Thứ Tư, 3 tháng 6, 2026

TỰ TẠI

 



Giữa phố thị khoác lớp lụa ánh sáng, tháp cao vươn như một khát vọng chưa kịp gọi tên, và dòng sông vẫn lặng lẽ gánh những xô lệch của kiếp người.

Có những khoảnh khắc, ta dừng lại — không để rời khỏi dòng chảy, mà để nghe rõ hơn chính tiếng chảy bên trong mình.

Ánh trăng khi ấy không còn xa xăm, mà trở thành một minh triết lặng. Soi thấu cả ồn ào lẫn sâu kín. Và trong ánh sáng ấy, mọi bám víu tự tan như sương trước gió.

Tự tại” không phải là đứng ngoài thế gian, mà là đứng giữa biến động — để biến động không thể định nghĩa chính mình. Phố vẫn sáng, sông vẫn động, đời vẫn xô lệch — nhưng bên trong đã có một điểm tĩnh không gì chạm tới.

Khi lớp phù sa đời sống lắng xuống, không phải trống rỗng hiện ra, mà là một dòng chảy khác — sâu hơn, nguyên sơ hơn, như thể chưa từng bị đời thường vấy bẩn.

Và sau cùng, “tự tại” không phải là đi xa, mà là trở về — đủ sâu để nhận ra: điều tinh khiết nhất vốn chưa từng rời đi.


TỰ TẠI


Phố khoác xiêm y, tháp vút cao,

Sông oằn mình gánh sóng lao xao.

Ta đứng giữa dòng đời xô lệch,

Trăng soi thấu tỏ: chẳng vì sao.

 

Chẳng hẹn ai qua, chẳng giữ lòng,

Trăng buông bến cũ, sáng mênh mông.

Phù sa bỏ lại đời phố thị,

Ta giữ trong mình... một nhánh sông.


(Quang Đặng - YM, đêm 03.06.2026)



Thứ Ba, 2 tháng 6, 2026

Sen 9A

 



Mừng Sinh Nhật Sen 9A - Yên Mỹ


Tháng Sáu sen về, sinh nhật Sen,

Hồ thơm ngào ngạt, nắng lung linh.

Chúc bạn mãi trẻ, luôn tươi tắn,

Hạnh phúc đong đầy, thắm sắc xinh.


(Quang Đặng - FKA, 03.06.2026)


TỪ BÃI NGÔ YÊN MỸ

 

Tình cờ đọc được những câu thơ của Khan trong Câu lạc bộ Văn Thơ HUBT:

“Trăng lặng lẽ giữa bầu trời thành phố,
Soi bóng Hồ Tây gợn sóng êm.
Hà Nội đổi thay từng con phố,
Vầng trăng xưa vẫn vẹn nguyên mềm...”

    Lời thơ ấy chạm vào tâm thức tôi, khiến tôi bỗng chốc lặng đi. Giữa guồng quay hối hả của một Hà Nội đang từng ngày vươn mình mạnh mẽ, giữa những cây cầu mới nối dài đôi bờ, những công trình vươn cao trong khát vọng phát triển, vầng trăng trên mặt Hồ Tây bỗng hiện lên như một khoảng lặng để người ta ngoái nhìn về những điều tưởng đã rất quen mà chưa bao giờ cũ. Phải chăng, giữa những đổi thay không ngừng của phố phường, luôn có những giá trị lặng lẽ trường tồn như ánh trăng xưa, như dòng sông Hồng vẫn miệt mài chở nặng phù sa, âm thầm bồi đắp qua bao thế hệ.

Từ khoảnh khắc ấy, lòng tôi lại hướng về bãi ngô Yên Mỹ miền đất ven sông đã nuôi dưỡng tuổi thơ và bồi đắp tâm hồn tôi. Những mùa ngô xanh mướt, màu phù sa đậm đà trên đôi bờ, và dòng sông cứ thế chảy mãi, mang theo bao câu chuyện quê hương hòa vào biển lớn. Tôi chợt nhận ra, sự phát triển của một đô thị hay một dân tộc cũng mang dáng hình của dòng sông ấy: luôn hướng về phía trước nhưng chưa bao giờ tách rời nguồn cội.

Chính từ những suy tư ấy, bài thơ “Từ Bãi Ngô Yên Mỹ” đã được viết nên. Đó là tiếng lòng của một người con miền đất bãi dõi theo từng bước chuyển mình của Thủ đô bằng niềm tự hào và tình yêu tha thiết. Bởi dẫu thành phố có vươn cao, dẫu đất nước có đi xa đến đâu, trong sâu thẳm mỗi con người vẫn luôn cần một dòng sông để thương, một miền quê để trở về. Cũng như dòng sông ra biển lớn, con người chỉ thật sự vững vàng khi còn giữ được nguồn cội trong tim.

TỪ BÃI NGÔ YÊN MỸ

Từ bãi ngô quê mẹ Yên Mỹ,
Tôi thả hồn theo sóng đẫm phù sa.
Nước ngàn năm vẫn miệt mài chảy xiết,
Gói tình quê gửi tới muôn nơi.

Gió Hồ Tây gọi về bến cũ,
Trăng treo nghiêng thao thức vơi đầy.
Mái phố bừng trong làn nắng sớm,
Nhịp cầu xa níu lấy chân mây.

Tòa tháp mới gọi bình minh thức giấc,
Mầm xanh lên giữa nhịp dựng xây.
Đường cuộn chảy, dòng người hối hả,
Gửi khát khao nối tiếp những bàn tay...

Tôi chợt hiểu dòng sông quê mẹ,
Đâu chỉ là dòng nước đầy vơi.
Bao lặng lẽ hóa phù sa bồi đắp,
Ôm trọn xóm làng, chẳng đợi ngợi ca.

Hà Nội đó đang ngày đêm thay áo,
Vẫn vẹn nguyên như thuở ban sơ.
Như sông Hồng vươn mình ra biển lớn,
Chẳng quên lòng neo giữ bến bờ.

Trăng vẫn sáng trên đầu thành phố,
Sông vẫn xuôi về phía biển xa.
Dẫu Hà Nội lớn lên cùng gió,
Hương bãi ngô còn thổn thức trái tim người!

(Quang Đặng – FKA, 03.06.2026)


GIAI ĐIỆU BAN MAI

 




GIAI ĐIỆU BAN MAI

 

Giấy hồng khẽ thở giữa ban mai,

Bonsai uốn nhịp nét thiên thai.

Hoa nghiêng theo gió thành âm khẽ,

Đôn gốm lặng nghe sắc thanh dài.

 

(Quang Đặng - YM, 02.06.2026)


KHI CỐ HƯƠNG CÒN CHẬP CHỜN NGÓNG ĐỢI

 


Kính thưa Thầy Nguyễn Quảng,

Đọc “Về cố hương”, điều đọng lại trong em không chỉ là nỗi nhớ quê hương da diết, mà còn là hình ảnh một người con sau bao năm xa cách được trở về với nơi mình hằng thương nhớ.

Bài thơ được viết vào mùa xuân năm 1976 – mùa xuân đầu tiên của đất nước thống nhất. Có lẽ vì thế mà trong từng câu chữ, em cảm nhận được niềm vui đoàn tụ hòa quyện cùng những dư âm chưa nguôi của một thời khói lửa. Đó không phải niềm vui ồn ào của ngày chiến thắng, mà là niềm vui lắng sâu sau những tháng năm chia xa, mất mát và chờ đợi.

Điều khiến em xúc động nhất chính là hai chữ “quê Mẹ” ngay trong câu thơ mở đầu:

“Đường về quê Mẹ hôm nay

Phải đâu lạ cảnh mà say hỡi người.”

Quê hương trong thơ Thầy không hiện lên bằng những hình ảnh tráng lệ hay những lời ngợi ca lớn lao. Chỉ một tiếng cười, một tà áo, một sắc trời quen thuộc cũng đủ làm lòng người xao động. Em nghĩ, chỉ những ai từng đi rất xa, từng mang trong tim nỗi nhớ quê hương suốt những năm dài chiến tranh, mới có thể viết nên cái “say” giản dị mà sâu thẳm đến thế. Đó là cái say của người con được trở về với cội nguồn yêu dấu sau những tháng năm biền biệt xa quê.

Đọc những câu thơ về bước chân phiêu du nơi “góc bể chân trời”, về cánh nhạn giữa tầng không, hay những đêm thao thức nhớ quê, em cảm nhận được một tình yêu cố hương bền bỉ như mạch nước ngầm chảy suốt cuộc đời người lính. Nhưng điều làm em rung động hơn cả là ở bài thơ này, không chỉ có nỗi nhớ của người đi xa dành cho quê hương, mà còn có sự ngóng đợi của quê hương dành cho người trở về. Hình ảnh: “Cố hương vẫn giấc chập chờn ngóng trông” đã nhân hóa quê hương như một người mẹ lặng lẽ đứng đợi con sau những năm dài cách biệt. Chính điều đó khiến nỗi nhớ trong bài thơ trở nên sâu hơn, ấm hơn và giàu tình người hơn.

Em đặc biệt yêu mến giọng thơ của Thầy. Ngôn ngữ mộc mạc, đằm thắm, giàu chất cổ điển nhưng vẫn rất gần gũi. Mỗi câu thơ như một lời tâm sự chân thành của người từng trải – một người đã đi qua chiến tranh mà vẫn giữ nguyên sự rung động tinh tế trước những điều bình dị của cuộc sống. Bởi đã từng đối mặt với mất mát, nên càng biết nâng niu những gì bình yên. Bởi đã từng đi xa, nên càng thấu hiểu giá trị của ngày trở về.

Khép lại bài thơ, trong em vẫn còn vang vọng hình ảnh người lính năm nào đứng trên con đường trở về quê mẹ sau ngày toàn thắng. Sau lưng là những năm tháng khói lửa, trước mặt là mái nhà, dòng sông, lối cũ thân quen. Khoảnh khắc ấy khiến em hiểu rằng có những giá trị chỉ khi đi xa người ta mới nhận ra hết sự thiêng liêng của nó. Quê hương trong bài thơ không chỉ là nơi để trở về, mà còn là nơi để nhớ, để thương và để gìn giữ suốt một đời.

Em xin cảm ơn Thầy đã chia sẻ một thi phẩm giàu tình quê, tình người và tình đất nước. “Về cố hương” không chỉ là câu chuyện của một người trở về sau chiến tranh, mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng để những thế hệ đi sau biết yêu hơn nơi mình sinh ra, biết trân trọng hơn những ngày bình yên mà cha anh đã đánh đổi bằng biết bao hy sinh mới có được.

Em tin rằng những câu thơ ấy sẽ còn ở lại rất lâu trong lòng người đọc, đặc biệt là những người con luôn mang trong tim một miền quê để nhớ, để thương và để hướng về.

Trân trọng,

Đặng Đức Quang

Khoa Anh A – HUBT


THANH XUÂN DẤN BƯỚC

 



Có những thanh xuân đã dừng lại ở tuổi hai mươi, nhưng ánh sáng của họ chưa từng tắt.

Họ gác lại giảng đường, khép những trang nhật ký còn dang dở, bước vào chiến tranh bằng tất cả sự trong trẻo của tuổi trẻ. Rồi một ngày, họ gửi thân mình cho đất mẹ, để tuổi xuân hóa thành màu xanh của Tổ quốc.

Thanh xuân dấn bước là nén tâm nhang dành cho những người đã chọn dấn thân, để hôm nay non sông được nở hoa trên những con đường bình yên.


THANH XUÂN DẤN BƯỚC 

 

Gác bút nghiên xưa, gửi lại trường,

Thân trai dấn bước giữa biên cương.

Vệt chiều chênh chếch trên nòng súng,

Hơi thở ngừng rơi dưới hố sương.


Khép lại thanh xuân cùng nhật ký,

Tan vào đất mẹ, hóa vầng dương.

Gửi nét tinh khôi cho đất thở,

Nở hoa non nước vạn nẻo đường.

 

(Quang Đặng - HUBT, 02.06.2026)




Thứ Hai, 1 tháng 6, 2026

MÀU ĐỎ XUÂN THÌ

 


Đất nước hôm nay rợp màu xanh của hòa bình, của những mùa lúa trổ bông, của những ước mơ đang lớn lên dưới bầu trời tự do. Nhưng trong sắc xanh ấy, vẫn có một gam màu đỏ không bao giờ phai nhạt – màu đỏ của máu, của tuổi trẻ, của những mùa xuân đã hóa thành bất tử.


Có những người lính đã gửi lại tuổi đôi mươi nơi đại ngàn, để đất nước được nở hoa trong những tháng năm thanh bình. Họ ra đi khi ước mơ còn dang dở, khi lời yêu chưa kịp ngỏ, khi cuộc đời vừa chớm độ xuân thì. Thời gian có thể phủ mờ dấu chân trên lối cũ, nhưng không thể làm phai nhạt những hình hài đã hóa thành dáng núi sông.


“Màu đỏ xuân thì” được viết bằng niềm biết ơn và sự tưởng nhớ. Đây không chỉ là một bài thơ, mà là nén tâm nhang gửi đến những người đã nằm lại giữa đại ngàn, là lời tri ân thành kính dâng lên những tuổi xuân đã hòa vào đất mẹ để đất nước trường tồn.


Xin mời Quý vị dành một khoảng lặng cho ký ức. Để lắng nghe tiếng bước chân năm nào còn vọng giữa đại ngàn. Để cảm nhận rằng, màu đỏ trên lá cờ Tổ quốc hôm nay chính là màu đỏ của những tuổi xuân bất tử – những tuổi xuân đã hiến dâng trọn vẹn cho non sông, để đất nước mãi được nở hoa trong hòa bình và hy vọng.

 

MÀU ĐỎ XUÂN THÌ

Anh gửi xuân thì nơi đại ngàn,
Mây trắng bốn mùa phủ đồi sim.
Đất nước vươn mình qua bão lửa,
Mẹ giấu nỗi đau quặn trong tim.
 

Đồng đội hôm nay tìm dấu cũ,
Vượt suối băng rừng tới bên anh.
Tấc đất còn vương vệt khói trận,
Nghe rừng vẫn vọng tiếng quân hành
.

Có người lúc đi, xuân vừa chớm,
Tuổi đôi mươi xanh tựa cánh diều.
Gửi trọn tình riêng vào đất nước,
Chẳng kịp một lần nói lời yêu.

Võng dù năm ấy xanh màu lá,
Đom đóm rừng đêm tựa sao trời.
Giấc mơ lúa chín trên đất mẹ,
Theo bước đoàn quân tới muôn nơi.

Dấu chân trinh sát ngày xưa ấy,
Nay hóa con đường nối núi sông.
Những lối cỏ mềm từng in bóng,
Dệt nên Tổ quốc nhuốm sắc hồng.

Trong mỗi mái nhà yên bếp lửa,
Vẫn còn lấp lánh những chiến công.
Máu anh hòa quyện lòng đất mẹ,
Nuôi mùa cau ngọt, lúa trổ bông.

Tên anh đâu chỉ trên bia đá,
Mà ở lòng dân tự thuở nào.
Tháng Bảy hương trầm bay trước gió,
Lau rừng nghe thấu chuyện năm nao.

Cúi đầu trước những mùa hoa lửa,
Đỏ cháy nghìn năm giữa đất trời.
Tuổi xuân các anh thành sông núi,
Nhuộm đỏ sắc cờ mãi thắm tươi.


(Quang Đặng – HUBT, 02.06.2026)


Đi tìm đồng đội

 


Kính gửi: Thầy Trần Anh Thơ

         CLB Văn Thơ - HUBT


Thưa Thầy,

Đêm qua, khi đọc bài thơ “Đi tìm đồng đội” của Thầy, con đã lặng đi rất lâu. Có những bài thơ người ta đọc bằng mắt, nhưng cũng có những bài thơ phải đọc bằng ký ức, bằng lòng biết ơn và bằng cả sự xúc động âm thầm. Với con, bài thơ của Thầy thuộc về vế thứ hai.

Từng câu chữ như đưa con bước vào cuộc hành trình ngược dòng thời gian, theo dấu những người lính năm xưa giữa núi thẳm rừng sâu. Con như nghe thấy tiếng gió lùa qua đại ngàn, tiếng bước chân của những người đồng đội đang miệt mài tìm nhau sau hàng chục năm xa cách, và thấp thoáng đâu đó là bóng dáng những người mẹ già vẫn ngóng về phương xa, mái đầu bạc đi cùng năm tháng đợi chờ.

Trong toàn bài thơ, từ “côi cút” khiến con day dứt nhất. Chỉ hai tiếng thôi mà mở ra cả một khoảng lặng mênh mang. Đó không chỉ là sự đơn độc giữa núi rừng, mà còn là nỗi niềm của những người đã gửi lại tuổi xuân cho Tổ quốc, để rồi nhiều năm sau vẫn chưa được trở về trong vòng tay quê mẹ. Từ ấy như một nhát chạm rất khẽ mà rất sâu vào lòng người đọc.

Con đặc biệt trân trọng cách Thầy viết về các anh hùng liệt sĩ. Không bi lụy, không tô đậm đau thương, cũng không dùng những lời lẽ lớn lao. Thầy chỉ lặng lẽ kể bằng sự thành kính và lòng tri ân, để từ đó mỗi tấc đất hiện lên như một trang sử sống, mỗi bước chân tìm kiếm đều mang theo nghĩa tình của những người còn ở lại. Chính sự giản dị ấy làm nên sức nặng của bài thơ.

Đọc đến những câu thơ cuối, con càng thấm thía rằng hòa bình hôm nay không phải điều tự nhiên mà có. Màu cờ Tổ quốc, những mùa hoa tháng Bảy, những nẻo đường bình yên trên khắp sơn hà đều được đánh đổi bằng máu đỏ và tuổi xuân của biết bao người con đất Việt. Bài thơ của Thầy vì thế không chỉ là một tác phẩm văn chương, mà còn là một nén tâm nhang thắp bằng chữ nghĩa để tưởng nhớ những người đã ngã xuống cho đất nước trường tồn.

Dù chưa một lần được ngồi trong lớp học của Thầy, con vẫn luôn coi mình là một người học trò nhỏ. Qua những gì Thầy đã và đang cống hiến cho Khoa Ngôn ngữ Anh, cho CLB Văn Thơ - HUBT và cho những giá trị nhân văn tốt đẹp, con học được rằng tri thức chỉ thực sự có ý nghĩa khi đi cùng lòng yêu nước, sự tử tế và đạo lý tri ân.

Xin cảm ơn Thầy vì bài thơ đầy tình người và đầy trách nhiệm với lịch sử. Xin cảm ơn Thầy vì đã nhắc chúng con nhớ rằng phía sau mỗi mùa hoa nở của đất nước là những mùa xuân đã hóa thành bất tử.

Con xin được cúi đầu tri ân các anh hùng liệt sĩ, và cũng xin được bày tỏ lòng kính trọng sâu sắc đối với Thầy.

Kính chúc Thầy luôn mạnh khỏe, an vui và tiếp tục viết nên những vần thơ đẹp cho đời.


Con: Đặng Đức Quang

Khoa Anh A - HUBT


Đi tìm đồng đội

 

Thương quá các anh phương trời xa lạ

Cô đơn côi cút giữa núi thẳm rừng sâu

Mấy chục năm rồi đất nước thanh bình

Mẹ vẫn ngóng con qua bạc trắng mái đầu

 

Đồng đội hôm nay lần theo dấu cũ

Vượt dốc băng ngàn tìm lại tuổi hai mươi

Mỗi tấc đất là một trang lịch sử

Mỗi bước chân như chạm đến một đời người

 

Có những người đi khi xuân vừa chớm

Chưa kịp yêu, chưa kịp nói đôi lời

Gửi tuổi trẻ vào những mùa khói lửa

Để quê hương xanh mãi đến muôn đời

 

Dân nhớ mãi các anh hùng liệt sĩ

Đã hiến mình cho tổ quốc nở hoa

Máu các anh thắm màu cờ đất nước

Hòa bình yên trên mọi nẻo sơn hà

 

Ngày trở về trong vòng tay đất mẹ

Khói hương trầm quyện gió chiều nay

Các anh ngủ trong hồn thiêng sông núi

Tên tuổi còn cùng non nước tháng ngày

 

Ai đi qua những mùa hoa tháng Bảy

Xin cúi đầu, tưởng nhớ những người đi

Bởi đất nước có những mùa hoa nở

Được đắp xây từ máu đỏ xuân thì.

 

Đêm 31.5.2026







Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2026

Ta Trong Vạn Vật

 



Có những ngày, ta đi qua cuộc đời như một kẻ lữ hành mải miết, để rồi bất chợt dừng chân trước một vạt nắng xuyên kẽ lá, hay áng mây lững lờ trôi ngang sườn núi. Khi ấy, câu hỏi về chính mình không còn là sự truy vấn nặng nề, mà trở thành lời thì thầm dịu dàng của tâm hồn giữa bao la đất trời.

Bài thơ dưới đây không phải là một tuyên ngôn, cũng không cố đi tìm những đáp án lớn lao. Đó chỉ là nhịp thở của một người đã đi qua những chấn động và tan vỡ, để rồi học cách buông nhẹ những bận lòng, lắng nghe mạch yêu thương đang âm thầm chảy giữa nhân gian.

Mời bạn cùng lắng lại đôi chút, thả hồn theo những áng mây, ngọn gió và cánh én nhỏ. Biết đâu, giữa khoảnh khắc lặng yên ấy, ta sẽ nhận ra mình vẫn luôn hiện diện trong vạn vật, như nắng trong cỏ cây, như dòng sông trong lòng đất. Và bình an có lẽ không ở một nơi xa, mà nở ra từ phút giây ta hòa nhịp cùng nhịp thở của cuộc đời.


Ta Trong Vạn Vật

 

Ta dạo nhân gian hỏi càn khôn,

Ta là ai giữa miền lặng lẽ?

Là ngàn mây trắng vờn quanh núi,

Là giọt nắng hồng rót đáy khe.

 

Đã từng chấn động, từng tan vỡ,

Vẫn là khúc dạo của mùa sang.

Buông mình theo gió, lòng vơi nhẹ,

Nghe mạch yêu thương chảy dịu dàng.

 

Chẳng mưu cầu những bến xa xăm,

Chẳng mải mê tìm kiếm phù vân.

Trong đáy cốc soi ngàn tinh tú,

Một dòng sông lặng chảy qua thân.

 

Mai thân này có ngày nằm nghỉ,

Trên triền đồi lộng gió an nhiên.

Ta vẫn hóa thành hồn thi sĩ,

Gieo giữa đời mình những vần duyên.

 

Gió hát ca mừng vờn mái lá,

Sương mai còn đọng dấu môi cười.

Ta hòa trong sắc hương cây cỏ,

Ngân khúc ca chung với nắng đời.

 

Én nhỏ nghiêng cánh qua biển biếc,

Tự do nâng gió giữa mây ngàn.

Ánh sáng lặng thầm trên vạn vật,

Và ta trong đó – rất bình an.

 

(Quang Đặng – Ngõ nhỏ phố nhỏ, 01.06.2026)


Dòng Chảy Hòa Hợp

 



Dòng Chảy Hòa Hợp

 

Phù sa đỏ thấm trong từng mạch đất,

Dòng Hồng Hà cuộn chảy tự ngàn xưa.

Thép vươn cao chẳng quên nền bùn bãi,

Phố dựng hình còn đượm bóng lau thưa.

 

Đâu chỉ là những khối bê tông lạnh,

Mà chứa đầy khát vọng của cha ông.

Văn minh nở từ câu hò dân dã,

Nguồn xưa ấy vẫn âm thầm sinh sôi.

 

Đình, miếu lặng giữa đèn hoa rực rỡ,

Chuông cổ ngân theo nhịp phố lên đèn.

Quá khứ ấy không bao giờ lùi bước,

Mà hóa thành sức sống của hôm nay.

 

Chẳng cần chọn giữa đổi thay – gốc rễ,

Tương lai này phải giữ lấy tình sâu.

An dân vốn là thước đo bền vững,

Để muôn đời sông mãi chảy nhiệm màu.

 

Hỡi những người dựng hình hài thế kỷ,

Khắc trong tim, tiếp bước dấu tiền nhân.

Phù sa ấy nuôi lớn hồn dân tộc,

Rạng rỡ ngàn năm - ý Đảng lòng Dân.

 

(Quang Đặng – YM, 5/2026)


TỰ TẠI

  Giữa phố thị khoác lớp lụa ánh sáng, tháp cao vươn như một khát vọng chưa kịp gọi tên, và dòng sông vẫn lặng lẽ gánh những xô lệch của kiế...