Thứ Tư, 24 tháng 6, 2026

Bài hát: ĐÊM NHẬT LỆ MÌNH TAN VÀO NHAU

 

   

    
BẢN 1


        BẢN 2




Đêm Nhật Lệ Mình Tan Vào Nhau

 

[Verse 1]

Đêm Nhật Lệ, gió đùa trên vai

Cuốn muộn phiền gửi vào ban mai

Chân trần chạy giữa biển đêm

Nghe thanh xuân gọi tên.

Tiếng cười vang hòa cùng sóng trào

Bọt nước mát lạnh, lòng nôn nao

Mấy đứa mình chẳng cần gì đâu

Ngoài khoảnh khắc này bên nhau.

 

[Pre-Chorus]

Kìa khơi xa đèn thuyền lung linh

Như ngân hà ghé sát bên mình

Gió nói thầm: “Bạn ơi đừng lo...”

Cứ để muộn phiền sóng cuốn đi cho.

 

[Chorus]

Đêm Nhật Lệ, mình tan vào nhau

Tan vào gió, tan vào trời sâu

Tan vào tiếng sóng đang thì thầm:

“Tuổi trẻ đẹp nhất khi có nhau!”

Đêm Nhật Lệ, mình tan vào nhau

Gửi áp lực về tận biển sâu

Mai trở lại dòng đời vội vã

Góc trời này... mãi vẹn nguyên màu!

 

[Rap]

Có những ngày deadline đuổi sau lưng

Nhịp sống cuốn đi chẳng một phút dừng

Ai cũng mang vài vết xước chưa kể

Nên thèm một đêm được sống như đứa trẻ.

Biển không hỏi ta thành công hay thất bại

Biển chỉ lặng yên nghe lòng người trải lại

Giữa mênh mông, nhận ra điều vô giá:

Người bên cạnh ta... chưa từng hóa người lạ.

 

[Bridge]

Rồi mai đây mỗi người một hướng

Những giấc mơ lại gọi tên...

Nhưng đêm nay xin giữ lại

Tiếng sóng này... ngân lên...

 

[Final Chorus]

Đêm Nhật Lệ, mình tan vào nhau

Tan vào gió, tan vào trời sâu

Tan vào ký ức không phai màu

Dẫu mai xa vẫn nhớ về nhau.

 

[Outro]

Oh oh oh... mình tan vào nhau

Oh oh oh... dưới vạn vì sao

Oh oh oh... gửi lo âu về biển sâu

Đêm Nhật Lệ... mình tan... vào nhau...


Quang Đặng - Góc phố chiều hạ, 24.6.2026


QUA MẤY ĐẠI DƯƠNG, VỀ NGHE SÓNG BÃI



QUA MẤY ĐẠI DƯƠNG, VỀ NGHE SÓNG BÃI

 

Người ta vẫn bảo dân ngoại ngữ thường tư duy bằng những cấu trúc logic phương Tây, còn tôi – một cô giáo Văn quanh năm bầu bạn với điển tích, điển cố – lại chưa từng nghĩ sẽ gắn bó đời mình với một thầy giáo tiếng Anh. Vậy mà cái duyên cứ thế đến, nhẹ nhàng như gió heo may đơm bông. Ít ai biết rằng, động lực đưa anh – thầy Đặng Đức Quang (Bút danh: Quang Đặng) – đến với những vần thơ lục bát đầu tiên chính là để “chinh phục” trái tim cô nữ sinh sư phạm Văn năm ấy. Từ mối tình đầu trong trẻo đến người bạn đời tri kỷ, tôi đã lặng lẽ ngắm nhìn hành trình “qua mấy đại dương” của anh, để rồi nhận ra, đích đến cuối cùng của người đàn ông ấy vẫn là tư thế ung dung tự tại, quay “về nghe sóng bãi” của tâm hồn.

“Qua mấy đại dương” – Tri thức thế giới và lòng tử tế thầm lặng

“Đại dương” trong cuộc đời anh không chỉ là khoảng cách địa lý của những năm tháng thanh xuân du học tại Bristol cổ kính, những chiều trên xe buýt đỏ ở London, hay hoàng hôn biển Bondi, Sydney. Đó còn là đại dương bao la của tri thức và ngôn ngữ. Qua hơn hai thập kỷ tận tụy trên bục giảng, anh chọn tâm thế người đồng hành thầm lặng, hướng học trò đón gió thời đại bằng tư duy giản dị: “Muốn bay cao phải biết gấp cánh từ vựng, muốn bay xa phải no gió ngữ pháp.”

Nhưng điều khiến tôi trân trọng nhất ở anh chính là cái gốc nhân văn không bao giờ dịch chuyển. Qua những năm tháng phiên dịch hay giảng dạy, anh thấu hiểu ngôn ngữ sinh ra là để con người xích lại gần nhau. Học trò thương anh ở những cử chỉ quan tâm rất nhỏ: những chiếc bánh mì con con đặt ở cuối lớp trong các ca học muộn oi nồng dưới mái tôn hầm hập năm xưa hay giảng đường hiện đại ngày nay. Sự tử tế thầm lặng ấy hiện hữu tự nhiên như bài học về tình người, gửi gắm niềm tin rằng đi qua gian nan, tri thức mới chưng cất thành quả ngọt.

“Về nghe sóng bãi” – Chữ tình thắp lửa giữa khoảng trời HUBT

Sau những dặm dài lữ thứ, khi rũ bỏ bộn bề công việc, anh chọn quay về neo đậu tâm hồn vào thể thơ truyền thống. Tôi nhớ những buổi tối muộn, khi tiếng dương cầm với bản “Für Elise” vừa dứt, anh khẽ kéo ghế ngồi lại gần tôi, tựa vai nhau tâm tình về con đường sáng tác. Anh cười hiền, bảo ngày đầu viết chẳng nghĩ mình làm thơ, chỉ như kẻ đi đường nhặt nhạnh từng chút vụn vặt cuộc sống rồi thả vào trang giấy.

Từ những dòng cảm xúc thô mộc ấy, anh may mắn nhận được sự đồng điệu từ những người thầy, người bạn tại Câu lạc bộ Văn Thơ HUBT. Thơ anh được nuôi dưỡng bằng đạo lý tri ân và sự đối thoại tinh thần sâu sắc. Đọc thơ tiền bối, tâm hồn anh rung động nhịp nhàng: anh lặng người trước nét chữ “côi cút giữa núi thẳm rừng sâu” của thầy Trần Anh Thơ; thấu cảm cái “say giản dị mà sâu thẳm” trong thơ thầy Nguyễn Quảng. Và đặc biệt, khi nhà thơ Đỗ Trọng Thiều viết những dòng vô thường từ giường bệnh, anh liền họa lại bằng tất cả niềm thành kính:

                                “Chở bao lớp người qua mùa bão nổi,

                                Mà vẹn nguyên vẫn giữ trọn tấm lòng.”

Chính “đời sông” lặng thầm ấy đã chảy tràn qua các mối thâm tình dưới mái trường HUBT. Đặt ở vị trí trân quý nhất trong lòng anh là anh Nguyễn Văn Long đến từ Trung tâm Truyền thông – một trí thức mang chiều sâu lặng thầm từ chiếc nôi Triết học, người luôn “văn tinh võ luyện”, gói trọn phong vị trà sen, khói trầm vào những vần thơ bác học để đồng điệu cùng người bạn tri kỷ qua giấc chiêm bao về người cha hiền. Mạch nguồn nghĩa tình ấy nối dài, hóa thành lời chúc mừng sinh nhật “nam thần” Nguyễn Đức Toàn kiên định trước bão giông tài chính; thành tiếng ca ngợi thầy Phạm Đức Diễn vững thâm niên truyền lửa ngôn từ. Đó còn là vần thơ chúc bình an gửi đồng nghiệp Nguyễn Hường sớm mai trở lại bục giảng sau cơn bạo bệnh, hay cái chạm tay chia sẻ cùng trang văn Nguyễn Nhật Ánh của cô Hải An. Ngay cả nét đẹp tần tảo của chị Lê Thịnh nơi bếp hồng nhà ăn trường cũng đi vào lục bát của anh bằng tất cả sự nâng niu.

Tiếng sóng trong thơ anh vốn là tiếng vỗ của dòng sông Hồng đỏ nặng phù sa, là mùi bùn non ngấm vào ký ức đứa trẻ chăn trâu nơi bãi bồi Yên Mỹ, Thanh Trì thuở nào. Để rồi khi đứng trước một cơn mưa rào thường nhật, chứng kiến bánh xe thời gian lặng lẽ vần xoay, anh lại trầm ngâm suy ngẫm, nhận ra giá trị thiêng liêng của tình người giữa dòng chảy vô thường:

“Người như giọt nước long lanh,

Chỉ còn thương mến hóa thành bình yên.”

Ở anh là sự dung hòa giữa nét mềm mại của trang thơ và khí chất mạnh mẽ của người học võ, chơi thể thao. Bước vào ngưỡng tuổi năm mươi, những giờ rèn luyện bền bỉ trên sân cầu lông, pickleball hay câu lạc bộ gym đã bồi đắp cho anh cốt cách nhẫn nại. Anh tìm đến võ thuật và thể thao để đối thoại với chính mình: “Thắng người một thuở, thắng mình ngàn năm.” Bản lĩnh ấy giúp anh giữ tâm vững chãi trước sóng gió. Để rồi khi đồng điệu cùng ý thơ “Chén Càn Khôn” của thầy Trần Đình Bích, anh tự tại chọn cho mình tâm thế ngông mà tỉnh, sẵn sàng dốc ngược cả càn khôn vào một chén đời đầy nhân nghĩa.

Ba mươi năm HUBT – Lối về của những bình yên

Mùa thu năm 2026, trường Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội (HUBT) tự hào đánh dấu chặng đường 30 năm thành lập. Gần hai mươi năm đồng hành cùng Khoa Tiếng Anh A, anh đã gửi lại thanh xuân trên từng vệt phấn mờ nơi hành lang giảng đường quen thuộc. Hướng tới đại lễ, hồn thơ anh hòa chung vào khúc tráng ca “Rạng Ngời Ánh Quang Kinh Công”. Anh kính cẩn viết về thuở dựng nghiệp đầy gian khó của cố Giáo sư Trần Phương; anh reo vui chứng kiến dòng chảy tri thức mở rộng từ bến Vĩnh Tuy đến đất Từ Sơn, và tự hào hòa nhịp cùng mái trường đang mạnh mẽ chuyển mình số hóa, khai phóng tư duy trong kỷ nguyên mới.

Trong viễn cảnh của những ngày vui ấy, sau khi những thanh âm náo nhiệt khép lại, người thầy ấy vẫn sẽ chọn đứng lặng lẽ dưới tán cây sân trường, tự tại như chính nếp nhà sàn mang tên Mộc Vân Quang anh dựng giữa thung lũng mây ngàn Hòa Bình – nơi thảnh thơi đón đợi một cuộc đời bình lặng.

Trọn vẹn một hành trình, anh chính là minh chứng cho câu nói mình từng viết trong tản văn: “Không phải ai cũng cần đi thật xa để chạm tới những chân trời rộng lớn. Có những người, chỉ cần đứng yên trên một bãi bồi cũ... mà vẫn nghe được tiếng sóng gọi đời mình.”

Mái tóc anh nay đã điểm vài sợi bạc, nhưng ngọn lửa nghĩa tình và nụ cười hiền hậu chưa bao giờ vơi cạn. Anh vẫn ở đây, vừa là người thầy kiên định trên bục giảng, vừa là người đàn ông tĩnh lặng bên tách cà phê đón ngày mới – lặng lẽ gạn đục khơi trong giữa sương gió cuộc đời để giữ lại cho riêng mình, cho tôi, và cho HUBT một khoảng trời bình an.

(Mộc Vân Quang - HN, 23.6.2026)

 


Thứ Ba, 23 tháng 6, 2026

LẶNG LẼ SÓNG BỒI

 



LẶNG LẼ SÓNG BỒI

 

Nửa đời nếm trải viễn phương,

Bristol gió lạnh, dặm trường Sydney.

Về bên bục giảng thầm thì,

Gấp đôi cánh chữ, hướng đi học trò.

 

Mái tôn hầm hập chuyến đò,

Bánh mì góc lớp, nhỏ to tình thầy.

Ngỡ vương sương tuyết phương Tây,

Lại say lục bát đượm đầy duyên Vân.

 

Bến quê Yên Mỹ dấu chân,

Sông Hồng đỏ nặng, tảo tần phù sa.

Kinh Công thắp nghĩa giao hòa,

Chén càn khôn dốc, làm quà tri âm.

 

Quyền kinh, kiếm khí âm thầm,

Lòng như mặt nước, giữ tâm giữa đời.

Hòa Bình mây trắng lững lờ,

Mộc Vân Quang dựng, đợi chờ bình yên.

 

Tóc sương giọt nước dịu hiền,

Gạn trong để giữ một miền tinh khôi.

Đứng yên trên một bãi bồi,

Mà nghe sóng gọi... trọn đời an nhiên.


(Quang Đặng - Góc phố HN, 24.6.2026)


Xuân Thu Độc Ẩm

 



Xuân Thu Độc Ẩm

 

Tóc điểm sương rồi, chí vẫn xanh,

Năm mươi tuổi đời, bước độc hành.

Chuông nhà thờ cổ - sầu viễn xứ,

Sách lộng đèn khuya - rõ sử xanh.

 

Gió bụi giảng đường quên chức tước,

Cỏ hoa góc quán nhớ tàn canh.

Cầm tay quá khứ cười an phận,

Một bóng, trà thơm, một tiếng oanh.


Đêm độc ẩm, tháng 6/2026

Quang Đặng


Hương Thuở Ấy

 




Hương Thuở Ấy

 

Giao mùa chuyển tiết dạ còn vương,

Nhạt nắng đêm dài đượm chút hương.

Cạnh lối tìm về thơm nét cũ,

Vắng người tựa thể bại phong sương.

 

Ngước mắt ơn Trời duyên kiếp hợp,

An lòng tạ Đất cõi đời thường.

Dẫu gội sương pha màu tóc bạc,

Tình hồng vẹn sắc thuở yêu đương.


(Quang Đặng - FKA, 24.6.2026)


HẠ KHỞI VŨ

 



HẠ KHỞI VŨ


Chớp rạch tầng không thoắt đổ mưa,

Trần gian con tạo khéo xoay đùa.

Khơi xa sóng dậy dồn mây tới,

Vạn dặm ngàn hạt bạn thấu chưa?


Tiễn gót xuân phai rơi cánh thắm,

Đón làn hạ mới chuyển giao mùa.

Vũ vang một khúc chiều buông phủ,

Đất mát cành tơ lộc có thừa.


(Quang Đặng - YM, 23.06.2026)


ĐÊM NHẬT LỆ, MÌNH TAN VÀO NHAU

 



ĐÊM NHẬT LỆ, MÌNH TAN VÀO NHAU


Nhật Lệ đêm nay gió thổi tung bờ tóc

Mấy đứa mình buông hết những lo toan

Chân trần nhảy sóng, cười vang góc biển

Bọt nước tràn lên, mát rượi, ngập tràn.

 

Kìa nhìn ra khơi xa...

Đèn thuyền câu lấp lánh tựa ngân hà

Gió cứ thổi, như muốn đùa muốn bảo:

“Áp lực ngoài kia, cứ trả lại cho ta!”

 

Đêm nay thôi, mình quên đời bận rộn

Chỉ có tiếng cười, tiếng sóng với tình thân

Để mai trở về, dẫu lo toan cuộn lại

Lòng vẫn giữ nguyên một góc biển trong ngần.


Kỷ niệm đêm Nhật Lệ, 16.6.2026

Quang Đặng


ĐÊM BUÔNG LO TOAN

 



ĐÊM BUÔNG LO TOAN


Nhật Lệ lồng lộng gió trời,

Tóc bay theo sóng, tiếng cười giòn tan.

Đêm nay buông hết lo toan,

Thả trôi theo sóng, gửi ngàn trùng khơi.

Chân trần nhảy sóng cùng chơi,

Bọt tung mát rượi, đất trời bao la.

Thuyền xa thắp lửa như hoa,

Ngỡ ngân hà rụng, chan hòa biển đêm.

Gió lùa qua tóc mềm êm,

Thầm thì như bảo: “Quên đêm muộn phiền!”

Bây giờ chỉ có bình yên,

Tình thân, tiếng sóng, nối liền niềm vui.

Mai về cuộc sống ngược xuôi,

Trong ngần góc biển, khôn nguôi nhớ về…


(Quang Đặng - Nhật Lệ Beach, 16.06.2026)


Thứ Hai, 22 tháng 6, 2026

Lưu Bút Quảng Bình: MÙA GIEO HẠT HOÀNG LONG

 


Lưu Bút Quảng Bình:

 NƠI NHỮNG HẠT XANH NỞ HOA

(Kỷ niệm hè 2026 – Mái nhà chung Hoàng Long)

Có những chuyến đi không đơn thuần là sự dịch chuyển về địa lý, mà là cuộc hành trình tìm về sự đồng điệu của những tâm hồn. Chuyến đi về với mảnh đất Quảng Bình đầy nắng và gió của đại gia đình THPT Hoàng Long chính là một chữ “Duyên” định sẵn như thế. Đây là khoảng lặng quý giá để chúng tôi tạm gác lại những bộn bề nơi bục giảng, có thêm thời gian gắn kết, sẻ chia và sưởi ấm lòng nhau bằng những yêu thương trọn vẹn.

Hành trình ấy bắt đầu từ tiếng cười giòn giã khua động sóng nước bên dòng Sông Chày xanh trong – nơi những “Mầm đợi” hy vọng đầu tiên được gửi gắm vào lòng đất, tình người. Để rồi, hòa cùng không gian lộng gió của biển Nhật Lệ khi đêm về, “Quỹ Gieo Hạt” đã hiện thực hóa những lời hẹn ước, biến chúng thành niềm vui vỡ òa qua từng lá thăm may mắn. Sáng kiến đầy nhân văn của Ban tổ chức thực sự đã chạm đến trái tim của mỗi cán bộ, giáo viên và nhân viên. Đêm hội ấy không chỉ là một hoạt động giao lưu, mà đã thăng hoa thành một biểu tượng đẹp đẽ của tình đồng nghiệp, thắm đượm nghĩa tình thầy cô.

Chùm thơ xướng họa dưới đây xin được trân trọng lưu lại như một nét mực xanh, ghi dấu một mùa hè rực rỡ và ngập tràn hạnh phúc dưới mái nhà chung Hoàng Long:


CHÙM THƠ: DUYÊN GIEO HẠT

 

Xướng: MẦM ĐỢI

(Quang Đặng – Sông Chày, 16.06.2026)

 

Giữa chốn thiên nhiên suối thảnh thơi,

Tiếng cười sóng nước rộn chèo bơi.

Hạt xanh đã gửi vào lòng đất,

Hoa nở khi nào... hỡi người ơi?

 

Họa: HOA HẸN

(Lời đáp: Hà Ngọc – Sông Chày, 16.06.2026)

 

Suối xanh vẫn hát giữa trời,

Thuyền ai chở nắng, gửi lời yêu thương.

Hạt gieo đã bén đất lành,

Tối nay nảy lộc, kết thành hương hoa.

 

Xướng: ĐÊM GIEO HẠT

(Hà Ngọc – Nhật Lệ, 16.06.2026)

 

Quỹ Gieo Hạt gửi yêu thương,

Một triệu không năm mươi vương nghĩa tình.

Bốc thăm may mắn bất ngờ,

Trao vui nhận lộc, thắm tình thầy cô.

 

Họa: MÙA VUI

(Cảm xúc sau sự kiện: Quang Đặng – Nhật Lệ, 17.06.2026)

 

Sáng nay mở hội chan hòa,

Niềm vui lan tỏa, muôn hoa rạng ngời.

Bốc thăm náo nức lòng người,

Thắm tình gieo hạt, trọn đời thầy cô.


Quảng Bình mến yêu đã chứng kiến những hạt xanh tình nghĩa của trường Hoàng Long được gieo xuống đất lành, và hôm nay, mầm xanh ấy đã vươn mình nở rộ thành một “Mùa vui” rạng rỡ. Xin khép lại hành trình bằng niềm tự hào, sự tin yêu và gắn kết sâu sắc. Để khi trở lại với bục giảng thân quen, chúng ta lại tiếp tục cùng nhau gieo thêm những hạt mầm tri thức, nhân văn và tràn đầy khát vọng mới!

(Quang Đặng - HN, 22.06.2026)


Anh tôi...

 


Anh tôi...

Tháng Sáu năm 2026, khi những vòm phượng vĩ nơi khuôn viên trường song ngữ bắt đầu thắp lửa rực rỡ, chúng tôi tạm gác lại bụi phấn cùng nhịp sống hối hả bên trang giáo án để tìm về với biển Nhật Lệ – dải lụa xanh hoang sơ, thơ mộng của thành phố Đồng Hới, Quảng Bình. Giữa cái nắng miền Trung tựa mật rót, đại dương hiện ra trong ngần và tĩnh lặng, như một khoảng lặng trong trẻo xoa dịu tâm khảm người lữ khách.

Ngay khi bước chân qua cổng chào lộng gió, một phiến gỗ mộc mạc găm trên cát bỏng đập vào mắt tôi câu hỏi mang sức nặng chiêm nghiệm: Bạn đã sống hạnh phúc chưa???”. Câu hỏi ấy như một nốt lặng thức tỉnh tâm trí, khiến những người đưa đò vốn quen với nhịp sống quy củ phải khựng lại tự vấn. Nhưng nhìn sang “anh tôi” – người đàn ông đang đứng trước trùng khơi với nụ cười rạng ngời, ngược sáng dưới vệt hoàng hôn lộng lẫy, tôi hiểu rằng câu trả lời của anh chưa bao giờ là do dự. Anh an yên, vì anh đang yêu bằng một trái tim kết tinh từ sự dâng hiến vô điều kiện.

Chân tình nơi anh không chọn cách ồn ào khoa trương, nó ẩn mình thâm trầm như lòng đại dương sâu thẳm. Giữa sóng nước Nhật Lệ bao la, khi hoàng hôn buông xuống, dệt nên một dải lụa đỏ thẫm cả vùng trời vắng, bóng anh lẫn vào lòng khơi xa như một nét vẽ kiêu hãnh của tình yêu. Có những khoảnh khắc, mặc cho cái lạnh của đại dương ngấm vào từng lóng tay, anh vẫn can trường ghì chặt mái chèo, đưa chiếc bè đơn sơ lướt qua những rạn đá ngầm sắc nhọn đang gầm ghè dưới làn sóng dữ. Trong không gian nhập nhoạng của nước và trời, vì biết người đàn bà của đời mình yêu thích vị mặn mòi của sản vật địa phương, anh chẳng ngại dùng chính đôi tay mình làm mồi nhử cho lũ ghẹ tinh ranh. Những chiếc càng sắc lẹm kẹp buốt vào da thịt, và rồi, những vệt máu đỏ đã túa ra, loang nhanh vào dòng nước mặn chát lúc nào không hay, bởi tâm trí anh khi ấy chỉ mải miết đuổi theo bóng xám nấp sâu dưới kẽ đá. Để rồi khi đêm về, phần thưởng cho sự quên mình ấy là một giỏ ghẹ tươi rói, được đặt trân trọng bên đôi dép cao su nâu bám đầy cát biển, lẫn trong những vỏ ốc, viên đá cuội mà anh tỉ mẩn nhặt nhạnh như gom góp chút phong vị của biển khơi.

Trải qua bao thăng trầm và dâu bể cuộc đời, duyên nợ ấy đã vượt qua mọi giông gió để kết thành mật ngọt. Đúng như triết lý giản dị khắc trên chiếc cột chỉ đường nơi bờ biển:

Live as yourself - Normal - But not trivial

(Tạm dịch: Hãy sống là chính mình, bình thường nhưng không tầm thường).

Tình cảm của anh chị không cần sự hoa mỹ của ngôn từ, nó neo giữ bằng hành động tự nhiên và bền bỉ nhất.

Ở chặng cuối của mùa thưởng ngoạn, tại bãi biển Đá Nhảy thơ mộng, họ tự tại đan xiết những ngón tay, dắt dìu nhau dạo bước giữa bờ cát mịn và những con sóng bạc đầu. Giữa đất trời bao la, bóng hình họ đổ dài trên cát, tựa như chứng nhân cho những vần thơ tình đang ngân lên giữa trùng khơi kỷ niệm:

Biển xanh Đá Nhảy chung đôi,

Nắm tay dạo bước, đất trời nở hoa.

Hướng về bờ bến phương xa,

Đường dài hạnh phúc, tình ta vẹn tròn.

Sau bao giông bão, họ dìu nhau ra đảo Thiên Đường, dành trọn những giây phút tĩnh lặng nhất để lắng nghe nhịp đập của hai tâm hồn đồng điệu.

Kỳ nghỉ dưỡng khép lại khi chiếc máy bay riêng cất cánh, vạch một đường ranh mảnh dẻ trên nền trời chiều, đưa hai người rời mảnh đất Quảng Bình đầy nắng gió để trở về với tư dinh yên ả ven Hồ Tây. Trong không gian ngập tràn sự thư thái, dưới ánh đèn vàng ấm áp và luồng gió mát lành từ lòng hồ đêm hạ thoảng qua cửa sổ, anh chị nhìn nhau, nở nụ cười mãn nguyện. Đó không đơn thuần là điểm khép lại của một hải trình, mà chính là sự khai mở của một chương đời an yên bất tận, gieo vào tâm khảm những người đồng nghiệp chúng tôi niềm tin thiêng liêng về một tình yêu đích thực trên đời.

Ký ức Nhật Lệ suy cho cùng cũng chỉ là một câu chuyện hư cấu được mượn danh tình yêu. Hình ảnh đi kèm cốt để minh họa, trùng hợp với đời thực nếu có cũng chỉ là ngẫu nhiên. Còn nếu “ai đó trong cuộc” vô tình đọc được mà thấy giống chuyện nhà mình đến từng chân tơ kẽ tóc... thì xin cũng nhẹ nhàng mỉm cười chứ mong đừng giật mình nhé!

(Quang Đặng – Ký ức Nhật Lệ, 22.6.2026)




Bài hát: ĐÊM NHẬT LỆ MÌNH TAN VÀO NHAU

            BẢN 1          BẢN 2 Đêm Nhật Lệ Mình Tan Vào Nhau   [Verse 1] Đêm Nhật Lệ, gió đùa trên vai Cuốn muộn phiền gửi vào ba...