Ba
mươi năm của một mái trường có thể được tính bằng những mùa tuyển sinh, những
khóa học, những lớp người nối tiếp nhau. Nhưng có một thước đo khác, lặng lẽ
hơn: những
con người đã từ nơi ấy bước vào cuộc đời và mang theo dấu ấn của trường trong
cách nghĩ, cách làm, cách đứng vững trước những đổi thay.
Với
HUBT, hành trình ấy bắt đầu từ những ngày còn nhiều gian khó, để rồi từ một mái
trường, biết bao con đường đã được mở ra. Ở đó, người thầy không chỉ trao điều
có trong trang sách, mà còn mở một tầm nhìn; tri thức không dừng lại ở điều
được học, mà phải đi qua bàn tay, thành năng lực làm nghề, thành những giá trị có
ích cho đời.
Có
những lời thầy, khi còn ngồi trên ghế giảng đường, ta chỉ nghe như một bài học.
Phải đến khi đi đủ xa, trải qua thành bại, đứng trước những lựa chọn của riêng
mình, ta mới hiểu: có những bài học phải mất nhiều năm cuộc đời mới đọc hết
được.
Và
rồi một ngày trở lại. Hành lang có thể khác, bàn ghế có thể thay, những người
bạn năm nào giờ đã ở những phương trời khác. Chỉ có một điều tưởng đã đi qua mà
dường như vẫn còn ở lại: tuổi trẻ của chính mình.
Bởi
tầm vóc của một trường đại học, sau cùng, không chỉ nằm ở những gì được dựng
nên dưới mái trường ấy, mà còn được viết tiếp trong cuộc đời của những thế hệ
đã trưởng thành từ đó.
Ba mươi năm trước, mái trường mở lối cho ta đi.
Ba mươi năm sau, giữa muôn nẻo đời, mái trường lại
thành một lối để ta về.
Từ những suy ngẫm ấy, nhân dấu mốc ba mươi năm Trường Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội, xin được gửi tới các thế hệ thầy cô, cán bộ, giảng viên, sinh viên và cựu sinh viên bài thơ:
MỘT LỐI VỀ
Thuở
ấy từ đây dựng mái trường,
Gian nan càng giữ chí kiên cường.
Bao bàn tay góp thành nền móng,
Mở lối bao người tới muôn phương.
Bảng
cũ từng ghi những buổi đầu,
Phấn mờ, lời giảng vẫn còn sâu.
Thầy trao không chỉ điều trong sách,
Còn mở tầm nhìn đến mai sau.
Có
những điều thầy chẳng nói ra,
Âm thầm theo bước những đường xa.
Đến khi tự trải qua thành bại,
Mới hiểu lời xưa đã thấm ta.
Kinh
doanh rèn cách nhìn thời cuộc,
Công nghệ tôi nghề giữa đổi thay.
Tri thức chỉ thành điều đáng quý,
Khi từ trang vở đến bàn tay.
Rời
lớp, mỗi người một nẻo riêng,
Đường xa mới biết sức mình bền.
Bao điều thuở trước nghe bình dị,
Qua những thăng trầm mới gọi tên.
Một
buổi quay về đứng lặng lâu,
Hành lang, bàn ghế đã thay màu.
Bỗng nghe giữa khoảng im quen thuộc,
Tuổi trẻ năm nào vọng phía sau.
Ba
mươi năm lớp lớp lớn lên,
Mang dấu trường xưa đến mọi miền.
Tầm vóc đâu nằm trong mái lớp,
Mà từ bao thế hệ làm nên.
Mai
dẫu đường đời đến cuối trời,
Trong lòng còn giữ một miền thôi.
Tên trường qua hết thời son trẻ,
Thành một lối về suốt cuộc đời.
Quang Đặng
Yên Mỹ, 9.8.2026