Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2026

Vô Thường Qua Hiên Mưa

 



Vô Thường Qua Hiên Mưa

 

Trời đang thả nắng ngủ quên,

Bỗng đâu mây xám gọi tên mưa rào.

Gió chào chưa kịp xôn xao,

Lá vàng đã cuống quýt nhào xuống sân.

 

Trời xanh đôi lúc xoay vần,

Đang vui chuyển lạnh, chẳng cần báo ai.

Hạt đầu gieo nốt nhạc dài,

Hạt sau xối xả vuốt hoài chẳng ngơi.

 

Đường trơn níu bước chân người,

Gót hài lem lấm, nụ cười ngừng reo.

Má hồng thấm nước trong veo,

Bụi trần rửa sạch, cuốn theo muộn phiền.

 

Thì ra trong cảnh đảo điên,

Nước trôi một bận, lại yên lòng người.

Dưới hiên kẻ lánh đứng cười,

Nhìn người vội vã ngược xuôi tìm nhà.

 

Đời là một cuộc bôn ba,

Ai không ướt áo, sao qua được mùa?

Trách chi những chuyện hơn thua,

Gặp mưa mới quý mái hiên che đầu.

 

Người quen kẻ lạ nhìn nhau,

Cầu vồng vẽ nhạt phía sau chân trời.

Chút hơi lạnh vẫn chưa vơi,

Người về nhặt lại mảnh rời ngày xưa…


(Quang Đặng - YM, 17.05.2026)


Vệt Khói Sau Mưa

 




Vệt Khói Sau Mưa

 

Trời chưa kịp chớp hàng mi,

Mây phương đông đã kéo đi vội vàng.

Lá rơi chạm gót ngỡ ngàng,

Nắng còn ngơ ngác buông màn khói xa.

 

Hạt đầu gieo xuống lơ thơ,

Hạt sau trở giọng, đàn tơ đứt rời.

Ướt đầm vạt áo người ơi,

Bóng người nhòe nét giữa trời xám tuôn.

 

Rửa trôi một kiếp phong sương,

Bụi đường xóa sạch, đoạn đường chưa nguôi.

Mưa ào ạt, gió liên hồi,

Cuốn theo vạt áo bên đời đơn côi.

 

Mái hiên góc phố ai cười,

Ai lao vào gió, ngược xuôi lối về.

Lòng sực tỉnh giữa sương mê,

Chạm vào khoảng trống ủ tê ngày nào.

 

Mưa tạnh rồi, có gì đâu?

Cầu vồng chẳng hẹn, qua cầu tìm sang.

Chỉ còn một cõi mênh mang,

Nhắc lòng nhặt lại mảnh vàng thuở xưa.

 

(Quang Đặng – Chiều lặng ven sông, 2026)


HỒN XƯA GIỮ TRỌN

 



HỒN XƯA GIỮ TRỌN

(Mừng sinh nhật anh Trần Văn Quang)

 

Tháng Năm mười sáu nắng bừng soi,

Tuổi mới nghênh xuân rộn tiếng cười.

Trần thế bao dung, ngời mắt sáng,

Văn phong, đức độ, Quang rạng ngời.

 

Cổ vật ôm lòng, lưu dấu tích,

Đồ xưa chọn lối, giữ nét thời.

Sức khỏe dồi dào, vui vạn thuở,

Trọn kiếp đam mê, chẳng đổi dời!

 

(Quang Đặng – HUBT, 16.05.2026)


Mưa Bóng Mây Qua Giảng Đường

 



Mưa Bóng Mây Qua Giảng Đường


Nắng tràn rực rỡ sân trường,

Bậc thềm lớp học vấn vương phượng hồng.

Dưới vòm hoa đỏ bóng lồng,

Thầy nhìn lớp trẻ mà lòng ngẩn ngơ.

 

Bỗng đâu một trận mưa mơ,

Nửa trời rực nắng, nửa mờ hạt sa.

Mưa bóng mây vừa ghé qua,

Chợt đi, chợt đến như là chiêm bao.

 

Giọt mưa hay nỗi nghẹn ngào?

Nắng ôm hạt nước thấm vào hàng cây.

Hạ về gieo chút heo may,

Ve ngân phím nhạc, rót đầy tiếng yêu.

 

Mưa tan cho nắng thêm nhiều,

Giảng đường khép cửa, bóng chiều đổ ngang.

Kỳ hè mở lối sang trang,

Người đi, người ở, thênh thang lối về.

 

Mai sau trên khắp nẻo quê,

Giữ trong tim một lời thề thanh xuân.

Mưa bóng mây dẫu nhạt dần,

Thầy trò tình nghĩa, muôn phần vẹn nguyên...


(Quang Đặng - HUBT, chiều nắng hạ 2026)


Thứ Năm, 14 tháng 5, 2026

KINH CÔNG – BẢN LĨNH TRƯỜNG TỒN

 




LỜI TỰ SỰ: BA MƯƠI NĂM – MỘT CHẶNG ĐƯỜNG, MỘT TẤM LÒNG

Kính thưa các đồng nghiệp thân thương và các thế hệ học trò yêu dấu,

Gần ba mươi năm — một con số có thể chỉ là một thoáng chốc trong dòng chảy thời gian, nhưng với một người cầm phấn, đó là cả một đời người gói ghém trong phấn trắng, bảng đen và những ánh mắt trẻ thơ.

Bài thơ 'Kinh Công – Bản Lĩnh Trường Tồn' ra đời không phải từ một phút ngẫu hứng, mà là sự chưng cất từ những sớm mai sương giăng trên giảng đường, từ những trang giáo án trăn trở lúc đêm về, và từ cả những sợi bạc vừa kịp điểm trên mái đầu. Tôi viết, không chỉ để kỷ niệm 30 năm thành lập mái trường HUBT thân yêu, mà là để tự nhắc nhở mình về cái 'đạo' của người làm thầy.

Với tôi, nghề giáo giống như việc chăm một cây Tùng giữa đại ngàn. Để cây đứng vững trước gió bão nghịch cảnh, cái gốc phải bám sâu vào mảnh đất tri thức (Kinh luân), và cái tâm phải trong veo như mặt nước lặng (Tâm như nước lặng). Ba mươi năm qua, tôi đã học cách giữ cho tay lái mình thật vững trước những 'vàng son' phù phiếm, để bảo vệ vẹn nguyên cái cốt cách tinh anh mà nghề giáo đã ban tặng.

Những vần thơ này, tôi xin được dành tặng cho ngôi trường đã là nhà, cho những người đồng nghiệp đã là anh em, và cho chính bản thân mình — như một lời thề nguyện: Rằng dù thời đại có đổi thay, dù phù vinh có lấp lánh, tinh thần Kinh Công và ngọn lửa đam mê dưới mái trường này sẽ mãi là một 'hằng số' bất biến.

Xin gửi lại đây chút tâm huyết, chút sương tóc và cả một niềm tin sắt đá vào hành trình khai phóng trí nhân.


KINH CÔNG – BẢN LĨNH TRƯỜNG TỒN

Bính Ngọ nghênh xuân, rạng sắc phong,
Ba mươi năm chẵn, một tinh anh.
Giảng đường gió bụi, pha sương tóc,
Nghiệp chữ kiên tâm, tạc sử xanh.

Kinh luân vạn cuốn, soi tiền lộ,
Công đức ngàn thu, dựng hậu sinh.
Nghịch cảnh chẳng sờn, tay lái vững,
Vàng son chẳng lụy, cốt cách tinh.

Thân tựa Tùng già – uy vũ đứng,
Tâm như Nước lặng – triệt tiêu hình.
Khai phóng trí nhân, bừng nhật nguyệt,
Truyền thừa hỏa mạch, rạng uy linh.

Đắp nền văn hiến, bồi danh giá,
Hội khí anh hào, rạng sử kinh.
Tầm vóc vươn cao cùng thời đại,
Kinh Công bất biến, giữa phù vinh.


Quang Đặng - Khoa Anh A - HUBT

Yên Mỹ bên dòng Nhị Hà, ngày 15 tháng 05 năm 2026


Thứ Ba, 12 tháng 5, 2026

HUBT – 30 NĂM CHỞ NẮNG TÌNH ĐỜI

 




HUBT – 30 NĂM CHỞ NẮNG TÌNH ĐỜI

Ba mươi năm, một chuyến đò,
Chở bao hạt nắng cập bờ thời gian.
Ve ngân rộn rã cung đàn,
Khoa Anh A khẽ lay làn phấn bay.

Miệt mài qua những tháng ngày,
Ươm bao hạt chữ dựng xây cuộc đời.
Kính dâng bóng cả biển trời,
Thầy Trần Phương thắp sáng ngời niềm tin.

Tầm nhìn thấu dải bình minh,
Xây nền móng vững, tạc hình Kinh Công.
Ban lãnh đạo quyết một lòng,
Vững tay chèo lái vượt vòng phong ba.

Bảo vệ, phục vụ hòa ca,
Âm thầm quét nắng chan hòa sớm trưa.
Bếp hồng giữ lửa bốn mùa,
Nêm câu nhân nghĩa cho vừa tình thâm.

Dẫu mai muôn nẻo xa xăm,
Mái trường nghĩa nặng, nghìn năm tạc lòng.
Ba mươi năm một dòng sông,
Chở đầy nắng chữ mênh mông tình đời.


(Quang Đặng - YM, 12.05.2026)


HỒN TINH KHÔI TRONG VỎ CŨ

 


Gửi chị Hiền mến thương,

Dưới lăng kính của một kẻ yêu thơ, em chợt nhận ra nghệ thuật không nằm ở những điều xa xôi, mà ẩn hiện ngay trong cách chị trân quý và hồi sinh những mảnh linh hồn bình dị. Từ một vỏ chai lặng lẽ sau mùa cạn, chị đã thắp lên một sự sống xanh trong, dịu dàng.

Xin gói trọn tấm chân tình và sự ngưỡng mộ dành cho tâm hồn người nghệ sĩ nơi chị vào những vần thơ này:

HỒN TINH KHÔI TRONG VỎ CŨ

Rượu nồng cạn chén từ lâu,
Tưởng chừng vỏ cũ bỏ đâu góc nhà.
Nào ngờ tay chị tài hoa,
Thổi hồn nghệ thuật nở hoa giữa đời.

Vạn niên thanh mướt xanh tươi,
Lồng trong vỏ ngọc rạng ngời sắc xuân.
Cái tâm tinh tế vô ngần,
Chắt chiu cái đẹp kết thân cùng người.

Hạ về nắng tỏa muôn nơi,
Món quà ý nghĩa thay lời tri âm.
Bên nhau gắn bó bao năm,
Nghỉ hè tạm biệt, tình nằm trong tay.

Chúc cho chị mãi đẹp thay,
Nhựa căng sức sống, mỗi ngày thêm tươi.
Gieo mầm sáng tạo không ngơi,
Vẽ cho cuộc sống rạng ngời sắc hương.

Em cảm ơn chị rất nhiều vì món quà tuyệt vời và đầy tâm huyết này. Chúc chị một mùa hè rực rỡ, luôn giữ mãi ngọn lửa đam mê để tiếp tục "vẽ" nên những phong vị ngọt ngào cho đời!


(Quang Đặng – HUBT, 12.05.2026)

 


Thứ Hai, 11 tháng 5, 2026

MỪNG SINH NHẬT ANH

 



Giữa nhịp đời hối hả, có những người vẫn giữ được tâm sáng như ngọc và lòng tĩnh như mây. Mừng sinh nhật anh Cường (12/05) – một người thầy tận tụy, một doanh nhân tài ba và một tâm hồn nghệ sĩ khiến bao người nể trọng.

Gửi vào những vần lục bát này tất cả niềm yêu mến và lời chúc bình an nhất cho tuổi mới của anh. Mong anh mãi là điểm tựa vững chãi, là tiếng ca ấm áp giữa cuộc đời này.

 

MỪNG SINH NHẬT ANH
(Gửi tặng anh Cường – 12/05)

Tháng Năm rực rỡ nắng vàng,
Mừng ngày sinh nhật nhịp nhàng cung tơ.
Bao năm dệt những ước mơ,
Người thầy tâm huyết vẫn chờ bến xưa.

Dặm trường chẳng quản nắng mưa,
Con thuyền tri thức sớm trưa miệt mài.
Thương trường vững bước đường dài,
Doanh nhân bản lĩnh, tâm tài vươn khơi.

Tiếng ca dìu dặt đầy vơi,
Ru hồn lữ thứ, cho đời luyến lưu.
Gia đình gánh vác, chắt chiu.
Làm con hiếu kính, nâng niu cội nguồn.

Vợ hiền, con thảo ấm êm,
Chồng cha mẫu mực, bậc thềm tựa nương.
Tình thân dẫu cách dặm đường,
Anh là điểm tựa, tấm gương rạng ngời.

Mười hai tháng Năm đẹp trời,
Chúc anh sức khỏe, cuộc đời bình an.
Gia đình hạnh phúc nồng nàn,
Tuổi vàng rạng rỡ, thênh thang lối về.

(Quang Đặng - HN, 12.05.2026)


HẠ ĐỎ TRONG TIM

 


HẠ ĐỎ TRONG TIM

Hạ sang thắp lửa chân trời,
Phượng hồng rơi xuống một thời ngây ngô.
Bằng lăng tím biếc giấc mơ,
Cánh hoa mỏng mảnh dại khờ biết yêu.

Ve ngân cháy rực rỡ chiều,
Trang thơ lưu bút bấy nhiêu nỗi niềm.
Mây ngà tà áo trắng em,
Lướt qua để lại dịu êm một đời.

Hành lang vắng tiếng cười vui,
Chênh chao ghế đá bùi ngùi đợi ai.
Mưa rào ướt đẫm vai gầy,
Tim non khờ dại rót đầy hanh hao.

Lời chưa kịp ngỏ, nghẹn ngào,
Tan theo vạt nắng tan vào chia ly.
Đường quen lối cũ thầm thì,
Dấu chân ngày ấy giờ đi phương nào?

Thời gian nhuộm bạc chiêm bao,
Mà màu phượng vĩ vẫn cào xé tim.
Tìm trong ký ức im lìm,
Hồn xanh một thuở cánh chim ngang trời.

Hạ không chỉ nắng đánh rơi,
Hạ là báu vật của đời học sinh.
Dẫu qua vạn nẻo chênh vênh,
Ngọt lành tà áo trắng xinh vẫn còn.


 (Quang Đặng - TH, 11.5.2026)


Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2026

Vuông Tròn Một Cõi Nhân Sinh

 


Vuông Tròn Một Cõi Nhân Sinh

Đời người tựa khối hình vuông,
Buồn vui yêu ghét còn vương cõi lòng.
Bốn bề nối nhịp song song,
Khuyết đi một cạnh, tâm không vẹn tròn.

Tình thân như thể tam môn,
Ba chiều nâng đỡ linh hồn nổi trôi.
Dẫu qua mưa gió cuộc đời,
Vẫn còn một phía cho người tựa nương.

Tình yêu là cõi vô thường,
Như vòng tròn khép giữa đường nhân gian.
Đi qua giông tố hợp tan,
Cuối cùng vẫn trở về ngàn yêu thương.

Con người như hạt bụi vương,
Theo cơn gió cuốn dặm trường phù sinh.
Giọt mưa vừa chạm mái đình,
Đã tan giữa cõi lặng thinh vô thường.

Chiếc lá lìa cội tha hương,
Ngôi sao tắt giữa đêm sương não nề.
Nắng chiều rơi chậm bên hè,
Thời gian khép lại câu thề trăm năm.

Sinh ra từ cõi xa xăm,
Trở về một thoáng âm thầm hư không.
Chỉ còn nghĩa nặng tình nồng,
Neo người ở lại giữa dòng nhân gian.


 (Quang Đặng - HUBT, 9.5.2026)


Vô Thường Qua Hiên Mưa

  Vô Thường Qua Hiên Mưa   Trời đang thả nắng ngủ quên, Bỗng đâu mây xám gọi tên mưa rào. Gió chào chưa kịp xôn xao, Lá vàng đã cu...