Để Lại Cho Đời
Bụi phấn còn vương tay áo gầy,
Bao mùa tóc bạc lẫn cùng mây.
Một hàng chữ cũ còn thơm mực,
Chở hết thanh xuân vượt tháng ngày.
Có buổi trăng nghiêng xuống mép bàn,
Trang thơ còn mở giữa không gian.
Mực vừa kịp ráo trên trang giấy,
Nối những bờ vui dẫu muộn màng.
Đai cũ sờn theo những tháng năm,
Mồ hôi lặng thấm đến âm thầm.
Điều còn giữ được sau giông gió,
Chẳng ước hơn người, chỉ giữ tâm.
Đôi giày mòn gót qua trăm miền,
Dấu bụi còn vương mấy cửa biên.
Đi hết non cao rồi mới biết,
Lòng người mới rộng tựa trời riêng.
Có cuộc tương phùng như gió thoảng,
Có người chỉ gặp một tuần trà.
Ấy mà còn ấm qua năm tháng,
Hơn vạn lời trao giữa phồn hoa.
Đèn vẫn vàng lên mỗi sớm mai,
Một trang sách cũ mở tương lai.
Có người lặng lẽ gieo hạt nắng,
Chẳng đợi mùa sang, vẫn miệt mài.
Đời chẳng cần vang một tiếng tăm,
Chỉ mong giữ được lửa âm thầm.
Mỗi ngày tử tế thêm đôi chút,
Đủ thắp niềm tin giữa cõi phàm.
Mai này tóc trắng pha sương gió,
Bước cũ rồi tan cuối dặm trường.
Xin gửi nhân gian vài hạt nắng,
Nở thành hoa ở những con đường.
Nếu một mai ai nhắc tên mình,
Xin đừng kể những cuộc đăng trình.
Chỉ cần nhớ có người năm ấy,
Sống trọn đời với một chữ Tình.
Yên Mỹ, ngày 12.7.2026
Quang Đặng