Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2026

Chuyến Tàu Cuối Ngày

 



Chuyến Tàu Cuối Ngày

 

Ga Hải Dương lặng gió,

Tiễn bạn bước lên tàu.

Hà Nội đang đón đợi,

Thương gửi lại phía sau.

 

An mang miền ký ức,

Gói nhẹ giữa hành trang.

Đọc “Đốm Xanh Mờ” nhé,

Cho lòng mình thênh thang.


(Quang Đặng - YM, 29.05.2026)


HỒN THIÊNG YÊN MỸ

 



HỒN THIÊNG YÊN MỸ

 

Ngàn năm văn hiến rạng trời Nam,

Yên Mỹ linh thiêng tỏa ánh vàng.

Mái đình cổ kính quyện hương khói,

Chuông chùa Thanh Lan ấm xóm làng.

 

Bia đá Hạ Mã rêu phong phủ,

Lặng giữ hồn xưa nét vẻ vang.

Dấu chạm thời gian còn thổn thức,

Như lời tiền nhân tạc đá vàng.

 

Đình cổ uy nghiêm hồn Thánh ngự,

Khói hương bảng lảng phủ sương ngàn.

Chuông ngân từng giọt chiều an tĩnh,

Ru cả bờ tre ngủ giấc lành.

 

Núi Chùa sừng sững che thôn xóm,

Ôm trọn quê nhà trải gió sương.

Bao lớp người đi rồi trở lại,

Vẫn nghe hồn đất gọi thân thương.

 

Gò cũ nghìn thu hồn trung liệt,

Đất mẹ ôm sâu giấc anh linh.

Cỏ non vẫn biếc mềm quanh mộ,

Gọi tiếng quê nhà dệt thái bình.

 

Văn Chỉ vương thơm làn mực thảo,

Nguyên khí ngàn năm kết tụ thiêng.

Cháu con tiếp bước dòng khoa bảng,

Thắp sáng gia phong, đẹp phúc điền.

 

Di sản cha ông trao gửi lại,

Chẳng riêng vàng son, đá với đền,

Mà tình quê ấy bền hơn đất,

Như mạch phù sa chảy êm đềm.

 

Dẫu mai phố thị muôn ngàn lối,

Vẫn chở tình quê nặng nỗi lòng,

Thanh Lan ngân khúc chào ngày mới,

Yên Mỹ rạng ngời thỏa chờ mong.

 

(Quang Đặng – Một ngày bình yên, 29.05.2026)


Thứ Năm, 28 tháng 5, 2026

Hồn Đất Yên Mỹ

 


Hồn Đất Yên Mỹ (1)


Ngàn năm văn hiến trời Nam rạng,

Lăng miếu, đình chùa giữ sắc phong.

Yên Mỹ linh thiêng bia Hạ Mã,

Thanh Lan cổ tự đất Thăng Long.

 

Đình xưa sừng sững uy linh Thánh,

Chùa thiêng khai sáng độ dân an.

Núi Chùa trấn giữ ngàn năm đứng,

Phủ bóng che làng mãi bình yên.

 

Gò cao ghi dấu hồn liệt sĩ,

Ngàn thu an giấc giữa cõi thiêng.

Văn Chỉ tôn vinh nguồn nguyên khí,

Cháu con vinh hiển rạng tổ tiên.

 

Di sản tiền nhân truyền vạn đại,

Vàng son tạc dạ nghĩa ân sâu.

Đồng tâm gìn giữ thiên cổ mỹ,

Vọng khúc hoan ca thỏa nguyện cầu.



Hồn Đất Yên Mỹ (2)

 

Ngàn năm văn hiến rạng trời Nam,

Đình miếu uy nghiêm giữ sắc vàng.

Yên Mỹ linh thiêng bia Hạ Mã,

Thanh Lan cổ tự dấu Thăng Long.

 

Đình xưa hiển ứng uy linh Thánh,

Chùa cổ ngân xa ngát thiện lành.

Núi Chùa trấn giữ miền sông nước,

Phủ bóng quê nhà mãi thái thanh.

 

Gò cổ còn vọng hồn trung liệt,

Ngàn thu an giấc cõi linh thiêng.

Văn Chỉ lưu danh nguồn nguyên khí,

Cháu con khoa bảng rạng gia tiên.

 

Di sản tiền nhân truyền hậu thế,

Ân sâu nghĩa nặng tạc lòng son.

Đồng tâm giữ vẹn hồn thiên cổ,

Khúc hát quê hương vọng nước non.


(Quang Đặng - YM, 28.05.2026)


Thứ Ba, 26 tháng 5, 2026

YÊN MỸ – MÙA RẠ MỚI

 


Có những miền quê, càng đi xa, người ta lại càng thấy chúng ở lại sâu đậm trong ký ức. Không hẳn bởi những điều lớn lao, mà đôi khi, chỉ là một chiều sông Hồng sóng sánh ánh vàng, làn khói rơm bảng lảng cuối mùa, hay tiếng chuông chùa ngân vang ấm áp giữa hoàng hôn cũng đủ khiến lòng người rưng rưng, chùng lại.

“Yên Mỹ – Mùa Rạ Mới” là khúc tự tình về một miền quê đang thay áo mới, nơi nhịp sống hiện đại giao hòa cùng những giá trị bình dị đã nuôi dưỡng tâm hồn bao thế hệ.

Ở đó có hương rạ nồng nàn thơm đầy ngõ nhỏ, có bát chè xanh giữ trọn vẹn vị quê nhà, và có tình người lặng lẽ bồi đắp, bền bỉ như lớp phù sa ven sông qua năm tháng.

Giữa những lối về phố xá ngày một rộng dài, bài thơ như nhịp cầu nhỏ đưa ta trở lại bến xưa. Trở lại để thấy lòng mình dịu lại bên tiếng chuông ngân, để ngắm cây gạo già thắp lửa đỏ rực đầu thôn, và để nhận ra rằng: dẫu dòng đời có xuôi ngược tấp nập đến đâu, sâu thẳm trong mỗi người vẫn luôn có một miền quê rạng rỡ và bình yên chờ đón ta trở về.


 

YÊN MỸ – MÙA RẠ MỚI

 

Trở lại bồi hồi theo triền bãi vắng,

Sông Hồng sóng sánh, nhuộm sắc phù sa.

Con nước hiền hòa tựa bàn tay mẹ,

Thầm vỗ về, ru từng dấu chân xa.

 

Đình cổ rêu phong, nắng chiều neo đậu,

Chùa Thanh Lan, chuông chạm khẽ hoàng hôn.

Phố mới xôn xao bên triền sông cũ,

Tím ngát hoa cà rạng rỡ cuối thôn.

 

Bóng tre già vươn soi làn nước biếc,

Khói rơm vờn nhẹ, quyện lối đường quê.

Hương rạ nồng nàn vương trên ngõ nhỏ,

Tiếng cười trong trẻo, nắng thanh tràn về.

 

Người ở lại, vắt vai cùng dâu bể,

Chén chè xanh giữ trọn vị quê nhà.

Đời xuôi ngược vẫn một lòng gắn kết,

Nghĩa xóm tình làng bồi đắp phù sa.

 

Phố chạm bến xưa, len qua bãi cỏ,

Cây gạo già thắp lửa đỏ cuối làng.

Dẫu mỏi cánh giữa dòng đời vạn biến,

Vẫn tìm về, chuông vọng tiếng mênh mang.

 

(Quang Đặng – YM, 27.05.2026)



Thứ Hai, 25 tháng 5, 2026

GIỮ MÙI SÔNG CHO PHỐ MỚI

 






GIỮ MÙI SÔNG CHO PHỐ MỚI

 

Chiều Yên Mỹ, nắng nghiêng vàng bến vắng,

Người lặng nhìn con nước đỏ đầy vơi.

Để chân phố chạm miền rêu cỏ cũ,

Nghe đất quê thao thức phía chân trời.

 

Mảnh đất ấy bao mùa trôi giữ nước,

Dấu tiền nhân còn đọng giữa tre làng.

Nhịp cầu mới nối đôi bờ mong đợi,

Dẫn phù sa về vỗ nhịp sang ngang.

 

Chẳng muốn níu riêng một miền ký ức,

Chỉ mong đời góp dáng vẻ quê hương.

Phố mới dựng dưới hàng cây bóng mát,

Vẫn thơm thầm mùi đất những đêm sương.

 

Mái đình cũ còn nghiêng chiều khói bếp,

Hàng cau gầy còn giữ tiếng ru trưa.

Đô thị lớn giữa tầng cao rộng mở,

Vẫn giữ nguyên làn gió mát ngày xưa.

 

Mong bàn tay dựng phố còn thơm đất,

Biết cúi mình nâng một nhánh cây xanh.

Yên Mỹ dẫu giữa dòng đời đổi mới,

Vẫn dịu dàng như một giấc sông lành.

 

Mai đường lớn đón người qua bến cũ,

Sông Nhị Hà chở cả bóng chiều sâu.

Làng Yên Mỹ hóa thân thành phố thị,

Để người về... còn chạm được mùi ngâu.


(Quang Đặng - YM, 26.5.2026)


Yên Mỹ và Những Ngã Rẽ Phù Sa

 



Yên Mỹ và Những Ngã Rẽ Phù Sa


Chiều buông dịu nhẹ trên triền đê Yên Mỹ. Nắng muộn trải một lớp lụa mỏng lên mặt sông Hồng, nơi dòng phù sa vẫn cần mẫn chắt chiu, lặng lẽ chở che qua bao mùa nước đầy vơi. Gió sông mang theo mùi đất quen thuộc – thứ hương vị đã gắn bó với đời sống bao thế hệ ven bờ, bình dị mà bền bỉ như chính nhịp sống nơi đây.

Dòng sông vẫn miệt mài trôi. Không vội vàng, không ngắt quãng. Như một mạch sống âm thầm nuôi dưỡng đôi bờ qua năm tháng.

Trên con đê ấy, thầy Sáng bước chậm. Mái tóc bạc phơ khẽ rung trong gió chiều. Ông vẫn giữ thói quen dừng lại mỗi khi nhìn ra sông, như một cách lắng nghe nhịp điệu của thiên nhiên và những trầm tích ký ức.

Đi bên cạnh ông là Minh – người học trò cũ, nay đã trưởng thành. Những năm tháng bôn ba giúp anh có thêm trải nghiệm, và cũng khiến anh nhìn quê hương bằng một sự lắng lại khác trước – rõ hơn, sâu hơn, và đầy suy tư về những gì đang định hình trong tương lai.

Hai thầy trò đi trong tĩnh lặng. Chỉ có tiếng gió và tiếng nước vỗ nhẹ vào chân đê, tạo thành một nhịp điệu riêng của vùng ven sông.

Khi ngang qua cổng đình làng, thầy Sáng dừng lại. Những hàng tre già nghiêng mình, như người canh giữ những linh hồn cũ. Ông nói chậm rãi, ánh nhìn dừng nơi hoàng hôn đang tan dần trên mặt nước:

“Dòng sông rồi sẽ khoác lên một diện mạo khác – đó là quy luật của thời gian. Nhưng nếu muốn sự đổi thay ấy vẫn giữ được hơi ấm quê hương, thì phải như thân cây lớn: càng vươn cành nhánh đón nắng phương xa, thì bộ rễ lại càng phải bám chặt hơn vào lòng đất cũ.”

Minh lắng nghe, lòng dậy lên những con sóng nhỏ. Trong anh là sự đan xen giữa tư duy quy hoạch hiện đại và nỗi niềm của một người con không muốn đánh mất những buổi chiều gió lộng trên bãi bồi.

Anh chia sẻ:

“Ở nhiều đô thị ven sông, người ta biến dòng nước thành trái tim của đời sống thay vì chỉ xem đó là một đường phân cách tự nhiên. Dòng sông khi ấy không còn đứng ngoài quy hoạch, mà trở thành sợi dây kết nối bền chặt giữa con người với thiên nhiên và văn hóa bản địa.”

Những thành phố ven sông trên thế giới đều có một điểm chung: Khi quy hoạch hài hòa, dòng sông không còn là giới hạn không gian, mà trở thành trục cảnh quan chủ đạo – nơi văn hóa, lịch sử và nhịp sống hiện đại cùng hòa nhịp. Tất nhiên, mỗi vùng đất lại chọn cho mình một lối đi riêng, một “tâm hồn” riêng không thể trộn lẫn.

Thầy Sáng khẽ gật đầu:

“Điều quan trọng không chỉ là tạo ra những không gian mới, mà là để những giá trị cũ có thể tiếp tục sống trong hình hài mới. Khi đó, phát triển và gìn giữ không còn đứng ở hai phía, mà cùng nằm trong một dòng chảy.”

Hoàng hôn dần buông. Ánh sáng cuối ngày phản chiếu trên những gợn nước nhỏ, tạo nên một không gian yên bình. Dòng sông vẫn chảy, như một phần không thể tách rời của đời sống nơi đây.

Minh đứng lặng một lúc lâu.

Trong anh là hình dung về một Yên Mỹ đang chuyển mình – nơi hạ tầng, cảnh quan và đời sống cộng đồng dần được định hình theo hướng hài hòa hơn giữa con người và thiên nhiên.

Đêm xuống nhẹ.

Những ánh đèn đầu tiên dọc bờ sông bắt đầu sáng lên, phản chiếu như những điểm sáng nhỏ của một đô thị đang dần hình thành.

Thầy Sáng và Minh đứng lại bên triền đê, lặng nhìn sự vận động tự nhiên của vùng đất đang đổi thay.

Dòng sông vẫn chảy.

Và trong mạch nguồn ấy, ký ức, hiện tại và tương lai không tách rời, mà lặng lẽ đan vào nhau – như một tiến trình tự nhiên của đời sống.

Yên Mỹ trong khoảnh khắc ấy hiện lên không phải như một điểm đến, mà là một hành trình – nơi con người học cách bước cùng thời đại, nhưng vẫn mang theo bên mình mùi phù sa nguyên bản của những ngày đã cũ.


(Quang Đặng - Yên Mỹ, ngôi làng nhỏ bên dòng phù sa, 25.5.2026)


Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2026

HỒNG HÀ ĐÊM MÙA HẠ

 





   Những ngày hạ về, triền đê Yên Mỹ không chỉ rộn tiếng gió, mà còn vọng lên những thanh âm thao thức của một miền quê đang chuyển mình. Trước đổi thay của quy hoạch, lòng người như dòng Hồng Hà - vừa cuộn chảy khát vọng, vừa đau đáu nỗi niềm giữ lấy hồn đất, tình quê.


   Trong đêm lặng bên sông, chạm vào lớp lớp phù sa của ký ức, tôi viết "Hồng Hà đêm mùa hạ" như một lời tự sự. Không chỉ là nén tâm nhang gửi người đã khuất, đó còn là trăn trở về cách để nhịp thở văn minh không làm đứt mạch nguồn xưa cũ. 


    Tôi tin, mọi cuộc kiến tạo bền vững đều phải bắt đầu từ sự đồng thuận và lấy tình người làm gốc. Để sau những chuyển dịch, điều còn lại không chỉ là những khối bê tông vô cảm, mà còn là hơi ấm nếp nhà, là linh hồn làng cổ vẫn nguyên lành trong nhịp sống tương lai.



HỒNG HÀ ĐÊM MÙA HẠ

 

Đêm mùa hạ, gió triền đê lồng lộng,

Sóng vỗ bờ, ánh lửa quyện phù sa.

Hồng Hà ơi, dòng miên man bến bãi,

Từ ngàn xưa, hồn đất đượm tình cha!

 

Năm bốn tám, mái tranh nghèo bốc khói,

Dưới hầm sâu, vẫn thắp sáng niềm tin.

Năm năm mươi, bỏ lại mùa trai trẻ,

Máu hồng tươi nhuộm đỏ ánh bình minh.

 

Dòng sông này ghi dấu hồn tiên tổ,

Mười bốn tháng Sáu, lệ rơi nhạt nhòa.

Nay nối nghiệp, đời sau cùng vun xới,

Giữ nguyên lành mảnh đất của ông cha.

 

Dấu chân cũ còn in bờ cát trắng,

Rặng tre xưa che chở những gian truân.

Máu thịt đó hóa vào dòng nước chảy,

Dệt bình yên qua năm tháng xoay vần!

 

Đêm tĩnh lặng, nghe quê mình trở nhịp,

Nỗi niềm riêng quyện sóng nước sông sâu.

Đất cố hương neo giữ chân người ở,

Gửi thâm tình trong rạng rỡ mai sau.

 

Vùng phù sa, mãi là miền bãi mật.

Phố thị vươn cao, kiêu hãnh dáng hình.

Mong nếp cũ vẫn yên nơi đất tổ,

Làng cổ trăm năm, trĩu nặng ân tình.

 

Người kiến tạo, lắng lòng nghe tiếng đất,

Giữ nếp xưa trong nhịp thở văn minh.

Kẻo tiếng ru chìm giữa miền phố mới,

Thắp lửa quê nhà, xanh mãi mỗi gia đình.

 

Dẫu biến thiên, tình người còn ở lại,

Vẹn một niềm tin giữa những bể dâu.

Đất nở hoa từ lòng dân đồng thuận,

Để Hồng Hà mãi vỗ khúc ngàn sau!

 

 (Quang Đặng - YM, 22.05.2026)


Thứ Năm, 21 tháng 5, 2026

Thả Chữ Cùng Mây

 



Thả Chữ Cùng Mây
 

Gửi lòng theo cánh mây bay,
Thả đôi nét mực xuống ngày bình yên.
Đi qua mấy độ truân chuyên,
Ngoảnh nhìn mới thấy ưu phiền hóa không.

Một thời tóc mướt trăng lồng,
Nửa đời sương gió gánh gồng gian nan.
Dẫu qua vạn dặm đèo ngàn,
Về đây nhặt lấy chút an nhiên lòng.

Mặc cho nước chảy xuôi dòng,
Tâm như bóng nguyệt giữa lòng hồ thu.
Sớm mai nắng đọng sương ru,
Pha bình trà ấm, tiếng cu gọi ngày.

Chẳng còn mải miết mê say,
Hào quang danh lợi tựa mây cuối trời.
Giờ đây góc nhỏ thảnh thơi,
An nhiên tự tại giữa đời thong dong.

Mây trôi chẳng bận đục trong,
Chữ rơi xuống giấy hóa dòng thơ ngân.
Thanh tao một cõi phù vân,
Tạ ơn tạo hóa ân cần tháng năm.
 

(Quang Đặng – Thả chữ ven sông 2026)

Chở Đầy Trăng Sao

  


Chở Đầy Trăng Sao

 

Ngày mai rồi cũng già đi,

Thời gian như cánh chim di cuối trời.

Ngoảnh nhìn ngỡ mới đôi mươi,

Cánh hoa giông bão chẳng rơi nụ cười.

 

Tuổi năm mươi, vẫn xanh tươi,

Trời Âu, đất Úc một thời viễn phương.

Bảng đen phấn trắng, tình thương,

Chữ nghề, chữ nghĩa, vấn vương lòng người.

 

Sinh, lão, bệnh, tử... sự đời,

Thì thôi buông xả, thảnh thơi nhẹ nhàng.

Được thua mây nổi, khói tan,

Sống vui, sống khỏe, bình an mỗi ngày.

 

Trao nhau tình nghĩa đong đầy,

Tiếng yêu gửi lại chốn này thiết tha.

Thắp lòng thành ánh sao xa,

Để đời huyền diệu nở hoa đón chào.

 

Làm người trân quý biết bao,

Tạ ơn trời đất gửi trao kiếp này.

Ngày ngày trà nóng cùng mây,

Đêm về thả chữ, chở đầy trăng sao.

 

(Quang Đặng – YM, 22.05.2026)


Chuyến Tàu Cuối Ngày

  Chuyến Tàu Cuối Ngày   Ga Hải Dương lặng gió, Tiễn bạn bước lên tàu. Hà Nội đang đón đợi, Thương gửi lại phía sau.   An mang...