Một Cuộc Đời
Tôi đã
sống những ngày sung sướng nhất,
Rất yên bình, chẳng chút âu lo,
Như dòng sông không hề tất bật,
Cứ thong dong chảy giữa đôi bờ.
Cũng
có lúc gặp vài mỏm đá,
Đáng kể gì với vạn dòng sông,
Hay đôi khi mưa nguồn xối xả,
Nước dềnh lên, nhưng vẫn xuôi dòng.
Sông
cũng đắp bồi dăm bờ cát,
Ôm cá tôm, lau lách trong lòng,
Cũng chia sẻ đôi dòng nước mát,
Cho xanh tươi bát ngát cánh đồng.
Đến
hôm nay, sông về tới biển,
Hoà tan trong sóng nước mây trời,
Như vạn vật vô thường luân chuyển,
Kết thời gian, khép lại vòng đời.
Để
từ nay xa mãi bao người
Sông từng quen…
Nhớ lắm…
Người ơi!...
Trong bệnh viện,
18/4/2026
(Đỗ Trọng Thiều – CLB Văn Thơ, HUBT)
Một Đời Sông
(Họa bài thơ “Một cuộc đời” của thầy Đỗ Trọng
Thiều)
Tôi đã đi qua những ngày êm nhất,
Bình yên như gió thoảng ven bờ,
Đời lững lờ –
một dòng trôi tĩnh tại,
Chẳng vội vàng, chẳng nặng đắn đo.
Đôi lúc gặp ghềnh,
khi lặng sóng,
Vài mỏm đá chẳng đáng là bao,
Dẫu mưa nguồn đôi phen dâng lũ,
Nước dâng rồi… vẫn chảy êm sao.
Tôi mang theo những
hạt phù sa nhỏ,
Vỗ về đàn cá giữa lòng sâu,
Âm thầm gửi những dòng trong mát,
Cho ruộng đời xanh mãi về sau.
Có một dòng sông
nuôi bờ tri thức,
Lặng lẽ thôi mà bến cứ đông,
Chở bao lớp người qua mùa bão nổi,
Mà vẹn nguyên vẫn giữ trọn tấm lòng.
Mai sông cũng xuôi
về cùng biển,
Giữa mênh mang mây nước vô cùng,
Phù sa ấy còn nằm trong đất,
Như nghĩa tình bền chặt thủy chung.
Dẫu phải xa những
người thân thuộc,
Bóng hình xưa in dấu trong đời…
Nghe lòng chợt dâng niềm thương nhớ,
Vẫn gọi thầm…
tha thiết…
người ơi.
(Quang Đặng – YM, 20.4.2026)