HIÊN ĐỜI
Sớm khuya lặng tiếng thở than,
Vai gầy gánh cả dặm ngàn gió sương.
Lòng riêng một dải đoạn trường,
Nỗi riêng chỉ biết xót thương một mình.
Lụa là chưa ấm thân hình,
Vừa trao tay áo, đã dành tặng nhau.
Cỗ ngon bày biện trước sau,
Vui chưa trọn cuộc, nhạt màu men say.
Tiền không làm, vung quá tay,
Lời khuyên chưa dứt, tình đầy hóa xa.
Giận hờn trút xuống mái nhà,
Ba người chung ở, lệ sa một mình.
Cha gom cần kiệm làm tin,
Dạy con giữ nếp, tự mình soi gương.
Thân đau nén giữa dặm đường,
Khớp chân ghìm bước, nẻo phương mờ dần.
Ngược xuôi giáo án tảo tần,
Đêm về đối bóng, phân trần cùng ai?
Tiếng than rút ruột canh dài,
Nợ không dây buộc, mệt nhoài cưu mang.
Càng thương, càng thấy bẽ bàng,
Mong người vững bước, mình càng đơn côi.
Cho đi là nợ luân hồi,
Ước chi mây trắng cuốn trôi muộn phiền.
Sóng dừng, lòng mới bình yên,
Bụi trần gột rửa, nối liền an nhiên.
Khép canh dài dưới mái hiên,
Giữ tâm thế sạch, cửa thiền thênh thang.
(Quang Đặng - Đêm lặng, 11.3.2026)