Sau
những dặm dài ngược xuôi phố thị, nếm đủ ngọt bùi lẫn nhọc nhằn, người ta bỗng
thèm một quãng lặng để được thở nhẹ giữa đất trời. Tôi sinh ra từ bờ bãi Yên Mỹ
trầm mặc, lớn lên cùng mùi bùn non và tiếng gió sông miên man thổi dọc tuổi
thơ. Cái chất quê mộc mạc ấy tưởng đã lùi xa sau mấy mươi năm gắn bó với bảng
đen phấn trắng, mang tiếng Anh gieo giữa chốn đèn hoa, nhưng hóa ra vẫn âm
thầm chảy sâu trong máu thịt. Để rồi có lúc chợt tự hỏi: mai này khi rời bục
giảng, đâu sẽ là chốn bình yên cho riêng tâm hồn mình?
Như một cái duyên
trời định, tôi gặp Sài Khao — bản nhỏ bảng lảng sương mây của xã Mai Hạ, vùng đất Phú Thọ bao dung và nặng nghĩa. Giữa ngàn thông trập trùng, nếp nhà sàn đơn sơ mang tên Mộc lặng lẽ nép mình dưới chân núi, trông ra những dải ruộng bậc thang vàng
óng mùa lúa chín. Tại đây, chỉ cần mở cửa là chạm mặt bình minh trong veo,
nghe nắng thơm trên lá và tiếng chim reo gọi ngày mới. Dưới mái nhà này, tôi học
lại cách sống bình dị: ngày ngày cuốc đất trồng hoa, chăm đàn gà nhỏ, thong
dong nhấp chén trà thơm bên vài nước cờ cùng bạn già tri kỷ.
“Thung
Lũng Tình Đời” không đơn thuần là câu chuyện về một nếp nhà sàn giữa non ngàn
mây núi. Đó là tiếng lòng của một người đã bước qua dâu bể, chọn buông
nhẹ bon chen để sống chậm và sống đủ. Bài thơ chính là
khúc tự tình chân mộc, là niềm vui bình lặng của một tâm hồn đã tìm thấy bến neo đậu an nhiên cho phần đời còn lại...
Thung Lũng Tình Đời
Bảng
đen gác lại thảnh thơi,
Tiếng
Anh gửi lại vùng trời xa xôi,
Rời
xa phố thị sáng ngời,
Ta
về thung lũng tìm nơi an lòng.
Sài
Khao lảng bảng sương trong,
Đồi
non uốn lượn ngàn thông trập trùng.
Mai
Hạ xanh ngát một vùng,
Đất
quê Phú Thọ bao dung đón về.
Nhà
sàn nép dưới sơn khê,
Ruộng
bậc thang uốn bốn bề vàng ươm.
Bình
minh rải nắng thơm hương,
Tiếng
chim ca hót, yêu thương đậm đà.
Ngày
ngày cuốc đất trồng hoa,
Nuôi
đàn gà nhỏ, chan hòa niềm vui.
Cún
con quấn quýt tới lui,
Muộn
phiền, lo lắng cũng lùi xa hơn.
Bạn
già, bánh đậu, trà thơm,
Dưa
cà muối mặn, sớm hôm nhẹ lòng.
Cờ
tiên dạo nước thong dong,
Nghĩa
tình bản nhỏ, ấm lòng thủy chung.
Cùng
mây tự tại ung dung,
Rũ
toan tính lại về vùng an nhiên.
Sài
Khao dạo bước cõi tiên,
Tâm
hồn rộng mở, bình yên một đời.
(Quang Đặng - YM, 20.05.2026)