Thứ Ba, 10 tháng 3, 2026

RỘN RÀNG HỘI LÀNG YÊN MỸ

 



RỘN RÀNG HỘI LÀNG YÊN MỸ


Tháng Giêng gió lộng triền đê,
Giục người Yên Mỹ tìm về quê ta.
Sân đình rợp bóng cờ hoa,
Trống chiêng nhộn nhịp, lời ca ngọt ngào.

Sông Hồng sóng vỗ rì rào,
Phù sa bồi đắp dâng cao nghĩa tình.
Đường làng thoáng đãng tươi xinh,
Người xa vạn dặm soi mình bến quê.

Bàn cờ thế, hội vật mê,
Nếp thơm hương tỏa lối về nồng say.
Lơ khơ, tam cúc sum vầy,
Tuổi thơ bỗng thức giữa ngày hội xuân.

Ngược dòng nhớ thuở gian truân,
Áo tơi vai lệch, tảo tần sớm trưa.
Lưng còng dãi nắng dầm mưa,
Bùn sâu bấm gót, muối dưa qua ngày.

Từ khi cách mạng dựng xây,
Kết đoàn chung sức đổi thay xóm làng.
Gạo nuôi tiền tuyến vẻ vang,
Kháng chiến bền chí, vững vàng tiến lên.

Hòa bình vun đắp móng nền,
Ngõ thôn mở rộng, mái thềm khang trang.
Đồng xanh lúa trổ rộ vàng,
Hương thơm ngan ngát theo làn gió đưa.

Khói trầm quyện bóng đình xưa,
Nén nhang thành kính phụng thờ tổ tiên.
Cầu cho Yên Mỹ bình yên,
Muôn đời con cháu giữ nền thanh cao.

Mai này dù ở nơi nao,
Hội làng vẫy gọi, xôn xao tìm về.


(Quang Đặng – YM, 10.3.2026)


Thứ Hai, 9 tháng 3, 2026

KHÁT VỌNG CHÂN TRỜI MỚI

 


KHÁT VỌNG CHÂN TRỜI MỚI

Nhị Hà lặng chảy đầy vơi,
Ba mươi năm ấy rực trời sắc hoa.
Giảng đường hương gió chan hòa,
Bụi phấn nhuộm tóc 
hóa ra phép màu.

Anh Ngữ giữ vững nhịp cầu,
Từ trang giáo án đượm sâu nghĩa tình.
Thầy cô thắp lửa bình minh,
Gieo mầm khát vọng, lung linh sao trời.

Bên cửa lớp nắng hồng rơi,
Nâng bước chân nhỏ giữa đời mênh mang.
Cánh buồm Kinh tế vững vàng,
Con tàu Công nghệ sẵn sàng ra khơi.

Sương giăng dẫu phủ nẻo đời,
Tiếng Anh thắp lối chân trời viễn phương.
Trao em đôi cánh kiên cường,
Bay qua biên giới, mở đường năm châu.

Vững tay chèo lái mai sau,
Tư duy khai phóng bắc cầu ước mơ.
HUBT – hoài bão, bến chờ,
Đưa thuyền tri thức chạm bờ vinh quang.


(Quang Đặng – FKA, 11.3.2026)


ĐÀN BÀ

 


ĐÀN BÀ

Đàn bà nào ở đâu xa,
Chính là mẹ… chính là bà… là em.
Thân như hạt lúa ngoài thềm,
Ba chìm bảy nổi vẫn mềm lòng son.

Dẫu đời sóng vỗ hao mòn,
Gió giông vẫn giữ vuông tròn thủy chung.
Nết na, đức hạnh, bao dung,
Cho đời thêm nghĩa, cho lòng thêm thương.

Thân gầy gánh cả gió sương,
Rút lòng nuôi lớn yêu thương tháng ngày.
Ầu ơ… bùn đất bàn tay,
Ươm mầm hạnh phúc đong đầy mái tranh.

Họ như câu hát ngọt lành,
Thấm vào tận cõi tâm tình bao la.
Chẳng cầu nhung lụa, gấm hoa,
Chỉ gieo ấm áp hiên nhà đơn sơ.

Đàn bà… muôn thuở là thơ,
Nói không mà để thẫn thờ người dưng.
Bếp hồng lửa ấm rưng rưng,
Giữ cho cuộc sống nở bừng sắc xuân.


(Quang Đặng - TH, 9.3.2026)

 


LINH KHÍ THÁNG BA



LINH KHÍ THÁNG BA


Tháng Ba nắng rải đầy trang,
Lụa mềm giáo án dịu dàng gió đưa.
Khoảng trời trắng muốt hoa sưa,
Tinh khôi nẻo phố, đung đưa chuyển mùa.

Hoa gạo thắp lửa ven chùa,
Tràng An huyền ảo, nhịp mùa trống rung.
Khói sương Yên Tử chập chùng,
Chùa Keo vang tiếng khánh đồng ngân xa.

Chợ Viềng tấp nập người qua,
Chuông chùa Bái Đính ngân hòa ban mai.
Hương Sơn sắc biếc đường dài,
Cổ Loa nỏ thánh, Đống Đa áo bào.

Tây Nguyên trận thắng tự hào,
Mở đường thống nhất dâng trào niềm vui.
Sài Gòn rợp nắng bùi ngùi,
Non sông liền dải, đẩy lùi thương đau.

Máu cha ông thấm đất nâu,
Hôm nay con cháu khắc sâu ơn Người.
Tháng Ba dâng quả ngọt tươi,
Nén hương cửa Phật, tâm ngời an nhiên.

Thành tâm khấn khắp mọi miền,
Cầu cho đất nước bình yên muôn đời.

 (Quang Đặng - TH, 9.3.2026)

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2026

MỘT NHÀNH TRÚC GIỮA ĐỜI

 


Kính chúc chị HIỀN – một nhành TRÚC quý giữa đời thường.

Chúc chị ngày 8/3 luôn rạng rỡ với cốt cách vững vàng và một tấm lòng nhân hậu. Mong chị mãi là người truyền cảm hứng qua từng con chữ, từng bài giảng và luôn giữ được sự tự tại, thong dong trên mọi hành trình chị đi!


MỘT NHÀNH TRÚC GIỮA ĐỜI

(Kính tặng chị Hiền nhân ngày 8/3)

Hiền hòa cốt tựa nhành lan,
Trúc xanh đứng vững giữa ngàn bão giông.
Thương trường bản lĩnh tâm trong,
Xoay dòng vận hội, giữ lòng vẹn nguyên.

Ân cần bục giảng gieo duyên,
Chắt chiu chữ ngọc thắp miền ước mơ.
Trang văn dệt mộng nên thơ,
Gửi hồn vào chữ, ươm tơ dâng đời.

Tinh anh trí tuệ rạng ngời,
Đất trời in dấu dáng người thanh cao.
Tháng Ba dâng đóa xuân đào,
Chúc cho hương sắc ngọt ngào mãi xinh.

Chị là nhành trúc bình minh,
Giữa đời vẫn giữ tâm mình an nhiên.
Ngát thơm chữ nghĩa dịu hiền,
Cho bao thế hệ lưu truyền nghĩa nhân.

(Quang Đặng – YM, 8.3.2026)


 

HƯƠNG PHẤN THÁNG BA

 


HƯƠNG PHẤN THÁNG BA
(Kính tặng các cô, các chị em Tổ 1 – Khoa Anh A, HUBT)

Tháng Ba nắng rải sân trường,
Bụi phấn bay nhẹ con đường tri âm.
Các cô lặng lẽ âm thầm,
Chắt từng hạt chữ ươm mầm tương lai.

Giảng đường mở lối ban mai,
Ngôn từ chắp cánh những hoài bão xanh.
Bao mùa phấn trắng vương quanh,
Mắt còn giữ vẹn trời thanh dịu dàng.

Gác trang giáo án nồng nàn,
Các cô dệt cả muôn vàn sắc hương.
Như hoa lặng tỏa bên đường,
Cho bao thế hệ biết thương cuộc đời.

Tháng Ba xin gửi đôi lời:
Chúc các cô giáo rạng ngời gió xuân.
Trang đời, trang phấn trong ngần,
Mãi thơm hương chữ – mãi gần lòng nhân.


(Quang Đặng – YM, 8.3.2026)

 


Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2026

HƯƠNG NẮNG THÁNG BA

 


Nhân ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, thay mặt “một nửa thế giới” trong đại gia đình, xin gửi tới tất cả các chị và các cháu gái lời chúc tốt đẹp nhất. Chúc các chị và các cháu luôn xinh đẹp, mạnh khỏe, may mắn, thành công trong công việc và học tập; cuộc sống luôn tràn đầy niềm vui và hạnh phúc.

HƯƠNG NẮNG THÁNG BA

Nắng hồng rớt xuống bên hiên,
Chân mây chở gió đưa duyên tặng người.
Chúc cho các chị tươi cười,
Việc nhà khéo léo, rạng ngời đảm đang.

Gia đình tổ ấm vinh quang,
Bàn tay vun vén, khẽ khàng nâng niu.
Dẫu cho sương gió dắt dìu,
Vẫn như đóa thắm chắt chiu hương nồng.

Các cháu má tựa sen hồng,
Mầm non tri thức trổ bông rạng ngời.
Sách đèn gắng sức ai ơi,
Tương lai sải cánh giữa trời bao la.

Nguyện cầu vạn sự thái hòa,
Niềm vui lan tỏa, muôn nhà thắm tươi.
Yêu thương gửi trọn nụ cười,
An khang, vạn phúc, cuộc đời hiển vinh.

(Quang Đặng - Yên Mỹ, 8.3.2026)

 


NÀ SÀI NGÁT HƯƠNG XUÂN

 


Nhân ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, xin gửi tới các bà, các cô, các chị và các cháu gái trong xóm Nà Sài những lời chúc chân thành và trân quý nhất. Mong rằng mỗi người luôn giữ được nét tươi tắn như mùa xuân trên núi, mạnh khỏe, bình an và gặp nhiều may mắn. Chúc các chị em luôn vững vàng trong công việc, học tập, giữ trọn hơi ấm cho gia đình và tiếp tục mang đến cho bản làng những nụ cười ấm áp.

Xin cảm ơn những bàn tay đã lặng lẽ vun bồi hạnh phúc, gìn giữ nếp nhà và làm nên vẻ đẹp hiền hòa của Nà Sài. Chúc cho mọi mái ấm luôn rộn ràng tiếng cười, yêu thương bền chặt như mạch nguồn chảy qua núi rừng.

NÀ SÀI NGÁT HƯƠNG XUÂN

Tháng Ba nắng trải đường làng,
Nà Sài mở hội rộn ràng sắc hoa.
Gửi trao phái đẹp muôn nhà,
Lời mừng ý chúc đậm đà tình thân.

Kính cầu Các Cụ bình an,
Phúc như biển rộng, đức vàng sáng soi.
Cô, Dì, Bác sống thảnh thơi,
Việc quê tháo vát, trọn đời đảm đang.

Chị Em rạng rỡ đoan trang,
Bàn tay vun vén xóm làng thêm tươi.
Yêu thương gửi trọn nụ cười,
Sắt son giữ nếp, cho người mến thương.

Các Cháu hiếu học, tinh tường,
Mầm xanh tri thức dẫn đường tương lai.
Sách đèn gắng sức miệt mài,
Chân trời rộng mở, đường dài muôn phương.

Nà Sài vạn sự cát tường,
An khang vạn phúc, nẻo đường nở hoa.
Tình làng nghĩa xóm thiết tha,
Chung tay xây đắp bài ca cuộc đời.

(Quang Đặng – Hà Nội, 8.3.2026)

 


Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2026

HƯƠNG SẮC KHOA ANH A

 


HƯƠNG SẮC KHOA ANH A

(Mừng ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3)


Tháng Ba dệt nắng sân trường,
Khoa Anh A rạng sắc hương dịu dàng.
Chúc cô, chúc chị cao sang,
Tâm hồn thư thái, nhẹ nhàng thanh tân.

Xinh tươi rạng rỡ muôn phần,
Nét hoa duyên dáng, chuyên cần đảm đương.
Gia đình êm ấm yêu thương,
Vững tay chèo lái, tấm gương cuộc đời.

Thành công rực rỡ rạng ngời,
Tầm cao vững bước, đẹp tươi từng giờ.
Tri thức kết dệt thành thơ,
Anh hoa hội tụ, ngát bờ bến xuân.


(Quang Đặng, FNK - 6.3.2026)


Thứ Năm, 5 tháng 3, 2026

TIẾNG GỌI CÒN VƯƠNG KHÓI NHANG

 


TIẾNG GỌI CÒN VƯƠNG KHÓI NHANG

Có những miền quê chỉ cần nhớ tới thôi, ta đã nghe thấy cả tiếng gió đi qua ký ức.

Quê tôi ở Yên Mỹ – Thanh Trì, phía Nam Hà Nội, nơi con đê sông Hồng lặng lẽ chạy dọc những cánh đồng lúa xanh. Người ta thường nói Hà Nội là nơi thời gian trôi rất nhanh. Nhưng ở Yên Mỹ, nhịp sống dường như chậm hơn — chậm như bước chân người đi chợ sớm trên con ngõ nhỏ, như lớp rêu âm thầm dày thêm trên những bức tường cũ.

Con ngõ bê tông dẫn vào nhà tôi không dài, nhưng dường như đã đi qua gần hết ký ức của một đời người.

Sau bao mùa mưa nắng, hai mép ngõ phủ một màu rêu xanh sẫm. Mỗi buổi chiều, khi nắng nghiêng xuống, lớp rêu ấy ánh lên như tấm thảm cũ của những tháng năm đã qua.

Con ngõ ấy giữ lại nhiều dấu chân.

Dấu chân của mẹ tôi đi chợ sớm, tay cầm chiếc làn tre còn đọng hơi sương.

Dấu chân của lũ trẻ chúng tôi chạy về sau buổi học, chiếc cặp nảy nhẹ sau lưng.

Và dấu chân của những người con xa quê trở về, mang theo cả một quãng đời dài nơi đất khách.

Ở Yên Mỹ, chiều xuống rất chậm.

Gió từ cánh đồng thổi vào làng, lướt qua hàng cây ven đường, chạm vào mái nhà, vào tán nhãn rồi rơi xuống khoảng sân xi măng cũ. Lá khẽ rung lên những âm thanh rất nhỏ — như tiếng thì thầm của thời gian.

Ở cuối con ngõ là ngôi nhà tổ của gia đình tôi.

Ngôi nhà không lớn. Mái ngói cũ năm xưa đã được thay bằng căn nhà hai tầng từ lâu, nhưng ký ức của ngôi nhà cũ dường như vẫn còn neo lại trong từng góc sân, từng tán nhãn.

Bố Mai và mẹ Đào đã gìn giữ mái nhà ấy suốt một đời người.

Bao năm qua, họ cần mẫn chăm từng viên gạch, từng bậc thềm, từng gốc cây trong vườn. Đến khi mái tóc đã nhuốm bạc, họ trao lại ngôi nhà cho anh em chúng tôi — như trao lại một phần ký ức của quê hương.

Trước sân nhà có hai cây nhãn cổ thụ.

Thân cây to, vỏ sần sùi, rễ ăn sâu xuống lòng đất. Tán lá xòe rộng như hai chiếc ô lớn che mát cả khoảng sân.

Mỗi mùa hè, hương nhãn chín lan ra trong gió. Mùi hương ngọt dịu, chỉ thoảng qua thôi cũng khiến lòng người chợt lắng xuống.

Tuổi thơ của chúng tôi lớn lên dưới hai tán nhãn ấy.

Những buổi trưa hè, bố bắc thang trèo lên cành cao hái nhãn. Mẹ đứng dưới sân cầm chiếc rổ tre, vừa cười vừa nhắc:

“Cẩn thận đấy, đừng rung mạnh quá!”

Những chùm nhãn vàng sậm rơi xuống rổ tre.

Lộp… bộp…

Âm thanh nhỏ ấy rơi xuống nền sân, rồi rơi cả vào ký ức của lũ trẻ ngày nào.

Cạnh nhà là lớp học nhỏ của tôi. Ngay trước cửa lớp có một miếu hương của gia đình. Mái miếu thấp, tường đã nhuốm rêu. Những ngày rằm hay ngày lễ, mẹ lại ra thắp nhang.

Khói trầm bay lên chậm rãi.

Mùi hương nhẹ đến mức nhiều khi chẳng ai để ý. Chỉ khi một ngày không còn thoảng trong gió nữa, người ta mới nhận ra khoảng sân đã thiếu đi một điều gì đó thân thuộc.

Bên phải ngôi nhà là gian bếp cũ.

Bếp không rộng, nhưng đó là nơi ấm áp nhất trong nhà. Mùi khói rơm, mùi cơm mới, mùi canh cua đồng, mùi cá kho riềng mẹ nấu… tất cả hòa vào nhau thành hương vị riêng của quê nhà.

Những ngày giỗ, ngày Tết, căn bếp nhỏ rộn ràng tiếng cười nói. Người thái rau, người nhóm bếp, tiếng bát đũa lanh canh, ánh lửa bập bùng làm những gương mặt thân quen trở nên ấm áp hơn.

Ngôi nhà ấy vẫn còn.

Khoảng sân vẫn còn.

Hai cây nhãn vẫn còn.

Chỉ có mẹ tôi không còn nữa.

*****

Chiều hôm ấy, anh Hùng sang thăm mẹ tôi.

Cánh cổng sắt khẽ kêu lên tiếng kẽo kẹt khi anh đẩy vào. Ngày trước, chỉ cần nghe tiếng cổng ấy, mẹ tôi sẽ bước ra. Có khi bà đang nhặt rau ngoài bếp. Có khi đang quét sân dưới gốc nhãn. Có khi chỉ ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế gỗ trước hiên, nhìn nắng chiều trôi qua sân nhà.

Nghe tiếng cổng, mẹ thường nheo mắt nhìn ra rồi hỏi:

“À… Hùng đấy à con?”

Bao năm qua, anh đã quen với câu hỏi giản dị ấy.

Chiều hôm đó, anh bước vào sân như bao lần vẫn sang thăm.

Nắng cuối ngày nghiêng xuống khoảng sân cũ, rơi thành những vệt vàng mỏng. Gió lướt qua tán nhãn, lá khẽ xào xạc.

Hai cây nhãn vẫn đứng đó.

Cái bể nước cũ nằm yên trước sân.

Miếu hương nhỏ trước lớp học vẫn trầm mặc dưới ánh chiều.

Mọi thứ gần như không thay đổi.

Anh bước chậm qua sân rồi dừng lại trước bậc cửa. Một thói quen của bao năm khiến anh cất tiếng gọi:

“Cô ơi…”

Tiếng gọi vang lên giữa buổi chiều tĩnh lặng, lướt qua tán nhãn, chạm vào thành bể nước rồi tan dần trong khoảng sân nhỏ.

Không có tiếng đáp.

Anh đứng chờ một lúc.

Rồi gọi lớn hơn:

“Cô ơi!”

Khoảng sân vẫn im lặng.

Chỉ có gió lay những chùm lá nhãn.

Ở lớp học cạnh nhà, tôi đang ghi bài cho học sinh. Tiếng gọi vọng sang khiến tay tôi khựng lại giữa dòng chữ. Tôi nhận ra ngay giọng anh.

Một cảm giác nhói lên trong lòng.

Tôi biết khoảnh khắc này sớm muộn cũng sẽ đến — khoảnh khắc khi một người quen cũ trở về, vẫn gọi mẹ tôi bằng tất cả sự vô tư của những ngày xưa ấy, mà chưa kịp biết rằng người được gọi đã đi rất xa.

Tôi bước sang nhà.

Anh Hùng đang đứng trước hiên, dáng người hơi nghiêng về phía cửa như chờ ai đó bước ra. Ánh chiều phủ lên vai anh một lớp vàng dịu.

Anh quay lại, nở nụ cười quen thuộc:

“À, em đây rồi.”

Rồi hỏi tự nhiên như bao lần trước:

“Cô đâu rồi em?”

Câu hỏi tưởng chừng giản dị ấy bỗng trở nên nặng trĩu.

Tôi không nói được gì, chỉ khẽ đưa tay chỉ vào trong nhà — về phía bàn thờ mẹ.

Anh nhìn theo.

Bước chân khựng lại.

Trên bàn thờ, di ảnh của mẹ đặt giữa làn khói hương mỏng. Mái tóc trong ảnh đã bạc gần hết, nhưng nụ cười vẫn hiền hậu như những ngày bà đứng dưới gốc nhãn đón khách.

Anh đứng sững.

Một khoảng lặng rơi xuống căn nhà.

Rồi môi anh khẽ run. Bàn tay đưa lên che mặt.

Tiếng nấc bật ra — chỉ nhẹ thôi, nhưng như làm vỡ cả buổi chiều tĩnh lặng.

Tôi đứng yên bên cạnh.

Không ai nói gì.

Chỉ có khói hương mỏng bay lên, chậm rãi.

Anh bước tới bàn thờ, châm một nén nhang. Khi đầu hương chạm lửa, mùi trầm quen thuộc lan ra khắp căn nhà — thứ hương đã theo chúng tôi qua bao mùa giỗ Tết, qua những buổi chiều cả nhà quây quần bên mâm cơm nóng.

Ngoài sân, gió nhẹ thổi qua hai cây nhãn.

Tán nhãn khẽ lay.

Miếu hương nhỏ đứng lặng dưới ánh chiều.

Cái bể nước cũ vẫn nằm trước sân, giữ lại một mảnh trời đang nhạt nắng.

Ngôi nhà tổ vẫn đứng đó — như một cuốn sách cũ còn nguyên những trang ký ức.

Tôi chợt nghĩ đến biết bao người đã từng bước qua cánh cổng này.

Bao nhiêu tiếng gọi “Cô ơi…” đã vang lên ở khoảng sân suốt mấy chục năm.

Mỗi tiếng gọi là một niềm tin rằng trong căn nhà kia luôn có một người chờ đợi — một người sẽ bước ra, mỉm cười và đáp lại.

Nhưng rồi có những ngày…

tiếng gọi vẫn còn đó,

mà người đáp lại đã đi rất xa.

Chiều Yên Mỹ hôm ấy trôi qua thật chậm.

Nắng nhạt dần trên sân cũ. Khói hương bay lên từng làn mỏng, lặng lẽ quấn quanh mái nhà.

Người nghe đã đi xa.

Nhưng đâu đó giữa làn khói hương mong manh ấy, giữa gió chiều và tán nhãn già trước sân, tiếng gọi ban nãy dường như vẫn còn ở lại.

Một tiếng gọi giản dị của quê nhà —

mà đôi khi, phải đến lúc không còn người đáp nữa,

ta mới biết nó quý giá đến nhường nào.

(Quang Đặng, Hà Nội – 5.3.2026)


RỘN RÀNG HỘI LÀNG YÊN MỸ

  RỘN RÀNG HỘI LÀNG YÊN MỸ Tháng Giêng gió lộng triền đê, Giục người Yên Mỹ tìm về quê ta. Sân đình rợp bóng cờ hoa, Trống chiêng nhộn ...