TIẾNG GỌI CÒN VƯƠNG KHÓI
NHANG
Hôm qua, anh Hùng
Toàn sang thắp hương cho Mẹ. Cánh cổng quen khẽ kêu khi anh đẩy vào, khoảng sân
vẫn đó, hàng cây vẫn đó, chỉ có một điều anh chưa hề hay biết — Mẹ đã không còn
nữa.
Vừa bước chân tới
hiên nhà, anh cất tiếng gọi như bao lần trước: “Cô ơi, cô ơi…” Tiếng gọi vang
lên giữa buổi chiều vắng, rơi xuống nền gạch lạnh rồi tan vào khoảng không im
lìm. Không có tiếng đáp lại, không có dáng người quen thuộc từ trong nhà bước
ra. Chỉ có gió khẽ lay và sự tĩnh lặng đến nao lòng.
Em ở bên lớp nghe
loáng thoáng tiếng anh gọi. Âm thanh quen thuộc ấy khiến tim em thắt lại. Em
biết khoảnh khắc này rồi cũng sẽ đến — khi ai đó vẫn gọi tên Mẹ bằng tất cả sự
vô tư của ngày cũ. Em vội chạy sang, lòng nghẹn ứ.
Anh quay sang hỏi,
giọng vẫn còn nguyên sự tự nhiên: “Cô đâu rồi em?” Câu hỏi giản dị mà như cứa
vào lòng. Em không thể nói thành lời. Cổ họng nghẹn cứng, nước mắt chỉ chực
trào. Em khẽ đưa tay chỉ lên bàn thờ.
Anh nhìn theo hướng
tay em. Trên cao, di ảnh Mẹ lặng lẽ giữa làn khói hương cũ. Anh sững người. Mọi
âm thanh như ngừng lại. Gương mặt anh tái đi, đôi môi run run rồi bất chợt bật
thành tiếng nấc nghẹn. Tiếng khóc của một người vừa hay tin quá muộn, của một
tiếng gọi không còn người đáp.
Em lặng lẽ châm
đèn. Ngọn lửa nhỏ bùng lên, ánh sáng vàng lay động trong gian nhà trầm mặc. Anh
cúi đầu, hai tay run run cầm nén nhang. Khi hương chạm lửa, mùi khói quen thuộc
lan ra, vừa ấm áp vừa xót xa. Anh khẽ khàng cắm nhang lên bát hương, đôi vai
vẫn còn rung theo từng nhịp thở nặng nề.
Khói
hương bay lên mỏng manh, cuộn mình trong không gian tĩnh lặng. Như thể ở đâu
đó, tiếng “Cô ơi…” vẫn còn vang vọng, chỉ là người nghe đã đi xa. Và trong làn
khói ấy, giữa người ở lại và người đã khuất, có một sợi dây vô hình được nối
lại — bằng yêu thương, bằng tiếc nuối, bằng một tiếng gọi muộn màng không bao
giờ nguôi.
(Quang Đặng – Yên Mỹ, 24/2/2026)
.png)




