Thứ Ba, 7 tháng 7, 2026

Trái Tim Còn Hát

 





Trái Tim Còn Hát

Kính tặng bố – Hà Xuân Phong


Chiều nghiêng nắng đậu trước hiên nhà,
Cha cầm mic hát rất hiền hòa.
Nhạc còn chưa kịp ngân lên nữa,
Con nghe tim đập trước lời ca.

Thân qua bao bận dao hằn dấu,
Lặng giấu vào trong một tiếng cười.
Thìa cháo nâng niu từng ngụm nhỏ,
Chắt từng hơi thở gửi cho đời.

Đứng trước mic lưng cha vẫn thẳng,
Bình yên như gió thoảng hàng cây.
Không than, không kể điều trầm lặng,
Chỉ để câu ca chạm tháng ngày.

Rặng Trâm Bầu ấy rễ cắm sâu,
Qua bao mưa nắng vẫn xanh màu.
Vỏ cây rạn vết, cha mang sẹo,
Kiêu hãnh ung dung vượt bể dâu.

Có những vết thương chẳng gọi tên,
Năm tháng in hằn vẫn chẳng vơi.
Mà sao ánh mắt còn trong trẻo,
Như buổi ban đầu, ngắm đất trời.

Âm nhạc đâu là phương thuốc tiên,
Chỉ là ngọn lửa giữ bình yên.
Để khi giai điệu vừa cất tiếng,
Lòng người lại thấy sáng niềm tin.

Cha chẳng dạy con điều cao siêu,
Mà bằng năm tháng sống thương yêu.
Đi qua giông bão lòng không cạn,
Vẫn giữ trong tim vạt nắng chiều.

Con hiểu sức người chẳng ở đâu,
Không nơi cơ bắp, chẳng sang giàu.
Mà nơi tim vẫn còn rung động,
Sau bao mất mát, ngẩng cao đầu.

Mai này sân khấu đèn buông lặng,
Tiếng ca theo gió khuất chân trời.
Riêng con còn giữ vầng trăng ấy,
Soi sáng lòng con suốt một đời.

Nếu hỏi điều gì con mang mãi,
Không phải vinh quang, chẳng ngọc ngà.
Chỉ là tiếng hát ngân trong gió,
Và một trái tim... gọi tiếng Cha.


(Quang Đặng – Yên Mỹ, 7.7.2026)

 


Giá Trị Của Thời Gian

 



Giá Trị Của Thời Gian

 

Chẳng điều lớn tự một ngày mà có,

Đều âm thầm kết trái giữa thời gian.

Tình thắm đượm nhờ bao ngày vun vén,

Thân khỏe bền từ nếp sống đoan trang.

 

Giàu sang đến qua đầu tư bền vững,

Tâm bình yên nhờ tự ngẫm sâu xa.

Muốn để lại giá trị cùng năm tháng,

Nghĩ và làm, hãy tính chuyện đường xa.

 

(Quang Đặng – HN, 7.7.2026)


Thứ Hai, 6 tháng 7, 2026

KHI TRÁI TIM HÁT LỜI KIÊU HÃNH

 




KHI TRÁI TIM HÁT LỜI KIÊU HÃNH 

Nghe bố Hà Xuân Phong hát “Rặng Trâm Bầu” của nhạc sĩ Thái Cơ

 

Có những buổi chiều bình yên nơi căn nhà nhỏ ở Yết Kiêu – Hà Đông, con ngồi lặng nhìn bố cầm chiếc micro quen thuộc.

Điều đầu tiên con nghe được không còn là giai điệu.

Mà là nhịp đập của một trái tim.

Một trái tim đã đi qua biết bao lần đau đớn.

Một trái tim mà bác sĩ từng dặn phải giữ gìn từng nhịp.

Vậy mà mỗi lần tiếng nhạc cất lên, trái tim ấy như lại mạnh mẽ hơn.

Đến khi giai điệu Rặng Trâm Bầu vang lên trong căn phòng nhỏ, con chợt hiểu rằng có những người hát không phải để tìm tiếng vỗ tay.

Họ hát vì còn yêu cuộc đời.

Bố của con là một người như thế.

Người đàn ông mà con luôn tự hào được gọi bằng một tiếng thật giản dị nhưng thiêng liêng: Bố.


Ít ai biết phía sau dáng người bình thản ấy là biết bao lần chống chọi với bệnh tật.

Trái tim đã yếu.

Những van tim không còn nguyên vẹn.

Một phần lớn dạ dày đã phải để lại sau ca mổ.

Có những ngày, ăn được vài thìa cháo cũng là một cố gắng.

Có những ngày, chỉ một hơi thở thôi cũng phải chắt chiu.

Nhưng khi đứng trước micro, bố chưa bao giờ để người khác nhìn thấy những điều ấy.

Người ta chỉ nhìn thấy một người đang hát.

Bình thản.

Đắm say.

Và đầy yêu đời.

Có lẽ, đó là sự can đảm đẹp nhất.

Không cần kể về những gì mình đã chịu đựng.

Chỉ lặng lẽ sống.

Lặng lẽ bước tiếp.


Rặng Trâm Bầu là một ca khúc đẹp.

Đẹp bởi hồn quê, bởi ký ức, bởi hình ảnh cây trâm bầu bền bỉ bám đất qua mưa nắng, qua bom đạn.

Qua bao thế hệ, bài hát đã làm rung động rất nhiều người.

Nhưng khi nghe bố hát, con lại thấy bài hát mang thêm một ý nghĩa khác.

Không chỉ là tình yêu quê hương.

Mà còn là tình yêu cuộc sống.

Hình ảnh cây trâm bầu giữa gió bão khiến con nhớ đến bố.

Cuộc đời có thể lấy đi của bố nhiều điều.

Nhưng không thể lấy đi tiếng hát.

Không thể lấy đi nụ cười.

Cũng không thể lấy đi niềm tin vào cuộc sống.

Mỗi câu hát bố cất lên giống như đang tự nhủ với chính mình:

Mình vẫn còn đây.

Mình vẫn còn có thể cất tiếng hát.

Và mình vẫn còn đủ yêu cuộc đời để hát thêm một lần nữa.

Có lẽ vì thế mà bài hát trở nên đặc biệt hơn.

Không phải vì giai điệu khác đi.

Mà vì trong từng câu hát đều có một phần cuộc đời của người hát.


Người ta vẫn nói âm nhạc có thể chữa lành.

Con nghĩ, với bố, âm nhạc còn hơn thế.

Âm nhạc là niềm vui mỗi sáng thức dậy.

Là lý do để tập thở thêm một nhịp.

Đi thêm một bước.

Sống thêm một ngày.

Mỗi lần bố cầm micro, con biết bố lại vừa vượt qua thêm một chặng đường.

Không phải vượt qua ai.

Mà vượt qua chính những cơn đau âm thầm mà chỉ bố mới hiểu.


Có những cuộc chiến không có tiếng súng.

Không có huy chương.

Không có khán giả.

Chỉ có một con người lặng lẽ đi qua bệnh tật bằng nghị lực và tình yêu cuộc sống.

Con nghĩ, bố đã đi qua cuộc chiến ấy theo cách rất đẹp.


Điều khiến con kính phục nhất không phải vì bố chưa từng đau.

Mà là sau tất cả, bố vẫn giữ được một trái tim hiền hậu.

Bố vẫn yêu những giai điệu cũ.

Vẫn xúc động trước một bài thơ hay.

Vẫn vui khi gặp bạn bè.

Vẫn cầm chiếc micro bằng tất cả sự nâng niu như ngày đầu tiên đứng trên sân khấu.

Lúc ấy con mới hiểu, sức mạnh của một con người không nằm ở cơ thể khỏe đến đâu.

Mà ở chỗ, sau bao mất mát, trái tim ấy vẫn còn đủ yêu thương.


Bố chưa bao giờ dạy chúng con về nghị lực bằng những lời khuyên.

Bố dạy bằng chính cách mình sống.

Bố cho con hiểu rằng giá trị của một con người không nằm ở việc họ khỏe mạnh được bao lâu.

Mà nằm ở chỗ, sau mỗi lần ngã xuống, họ vẫn có thể đứng dậy.

Không nằm ở việc trái tim còn đập bao nhiêu nhịp.

Mà ở việc trong từng nhịp đập ấy còn bao nhiêu yêu thương dành cho cuộc đời.

Và cũng không nằm ở những gì bệnh tật đã lấy mất.

Mà ở những điều ta vẫn còn có thể trao đi.


Rồi sẽ có một ngày, tiếng hát nào cũng lặng.

Sân khấu nào rồi cũng tắt đèn.

Nhưng có những hình ảnh sẽ còn ở lại rất lâu.

Trong lòng con sẽ luôn là hình ảnh bố đứng trước micro, nở nụ cười thật hiền và cất tiếng hát.

Đó không chỉ là một bài hát.

Đó là cách bố nói với cuộc đời rằng mình vẫn còn yêu cuộc đời này biết bao.

Có thể với nhiều người, đó chỉ là một lần biểu diễn.

Nhưng với con, đó là một bài học sẽ theo con suốt cuộc đời.

Bài học về lòng can đảm.

Về sự tử tế.

Về niềm tin.

Và về cách sống đẹp ngay cả khi cuộc đời không còn dễ dàng nữa.

Bố đã cho con hiểu rằng:

Con người có thể không thắng được bệnh tật.

Nhưng nhất định không được để bệnh tật lấy mất niềm tin và tình yêu cuộc sống.

Bố không chỉ hát Rặng Trâm Bầu.

Bố đã hát bằng chính cuộc đời mình.

Một cuộc đời bình dị.

Nhưng thật đẹp.

Và thật kiêu hãnh.


Viết tặng bố kính yêu.

Con: Quang Đặng

Hà Nội, ngày 7 tháng 7 năm 2026


Trang Sách Đầu Thu

 


Trang Sách Đầu Thu

(Chào đón Tân sinh viên HUBT năm học 2026–2027)

Sớm thu nắng tỏa khắp sân trường,
Gõ cửa giảng đường đón bình minh.
Heo may khẽ lướt qua vành lá,
Đánh thức một mùa áo trắng tinh.

Ba lô còn đượm hương quê cũ,
Lời mẹ theo nâng nhẹ bờ vai.
Muôn nẻo đường xa về hội ngộ,
Nụ cười bừng nở giữa ban mai.

Bàn tay bỡ ngỡ vê tà áo,
Ánh mắt trong veo khẽ ngỏ lời.
Ghế đá lặng nghe bao chuyện mới,
Gọi tên nhau rộn cả khoảng trời.

Bảng đen thoảng nồng mùi phấn trắng,
Lời thầy thắp sáng vạn phương trời.
Mỗi bài giảng mở thêm ô cửa,
Đưa cánh buồm em vượt biển khơi.

Gió reo hòa nhịp cùng lá biếc,
Tán bàng nghiêng bóng xuống hiên xa.
Trang sách đầu thu vừa lật mở,
Bao điều kỳ diệu đợi em qua.

HUBT rộn ràng trong nắng sớm,
Đón mùa khai giảng rợp cờ hoa.
Gửi cả thanh xuân vào cửa lớp,
Để nhớ một đời... thuở thiết tha.

(Quang Đặng - HUBT, 6.7.2026)


Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2026

Ba Cương Một Đích

 


Ba Cương Một Đích

 

Đường đời lắm dốc nhiều sương,

Ba người ghì chặt ba cương ngựa đời.

Mỗi người hướng một phương trời,

Mà chung một ngọn lửa ngời gia trang.

 

Cha như ngọn núi hiên ngang,

Gánh bao giông bão, vững vàng bước chân.

Gieo từng con chữ nghĩa nhân,

Cho bao thế hệ lớn dần ước mơ.

 

Bếp hồng mẹ thức đợi chờ,

Khói lam quyện ấm hương quê dịu dàng.

Lời ca, câu hát ngân vang,

Ươm bao hạnh phúc, nở ngàn bình an.

 

Con mang khát vọng căng tràn,

Mở trang kinh tế, vượt ngàn biển xa.

Cung đàn ngân vọng sơn hà,

Cánh chim bằng lướt băng qua vạn điều.

 

Ba cương dẫu khác cánh diều,

Chung bầu trời nhỏ, nắng chiều bình yên.

Dù đời muôn ngả truân chuyên,

Vẫn cùng gìn giữ mái hiên một nhà.

 

Đi qua vạn nẻo thiên hà,

Ngoảnh nhìn mới biết đường xa hóa gần.

Sau bao sóng gió phong trần,

Là ba cương ngựa  tình thân mãi còn.



(Quang Đặng - YM, 5.7.2026)


KIẾN TRÚC CỦA NHỮNG VẾT NỨT

 



KIẾN TRÚC CỦA NHỮNG VẾT NỨT
Đọc “Tôi Đã Sống” của Nguyễn Vĩnh Tiến

Có những người chỉ hiểu cuộc đời khi đã đi qua nó. Nguyễn Vĩnh Tiến cũng vậy. Anh không viết để tìm câu trả lời. Anh viết sau khi những câu trả lời đã lần lượt rời bỏ mình.

Là một kiến trúc sư, nhạc sĩ kiêm thi sĩ, anh sở hữu một nhãn quan nghệ thuật hiếm gặp — nơi không gian, âm thanh và ngôn từ giao thoa để kiến tạo nên một thế giới quan rất riêng. Đọc thơ Nguyễn Vĩnh Tiến, ta không chỉ đọc câu chữ, mà còn chạm vào nhịp điệu của một bản nhạc, nhìn thấy kết cấu tầng tầng lớp lớp của một đời người.

“Tôi Đã Sống” không phải một bản tự thuật, càng không phải lời tổng kết để tự huyền thoại hóa bản thân. Đó là bản độc tấu nội tâm của một người nghệ sĩ khi ngoảnh lại nhìn hành trình giông bão đã qua, lặng lẽ nhặt nhạnh từng mảnh vỡ để đặt chúng trở về đúng vị trí vốn có.

Sự thành thật tàn nhẫn và chiếc gõ nhịp số phận

Điều gây ấn tượng mạnh mẽ ngay từ những dòng đầu tiên là sự thành thật đến mức tàn nhẫn của cái tôi trữ tình. Toàn bộ bài thơ được kiến tạo bằng một điệp khúc nhất quán: “Tôi đã sống”, “Tôi đã học”, “Tôi đã ăn”, “Tôi đã vui”...

Điệp khúc ấy giống chiếc metronome giữ nhịp cho toàn bộ bản hòa âm ký ức, đồng thời như những cột chịu lực âm thầm nâng đỡ cả công trình đời người.

Nguyễn Vĩnh Tiến không che đậy. Anh phơi bày cả “sai lầm”, “ăn năn”, những khúc sông tăm tối và cả khoảng lặng “hồn đầy rác rưởi, ba hoa”. Những đối cực ấy không phủ định nhau mà cộng hưởng, tạc nên một chân dung con người đúng với độ phức tạp vốn có.

“Đem ngây thơ tranh luận với quỷ dơ.”

Chỉ một câu thơ đã mở ra bi kịch của những kẻ cứng đầu, vẫn tin rằng sự trong trẻo có thể đối thoại với cái ác. Thất bại khi bị “đuổi ra khỏi khu phố mộng mơ” rốt cuộc lại là chiến thắng lộng lẫy nhất. Bởi thứ mất đi chỉ là một cuộc tranh luận, còn điều giữ lại được là phần người nguyên sơ chưa từng bị tha hóa. Để rồi ngay sau đó, giọng thơ bỗng tỉnh táo và sắc lạnh như một tuyên ngôn nhân cách:

“Tôi đã sống không lừa đảo, con buôn

Không thảo mai và càng không đa cấp...”

“Cú lừa” thảo thơm và mỹ học của vết nứt

Nhưng tầng sâu xúc động nhất của bài thơ lại kết tinh ở một chi tiết tưởng như vụn vặt: câu chuyện đơm cơm cho ông.

“Ngon nhất là hạt cơm đơm cho ông

Ông tôi đã bị lừa bởi tôi đơm đầy hai bát

Cú lừa này nén chặt những thảo thơm...”

Có lẽ đây là một trong những chữ “lừa” đẹp nhất của thi ca Việt Nam đương đại — một cú lừa không sinh ra từ lòng vụ lợi mà từ sự tinh tế của tình yêu. Chỉ với hai chữ “nén chặt”, Nguyễn Vĩnh Tiến đã chuyển hóa một khái niệm trừu tượng như “hiếu nghĩa” thành một dạng vật chất có trọng lượng, có hình khối. Tình thương được ép chặt vào ký ức, để nhiều năm sau chỉ cần chạm nhẹ, khối thảo thơm ấy lại bung nở, làm nghẹn lòng người ở lại.

Có lẽ cũng bởi mang tư duy của một kiến trúc sư, Nguyễn Vĩnh Tiến đặc biệt nhạy cảm với những dấu vết thời gian. Hình ảnh “Cuộc đời toàn vết nứt cánh đồng khô...” mang hàm nghĩa triết học sâu sắc. Không phải ngẫu nhiên tác giả đặt “vết nứt” cạnh “cánh đồng khô”. Vết nứt chỉ xuất hiện sau những mùa đại hạn. Con người cũng vậy. Chỉ những tâm hồn đã đi qua khô hạn của đời sống mới mang trên mình những đường nứt sâu đến thế. Những đường nứt ấy khiến đời người thôi nhẵn bóng để ký ức có chỗ neo vào.

Lượng tử và khoảng lặng sau nốt nhạc cuối

Càng về cuối, biên độ suy tưởng của tác phẩm càng mở rộng khi chạm ngõ một không gian triết học hiện đại:

“Cuối cùng thì khúc đại đoàn

Anh em lượng tử, lại bàn chuyện quay

Quay cho chóng mặt chóng mày

Bao giờ chán hết, lưu đày lặng im...”

Khái niệm “lượng tử” ở đây không nên hiểu như một định nghĩa khoa học khô khan, mà là một trực giác nghệ thuật. Nó gợi ra thân phận con người vừa như một thực thể riêng biệt, vừa luôn bị cuốn vào những liên hệ vô hình vượt khỏi khả năng nhận biết.

“Quay cho chóng mặt chóng mày” là cái cuồng quay của lịch sử, của dục vọng, của vòng sinh tử luân hồi. Nhưng rồi tất cả chuyển động ấy bỗng lặng xuống: “Bao giờ chán hết, lưu đày lặng im”. Từ “lưu đày” vốn mang sắc thái bi kịch, nhưng khi đi cùng “lặng im”, nó bỗng hóa thành một sự tự do tự tại, một cõi tĩnh tại định vị lại tâm hồn.

Giống như một nhạc sĩ khép lại bản giao hưởng bằng một vạch nhịp lặng kéo dài, hay một kiến trúc sư lùi lại sau khi công trình hoàn thiện để chính không gian tự kể nốt phần còn lại, Nguyễn Vĩnh Tiến chọn cách thản nhiên đối diện với số phận. Anh không thần thánh hóa nỗi đau, cũng không tẩy xóa sai lầm. Đọc xong “Tôi Đã Sống”, điều đọng lại không phải là tiếng thở dài của sự vô thường, mà là một bản lĩnh sống hiếm hoi.

Có một điều mà suốt bài thơ Nguyễn Vĩnh Tiến tuyệt nhiên không nói. Anh chưa bao giờ khẳng định mình sống đúng, cũng không tuyên bố mình sống thành công. Anh chỉ khẳng định: Tôi đã sống.

Chỉ ba chữ ấy thôi. Không biện hộ, không tự hào, không oán trách, không xin tha thứ. Một người chỉ có thể nói được ba chữ giản dị ấy khi đã thôi mặc cả với quá khứ. Có lẽ, đó mới là vẻ đẹp bền lâu nhất của toàn bộ thi phẩm này.

Có những bài thơ khép lại khi câu chữ dừng lại. “Tôi Đã Sống” thì khác. Nó chỉ thực sự bắt đầu sau dấu chấm cuối cùng, khi người đọc bất giác ngoảnh lại nhìn chính cuộc đời mình.

Rốt cuộc, Nguyễn Vĩnh Tiến không trao cho chúng ta một lời khuyên để sống, cũng không đưa ra một đáp án về cuộc đời. Anh chỉ đặt vào tay người đọc một tấm gương đủ trong để mỗi người tự nhìn thấy những vết nứt của chính mình. Và hiểu rằng, đôi khi, điều làm nên phẩm giá của một đời người không phải những phần nguyên vẹn, mà là cách người ta đã sống cùng những vết nứt ấy.

(Quang Đặng - HN, 5.7.2026)

Cứ Để Họ Rời Đi

 


Cứ Để Họ Rời Đi

Cứ để người rời bước,
Đừng níu một bàn tay.
Có những điều lặng lẽ,
Im rồi... lòng sẽ hay.

Mặc lời đời xuôi ngược,
Mặc gió lướt qua vai.
Điều gì là chân thật,
Thời gian sẽ phơi bày.

Chân thành đâu cần chứng,
Thiện lương chẳng cần lời.
Ai tin thì sẽ hiểu,
Ai rời... cứ để thôi.

Đời người như chiếc lá,
Đến – đi bởi chữ duyên.
Điều còn sau năm tháng,
Là một lòng bình yên.

Mai này khi ngoảnh lại,
Mây vẫn trắng lưng trời.
Điều đáng mang theo nhất,
Là lòng mình thảnh thơi.

Quang Đặng | 7.2026


Giữ Lấy Bình Yên

 



Giữ Lấy Bình Yên

 

Đừng mải kiếm tìm hạnh phúc,

Nơi ánh mắt của người dưng.

Đi qua bao mùa gió ngược,

Mới hay yên ở nửa chừng.

 

Học mỉm cười cùng nhịp thở,

Giữ lòng trong giữa hồng trần.

Điều gì không còn xứng đáng,

Nhẹ nhàng khép lại một lần.

 

Chuyện đời như mây qua ngõ,

Được – thua rồi cũng hư không.

Đừng mang muôn điều thiên hạ,

Làm đầy một cõi trong lòng.

 

Mai này qua bao dâu bể,

Đi hết muôn nẻo nhân sinh.

Điều còn theo mình sau cuối,

Là biết thương lấy chính mình.


Quang Đặng | 7.2026


Thấu Nhân Tâm

 



Thấu Nhân Tâm

Đừng vội tin người chỉ bởi môi,
Lòng sâu mấy thước dễ ai soi.
Khi vui nghĩa nặng ngàn câu hẹn,
Lúc khó tình phai một tiếng cười.

Mưa gió mới hay cây cứng cội,
Phong ba mới rõ dạ con người.
Chân thành vốn quý hơn châu ngọc,
Xin giữ cho mình, chớ để rơi.

Quang Đặng | 7.2026


Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2026

Hương Nguội Khói Tan

 



Hương Nguội Khói Tan

 

Chớ hẹn lại ngày mai,

Cà phê thôi khói bay.

Chiếc chén còn nguyên đó,

Người đã khuất chân mây.

 

Ngoảnh đầu, sương phủ tóc,

Chiều nghiêng trắng bàn tay.

Trăm năm như giấc mộng,

Tỉnh rồi... chỉ khói bay.


Quang Đặng

Một chiều cuối thu, 2025

 


Trái Tim Còn Hát

  Trái Tim Còn Hát Kính tặng bố – Hà Xuân Phong Chiều nghiêng nắng đậu trước hiên nhà, Cha cầm mic hát rất hiền hòa. Nhạc còn chưa kịp...