Gửi nhà thơ Nguyễn Đức Toàn
Chú viết về Ngoại bằng một giọng điệu
rất đỗi điềm tĩnh. Nỗi nhớ trong thơ chú không bật thành tiếng, mà lặng lẽ lan
ra như hơi mưa thấm đất. Chính sự tiết chế ấy khiến cảm xúc trở nên sâu và bền.
Anh trân trọng cách chú không kể lể mất
mát, mà chắt lọc những lát cắt ký ức. Dáng lưng còng, mái đầu bạc, bến bình
yên… hiện lên giản dị nhưng đầy sức gợi. Đó không chỉ là hình ảnh, mà là biểu
tượng của một đời âm thầm chở che. Khi chú nhắc lại những chi tiết ấy, không
phải vì thiếu ý, mà vì ký ức vốn cần được gọi tên nhiều lần để không phai.
Thơ chú mộc mạc, không phô diễn kỹ
thuật, nhưng mang trọng lượng của sự chân thành. Có đôi chỗ nhịp chưa thật
tròn, vài đoạn chuyển còn nhanh, song điều đó không làm giảm giá trị bài thơ.
Bởi nỗi đau thật sự hiếm khi bước đi theo một nhịp hoàn hảo.
Chú đã làm được điều quan trọng nhất:
giữ cho yêu thương còn hiện diện, dù Ngoại đã đi xa.
Và anh muốn ghép vào đây bài thơ này –
như một sự đồng vọng cùng những gì chú đã viết.
Mưa Còn Nhớ Bóng
Ngoại
Chiều buông khói phủ ven đồi,
Gió đưa khe khẽ như lời năm xưa.
Bàn tay ấm giữa sớm trưa,
Giờ hong kỷ niệm qua mùa nhớ thương.
Sân nhà xao xác heo sương,
Dáng ai xa khuất vẫn vương lối về.
Một đời gánh cả bộn bề,
Dắt con đi suốt miền quê tháng ngày.
Như con nước chảy êm say,
Lặng thầm tưới mát những ngày non xanh.
Chẳng mong giữ lại cho mình,
Chỉ mong con vững hành trình phía xa.
Bước chân lạc giữa phong ba,
Ngoảnh đầu vẫn gặp mái nhà bình yên.
Thân quen đâu mất giữa miền,
Chỉ tan vào nắng dịu hiền trời cao.
Mưa đêm ướt lạnh hàng cau,
Âm vang tiếng gọi thấm sâu cõi lòng.
Thời gian nhuộm tóc trắng sương,
Mới hay thương nhớ vẫn vương lối đời.
Mai này dẫu gió tơi bời,
Xin gìn giữ lửa rạng ngời trong tim.
Ân tình tựa hạt mưa đêm,
Thấm vào đất mẹ, lặng êm nảy chồi.
Có
những người đi xa
nhưng không rời khỏi đời ta.
Họ thôi mang hình hài,
để hóa thành ánh sáng.
Cái ôm thành miền ký ức,
tiếng nói thành sức mạnh âm thầm.
Và anh tin – khi chú còn viết bằng tất
cả yêu thương,
thì Ngoại vẫn được gọi tên.
Không phải bằng nước mắt,
mà bằng mạch sống của thơ.
(Quang Đặng – FNK, 03.03.2026)