Thứ Hai, 22 tháng 6, 2026

Lưu Bút Quảng Bình: MÙA GIEO HẠT HOÀNG LONG

 


Lưu Bút Quảng Bình:

 NƠI NHỮNG HẠT XANH NỞ HOA

(Kỷ niệm hè 2026 – Mái nhà chung Hoàng Long)

Có những chuyến đi không đơn thuần là sự dịch chuyển về địa lý, mà là cuộc hành trình tìm về sự đồng điệu của những tâm hồn. Chuyến đi về với mảnh đất Quảng Bình đầy nắng và gió của đại gia đình THPT Hoàng Long chính là một chữ “Duyên” định sẵn như thế. Đây là khoảng lặng quý giá để chúng tôi tạm gác lại những bộn bề nơi bục giảng, có thêm thời gian gắn kết, sẻ chia và sưởi ấm lòng nhau bằng những yêu thương trọn vẹn.

Hành trình ấy bắt đầu từ tiếng cười giòn giã khua động sóng nước bên dòng Sông Chày xanh trong – nơi những “Mầm đợi” hy vọng đầu tiên được gửi gắm vào lòng đất, tình người. Để rồi, hòa cùng không gian lộng gió của biển Nhật Lệ khi đêm về, “Quỹ Gieo Hạt” đã hiện thực hóa những lời hẹn ước, biến chúng thành niềm vui vỡ òa qua từng lá thăm may mắn. Sáng kiến đầy nhân văn của Ban tổ chức thực sự đã chạm đến trái tim của mỗi cán bộ, giáo viên và nhân viên. Đêm hội ấy không chỉ là một hoạt động giao lưu, mà đã thăng hoa thành một biểu tượng đẹp đẽ của tình đồng nghiệp, thắm đượm nghĩa tình thầy cô.

Chùm thơ xướng họa dưới đây xin được trân trọng lưu lại như một nét mực xanh, ghi dấu một mùa hè rực rỡ và ngập tràn hạnh phúc dưới mái nhà chung Hoàng Long:


CHÙM THƠ: DUYÊN GIEO HẠT

 

Xướng: MẦM ĐỢI

(Quang Đặng – Sông Chày, 16.06.2026)

 

Giữa chốn thiên nhiên suối thảnh thơi,

Tiếng cười sóng nước rộn chèo bơi.

Hạt xanh đã gửi vào lòng đất,

Hoa nở khi nào... hỡi người ơi?

 

Họa: HOA HẸN

(Lời đáp: Hà Ngọc – Sông Chày, 16.06.2026)

 

Suối xanh vẫn hát giữa trời,

Thuyền ai chở nắng, gửi lời yêu thương.

Hạt gieo đã bén đất lành,

Tối nay nảy lộc, kết thành hương hoa.

 

Xướng: ĐÊM GIEO HẠT

(Hà Ngọc – Nhật Lệ, 16.06.2026)

 

Quỹ Gieo Hạt gửi yêu thương,

Một triệu không năm mươi vương nghĩa tình.

Bốc thăm may mắn bất ngờ,

Trao vui nhận lộc, thắm tình thầy cô.

 

Họa: MÙA VUI

(Cảm xúc sau sự kiện: Quang Đặng – Nhật Lệ, 17.06.2026)

 

Sáng nay mở hội chan hòa,

Niềm vui lan tỏa, muôn hoa rạng ngời.

Bốc thăm náo nức lòng người,

Thắm tình gieo hạt, trọn đời thầy cô.


Quảng Bình mến yêu đã chứng kiến những hạt xanh tình nghĩa của trường Hoàng Long được gieo xuống đất lành, và hôm nay, mầm xanh ấy đã vươn mình nở rộ thành một “Mùa vui” rạng rỡ. Xin khép lại hành trình bằng niềm tự hào, sự tin yêu và gắn kết sâu sắc. Để khi trở lại với bục giảng thân quen, chúng ta lại tiếp tục cùng nhau gieo thêm những hạt mầm tri thức, nhân văn và tràn đầy khát vọng mới!

(Quang Đặng - HN, 22.06.2026)


Anh tôi...

 


Anh tôi...

Tháng Sáu năm 2026, khi những vòm phượng vĩ nơi khuôn viên trường song ngữ bắt đầu thắp lửa rực rỡ, chúng tôi tạm gác lại bụi phấn cùng nhịp sống hối hả bên trang giáo án để tìm về với biển Nhật Lệ – dải lụa xanh hoang sơ, thơ mộng của thành phố Đồng Hới, Quảng Bình. Giữa cái nắng miền Trung tựa mật rót, đại dương hiện ra trong ngần và tĩnh lặng, như một khoảng lặng trong trẻo xoa dịu tâm khảm người lữ khách.

Ngay khi bước chân qua cổng chào lộng gió, một phiến gỗ mộc mạc găm trên cát bỏng đập vào mắt tôi câu hỏi mang sức nặng chiêm nghiệm: Bạn đã sống hạnh phúc chưa???”. Câu hỏi ấy như một nốt lặng thức tỉnh tâm trí, khiến những người đưa đò vốn quen với nhịp sống quy củ phải khựng lại tự vấn. Nhưng nhìn sang “anh tôi” – người đàn ông đang đứng trước trùng khơi với nụ cười rạng ngời, ngược sáng dưới vệt hoàng hôn lộng lẫy, tôi hiểu rằng câu trả lời của anh chưa bao giờ là do dự. Anh an yên, vì anh đang yêu bằng một trái tim kết tinh từ sự dâng hiến vô điều kiện.

Chân tình nơi anh không chọn cách ồn ào khoa trương, nó ẩn mình thâm trầm như lòng đại dương sâu thẳm. Giữa sóng nước Nhật Lệ bao la, khi hoàng hôn buông xuống, dệt nên một dải lụa đỏ thẫm cả vùng trời vắng, bóng anh lẫn vào lòng khơi xa như một nét vẽ kiêu hãnh của tình yêu. Có những khoảnh khắc, mặc cho cái lạnh của đại dương ngấm vào từng lóng tay, anh vẫn can trường ghì chặt mái chèo, đưa chiếc bè đơn sơ lướt qua những rạn đá ngầm sắc nhọn đang gầm ghè dưới làn sóng dữ. Trong không gian nhập nhoạng của nước và trời, vì biết người đàn bà của đời mình yêu thích vị mặn mòi của sản vật địa phương, anh chẳng ngại dùng chính đôi tay mình làm mồi nhử cho lũ ghẹ tinh ranh. Những chiếc càng sắc lẹm kẹp buốt vào da thịt, và rồi, những vệt máu đỏ đã túa ra, loang nhanh vào dòng nước mặn chát lúc nào không hay, bởi tâm trí anh khi ấy chỉ mải miết đuổi theo bóng xám nấp sâu dưới kẽ đá. Để rồi khi đêm về, phần thưởng cho sự quên mình ấy là một giỏ ghẹ tươi rói, được đặt trân trọng bên đôi dép cao su nâu bám đầy cát biển, lẫn trong những vỏ ốc, viên đá cuội mà anh tỉ mẩn nhặt nhạnh như gom góp chút phong vị của biển khơi.

Trải qua bao thăng trầm và dâu bể cuộc đời, duyên nợ ấy đã vượt qua mọi giông gió để kết thành mật ngọt. Đúng như triết lý giản dị khắc trên chiếc cột chỉ đường nơi bờ biển:

Live as yourself - Normal - But not trivial

(Tạm dịch: Hãy sống là chính mình, bình thường nhưng không tầm thường).

Tình cảm của anh chị không cần sự hoa mỹ của ngôn từ, nó neo giữ bằng hành động tự nhiên và bền bỉ nhất.

Ở chặng cuối của mùa thưởng ngoạn, tại bãi biển Đá Nhảy thơ mộng, họ tự tại đan xiết những ngón tay, dắt dìu nhau dạo bước giữa bờ cát mịn và những con sóng bạc đầu. Giữa đất trời bao la, bóng hình họ đổ dài trên cát, tựa như chứng nhân cho những vần thơ tình đang ngân lên giữa trùng khơi kỷ niệm:

Biển xanh Đá Nhảy chung đôi,

Nắm tay dạo bước, đất trời nở hoa.

Hướng về bờ bến phương xa,

Đường dài hạnh phúc, tình ta vẹn tròn.

Sau bao giông bão, họ dìu nhau ra đảo Thiên Đường, dành trọn những giây phút tĩnh lặng nhất để lắng nghe nhịp đập của hai tâm hồn đồng điệu.

Kỳ nghỉ dưỡng khép lại khi chiếc máy bay riêng cất cánh, vạch một đường ranh mảnh dẻ trên nền trời chiều, đưa hai người rời mảnh đất Quảng Bình đầy nắng gió để trở về với tư dinh yên ả ven Hồ Tây. Trong không gian ngập tràn sự thư thái, dưới ánh đèn vàng ấm áp và luồng gió mát lành từ lòng hồ đêm hạ thoảng qua cửa sổ, anh chị nhìn nhau, nở nụ cười mãn nguyện. Đó không đơn thuần là điểm khép lại của một hải trình, mà chính là sự khai mở của một chương đời an yên bất tận, gieo vào tâm khảm những người đồng nghiệp chúng tôi niềm tin thiêng liêng về một tình yêu đích thực trên đời.

(Quang Đặng – Ký ức Nhật Lệ, 22.6.2026)



Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2026

Hoàng Súng Nép Nắng Hạ

 



Có những ngày Hà Nội ngập trong biển nắng gắt đến nao lòng. Cái nắng tháng Sáu đổ lửa xuống dòng sông Hồng cuồn cuộn, nung nóng những khối bê tông của trục đại lộ đang hối hả chuyển mình, cuốn theo cả bụi đường thời cuộc và nhịp sống đô thị hóa đầy biến động. Giữa không gian ngột ngạt ấy, tôi bỗng lặng người trước một bức ảnh do người bạn tri kỷ sẻ chia.


Bức ảnh chụp một đóa hoa súng vàng nương mình trên mặt nước trưa hè.


Giữa vòm lá bắt đầu khô cong vì nắng cháy, đóa hoa vàng ấy không hề héo úa. Ngược lại, nó mượn chính cái gắt gao của mặt trời để thắp lên sắc diện kiêu hãnh, ung dung tự tại như một triết gia đang trầm tư dưới lòng sâu mát lạnh. Khoảnh khắc ấy chạm mạnh vào tâm tư của một người đã dành gần nửa đời nếm trải bụi viễn phương. Tôi chợt nhận ra, dòng đời ngoài kia có thể cuộn chảy, thế sự có thể xoay vần dưới vệt nắng thời gian, nhưng chỉ cần tâm mình giữ được sự thanh bạch – như viên phấn thanh, như chiếc bảng gỗ, như bóng mát giảng đường nơi tôi thuộc về – thì dù đứng giữa tâm điểm của biến động hay nắng lửa, ta vẫn có thể mỉm cười tự tại.


Bài thơ này, xin được viết từ một góc nhìn như thế. Cho một đóa hoàng súng kiên cường trong nắng hạ, và cho một lối về bình yên ở trong chính lòng mình…


Hoàng Súng Nép Nắng Hạ

 

Nửa đời nếm trải bụi viễn phương,

Trở về nép dưới bóng giảng đường.

Nắng đổ Sông Hồng, nung đại lộ,

Bảng gỗ, phấn thanh, lặng kính gương.

 

Mặc dòng chảy cuốn thiêu vòm lá,

Vẫn giữ hồn trong rạng phố phường.

Kìa đóa hoàng hoa bừng dưới nắng,

Ung dung tự tại, ngát làn hương.

 

(Quang Đặng – FKA, 22.06.2026)




Thứ Năm, 18 tháng 6, 2026

BA MƯƠI NĂM ẤY...

 


BA MƯƠI NĂM ẤY...

 

Ba mươi năm, một mái trường,

Chắt chiu hạt nắng, đượm hương tháng ngày.

Nhớ từ cái thuở thơ ngây,

Bàn chân bỡ ngỡ, đến nay sẵn sàng.

Giờ đây sừng sững trang vàng,

Cất lên tiếng hát, reo vang giữa trời!


Vững vàng chân bước người ơi,

Ba mươi năm ấy, cuộc đời đã vươn.

Kinh doanh định hướng con đường,

Công nghệ mở lối, dặm trường sá chi.

Gian nan gan góc bước đi,

Lòng ta như ngọc, sá gì phong ba!


Thương thầy lặng lẽ vượt qua,

Chở bao mơ ước tuổi hoa ngọt ngào.

Nhớ cô như gió bờ ao,

Ươm mầm trí tuệ, thanh cao lòng người.

Hôm nay hoa nở nụ cười,

Ơn sâu nghĩa nặng, ngàn đời ấm êm.


Đường dài rộng mở thênh thênh,

Sông sâu ra biển, rồng lên mây ngàn.

Ngày mai rực rỡ sang trang,

Kinh Công vững bước, huy hoàng mai sau!


(Quang Đặng - HUBT, 22.06.2026)


Thứ Ba, 16 tháng 6, 2026

Tiếng Vọng Dòng Sông

 


Có những mạch nguồn âm thầm chảy qua thời gian, tựa như hơi thở của đất trời, nuôi dưỡng cả hình hài lẫn tâm hồn của một xứ sở. Sông Hồng ngàn năm đỏ nặng phù sa chính là dải lụa thiêng liêng như thế – nơi lưu dấu cốt cách của tiền nhân, từng nếp làng cổ kính và những mạch thiêng được gìn giữ qua bao đời bằng sự cẩn trọng cùng lòng thành kính.

Cuộc sống luôn vận động và hướng về phía trước với những công trình đại lộ, những quy hoạch đổi thay. Thế nhưng, sự phồn vinh chỉ thực sự vẹn tròn và bền vững khi hành trình kiến tạo tương lai biết soi chiếu vào cội nguồn – nơi mảnh đất, lòng người và đấng bề trên tìm thấy sự đồng điệu, an hòa.

Những câu thơ lục bát của “Tiếng Vọng Dòng Sông” vì thế cất lên tựa lời tâm tình, một khoảng lặng sâu để mỗi người tự soi tỏ chính mình. Bài thơ là tiếng lòng của những trái tim biết trân trọng gốc rễ, khơi lên niềm tự hào để chúng ta cùng gìn giữ hồn thiêng sông núi. Rằng dẫu ở vị trí nào trong đời, xin hãy luôn dành một góc trang trọng trong tâm thức để lắng nghe mạch đất mẹ, giữ cho mình một đôi mắt thấu suốt và một tấm lòng khiêm cung trước những giá trị tôn nghiêm của quê hương...


Tiếng Vọng Dòng Sông 

Sông Hồng đỏ nặng phù sa,

Đâu chỉ dòng nước chảy qua đất này.

Thăng Long mạch chuyển tràn đầy,

Hồn thiêng sông núi tụ dày ngàn năm.

 

Bờ xưa bến cũ âm thầm,

Đình đền miếu cổ khói trầm thiêng liêng.

Mỗi tấc đất, mỗi vùng biên,

Máu xương hồn phách tổ tiên gửi vào.

 

Mở mang quy hoạch tầm cao,

Chớ nhìn bản vẽ tính sao tấc vàng.

Đừng vì lợi ích giàu sang,

Mà đem đánh đổi xóm làng tâm linh.

 

Động vào dòng chảy dân sinh,

Dời dân lấp bến sự tình đảo điên.

Thiếu lòng kính trọng bề trên,

Lòng dân chẳng thuận, chuốc nền họa sâu.

 

Nếp xưa gìn giữ bấy lâu,

Biết kiêng biết kính, vẹn câu thái bình.

Giữ tâm giữa cuộc biến chinh,

Chí làm đại sự, nghiêng mình khiêm cung.

 

Kính trời trọng đất tận cùng,

Thuận lòng bách tính, thủy chung giữ gìn.

Hôm nay ích kỷ quên nhìn,

Ngày mai họa đến biết tìm nơi đâu.

 

Muốn cho thịnh vượng bền lâu,

Hài hòa ba cõi bắc cầu tương lai:

Dân an, nước mạnh, đất đai,

Mạch thiêng tôn kính, mãi hoài hiển vinh.

 

Chạm vào long mạch anh linh,

Tâm trong ý sáng, trọn tình mới nên.


(Quang Đặng - Biển Nhật Lệ, 16.06.2026)


NẮNG VÀNG TRÀ THƠM

 



NẮNG VÀNG TRÀ THƠM

 

Chiều nay biển vắng nắng vàng,

Bước chân phiêu lãng ghé ngang nơi này.

Phòng Sáu Lẻ Bảy giờ đây,

Gió mây hòa quyện, đong đầy niềm vui.

Vỏ sò, đá cuội đón mời,

Hương trà quấn quýt, đất trời nở hoa.


(Quang Đặng - Biển Nhật Lệ, 16.06.2026)


MẦM ĐỢI

 


MẦM ĐỢI

(Quang Đặng - Đồng Hới, 16.06.2026)


Giữa chốn thiên nhiên suối thảnh thơi,

Tiếng cười sóng nước rộn chèo bơi.

Hạt xanh đã gửi vào lòng đất,

Hoa nở khi nào... hỡi người ơi?


Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2026

VỊNH TRỤC CẢNH QUAN

 



VỊNH TRỤC CẢNH QUAN

 

Chợ cóc dẹp rồi, thuế ngút tăng,

Dòng sông quy hoạch rối tơ nhằng.

Đường xa cát bụi, xe dồn lối,

Bếp lạnh tro tàn, lửa chẳng hăng.

Ngậm đắng dân cày ngồi trắng mắt,

Trông tiền đất bãi ngóng đóng băng.

Bến cũ trăm năm buồn đứng ngóng,

Đường cao vạn dặm rước ai chăng?


(Quang Đặng - YM, 14.06.2026)


KIÊU HÙNG TRÍ TUỆ VIỆT

 


Tâm tình của một người thầy

Là một người thầy hàng ngày đứng trên giảng đường đại học, trực tiếp tiếp xúc và đồng hành cùng thế hệ trẻ, tôi luôn trăn trở trước mỗi định hướng tư duy dành cho các em. Đề thi Văn nghị luận năm nay với câu hỏi “Làm thế nào để có những ‘Steve Jobs Việt Nam’?” đã dấy lên không ít luồng tranh luận trái chiều.

Thú thực, nhìn từ góc độ khách quan, tôi hoàn toàn không phản đối đề tài này. Chúng ta phải thẳng thắn thừa nhận rằng phần lớn giới trẻ ngày nay – trong đó có các học trò của tôi – đang từng giờ, từng ngày học tập, kết nối và làm việc dựa trên chính những nền tảng công nghệ hiện đại do các nhà phát minh kiệt xuất người Mỹ ấy tạo ra. Việc hướng tầm nhìn ra thế giới để học hỏi khát vọng đổi mới sáng tạo là một điều vô cùng cần thiết trong kỷ nguyên số.

Tuy nhiên, ở một góc nhìn khác của một người làm giáo dục, tôi lại có một niềm đau đáu riêng. Chúng ta cổ vũ con em hướng ra biển lớn, nhưng liệu có quên nhắc các em nhìn lại dòng chảy lịch sử vĩ đại ngay dưới chân mình? Để trả lời cho câu hỏi Làm thế nào để có những Steve Jobs Việt Nam?, trước khi mơ về những quả táo công nghệ mang giá trị thương mại toàn cầu, giáo dục cần khơi gợi cho các em nhớ rằng: Nước Việt từng có những thiên tài công nghệ vĩ đại của riêng mình.

Họ không khởi nghiệp trong những garage tiện nghi phương Tây; họ khởi nghiệp giữa hang sâu chiến khu Việt Bắc, bằng đôi tay trần và khối óc uyên bác để chế tạo ra vũ khí giữ gìn bờ cõi. Nếu những phát minh của nước bạn phục vụ cho nền kinh tế thị trường, thì những vĩ nhân bằng xương bằng thịt của lịch sử Việt Nam lại sẵn sàng gác lại vinh hoa phú quý nơi đất khách để về hiến dâng trọn đời cho sự sống của đồng bào. Đó chính là một “tượng đài” bất tử ngay tại quê nhà mà nhà trường cần khơi gợi, để lòng tự hào dân tộc trở thành chiếc neo vững chắc trước khi các em bước ra thế giới.

Xuất phát từ những suy tư ấy, tôi xin chia sẻ bài thơ như một nốt lặng chiêm nghiệm về giá trị của nội lực và tinh thần tự tôn trí tuệ Việt:

 

KIÊU HÙNG TRÍ TUỆ VIỆT

 

Đâu phải hoài công vọng hướng ngoài,

Non sông gấm vóc sẵn thiên tài.

Gác lại vinh hoa rời nước Pháp,

Theo Bác về xây lại ngày mai.

 

Nước mất nhà tan chí chẳng sờn,

Xuất dương nghèo khó vượt tủi hờn.

Mật thám bủa vây lùng mọi bước,

Âm thầm tầm học nợ giang sơn.

 

Chiến khu Việt Bắc dựng công trình,

Vũ khí tầm cao diệt giặc tinh.

Bảo vật phương Tây vào mắt cụ,

“Độ” thành sấm sét giữ hòa bình.

 

Xứ người sẵn xưởng máy kề bên,

Tay trắng cụ xây nghiệp vững bền.

Lối đánh hạ nhào pháo đài Mỹ,

Giữ gìn gốc gác, giữ móng nền.

 

Hai hai lượng vàng mỗi tháng lương,

Bỏ lại trời Âu dải phố phường.

Chấp nhận gian lao vì Tổ quốc,

Hiến dâng trí tuệ suốt chặng đường.

 

    Mặc người say luống lợi kinh doanh,

    Cụ xây xương sống nghiệp quốc thành.

    Móng chắc ngàn năm cho đất nước,

    Sinh linh, chiến sĩ được hồi sinh.

 

Viện sĩ lừng danh khắp địa cầu,

Tầm vóc hàn lâm phủ bấy lâu.

Chẳng vì công nghệ mưu tài phú,

Vận mệnh giang sơn gánh trên đầu.

 

Có Bác dẫn đường đạo sáng soi,

Đại Nhân Đại Dũng rạng giống nòi.

Đập tan xiềng xích nghìn năm tối,

Mở lối bình minh, nước yên vui.

 

Dẫu biết học đường hướng tầm xa,

Tượng đài xương thịt sẵn quê nhà.

Đạo đức thông tuệ ngời trang sử,

Mong nhắn con em khắc sơn hà.

 

Giảng đường cần thắp tự hào sâu,

Kính ngưỡng cha ông thuở dãi dầu.

Nước Việt kiêu hùng muôn thuở vững,

Sánh vai thế giới, ngẩng cao đầu!


(Quang Đặng - YM, chiều 14.06.2026)


Lời bạt của tác giả:

Nhân vật lịch sử được kính cẩn nhắc đến trong bài viết và bài thơ trên chính là Giáo sư, Viện sĩ, Thiếu tướng, Anh hùng Lao động Trần Đại Nghĩa (1913 - 1997) – người đặt nền móng cho ngành khoa học vũ khí và công nghiệp quốc phòng Việt Nam.

 

Tốt nghiệp hàng loạt bằng kỹ sư hàng hải, hàng không, điện học tại các học viện danh tiếng của Pháp, cụ từng sở hữu mức lương tương đương 22 cây vàng mỗi tháng thời bấy giờ. Năm 1946, cụ từ bỏ tất cả để theo Chủ tịch Hồ Chí Minh về nước kháng chiến. Giữa chiến khu Việt Bắc thiếu thốn, cụ đã nghiên cứu và chế tạo thành công súng Bazooka, súng không giật (SKZ), bom bay... tạo nên những “phép màu công nghệ quân sự” bẻ gãy bộ binh, xe tăng địch. Trong kháng chiến chống Mỹ, cụ tiếp tục góp công lớn trong việc tìm giải pháp kỹ thuật khắc chế hệ thống nhiễu điện tử của “pháo đài bay” B-52, góp phần vạch lối cho chiến thắng Hà Nội - Điện Biên Phủ trên không.

 

Tài liệu tham khảo:

1.    https://vast.gov.vn/web/guest/tin-chi-tiet/-/chi-tiet/vai-suy-nghi-ve-thoi-nien-thieu-cua-giao-su-vien-si-tran-%C4%91ai-nghia-29822-1804.html

2. https://vast.gov.vn/web/guest/tin-chi-tiet/-/chi-tiet/mot-hoai-bao-lon-va-con-%C4%91uong-thuc-hien-uoc-mo-che-tao-vu-khi-cua-nguoi-thanh-nien-pham-quang-le-29821-1804.html

3. https://vast.gov.vn/web/guest/tin-chi-tiet/-/chi-tiet/su-binh-di-cua-nha-khoa-hoc-tran-%C4%91ai-nghia-29820-1804.html

4.    https://vast.gov.vn/web/guest/tin-chi-tiet/-/chi-tiet/long-ton-kinh-va-tinh-yeu-thuong-sau-sac-%C4%91oi-voi-me-va-chi-cua-gs-vs-tran-%C4%91ai-nghia-29819-1804.html

5.    https://vast.gov.vn/web/guest/tin-chi-tiet/-/chi-tiet/gia-%C4%91inh-voi-su-hinh-thanh-nhan-cach-cua-giao-su-vien-si-tran-%C4%91ai-nghia-29818-1804.html

6.    https://scov.gov.vn/dong-bao-vnon/guong-mat/tran-dai-nghia-mot-tri-thuc-yeu-nuoc-suot-doi-phung-su-to-quoc.html


Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2026

RẠNG NGỜI ÁNH QUANG KINH CÔNG

 



RẠNG NGỜI ÁNH QUANG KINH CÔNG

 

Ba mươi năm, một chặng dài,

Kinh Công kết tụ nhân tài tứ phương.

Đảng gieo ý chí kiên cường,

Bác truyền ánh sáng soi đường thanh liêm.

Cờ hồng lộng gió uy nghiêm,

Mái trường vững chãi qua miền đổi thay.

 

Ơn Thầy dựng nghiệp từ đây,

Trần Phương - hai tiếng đong đầy tri ân.

Thuở đầu gian khó xoay vần,

Bàn tay chèo lái vượt ngàn bão giông.

Vĩnh Tuy, Từ Sơn một dòng,

Đắp bồi tri thức, thỏa mong tháng ngày.

Mồ hôi thấm mảnh đất này,

Cho mùa quả ngọt vàng lay trĩu cành.

 

Giảng đường tinh luyện chuyên ngành,

Tài năng, trí tuệ lừng danh nước nhà.

Chuyển mình số hóa vươn xa,

Tư duy khai phóng, bao la đất trời.

Ngoại ngữ, Tin học sáng ngời,

Chắp đôi cánh vững, giữa đời tự tin.

“Mùa hè xanh” vạn nẻo tìm,

Dấu chân bám đá, bình minh bản làng.

 

Trống trường rung nhịp rộn vang,

Ngày về đánh thức thuở vàng tuổi xuân.

Sông dài sóng cuộn thời gian,

Trăm dòng về biển, giang san kết đoàn.

Thầy trò son sắt vẹn toàn,

Chung tay gây dựng, ngập tràn ánh quang.

Tự hào vững bước hiên ngang,

Kinh Công tỏa sáng, vẻ vang muôn đời!


(Quang Đặng - YM, 14.06.2026)


Lưu Bút Quảng Bình: MÙA GIEO HẠT HOÀNG LONG

  Lưu Bút Quảng Bình:   NƠI NHỮNG HẠT XANH NỞ HOA ( Kỷ niệm hè 2026 – Mái nhà chung Hoàng Long ) Có những chuyến đi không đơn thuần là sự dị...