Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2026

NÉN NHANG GIỖ ĐẦU

 



Lời thủ thỉ bên chiếc giường gỗ

Mẹ ơi…

Con lại ngồi đây, bên chiếc giường đã ám mùi thời gian — nơi mỗi thớ gỗ như vẫn còn giữ lại hơi ấm của mẹ. Con khẽ chạm tay lên mặt gỗ, mà ngỡ như đang chạm vào vạt áo nâu sồng, vào bàn tay gầy guộc của mẹ ngày nào.

Chỉ còn một tháng nữa là tròn một năm mẹ đi. Vậy mà trong con, mọi thứ cứ như mới chiều hôm nào… nắng còn chênh chao ngoài ngõ, mẹ vẫn ngồi đó, lặng lẽ dặn dò con cháu.

Nhà mình vẫn vậy thôi, mẹ ạ. Tụi nhỏ vẫn lớn lên, nhưng chỉ những khi có công có việc, khoảng sân mới rộn tiếng cười. Còn những ngày thường, khoảng sân ấy, góc trời ấy lại lặng đi — chỉ còn cây nhãn, mộc hương, vọng cách,… đứng đó… như chờ. Chúng con vẫn tụ về, đỡ đần nhau như cách mẹ từng dạy. Chỉ là… vắng mẹ, mọi thứ cứ hụt đi một khoảng, chẳng gì lấp được.

Con giờ tóc đã lốm đốm sương, mắt cũng chẳng còn tinh nữa. Chỉ có nỗi nhớ là không cũ đi. Có những lúc, nhìn mây xám ngang trời, con cứ ngỡ mẹ vẫn đang ngồi đó, bên hiên, lặng lẽ nhìn con.

Nén nhang con thắp… khói bay lên, mà không biết tìm mẹ ở đâu...


NÉN NHANG GIỖ ĐẦU


Nén lòng quỳ dưới chân nhang,
Một năm… ngỡ mới chiều tàn hôm nao.
Mẹ đi, bóng xế chênh chao,
Căn nhà vắng lặng, nghẹn ngào gió đưa.

Con giờ tóc đã lưa thưa,
Vẫn thèm hơi ấm buổi trưa mẹ nằm.
Bàn tay gầy guộc âm thầm,
Vá cho con những lỗi lầm ngày xưa
.

Một năm cách biệt nắng mưa,
Bát cơm, quả trứng, muối dưa đợi chờ.
Con giờ mắt đã đục mờ,
Trước di ảnh mẹ, vẫn ngơ ngẩn nhìn.

Mẹ về khuất nẻo lặng thinh,
Gói lòng vào gió, nghĩa tình khôn nguôi.
Chiều nay mây xám ngang trời,
Ngỡ đâu hơi ấm mẹ ngồi bên hiên.

Nén nhang thắp giữa lặng yên,
Khói bay chấp chới, mẹ hiền đâu đây...
Giỗ đầu lệ đắng dâng đầy,
Thương đời tần tảo, hao gầy vì con.

Bao nhiêu thương nhớ héo hon,
Nghìn lời chưa kịp...vẫn còn trên môi.
Nhang tàn, tro rụng xuống đời,
Con ngồi nghe khoảng lặng rơi… không người.


(Quang Đặng - YM, 20.4.2026)


TIỄN BIỆT MỘT ĐÓA XUÂN XANH

 


Trong nỗi bàng hoàng và xót xa vô hạn trước sự ra đi của người con trai yêu quý khi tuổi đời còn quá trẻ, khi bao ước mơ và hoài bão vẫn còn dang dở, chúng tôi xin được gửi đến vợ chồng em Nam cùng toàn thể gia đình lời chia buồn sâu sắc nhất.

Không có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau mất con, nhất là khi con đang ở độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời — tuổi của khát vọng, của tương lai rộng mở phía trước. Sự mất mát này không gì có thể bù đắp, chỉ mong rằng tình yêu thương của gia đình, người thân và bạn bè sẽ phần nào giúp hai em vững vàng hơn để đi qua những ngày tháng khó khăn này.

Xin được thắp nén tâm hương, tiễn biệt một đóa xuân xanh — Phương Alt — về nơi an lành. Mong con sớm được siêu sinh tịnh độ, nhẹ gánh trần gian, an nhiên tự tại nơi cõi vĩnh hằng.


TIỄN BIỆT MỘT ĐÓA XUÂN XANH

Gió chiều chợt lặng ven trời,
Tin đau như nhát dao rơi tim người.
Tuổi xuân vừa chớm nụ cười,
Bao nhiêu mộng đẹp rụng rời phút giây.

Hiền ngoan, đèn sách tháng ngày,
Tương lai rực sáng, đong đầy ước mơ.
Đam mê còn cháy từng giờ,
Mà sao sớm đã hững hờ lìa xa…

Giảng đường còn đượm thiết tha,
Dấu chân còn đó, mà xa bóng hình.
Bạn bè nghẹn ngào lặng thinh,
Tiễn đưa một đóa xuân xanh lìa cành.

Cha mẹ quặn thắt tâm can,
Nỗi đau nào sánh cung đàn đứt dây.
Trời cao sao nỡ vần xoay,
Để niềm thương nhớ chất đầy hư không.

Xin chia vơi bớt bão lòng,
Cùng em gắng gượng, giữ lòng bình yên.
Dẫu rằng cách biệt hai miền,
Tình thương còn mãi nối liền âm dương.

Phương Alt rũ sạch bụi đường,
Ung dung tự tại, nhẹ vương hương lành.
Kiếp người một thoáng mỏng manh,
Hồn con nhẹ bước về miền an nhiên.

Nguyện cầu nơi cõi thiêng liêng,
Sớm siêu sinh chốn bình yên vĩnh hằng.

(Quang Đặng - Yên Mỹ, đêm 19.4.2026)


BẢN GIAO HƯỞNG MƯỜI CHÍN THÁNG TƯ

 


Thân gửi em Toàn,

Có những người đi qua cuộc đời chúng ta như một cơn gió thoáng qua, nhưng cũng có những người xuất hiện như một bản nhạc – đầy thanh âm, sắc màu và những nốt lặng sâu. Với tôi, em chính là một bản nhạc như thế: Một Bản Giao Hưởng Mười Chín Tháng Tư.

Ngày hôm nay, khi nắng tháng Tư rải mật ngọt lên vòm trời quê hương, tôi ngồi lại bên những vần thơ, không chỉ để chúc mừng một tuổi mới, mà để soi lại một hành trình đầy bản lĩnh của em. Trong mắt tôi, em là sự giao thoa tuyệt đẹp giữa cái tĩnh tại của người thầy trên bục giảng và cái quyết đoán của một chiến binh nơi chứng trường sóng gió.

Người ta thấy em uy nghi như cây tùng, cây bách trước bão giông tài chính; thấy em hiền hòa như dòng suối tri thức đưa lớp lớp học trò qua sông. Nhưng có lẽ, ít ai chạm thấu được nốt nhạc “âm thầm” tỏa rạng phía sau những vai trò nặng gánh: một người con hiếu nghĩa, một người chồng thủy chung và một người cha bao dung như cả bầu trời.

Bài thơ này, tôi dệt bằng sự ngưỡng mộ dành cho cái “tâm thạch định”, bằng niềm tự hào về một “nam thần” của Khoa Anh A, và bằng tình cảm anh em chân thành nhất. Chúc em mãi giữ được cung đàn thanh tân ấy, để mỗi bước chân em đi, mỗi nốt nhạc em gieo, đều là một dấu ấn “Chẳng phô mà chạm” giữa nhân gian này.

Chúc mừng sinh nhật Nguyễn Đức Toàn!

Thứ Năm, 16 tháng 4, 2026

NƠI TRÁI TIM CHẠM NẮNG

 


Có những hành trình dài nhất không phải là đi vòng quanh thế giới, mà là hành trình ngược nắng trở về với chính mình. Sau những mải miết của một đời người, sau những phong ba của bụi trần, ta bỗng khao khát sự tĩnh lặng của một sớm bình nguyên.

"Nơi trái tim chạm nắng" không chỉ là một bài thơ tình, mà là một bản hòa âm của sự chữa lành. Ở đó, con người không còn vội vã, không còn mưu cầu, chỉ còn nhịp tim khẽ khàng “so phím” cùng thực tại. Khi ta rũ bỏ được lớp bụi của những tháng năm cũ, cũng là lúc hừng đông thực sự bắt đầu.

Xin mời bạn bước vào không gian của nắng hồng và những thanh âm mộc miên dịu nhẹ, để nhận ra rằng: dẫu cuộc đời có vạn nỗi ưu phiền, chỉ cần trái tim còn chạm nắng, ta vẫn sẽ vẹn nguyên giữa đất trời.


NƠI TRÁI TIM CHẠM NẮNG


Ta về nhặt lại mùa đông,
Chân mây khép lại, nắng hồng hồi sinh.
Lòng ta rũ lớp bụi tình
Chạm vào sâu thẳm, bình minh rạng ngời.

Ta về giữa cõi mù khơi,
Chẳng cần vội vã, tựa đời thản nhiên.
Nhịp tim so phím mộc miên,
Hơi thở rất khẽ, dịu hiền chạm nhau.

Trời thôi trút lệ đêm sâu,
Mây xanh dệt áo, nhiệm màu thanh tân.
Thời gian lắng đọng trong ngần,
Cho yêu thương nở, nảy mầm hừng đông.

Ta về khép lại bão giông,
Sầu xưa trút lá, xuôi dòng lãng quên.
Từ nay chẳng ngại lênh đênh,
Lửa em thắp sáng, xây nền an yên.

Ta về – một sớm bình nguyên,
Nắng hong vạt áo, dệt miền thiện duyên.
Dẫu đời vạn nỗi ưu phiền,
Tim còn chạm nắng – vẹn nguyên một đời.


Quang Đặng

Hừng đông Phenikaa, 17.4.2026


English Version

WHERE THE HEART MEETS THE SUN

I return to gather winter’s last breath.
The horizon folds as rosy light awakes.
Shedding the dust of love’s long-faded death,
I touch the depths where a brilliant dawn breaks.

Back to the misty realm, I find my way.
No longer hurried, I lean on life’s calm flow.
Heartbeats tune to the song that wood-flowers play;
soft breaths entwine where gentle whispers grow.

The sky has ceased its weeping through the night.
Blue clouds weave robes of grace, divine and new.
Time lingers in a pool of crystal light,
where love takes root and dawn-buds bloom in dew.

I return to still the storms of long ago.
Old sorrows fall like leaves to a nameless stream.
I fear no more the tides that ebb and flow—
your fire lights the peace of which I dream.

I return—a plain in the morning’s gold.
Sun dries my sleeves, weaving fates of kind design.
Though life may a thousand sorrows hold,
the heart meets the sun—forever whole, divine.

 

 


Thứ Tư, 15 tháng 4, 2026

Gói Nắng Vào Tay

 


Gói Nắng Vào Tay

Hoàng Long rót mật chiều nghiêng,
Mình anh đối diện vách riêng đợi chờ.
Cành khô hong nắng lững lờ,
Vỗ về đôi cánh còn thơ vụng về.

Hạt vàng rắc nhẹ bên hè,
Ấm lòng son sắt, lời thề chẳng phai.
Điểm tô nhịp bước tương lai,
Nâng niu mỏ nhỏ, dẫn dài đường bay.

Gốc già vặn cốt chuyển xoay,
Anh đem hơi thở nhẹ lay mảnh đời.
Chăm chim như dưỡng tâm người,
Ươm mầm thiện giữa khoảng trời không tên.

Mai này vỗ cánh bay lên,
Vẫn mang hơi ấm dịu êm tay người.
Hoàng Long rạng một góc trời,
An yên gói trọn trong lời yêu thương.


(Quang Đặng - Yên Mỹ đêm 15.4.2026)

 



Nắng Nhạt Và Cánh Chim

 



 

Chiều xuống sân trường gió nhẹ lay,
Đôi chim nghiêng cánh tựa cành gầy.
Nắng đọng tơ vàng vương nhành lá,
Mắt biếc xoe tròn đón mây bay.

 

Người vẫn nơi đây lòng chẳng đổi,
Tay rải hạt vàng ấm mỗi ngày.
Hoàng Long ươm giữ bao thương mến,
Cho phút an yên đọng chốn này.

 

(Quang Đặng tặng anh Hưng & đôi chim nhỏ, 15.4.2026)


HÀNH TRÌNH TÁI SINH

 



HÀNH TRÌNH TÁI SINH

Ta về nhặt những mảnh rơi,
Nằm im góc tối, một thời lặng câm.
Bụi đời phủ kín âm thầm,
Ngỡ như phế tích trăm năm ngủ vùi.

Bàn tay nghệ nhân bùi ngùi,
Chắt chiu vết nứt, đẩy lùi xót xa.
Chẳng cần gấm vóc kiêu sa,
Lấy tình tâm huyết kết hoa cho đời.

Thân gốm nung lửa rạng ngời,
Băng qua dâu bể, ngược rời bão giông.
Vết xưa chẳng giấu trong lòng,
Hóa thành dấu ấn tạc dòng thời gian.

Giờ đây nắng đổ ngập tràn,
Lưu ly hé nụ, bình an gọi về.
Đi qua những nẻo ê chề,
Chân mây rạng rỡ, lối về thênh thang.

Những gì đổ vỡ đã tan,
Hóa thành ký ức dịu dàng nở hoa.
Ta không còn chỉ là ta,
Mà là câu chuyện bước qua chính mình.


 (Quang Đặng - HL, 15.4.2026)


Thứ Hai, 13 tháng 4, 2026

ÂN TÌNH GỬI LẠI ANH A

 



ÂN TÌNH GỬI LẠI ANH A
(Kính tặng thầy Đức Hiền – Phòng CTSV HUBT)

Bàn tay thắp lối lặng thầm,
Ngọn đèn tâm huyết ươm mầm yêu thương.
Dõi theo vạn nẻo dặm trường,
Ân tình gửi lại vấn vương nghĩa thầy.

Lời gieo: “Vườn ngát hương bay”,
Sắc hoa tươi thắm đượm ngày gió xuân.
Tiếng chuông vang vọng xa gần,
Hội thi náo nức, ân cần thầy chăm.

Nhớ khi dịch bệnh thăng trầm,
Gói bao trăn trở vào tâm tình thầy.
Dẫu bao ngăn cách vơi đầy,
Lửa tin thầy thắp, dựng xây cuộc đời.

Nghĩa nặng chẳng nói thành lời,
Nối bao thế hệ sáng ngời trường ta.
Anh A - ấm áp mái nhà,
Bàn tay vun xới cho hoa dâng đời.

Hôm nay xin gửi đôi lời,
Tri ân sâu nặng, trọn đời kính yêu.
Chúc thầy sức khỏe thật nhiều,
Bút hoa vẫy phượng, sớm chiều an nhiên.

Vững lòng giữ trọn bình yên,
Chèo con thuyền chữ, nối miền trăng soi.
Kinh Công rạng danh muôn nơi,
Tâm thầy gửi lại, sáng ngời Anh A.


(Quang Đặng - KAA-HUBT, 14.4.2026)


Thứ Sáu, 10 tháng 4, 2026

TIẾNG LẶNG

 


TIẾNG LẶNG

Ngày của tôi thường bắt đầu khi thành phố còn chưa kịp thức giấc. Những con đường phủ mờ sương, ánh đèn vàng kéo dài thành những vệt sáng bất định trên mặt đường ẩm. Tôi rời nhà với chiếc ba lô quen thuộc, bên trong không chỉ có giáo án, mà còn là những điều tưởng chừng rất nhỏ bé – những hạt mầm hy vọng mong được chạm đến một tâm hồn nào đó phía sau bục giảng.

Tôi đứng đó, đối diện với những gương mặt trẻ. Có những lúc giữa bài giảng, tôi chợt dừng lại một nhịp. Trong cái lặng đột ngột ấy, tôi nhìn vào mắt học trò – có sự háo hức, có nét lơ đãng, và có cả những câu chuyện riêng tư mà tôi chẳng bao giờ thấu hết. Tôi giảng về ngôn ngữ, về cách diễn đạt, nhưng sâu bên trong, một câu hỏi vẫn luôn đau đáu: liệu tiếng nói của mình có đủ sức nặng… hay rồi cũng tan đi như những âm thanh vô danh giữa đời?

Giữa những giờ lên lớp nối tiếp nhau, tôi đôi khi thấy mình như một lữ khách vừa trở về từ những vùng đất xa lạ. Những năm tháng ở Bristol, ở London đã tôi luyện nên tôi của hôm nay – một người đang cố gắng gom nhặt những mảnh trải nghiệm rời rạc của chính mình, như kẻ đi nhặt lại ký ức còn sót sau những cuộc chia ly không tên.

Nhưng cũng có những ngày, sự im lặng trở nên nặng nề. Đó là cái lặng của những câu hỏi không lời đáp. Của những nỗ lực âm thầm không được nhìn thấy. Sự đổi thay của con người và xã hội đôi khi không ồn ào – nhưng đủ để làm lệch đi những điều tôi từng tin là vững chắc.

Chiều xuống, tôi chọn vận động như một nghi thức thanh lọc. Những bước chạy miệt mài, nhịp thở gấp gáp – tôi cố dùng thể lực để gột rửa những suy nghĩ chồng chất. Nhưng tôi hiểu, có những nốt trầm trong tâm hồn không thể tan biến bằng sức mạnh cơ bắp. Chúng cần một sự xoa dịu khác.

Tôi trở về khi bóng tối đã phủ kín hiên nhà.

Cánh cửa mở ra, đón tôi bằng một gam màu trầm tĩnh. Ánh đèn vàng dịu đủ để mọi vật hiện hữu nhưng không phô bày. Chiếc sofa, bàn trà, tủ gỗ… tất cả đứng đó như những nhân chứng im lặng cho một ngày dài đã qua.

Và ở đó – cây đàn piano.

Tôi bước đến, chậm rãi, như thể đang bước vào một thánh đường của riêng mình. Tôi kéo nhẹ tấm khăn nhung đỏ. Lớp vải mềm trượt qua kẽ tay, để lộ những phím đàn trắng đen – rõ ràng, giản dị, nhưng ẩn chứa cả một thế giới sâu thẳm.

Tôi ngồi xuống. Không có ai. Không có tạp âm. Chỉ có nhịp thở của chính mình đối thoại cùng bóng tối. Tôi đặt tay lên phím đàn – một khoảnh khắc rất ngắn, nhưng đủ để hiểu rằng: âm nhạc không sinh ra từ âm thanh… mà từ chính những khoảng lặng giữa các âm thanh ấy.

Rồi, tôi chơi.

Mi… Rê#… Mi…

Những nốt đầu tiên của “Thư gửi Elise” vang lên, nhẹ như một cơn gió lướt qua tâm trí. Giai điệu không phá vỡ sự tĩnh mịch, mà định hình cho nó, khiến sự im lặng trở nên có linh hồn.

Ở khoảnh khắc đó, tôi không còn là một người thầy, không còn là kẻ lữ hành từng đi qua nhiều quốc gia, cũng không còn là người mang theo những trăn trở về nhân tình thế thái. Tôi chỉ là một con người… đang lắng nghe tiếng lặng của chính mình.

Giai điệu tiếp tục trôi. Những đoạn nhạc lặp lại như những mảnh ký ức quay về. Trong từng nốt nhạc là nỗi niềm Beethoven từng gửi gắm: một tình cảm không trọn vẹn – và có lẽ chính vì thế, nó ở lại lâu hơn cả những gì đã từng trọn vẹn.

Những suy tư trong tôi bắt đầu tan ra. Không biến mất, mà hòa vào sự tĩnh lặng bao dung của căn phòng. Đến đoạn cao trào, đôi tay tôi mạnh mẽ hơn, giải phóng tất cả những hoài nghi, mệt mỏi qua từng nhịp nhấn. Rồi giai điệu lại lắng xuống, trả về một khoảng không rất sâu.

Tôi chơi đến nốt cuối cùng. Âm thanh tan dần, loang ra rồi chìm hẳn. Nhưng đó không còn là sự im lặng của cô đơn, mà là sự im lặng của một tâm hồn vừa được chạm tới.

Tôi ngồi đó rất lâu, tay vẫn đặt trên phím đàn. Và tôi chợt nhận ra: cuộc đời, dù có bao nhiêu biến động, vẫn luôn cần những khoảng lặng như thế này – nơi ta không cần phải lên tiếng, nhưng mọi thứ đều được thấu hiểu.

“Tiếng lặng” đêm nay không chỉ là sự vắng bóng của âm thanh. Nó là âm hưởng của niềm tin, là sự bình tĩnh và yêu thương mà tôi đã tìm lại được.

Để rồi sáng mai, khi thành phố lại thức dậy với tất cả những ồn ào quen thuộc, tôi biết mình vẫn có thể bước tiếp – không phải vì mọi thứ đã trở nên dễ dàng hơn, mà vì bên trong tôi… đã có một khoảng lặng đủ vững. 🎹

(Quang Đặng, đêm tĩnh lặng bên phím đàn, 10.4.2026)


Vũ điệu dưới ánh trăng

 



Giữa không gian tĩnh lặng của đêm, khi ánh trăng buông xuống dịu dàng như một tấm lụa mỏng, con người ta dường như dễ lắng nghe nhịp đập của trái tim mình hơn bao giờ hết. Và trong khoảnh khắc ấy, âm nhạc cất lên — không ồn ào, không vội vã — mà mềm mại, quyến rũ như một lời thì thầm dẫn lối cho những tâm hồn tìm đến nhau.

Vũ điệu dưới ánh trăng” không chỉ là câu chuyện của những bước nhảy, mà còn là hành trình của cảm xúc: từ e ấp, rung động đến đắm say và lưu luyến. Qua từng điệu Rumba, Cha-cha, Valse hay Bachata, bài thơ khắc họa một đêm đầy mê hoặc — nơi những cái chạm khẽ, những ánh nhìn sâu, và những nhịp tim đồng điệu trở thành ngôn ngữ của tình yêu.

Xin mời bạn bước vào thế giới ấy — nơi âm nhạc, ánh trăng và con tim hòa làm một — để cảm nhận một đêm đã “yêu rồi… trong một điệu say.”


Vũ điệu dưới ánh trăng

— Bản hòa ca của những nhịp tim lặng lẽ —


Đêm nghiêng xuống một màu rất khẽ,
Nhạc thì thầm như gọi tên nhau,
Rumba dìu qua miền lặng lẽ,
Vai kề vai… quên cả u sầu.

Hơi thở ấm theo từng nhịp bước,
Tay trong tay chạm nhẹ như mơ,
Cha-cha đẩy tim ai đi trước,
Rồi ngập ngừng… chẳng dám làm ngơ.

Van xoay giữa vòng trời ánh nguyệt,
Áo bay mềm như gió thoảng qua,
Ta ôm cả một miền tha thiết,
Giữ trong lòng… chẳng muốn rời xa.

Samba cháy như chiều nắng muộn,
Mắt tìm mắt — lạc giữa đam mê,
Jive tinh nghịch mà sao vương vấn,
Cứ dâng lên những nỗi say mê.

Bachata — lời yêu không nói,
Chỉ nghiêng đầu là hiểu lòng nhau,
Một nhịp nhạc… ngàn điều muốn hỏi,
Giấu trong tim từ thuở ban đầu.

Nếu mai lỡ nhạc ngừng rất vội,
Ta còn gì ngoài những vòng tay?
Hay chỉ nhớ một đêm rất tối,
Đã yêu rồi… trong một điệu say.


(Quang Đặng, một chiều bình lặng  10.4.2026)

 


NÉN NHANG GIỖ ĐẦU

  Lời thủ thỉ bên chiếc giường gỗ Mẹ ơi… Con lại ngồi đây, bên chiếc giường đã ám mùi thời gian — nơi mỗi thớ gỗ như vẫn còn giữ lại hơi ấ...