Thứ Ba, 19 tháng 5, 2026

Thung Lũng Tình Đời

 



Thung Lũng Tình Đời

 

Bảng đen gác lại thảnh thơi,

Tiếng Anh gửi lại vùng trời xa xôi.

Rời xa phố thị sáng ngời,

Ta về thung lũng tìm nơi an lòng.

 

Sài Khao lảng bảng sương trong,

Đồi non uốn lượn ngàn thông trập trùng.

Mai Hạ xanh ngát một vùng,

Đất quê Phú Thọ bao dung đón về.

 

Nhà sàn nép dưới sơn khê,

Ruộng bậc thang uốn bốn bề vàng ươm.

Bình minh rải nắng thơm hương,

Tiếng chim ca hót, yêu thương đậm đà.

 

Ngày ngày cuốc đất trồng hoa,

Nuôi đàn gà nhỏ, chan hòa niềm vui.

Cún con quấn quýt bùi ngùi,

Muộn phiền, lo lắng đẩy lùi từ đây.

 

Bạn già, bánh đậu, trà thơm,

Dưa cà muối mặn, sớm hôm đỡ lòng.

Cờ tiên dạo nước thong dong,

Nghĩa tình bản nhỏ, tấm lòng thủy chung.

 

Cùng mây tự tại ung dung,

Rũ toan tính lại về vùng an nhiên.

Sài Khao rợp bóng cửa thiền,

Tâm hồn rộng mở, bình yên một đời.


(Quang Đặng - YM, 20.05.2026)


Khúc Ca Sơn Hà

 



Khúc Ca Sơn Hà

Ba Đình nắng rực mở tầng mây,
Hồn nước reo vang dậy gió bay.
Tám hướng non sông về hội tụ,
Trời Nam rạng rỡ đón Người về.

Đón Bác ngày vui chẳng bạc vàng,
Chỉ lòng thương kính trải mênh mang.
Chắt chiu từ buổi đời cơ cực,
Qua vạn bùn đen, vạn đoạn trường.

Mong Người soi lối dân đồng thuận,
Giữ nghĩa đồng bào vượt bão sương.
Để mỗi hiên nhà bừng lửa ấm,
Đất lành hoa nở ngát quê hương.

Sông Hồng nay mở bờ vui mới,
Đại lộ ven dòng sáng rạng ngời.
Những dải bãi bồi bừng thức giấc,
Thuyền mơ căng gió vượt trùng khơi.

Mai này con cháu vươn bốn bể,
Tiếp chí cha ông giữ kỷ cương.
Giữ lấy giang san cùng khí tiết,
Bồi vun đất Việt mãi hùng cường!

Hôm nay đất nước khúc khải hoàn,
Gấm vóc ngàn năm rạng giang san.
Trời xanh biển bạc bừng xuân mới,
Vững chãi uy nghiêm dải Việt Nam!


(Quang Đặng, YM, đêm 19/5/2026)

 


Thứ Hai, 18 tháng 5, 2026

Muôn Đời Ngát Hương Sen

 


Muôn Đời Ngát Hương Sen

 

Tháng Năm rực rỡ nắng vàng,

Hồn thơ con lại hướng vầng thái dương.

Bác đi từ thuở ly hương,

Tìm đường cứu nước, dặm trường quản chi.

 

Năm châu bốn biển chân đi,

Áo nâu túi vải, sá gì gian lao.

Dép cao su lấm bùn ao,

Chông gai vững bước, cờ sao sáng ngời.

 

Chiến khu vằng vặc giữa trời,

Trăng lồng cổ thụ, dáng ngời hoa bay.

Bác còn lo nghĩ đêm ngày,

Nặng trĩu việc nước, chưa khuây giấc nồng.

 

Nơi ngục trung vẫn sáng lòng,

Ngắm trăng qua cửa mà trông ngày về.

Một đời nặng một lời thề,

Vì dân vì nước, chẳng nề hy sinh.

 

Triệu lòng dân Việt tôn vinh,

Ai ai cũng kính, anh linh Cha già.

Ơn Người rộng lớn bao la,

Rộng hơn sông núi, sâu xa biển trời.

 

Nén hương thành kính ngàn đời,

Bác tuy yên giấc, vẫn thời trông theo.

Chúc Người vui cõi mây đèo,

Mà như sống mãi, chống chèo nước non.

 

Sông dài biển rộng vẹn tròn,

Hình bóng của Bác sắt son trong lòng.

Hương đầm lan tỏa bừng đông,

Kính dâng lên Bác sen hồng ngát hương!

 

(Quang Đặng - KAA - HUBT, 19/05/2026)


Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2026

TỐ NHƯ TRI ÂM CA

 




TỐ NHƯ TRI ÂM CA

 (Kính dâng cụ Nguyễn Du, SN 3.1.1766)


Trăm năm lật giở trang đời,

Lời văn thắp sáng, tiếng cười nở hoa.

Tố Như một dải ngân hà,

Ngòi bút soi lối, mở ra cõi người.

 

Vượt qua bão táp hoa rơi,

Nàng Kiều năm ấy, ngời ngời sắc tiên.

Chàng Kim giữ trọn tình duyên,

Bâng khuâng nghiên mực, vẹn nguyên đợi chờ.

 

Thúc Sinh dẫu phút ngẩn ngơ,

Vẫn tìm nhân thế bến bờ tự do.

Từ Hải dũng khí vô bờ,

Đập tan sóng gió, dựng cờ tái sinh.

 

Tiếng đàn hòa nhịp bình minh,

Cầm ca một thuở chuyển mình bao dung.

Tiểu Thanh phận bạc, thơ chung,

Nén hương tri kỷ, sáng cùng ngàn năm.

 

"Thập loại chúng sinh" xa xăm,

Hồn xưa thanh thản, nhất tâm hướng thiền.

Trái tim nhân ái vô biên,

Nỗi đau hóa giải, bình yên dặm trường.

 

Nước sông Lam đầy yêu thương,

Ngàn năm Hồng Lĩnh ánh dương rạng ngời.

Văn chương kết tinh cho đời,

Tri âm một khúc, đất trời reo ca!


(Quang Đặng - FKA, 18.05.2026)


MẶT TRỜI TRÊN XỨ TUYẾT

 




MẶT TRỜI TRÊN XỨ TUYẾT

(Kính dâng Aleksandr Pushkin – Mặt trời thi ca Nga)

 

Trăm năm tuyết trắng còn bay,
Thảo nguyên hun hút phủ đầy khói sương.
Mùa đông nhóm lửa văn chương,
Ươm hồn kiêu hãnh dặm trường băng qua.

Suối xưa buốt giá lòng ta,
Phát súng định mệnh nhuộm nhòa tuyết sa.
Máu người thấm đất nước Nga,
Cho vần huyết lệ hóa hoa dâng đời.

Volga sóng vỗ đầy vơi,
Băng dày chẳng khóa được lời tự do.
Ngàn phương tuyết phủ mịt mờ,
Hồn thơ vẫn rạng bến bờ sớm mai.

Tiếng vang vọng mãi đường dài,
Vượt miền biển thẳm nối hoài viễn phương.
Trang thơ hé nở đậm hương,
Cho bao tâm tưởng, mở đường ước mơ.

Dẫu cho khác bến xa bờ,
Triệu tim hòa nhịp vần thơ nhiệm màu.
Lửa thiêng rực cháy nghìn sau,
Mặt trời xứ tuyết đậm màu thời gian.

 

(Quang Đặng – HĐ, 18.05.2026)


KHÚC CA THUẬN HÒA

 


KHÚC CA THUẬN HÒA

 

Hạt sương gửi chút vô thường,

Nhân sinh rộng lớn, khiêm nhường tự tâm.

Lặng im như đất lặng thầm,

Làm nhiều nói ít, nuôi mầm thiện giao.

Đường trần dẫu lắm gian lao,

Mệt thì buông xuống, đón chào bình minh.

 

Nhìn đời bằng mắt thân tình,

Giận hờn dập tắt, giữ mình thanh cao.

Người chê ta ngẫm thế nào,

Người khen ta tự soi vào tâm gương.

Trần gian trọn nghĩa yêu thương,

Trăm năm bia đá còn vương lòng người.

 

Nước nguồn nghĩa mẹ khôn nguôi,

Công cha dưỡng dục biển trời bao la.

Gia đình một mái nhà hoa,

Chung lưng đấu cật, mặn mà sớt chia.

Bạc tiền như gió thoảng kia,

Nghèo sang chẳng bận, miễn là thảnh thơi.

 

Con là lộc biển hoa trời,

Thuận chồng thuận vợ đời đời ấm êm.

Đồng lòng tát cạn ngày đêm,

Biển Đông sóng lặng càng thêm vững lòng.

 

Sống trong tình nghĩa mênh mông,

Anh em ruột thịt, bạn lòng kề vai.

Khúc ca nhắn gửi sớm mai,

Thuận hòa một dạ, tương lai sáng ngời!

 

(Quang Đặng – Lặng ngắm bình yên 2026)


BÌNH YÊN BÊN ANH

 


BÌNH YÊN BÊN ANH

 

Bão giông xin cứ để ngoài,

Lòng anh chỉ một, chẳng phai chẳng rời.

Thương em thương suốt cuộc đời,

Nghi ngờ, lo sợ... xin vơi trong lòng.

 

Trần gian dẫu lắm đục trong,

Tim anh duy nhất chỉ mong bên người.

Vợ là tất cả em ơi,

Trăm năm nguyện ước không rời xa nhau.

 

(Quang Đặng - Bình yên nhé! 17.05.2026)


MẬT ĐỘ TÌNH YÊU

 





MẬT ĐỘ TÌNH YÊU

 

Khoảng không nhỏ đã nén đầy hơi thở,

Một phân ly cũng chật đến khôn cùng.

Mật độ ấy vừa khít cho hai đứa,

Kẻ ngoài rìa xin chớ bước vào chung.

 

Chén trà đượm bởi lượng hương vừa đủ,

Thêm giọt thừa … sắc nước chuyển chênh chao.

Tình phân lượng bằng ánh nhìn bện chặt,

Thêm một người, xê dịch cõi thanh cao.

 

Trang giấy mỏng đã khít khao nét chữ,

Chỉ tên anh liền mạch với tên em.

Một bóng lẻ nếu vô tình trú ngụ,

Sẽ làm nhòa, làm loãng dấu môi êm.

 

Cứ nén chặt khoảng trời riêng tuyệt đối,

Trăm năm dòng không một hạt bụi rơi.

Khi mật độ đã kết tinh thành đá,

Bớt một ly... là mất cả trùng khơi!

 

Quang Đặng

(Định mức: Hai người - Lập tại phòng trà 2026)


THU DUYÊN SÔNG HÀN

 




THU DUYÊN SÔNG HÀN

 

Sông Hàn giấu sóng vào đêm,

Gió gom sắc lá trải êm mạn thuyền.

Vàng rơi cứ ngỡ trạng nguyên,

Mùa đi bỏ lại chút duyên bên bờ.

 

Người về dệt nốt vần thơ,

Nhặt từng giọt nguyệt xa mờ cuối sông.

Heo may chớm lạnh bên dòng,

Thuyền neo bến vắng cho lòng quạnh hiu.

 

Viễn phương mây phủ bóng chiều,

Nước trôi còn vọng bao điều nhớ thương.

Cội già dẫu trải phong sương,

Lòng thu vẫn vẹn con đường thủy chung.

 

(Quang Đặng – Bên dòng sông Hàn 2026)


SỒI XƯA, PHONG CŨ...

 



SỒI XƯA, PHONG CŨ...

 

Hạ sang, Úc nắng hanh vàng,

Phong xanh rợp bóng, rỡ ràng lối đi.

Trời nam một thuở xuân thì,

Ve không gióng giả, thầm thì gió bay.

 

Thu về, nhuộm đỏ hàng cây,

Lá phong rực lửa gửi đầy nhớ thương.

Mờ sương góc phố khai trường,

Nửa phương viễn xứ, dặm đường trải phong.

 

Đông sang, xứ Anh nhòa sương,

Cội sồi cổ thụ, vấn vương đứng chờ.

Tuyết rơi xóa dấu chân mờ,

Lá khô xào xạc, ngẩn ngơ lối về.

 

Xuân sang, lộc biếc tràn trề,

Chồi non thắp nến xua tê tái lòng.

Cội sồi, hàng phong ngóng trông,

Giờ đây khép lại một vòng gian truân.

 

Giã từ hai nửa thanh xuân,

Hành trang gói trọn, bàn chân quay về.

Sồi xưa, phong cũ sơn khê,

Mà trong tâm tưởng, lối về vẫn thương.

 

(Quang Đặng – Viết cho hai nửa thanh xuân, 2026)


Thung Lũng Tình Đời

  Thung Lũng Tình Đời   Bảng đen gác lại thảnh thơi, Tiếng Anh gửi lại vùng trời xa xôi. Rời xa phố thị sáng ngời, Ta về thung lũn...