Dạy một ngôn ngữ không chỉ là dạy từ vựng hay ngữ pháp, mà là giúp
mỗi học trò tìm ra tiếng nói của chính mình — từ những nét chữ còn vụng dại,
dần định hình nên cốt cách và ước mơ.
Trong lớp học lặng im, có những hạt chữ được nhen lên bằng cả trái
tim, để rồi âm thầm nảy mầm theo năm tháng. Và người thầy, đôi khi, chỉ là
người đứng bên bến bờ — kiên nhẫn gieo hạt, để rồi lặng lẽ đợi chờ một mùa hoa
nở trong lòng người.
Xin gửi lại đây một chút tâm tình: Người Gieo Chữ.
Bản 1:
Bản 2:
Người gieo chữ
Tôi không giảng chuyện cao xa,
Mải vun câu chữ nở hoa trong lòng.
Một lời sưởi ấm đêm đông,
Nhen thành đốm lửa giữa dòng niềm tin.
Lớp tôi ghế gỗ lặng im,
Mà nghe con chữ gọi tìm ngày mai.
Dẫu còn nét chữ nghiêng vai,
Vẫn ươm trong đó hình hài ước mơ.
Tôi như đứng giữa bến bờ,
Gieo từng hạt chữ, lặng chờ mầm xanh.
Mai này các em trưởng thành,
Mang theo tiếng nói thắp hành trình xa.
Dẫu đi muôn nẻo phương xa,
Tiếng xưa còn ấm như là gió quen.
Khi lời khép lại êm đềm,
Hoa không lên tiếng vẫn mềm lòng nhau.
(Quang Đặng - YM, 3.4.2026)