương như mẹ đã làm cho chúng con suốt cuộc đời này. MẸ ƠI, CHÚNG CON YÊU MẸ!

Yên Mỹ, ngày 11/12/2022


THƯ GỬI BÀ NỘI CỦA CHÁU BÔNG

 



Bà nội kính yêu!

Con là Bông của bà đây ạ.

Hè vừa rồi, con được về Việt Nam và mang theo bao kỷ niệm đáng nhớ, trong đó những khoảnh khắc bên bà là điều con trân quý nhất. Dù bà không đi lại được, nhưng mắt bà vẫn rất tinh tường. Bà thường gọi:

        - Bông ơi, Bông ơi! Đập cho bà con muỗi!

Vậy mà con nhìn mãi, chẳng thấy con muỗi nào!

Dù đã 82 tuổi, nhưng giọng hát của bà vẫn hay lắm. Cả nhà ai cũng thích nghe bà hát. Con nhớ nhất một kỷ niệm. Hôm ấy trời mưa to, sấm chớp ầm ầm, con sợ quá định lấy điện thoại gọi cho bố mẹ. Nhưng bà bảo:

        - Đừng nghe điện thoại, sét nó nổ cho thủng tai bây giờ!

Thế là con chỉ biết nằm ôm bà, trùm chăn mà khóc thút thít. Nhưng khi ôm bà, con thấy ấm áp vô cùng.

Con thương bà lắm, vì bà hay đau nhức. Con luôn cầu mong bà sớm bình phục, khỏe mạnh, và có thể đi lại như trước, để khi con về Việt Nam, bà lại dắt con sang nhà hàng xóm chơi như bà từng kể.

Con Bông của bà.


Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2024

THƠ VUI TẶNG ANH CHỊ VINH NGA

 Nhân dịp cháu Ngọc nhà mình vinh dự được làm đại diện cho giới tri thức trẻ của cộng đồng người Việt tại Nga để đón tiếp Thủ tướng Phạm Minh Chính, em chẳng có gì hơn ngoài mấy câu thơ góp vui, bày tỏ niềm tự hào ngút ngàn về cô cháu gái vừa xinh đẹp, vừa giỏi giang. Thay mặt “hậu phương” ở quê nhà, em xin gửi lời chúc anh chị và các cháu nơi trời Nga lúc nào cũng mạnh khỏe, hạnh phúc và thành công rực rỡ. Nhớ rằng, mọi chiến công của nhà mình đều được cả xóm... hóng tin với niềm kiêu hãnh không hề nhẹ đâu ạ!

Vinh, Nga nở mặt thật là vui,

Con gái giỏi giang sáng rạng ngời.

Chào đón Thủ tướng tay bắt chặt,

Đất Việt, trời Nga tiếng cười tươi.

Vinh cười vỗ bụng vang từng chặp,

Nga khẽ mỉm môi bảo: “Thật cừ!”

Mong cháu Như Ngọc càng vươn tới,

Đỉnh cao tri thức sáng muôn nơi.

Yên Mỹ, 24/10/2024

TỰ HÀO QUÁ NGỌC ƠI!

 


Cháu Ngọc tiếng tốt vang xa,
Tài năng vượt mọi sơn hà, biển khơi.
Nước Nga hân hoan rạng ngời,
Đón Thủ tướng đến, sáng ngời niềm tin.

Tự hào ánh mắt lung linh,
Tri thức rộng mở, cháu mình tỏa hương.
Chúc cho mãi thắm sắc hường,
Vững vàng đỉnh mới, yêu thương trọn đời.

Đại gia đình gửi đôi lời,
Chúc cho thành đạt, sáng ngời tiếng ca.
Vinh quang tỏa khắp gần xa,
Ngát hương rạng rỡ, nhà ta rạng ngời.

  Yên Mỹ, 24/10/2024


BÀI PHÁT BIỂU TẠI LỄ CƯỚI CHÁU TIẾN ĐẠT - THU TRANG (Ngày 10/11/2024)

 



Kính thưa toàn thể các cụ, các ông, các bà, cô dì chú bác, anh chị em, và quan viên hai họ!

Tôi là Đặng Đức Quang, cậu ruột của cháu Nguyễn Tiến Đạt. Hôm nay, tôi rất vinh dự được đại diện cho gia đình nhà trai phát biểu đôi lời trong ngày vui trọng đại này. Trước tiên, xin được gửi lời chào trân trọng và lời cảm ơn chân thành đến toàn thể quý vị đã dành thời gian quý báu đến chung vui trong lễ thành hôn của hai cháu Tiến Đạt và Thu Trang. Sự hiện diện của quý vị là niềm vinh dự to lớn cho gia đình chúng tôi.

Kính thưa quý vị!

Sau 3920 ngày vun đắp và yêu thương, mối tình đẹp của hai cháu Tiến Đạt và Thu Trang đã chính thức đơm hoa kết trái. Hôm nay, được sự đồng thuận và ủng hộ từ hai bên gia đình, cùng với tình yêu chân thành và sâu sắc của hai cháu, chúng ta có mặt tại đây để cùng chứng kiến và chúc phúc cho ngày trọng đại của đôi trẻ.

Với những lời chia sẻ chân thành từ đại diện gia đình nhà gái, thay mặt cho gia đình nhà trai, tôi hoàn toàn nhất trí và đồng lòng với những điều đã được bày tỏ. Hôm nay, gia đình chúng tôi hân hoan đón nhận cháu Thu Trang về làm dâu, làm con trong gia đình, trở thành một người em, người cháu, người chị trong họ nhà trai chúng tôi. Từ đây, cháu Tiến Đạt cũng sẽ trở thành con, cháu của gia đình họ nhà gái. Mối lương duyên của hai cháu không chỉ mang đến niềm hạnh phúc cho đôi trẻ, mà còn là sợi dây gắn kết bền chặt tình thông gia giữa hai gia đình.

Tuy cả hai cháu đều đã được gia đình chăm lo, giáo dục kỹ lưỡng, nhưng tuổi đời còn trẻ, trong cuộc sống không tránh khỏi những lúc bỡ ngỡ, thiếu sót. Chúng tôi mong rằng hai bên gia đình sẽ luôn tận tình chỉ bảo, bao dung và yêu thương để hai cháu có thể làm tròn bổn phận của dâu hiền, rể thảo.

Kính thưa quý vị!

Ngày hôm nay không chỉ là niềm vui của đôi trẻ mà còn là niềm tự hào và hạnh phúc vô bờ của cả hai bên gia đình. Nhân dịp này, tôi xin gửi lời chúc toàn thể quan viên hai họ và quý khách sức khỏe dồi dào, gia đình hạnh phúc và thịnh vượng. Cậu chúc hai cháu Tiến Đạt và Thu Trang mãi mãi yêu thương, gắn bó với nhau trọn đời, đúng như câu ca dao từng nhắc nhở:

Đã là tình nghĩa vợ chồng
Dẫu cho nghiêng núi, cạn sông chẳng rời.

Xin kính mời các cụ, các ông, các bà, cô bác, anh chị em và bạn bè của hai cháu nâng chén nước, xơi miếng trầu để chúc phúc cho đôi uyên ương trong dịp đặc biệt này.

Trước khi dừng lời, cậu xin gửi tặng hai cháu Tiến Đạt và Thu Trang vài lời thơ tự sáng tác, như một lời chúc phúc đến hai con:

Ngày cưới chung đôi rộn tiếng cười,
Đạt - Trang duyên thắm tình đôi mươi.
Cùng bước bên nhau trong hạnh phúc,
Sánh vai suốt kiếp mãi chẳng rời.

Tình yêu đôi lứa luôn nồng ấm,
Hạnh phúc ngọt ngào kết trái thơm.
Chúc phúc hai con đời viên mãn,
Trăm năm gắn bó dạ sắt son.

Xin chân thành cảm ơn toàn thể quý vị và đại gia đình!


NGHE BIA ĐÁ

  Có những ngày, giữa bao xao động của hôm nay, tôi chợt thấy mình lặng đi trước lịch sử. Lịch sử chưa bao giờ chỉ là những trang giấy đã kh...