Thứ Tư, 12 tháng 8, 2026

Thu Còn Đôi Mươi

 



Thu Còn Đôi Mươi

Thu lại nghiêng vàng trên phố cũ,
Heo may vừa gọi tuổi đôi mươi.
Bờ đê cỏ biếc chiều năm ấy,
Hai bím tóc em vờn nắng rơi.

Công viên nắng đọng trên ghế đá,
Một chiếc lá vàng vương tóc em.
Anh khẽ đưa tay gỡ chiếc lá,
Em cúi đầu cười — má ửng thêm.

Chẳng nói gì đâu, tay khẽ chạm,
Ngập ngừng rồi chẳng nỡ buông rời.
Hoàng hôn rót tím qua hàng lá,
Chỉ ước con đường dài mãi thôi.

Có buổi Hồ Gươm thu xuống chậm,
Hai người men nước bước kề nhau.
Đèn vàng chợt nở quanh bờ liễu,
Mới biết trời đêm tự lúc nào.

Bao mùa lá rụng rồi xanh lại,
Tóc em thấp thoáng sợi màu sương.
Em vẫn bên anh như ngày ấy,
Bàn tay còn ấm thuở vấn vương.

Năm mươi, thu khẽ lay vai áo,
Bỗng thấy đôi mươi đứng rất gần.
Đèn cũ Hồ Gươm vừa sáng lại —
Hai người còn bước giữa thanh xuân.

Quang Đặng – 12.8.2026

 


Thứ Ba, 11 tháng 8, 2026

Cài Then Đối Bóng

 



Có những chén rượu được nâng lên giữa rất nhiều người, tiếng cười đầy bàn, mà khi đặt xuống, lòng người lại trống hơn lúc chưa uống. Cũng có những đêm chỉ một mình, khép cửa, rót một chén nhỏ dưới trăng, bỗng nghe những ồn ào ngoài kia lùi rất xa.

Rượu khi ấy không còn để tìm vui. Nó như một khoảng lặng, nơi những hơn thua, được mất, bạc vàng và những cuộc tương giao lần lượt đi qua đáy chén. Có thứ tưởng đã đầy mà hóa ra đang cạn; có lúc chẳng còn gì trong tay, lại chợt thấy một vầng trăng vẫn đầy ngoài cửa.

Con người sống giữa nhân gian, ít nhiều đều có những chiếc áo phải mặc, những khuôn mặt phải mang. Chỉ trong một khoảnh khắc rất riêng, khi tiếng đời đã khuất sau then cửa, ta mới có dịp ngồi lại với phần mình vẫn thường bị che lấp. Bởi vậy, có khi uống một mình chưa hẳn là cô độc; có khi cái say chỉ là một cách để đi qua những lớp phù hoa mà tìm về một chút tỉnh.

Và đến cuối một cuộc rượu như thế, điều hiện lên trong đáy chén có lẽ không chỉ là trăng.

Từ một đêm cài then, một chén rượu và một bóng người, xin gửi tới bạn đọc bài thơ:

Cài Then Đối Bóng


Cài then khép cửa lánh trần ai,
Rót một vầng trăng xuống chén đầy.
Ngoài ngõ hơn thua chen chật lối,
Trong men ta tỉnh vị chua cay.


Bao bận nâng ly cười với khách,
Ngoảnh lại cô đơn vẫn kề vai.
Người đông, tiếng vỗ càng vang động,
Chén cạn rồi ai thực với ai?


Danh lợi chuyền tay như chén rượu,
Đầy chén bao phen, cạn tháng ngày.
Bạc vàng mua được nghìn thân hữu,
Mua nổi một người lúc trắng tay?


Thôi cứ về nhà kê chiếc ghế,
Một chén cùng trăng đủ tối nay.
Ngoài song một bóng nghiêng không tiếng,
Ta chẳng còn chi, trăng vẫn đầy.


Say mới hay tình như bóng nước,
Vừa đưa tay chạm đã tan hình.
Say mới hay ta mang mặt khác,
Mũ áo ngày thường giấu chính mình.


Rượu đến tuần sâu, đời nhẹ hẫng,
Được thua rơi cả xuống bên bàn.
Mai tỉnh, lại mang mình ra phố,
Chỉ mong còn chút thật chưa tan.


Đêm muộn một mình bên chén rượu,
Trăng im, chẳng biết kẻ nào say.
Tưởng rượu soi trăng trong đáy chén —
Nào hay đáy chén bóng mình lay.


Quang Đặng – Yên Mỹ, 12.8.2026

 


THU CHẠM MIỀN NHỚ

 



THU CHẠM MIỀN NHỚ

Thu Hà Nội nghiêng bên cửa nhỏ,
Heo may khơi lại một mùa xưa.
Hồ Tây chở bóng mây lãng đãng,
Nước Anh trong tôi vừa sang mùa.

Avon cũ chảy về miền nhớ,
Mười sáu năm, thu vẫn chưa phai.
Vòm cây cổ ngậm màu nắng muộn,
Lá phong rơi phủ dấu chân ai.

Thu năm ấy bên dòng sông lặng,
Thiên nga trôi, nước khép trời trong.
Bên ô cửa vương màu nắng cũ,
Bristol chiều — lá đỏ nao lòng.

Hà Nội vào thu se gió sớm,
Gánh hoa nghiêng phố nắng hanh vàng.
Ai mở cốm, hương xanh đến lạ —
Một chiều thơm mãi những thu sang.

Đi thật xa mới hay ở lại,
Về thật gần mới thấu miền xa.
Mùa xưa bỗng trở mình giữa phố,
Trời thu ấy khẽ chạm hiên nhà.

Một chiếc lá bên này đổi sắc,
Bristol bừng nắng cuối tầng mây.
Hồ Gươm lặng — Avon thức giấc,
Hai phương trời chung ngọn heo may.

Quang Đặng – 12.8.2026
Thanh Trì – Hà Nội


HAI PHÍA MÙA THU

 



Có những câu hỏi được gửi đi không hẳn để chờ một lời đáp. Chỉ để biết rằng, ở một nơi nào đó trong ký ức của người kia, mùa cũ có còn nguyên một lối về.

Em và Thu của Pansie gọi về một Hà Nội của tuổi trẻ: nắng qua kẽ lá, gió Hồ Tây, những con phố nhỏ, một bàn tay từng nắm và những điều từng hứa. Sau tất cả, chỉ còn một câu hỏi trở đi trở lại, nhẹ mà không dễ trả lời:

Anh có nhớ?

Có lẽ câu hỏi ấy không nên đáp bằng một chữ hay không. Bởi năm tháng có thể đưa hai người về những phía khác nhau, nhưng đâu phải điều gì đã qua cũng mất.

Vì thế, “Một Khoảng Chiều chỉ xin được viết như một lần trở lại.

Nếu Em và Thu là tiếng người con gái từ mùa xưa khẽ hỏi, thì “Một Khoảng Chiều là sự im lặng từ phía bên kia năm tháng.

Một người hỏi bằng những điều còn nhớ.

Một người đáp bằng những điều không gọi thành tên.

Giữa hai phía ấy vẫn là Hà Nội. Vẫn Hồ Tây. Vẫn mùa thu.

Chỉ có hai người đã không còn chung một lối.

Mà mùa thu thì vẫn nhớ đường về.

Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2026

NỬA ĐỜI CÒN LẠI

 



NỬA ĐỜI CÒN LẠI

Nửa đời xuôi ngược đường xa,
Đến khi ngoảnh lại, hóa ra gần mình.
Một thời tất tả mưu sinh,
Mải theo được mất, quên nhìn tháng năm.

Bao điều giữ chặt âm thầm,
Mở bàn tay mới biết cầm được chi.
Năm mươi mới thấm đôi khi,
Cơm ngon, ngủ được – sá gì cao sang.

Sớm mai nắng rót hiên vàng,
Ai còn cha mẹ, còn mang lối về.
Thì về thêm bữa mà nghe,
Chuyện xưa cha kể, mẹ khe khẽ cười.

Mai rồi chiếc ghế vắng người,
Muốn nghe tiếng gọi, tiếng cười còn đâu.
Một người khuất bóng từ lâu,
Mà căn nhà bỗng thêm sâu, thêm dài.

Con rồi cũng đến một ngày,
Tự mang hành lý, tự tay bước đời.
Lối con có nắng, có trời,
Có phen vấp ngã cuộc đời dạy khôn.

Cha đâu theo mãi bước con,
Có khi lùi lại để con tự mình.
Buông tay đâu phải vô tình,
Chỉ là để một hành trình mở ra.

Bạn xưa mỗi đứa một nhà,
Gọi nhau một tiếng, đường xa hóa gần.
Chẳng cần mâm cỗ ân cần,
Chén trà vừa rót, chuyện gần chuyện xa.

Hôm nay còn đủ chúng ta,
Mai ngồi chỗ cũ, biết là thiếu ai.
Đến khi tóc đã sương phai,
Mới hay đủ mặt — ấy tài giàu sang.

Bây giờ nhẹ bớt hành trang,
Hơn thua gửi lại bên đàng đã qua.
Được thua rồi cũng nhạt nhòa,
Ngoảnh nhìn mới quý mái nhà, người thân.

Còn nhau, quý một chữ gần,
Bàn tay còn ấm, còn phần yêu thương.
Nửa đời xuôi ngược muôn phương,
Nửa đời còn lại — mới thương đường về.


---Quang Đặng---

HN, 10.8.2026


VÕ CỰC TRI ĐẠO

 



VÕ CỰC TRI ĐẠO

Học võ bao niên cốt dưỡng tâm,
Đao thương tôi sắc giữa âm thầm.
Quyền khai thế mãnh, thần càng tĩnh,
Kiếm xuất thân cương, ý lắng trầm.

Thắng địch trăm phen chưa đủ dũng,
Thắng mình nhất niệm mới cao thâm.
Công phu thấu lẽ, quên thắng bại,
Võ cực vô tranh — đạo tại tâm.

Quang Đặng

HN, 10.8.2026


Thứ Bảy, 8 tháng 8, 2026

MỘT LỐI VỀ

 



Ba mươi năm của một mái trường có thể được tính bằng những mùa tuyển sinh, những khóa học, những lớp người nối tiếp nhau. Nhưng có một thước đo khác, lặng lẽ hơn: những con người đã từ nơi ấy bước vào cuộc đời và mang theo dấu ấn của trường trong cách nghĩ, cách làm, cách đứng vững trước những đổi thay.

Với HUBT, hành trình ấy bắt đầu từ những ngày còn nhiều gian khó, để rồi từ một mái trường, biết bao con đường đã được mở ra. Ở đó, người thầy không chỉ trao điều có trong trang sách, mà còn mở một tầm nhìn; tri thức không dừng lại ở điều được học, mà phải đi qua bàn tay, thành năng lực làm nghề, thành những giá trị có ích cho đời.

Có những lời thầy, khi còn ngồi trên ghế giảng đường, ta chỉ nghe như một bài học. Phải đến khi đi đủ xa, trải qua thành bại, đứng trước những lựa chọn của riêng mình, ta mới hiểu: có những bài học phải mất nhiều năm cuộc đời mới đọc hết được.

Và rồi một ngày trở lại. Hành lang có thể khác, bàn ghế có thể thay, những người bạn năm nào giờ đã ở những phương trời khác. Chỉ có một điều tưởng đã đi qua mà dường như vẫn còn ở lại: tuổi trẻ của chính mình.

Bởi tầm vóc của một trường đại học, sau cùng, không chỉ nằm ở những gì được dựng nên dưới mái trường ấy, mà còn được viết tiếp trong cuộc đời của những thế hệ đã trưởng thành từ đó.

Ba mươi năm trước, mái trường mở lối cho ta đi.

Ba mươi năm sau, giữa muôn nẻo đời, mái trường lại thành một lối để ta về.

Từ những suy ngẫm ấy, nhân dấu mốc ba mươi năm Trường Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội, xin được gửi tới các thế hệ thầy cô, cán bộ, giảng viên, sinh viên và cựu sinh viên bài thơ:


MỘT LỐI VỀ

Thuở ấy từ đây dựng mái trường,
Gian nan càng giữ chí kiên cường.
Bao bàn tay góp thành nền móng,
Mở lối bao người tới muôn phương.

Bảng cũ từng ghi những buổi đầu,
Phấn mờ, lời giảng vẫn còn sâu.
Thầy trao không chỉ điều trong sách,
Còn mở tầm nhìn đến mai sau.

Có những điều thầy chẳng nói ra,
Âm thầm theo bước những đường xa.
Đến khi tự trải qua thành bại,
Mới hiểu lời xưa đã thấm ta.

Kinh doanh rèn cách nhìn thời cuộc,
Công nghệ tôi nghề giữa đổi thay.
Tri thức chỉ thành điều đáng quý,
Khi từ trang vở đến bàn tay.

Rời lớp, mỗi người một nẻo riêng,
Đường xa mới biết sức mình bền.
Bao điều thuở trước nghe bình dị,
Qua những thăng trầm mới gọi tên.

Một buổi quay về đứng lặng lâu,
Hành lang, bàn ghế đã thay màu.
Bỗng nghe giữa khoảng im quen thuộc,
Tuổi trẻ năm nào vọng phía sau.

Ba mươi năm lớp lớp lớn lên,
Mang dấu trường xưa đến mọi miền.
Tầm vóc đâu nằm trong mái lớp,
Mà từ bao thế hệ làm nên.

Mai dẫu đường đời đến cuối trời,
Trong lòng còn giữ một miền thôi.
Tên trường qua hết thời son trẻ,
Thành một lối về suốt cuộc đời.

Quang Đặng

Yên Mỹ, 9.8.2026


Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2026

Lá về

 



Lá về

Lá rời cành lúc còn xanh biếc,
Theo gió bao mùa, qua khoảng trời.
Một chiều chạm phải làn khói bếp,
Bỗng nhớ cành xưa đến nghẹn lời.

Người đi đến lúc bàn chân mỏi,
Ngoảnh lại, chiều nghiêng xuống mái nhà.
Mâm cơm vẫn một đôi đũa đợi,
Ngoài thềm chợt vọng tiếng chân xa.

Lá cũng đến ngày thôi theo gió,
Rơi về gốc cũ giữa chiều sâu.
Đất ẩm ôm vào thân lá mỏng,
Rễ già khe khẽ đón thân nâu.

Mai lá tan rồi trong đất cũ,
Cành non lại biếc giữa trời thanh.
Ai ngồi tránh nắng bên chân gốc,
Đâu hay chiếc lá đã thành xanh.

Quang Đặng

HUBT, 8.8.2026


DƯ HƯƠNG

 


        

     DƯ HƯƠNG

Sương còn đọng mép bậc thềm,
Chén trà để nguội bên rèm trúc thưa.
Cửa khép hờ tự ban trưa,
Nắng ngoài hiên vẫn như chưa muốn vào.

Tàu cau khẽ động trên cao,
Chiếc lá rơi xuống chẳng xao mặt bàn.
Hơi trà đã nhạt từ lâu,
Vành chén in một vòng nâu nhạt dần.

Chim về đậu xuống thật gần,
Nghiêng đầu nhìn giọt sương ngần cuối cây.
Kêu lên một tiếng rồi bay,
Khoảng sân bỗng rộng từ giây phút nào.

Ghế tre vẫn tựa hàng rào,
Một bên chân lệch hôm nào vẫn nguyên.
Gió qua lay nhẹ mái hiên,
Nhành hoa trắng rụng ngay bên chân bàn.

Mây qua, bóng cũng qua sân,
Sương tan từng giọt, nắng dần lên cao.
Ấm trà nguội tự khi nào,
Chiếc khăn vẫn vắt bên rào như xưa.

Ngày lên, rồi nắng sang trưa,
Hiên nhà vẫn thế, song thưa tiếng gì.
Chén trà chẳng nói năng chi,
Nằm im đúng chỗ mỗi khi vẫn nằm.

        Nắng nghiêng qua mép âm thầm,
        Sương trên ngọn cỏ cũng dần nhẹ tan.

Hiên im, nắng đã sang ngang,
Một vòng nước mỏng trên bàn chưa khô.


Quang Đặng

HUBT, 8.8.2026



DỐC HOÀNG HÔN

 



DỐC HOÀNG HÔN

Chiều nghiêng theo dốc xuống trùng khơi,
Áo trắng bên lan can đợi người.
Hồng trắng ủ hương trong nắng muộn,
Sóng ru từng lớp bóng chiều trôi.

Chiếc nhẫn nằm im đón nắng vàng,
Một vòng bé nhỏ buộc thời gian.
Chưa trao đã thấy bàn tay ấm,
Như thể từ lâu đã bước sang.

Em đến mơ hồ cuối nắng phai,
Khăn voan theo gió nhẹ ngang vai.
Chưa nhìn rõ mặt qua làn mỏng,
Anh biết từ đây chẳng đợi ai.

Biển hát ngoài kia sóng vỗ bờ,
Anh trao chiếc nhẫn giữa chiều thơ.
Không đem châu ngọc làm câu hẹn,
Chỉ nắm bàn tay đến bạc tơ.

Năm tháng âm thầm khuất cuối trời,
Biển còn con sóng chẳng ngừng trôi.
Chiếc vòng năm cũ mòn theo ngón,
Tay đã hao gầy, chẳng bạc lời.

Mai tóc hai đầu trắng khói sương,
Cùng qua dốc cũ lúc tà dương.
Biển xưa còn giữ chiều trao nhẫn,
Hai bóng nghiêng dài xuống đại dương.

Quang Đặng

Ngày 7.8.2026

 


Thu Còn Đôi Mươi

  Thu Còn Đôi Mươi Thu lại nghiêng vàng trên phố cũ, Heo may vừa gọi tuổi đôi mươi. Bờ đê cỏ biếc chiều năm ấy, Hai bím tóc em vờn nắng...