Phố xá vẫn tất bật ngoài ô cửa.
Chỉ vài dòng tin nhắn qua màn hình nhỏ, vậy mà đủ bày ra một chén trà chưa từng đặt trên bàn, rồi lặng lẽ rót đầy một khoảng lặng bình yên.
Người Chị mang đến những điều còn vướng trong lòng sau một ngày nhiều va chạm. Cậu Em không vội khuyên, cũng chẳng cố giảng giải. Chỉ gửi lại vài câu lục bát nhẹ tênh cùng một tiếng cười khẽ, những điều tưởng nặng như đá bỗng hóa nhẹ như mây.
Có lẽ, giữa cuộc đời nhiều xô bồ, điều đáng quý không phải là gặp một người luôn đồng ý với mình, mà là gặp một người biết lắng nghe, biết mỉm cười cùng mình và khẽ nhắc:
Đừng nhặt những hòn sỏi trên đường để chất đầy trong tim.
Trà Chiều Đối Thoại chỉ đơn giản là một chén trà bằng thơ.
Sau mỗi lần đối đáp, điều còn lại không phải ai đúng hơn ai, mà là lòng người bỗng nhẹ đi một chút. Có lẽ, như thế đã đủ cho một buổi trà chiều.
TRÀ CHIỀU ĐỐI THOẠI
Chị:
(Người Chị nâng chén trà chiều nhưng lòng đầy trĩu nặng)
Pha trà thơm giữa chiều rơi,
Nhấp chén đắng chát thương người chơi vơi.
Thế gian khéo bày cuộc chơi,
Chân thành thì nhẹ,
lời môi lại đầy.
Ngược xuôi mỏi bước hao gầy,
Mà tai vẫn vướng tiếng
chày gièm pha.
Chuyện người vẽ
bóng thêu hoa,
Gom dăm ba chữ làm
quà thị phi.
Riêng mình bỗng
chút hoài nghi,
Sống hiền sao lắm bước đi ngược lòng?
Em:
(Cậu Em khẽ đẩy chén nước, rót thêm trà và hóa giải muộn phiền)
Chị ơi, nước chảy xuôi dòng,
Thuyền đi nước lặng,
có lòng sá chi.
Người ta còn bận sân si,
Nên tâm còn chất những tì vết xưa.
Mặc người đo nắng đếm
mưa,
Trà xanh một chén, tiễn đưa muộn phiền.
Chỉ mang theo một lòng hiền,
Rác ai nấy quét, an yên trải bày.
Chị:
(Người Chị nhìn khói trà bay, ngộ ra lẽ vô thường và buông bỏ)
Ngẫm đời như cánh sương bay,
Ai gieo bụi bẩn thì
tay lấm bùn.
Thôi thì xếp lại
não nùng,
Trả xôn xao lại tận
cùng hư không.
Nhẹ nhàng mở rộng
lòng trong,
Đón hoàng hôn nở,
thỏa lòng sơn khê.
Đúng sai, được mất,
khen chê,
Gửi lại nhân thế, bên lề cỏ cây.
Em:
(Chén trà đã cạn, hoàng hôn buông xuống, đọng lại sự ấm áp và an nhiên)
Mỉm cười nhẹ gót từ đây,
Mới hay lòng nhẹ, cỏ đầy lối quê.
Đời là một cuộc trở
về,
Mang chi tiếng huyễn não nề ngoài tai.
Trăm năm một giấc mộng
dài,
Ai thêu dệt chuyện,
mặc ai vẽ vời.
Trà chiều dẫu cạn, hương rơi,
Tim mình tự ấm, môi
cười tự tươi.
Đi qua vạn nẻo đầy vơi,
Chỉ xin giữ lấy một trời an nhiên.
Yên Mỹ, ngày 14.7.2026