Đời Cha
Cha chẳng nói yêu thương,
Chỉ lặng thầm thức dậy.
Bình minh còn rất nhạt,
Cha bước giữa mưa bay.
Đôi vai gầy năm tháng
Gánh nặng cả cuộc đời.
Mặt trời quen bóng cha,
Ruộng đồng quen bước mãi.
Triền đồi im tiếng gió,
Thấm vị mặn mồ hôi.
Mỗi dấu chân cha đến,
Đất lặng mà sinh sôi.
Cha dạy con khôn lớn
Chẳng bằng lời giáo điều.
Đôi bàn tay chai sạn
Cho tay con mềm nhiều.
Để tuổi thơ ở lại
Thêm một quãng bình yên.
Đôi khi cha khẽ hát,
Như gió gọi ban mai.
Chỉ đủ cho đứa trẻ
Tin ngày mới hiền lành,
Tin sau cơn mưa lạnh
Vẫn còn một bình minh.
Cha chưa từng nói rằng:
“Cha yêu con nhiều lắm.”
Nhưng biển đâu cần nói
Vì sao biển sâu thẳm.
Giờ mùa đông đã đậu
Trên mái tóc bạc phơ.
Thời gian làm lưng còng
Từng gánh đời con nhỏ.
Và đến tận hôm nay,
Bóng cha còn bên cạnh.
Chẳng phải là gánh nặng,
Mà như mái chở che.
Cha ơi, có những lời
Con cất trong ngực trái.
Qua bao mùa lá rụng,
Vẫn chưa thể nói ra.
Tình cha như biển rộng,
Mênh mông chẳng bến bờ;
Đời cha như Thái Sơn,
Lặng giữa miền mây gió.
Mọi ánh sáng trong con,
Năm tháng còn gìn giữ,
Đều từ cha nhóm lửa,
Từ buổi đầu... yêu thương.
(Quang Đặng - Sông Hồng, 28.6.2026)
My Father’s Life
My
father never spoke of love;
He simply rose in silence.
While dawn was still pale,
He walked through drifting rain.
His
lean shoulders, worn by years,
Bore the weight of an entire life.
The sun grew familiar with his shadow;
The fields knew his tireless stride.
The
hillsides hushed the wind,
Steeped in the salt of his sweat.
Wherever his footsteps fell,
The silent earth sprang into life.
He
taught me how to grow,
Not with lessons or commands,
But through his calloused hands,
So mine could remain soft.
So
childhood lingered on,
A little longer in peace.
Sometimes he sang so gently,
Like the wind awakening dawn.
Just
enough for a child
To trust the kindness of a new day,
To believe that after cold rain,
Another dawn would always come.
My
father never once said,
“I love you very much.”
But the sea has no need to explain
Why its depths are endless.
Now
winter has settled
Upon his silver hair.
Time has bent the back
That once bore the weight of my childhood.
Even
to this very day,
His shadow walks beside me—
Never as a burden,
But like the roof that sheltered me.
Father,
there are words
I have hidden in my heart.
Through seasons of falling leaves,
They still remain unsaid.
Your
love is like the boundless sea,
Shoreless beyond all measure;
Your life stands like Mount Tai,
Silent beneath the passing clouds.
Every
light within me,
Still cherished through the years,
Was kindled by your quiet fire
From the very first dawn of love.
(Quang Dang – Red River, June 28, 2026)