Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2026

MỪNG SINH NHẬT HẢI AN 2026

 



MỪNG SINH NHẬT HẢI AN 2026

Tháng Sáu nắng đậu bên thềm,
Sinh nhật bạn, gió dịu êm ghé về.
Hải An tựa dải triền đê,
Nghiêng mình trìu mến, chở che tháng ngày.

Nói cười dịu nhẹ như mây,
Lắng nghe thấu cả vơi đầy trong nhau.
Niềm vui góp nhặt nhiệm màu,
Nỗi buồn cũng hóa nhịp cầu cảm thông.

Yêu thơ từ những trang lòng,
Yêu miền ký ức mênh mông học trò.
“Đốm Xanh Mờ” - một giấc mơ,
Còn xanh trong những bến bờ tuổi hoa.

Mến yêu từng nét thiết tha,
Trang văn Nhật Ánh đậm đà tình quê.
Nhặt từng rung động say mê,
Ươm thành hạt nắng đậu kề bước chân.

Bao năm đứng lớp ân cần,
Gieo từng con chữ nảy mầm tương lai.
Yêu nghề bằng cả tháng ngày,
Dâng đời những đóa tràn đầy ngát hương.

Với con là cả yêu thương,
Là người bạn nhỏ trên đường lớn khôn.
Với chồng tình nghĩa sắt son,
Chung tay giữ lửa vẹn tròn niềm vui.

Tuổi mới vơi bớt ngược xuôi,
Bớt điều trăn trở, đẩy lui nỗi sầu.
Thanh xuân vẫn thắm một màu,
Như hoa tháng Sáu bền lâu hương đời.

Chúc An hạnh phúc rạng ngời,
Bình an ở lại trong lời, trong tâm.
Bạn bè còn mãi tri âm,
Nụ cười đọng giữa tháng năm dịu dàng.

(Quang Đặng – YM, 06.06.2026)


Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2026

Đặng Thế Phong – Khúc Thu Rơi Xuống Tuổi 24

 



Trong buổi đầu của tân nhạc Việt Nam, Đặng Thế Phong hiện lên như một dấu lặng đặc biệt: ngắn ngủi, mỏng manh, nhưng đủ sức ngân thành dư âm dài lâu trong ký ức âm nhạc dân tộc. Sinh năm 1918 tại Nam Định, trong một gia đình công chức nghèo, ông sớm mất cha, phải phải dở dang việc học từ bậc thành chung tại trường Saint Thomas d’Aquin. Từ đó, đời sống trôi qua trong những năm tháng chật vật: Hà Nội, những tờ báo, những bức minh họa, và giấc mơ nghệ thuật không ngừng tìm đường tồn tại.

 

Những năm tháng tại Trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương với tư cách dự thính đã để lại một giai thoại được nhắc lại nhiều lần: trong một kỳ thi, ông vẽ bức tranh “thân cây cụt”. Người giám khảo – họa sĩ Tardieu – sau khi chấm bài, không chỉ khen ngợi mà còn buông một nhận xét mang sắc thái tiên cảm về số phận người vẽ. Chi tiết ấy, qua thời gian, không còn là câu chuyện trường lớp mà trở thành một biểu tượng mơ hồ về sự mong manh của kiếp người nghệ sĩ.

 

Tuy nhiên, nếu hội họa chỉ là điểm khởi đầu, thì âm nhạc mới là nơi Đặng Thế Phong để lại toàn bộ đời sống tinh thần của mình. Trong một quãng đời rất ngắn, ông tạo dựng ba nhạc phẩm: Đêm thu, Con thuyền không bến và Giọt mưa thu. Ba tác phẩm ấy không chỉ là sáng tác đơn lẻ, mà hợp thành một không gian thẩm mỹ thống nhất: mùa thu như một định mệnh.

 

“Đêm thu” ra đời trong không khí sinh hoạt của phong trào học sinh, mang vẻ trong trẻo của một thời tuổi trẻ còn chưa biết đến chia ly. Ở đó, âm nhạc giống như một ánh lửa nhỏ, sáng lên giữa đêm, chưa mang sức nặng của thân phận, chỉ thuần khiết là cảm xúc sống động của những ngày đầu chạm vào nghệ thuật.

 

“Con thuyền không bến” lại mở ra một tầng cảm xúc khác. Tác phẩm gắn với mối tình giữa Đặng Thế Phong và cô Tuyết – con gái một gia đình buôn bán nhỏ ở chợ Sắt Nam Định. Câu chuyện tình ấy, theo nhiều tư liệu, bắt đầu từ những lần gặp gỡ giản dị, nhưng dần trở thành điểm tựa tinh thần lớn nhất trong đời ông. Chính trong một chuyến đi sông nước trên sông Thương, khi nhận tin người yêu lâm bệnh, những câu nhạc đầu tiên của “Con thuyền không bến” đã hình thành, mang theo cảm thức chia ly, cô độc và trôi dạt. Từ đó, hình tượng con thuyền trở thành một ẩn dụ bền bỉ cho kiếp người không bến đỗ.

 

“Giọt mưa thu” là điểm rơi cuối cùng của một đời sáng tạo. Được viết trong những ngày bệnh tật đã bước vào giai đoạn cuối, ban đầu mang tên “Vạn cổ sầu”, tác phẩm sau đó được đổi tên để bớt bi lụy. Nhưng chính trong sự tiết chế ấy, âm nhạc lại đạt đến độ ám ảnh sâu nhất: không còn kể chuyện, không còn hình ảnh, chỉ còn những giọt âm thanh rơi xuống khoảng lặng của thân phận.

 

Trong ký ức đời sống, hình ảnh cô Tuyết mặc áo đại tang đi sau linh cữu Đặng Thế Phong, theo sự đồng thuận của hai bên gia đình, trở thành một chi tiết vượt khỏi khuôn khổ lễ nghi thông thường. Nó không chỉ nói về một mối tình, mà còn nói về mức độ gắn bó tuyệt đối giữa đời sống và nghệ thuật – nơi cảm xúc cá nhân hóa thành biểu tượng.

 

Ông qua đời năm 1942 tại một căn gác nhỏ ở phố Hàng Đồng, khi mới 24 tuổi. Sự ra đi ấy khép lại một hành trình ngắn ngủi, nhưng lại mở ra một vùng ngân dài trong lịch sử tân nhạc Việt Nam. Sau ông, nhiều tên tuổi như Văn Cao, Đoàn Chuẩn, Phạm Duy… tiếp tục phát triển những hướng đi khác nhau của âm nhạc trữ tình hiện đại. Tuy nhiên, trong nhiều ghi nhận, Đặng Thế Phong vẫn được xem là một trong những người mở đường cho dòng “nhạc thu” – nơi nỗi buồn trở thành một hình thức thẩm mỹ.


Hơn tám thập kỷ trôi qua, những giai điệu ấy vẫn còn vang lại như một lớp ký ức không tắt. Trong âm nhạc của Đặng Thế Phong, mùa thu không còn là mùa trong năm, mà trở thành một trạng thái của đời người: nơi mọi khởi đầu đều đã mang sẵn trong nó dấu hiệu của chia xa.


(Quang Đặng - YM, 05.06.2026)


TÀI LIỆU THAM KHẢO

1.       Nhà xuất bản Tinh Hoa (1964), Con thuyền không bến (ấn bản tư liệu tiểu sử và tuyển tập liên quan Đặng Thế Phong), Sài Gòn.

2.       Phạm Duy, Hồi ký – Nhớ nhạc tiền chiến, NXB Âm Nhạc, Hà Nội (nhiều ấn bản).

3.       Doãn Mẫn, Hồi ức về tân nhạc Việt Nam tiền chiến, tư liệu ghi chép và hồi ký cá nhân, bản lưu hành nội bộ.

4.       Cảnh Linh (2021), “Chuyện tình Con thuyền không bến”, Hà Nội Mới Cuối tuần, 28/11/2021.

5.       Nhiều tác giả (tuyển chọn), Nhạc tiền chiến Việt Nam, các công trình nghiên cứu và tuyển tập âm nhạc, NXB Âm Nhạc, Hà Nội.

6.  Các công trình nghiên cứu âm nhạc Việt Nam hiện đại về Trịnh Công Sơn và ảnh hưởng của tân nhạc tiền chiến, đặc biệt các phân tích liên quan đến ca khúc Ướt mi và dòng “nhạc thu” Việt Nam, đăng tải trong các tạp chí nghiên cứu âm nhạc và văn hóa Việt Nam.



1. Đêm thu

https://youtu.be/x9CTQtG7GdQ?list=RDx9CTQtG7GdQ

2. Con thuyền không bến

https://youtu.be/TBui9whqEfw?list=RDTBui9whqEfw

3. Giọt mưa thu:

https://youtu.be/JAWuGp3zhi8?list=RDJAWuGp3zhi8

4. Đặng Thế Phong: Thiên Tài Chết Năm 24 Tuổi

https://youtu.be/YTbmKrL9B7g


Có Đất Mà Vắng Linh Hồn

 


Có những điều hiện diện quanh ta mỗi ngày đến mức ta ngỡ chúng sẽ còn mãi.

Một triền sông.

Một bãi bồi.

Một cái tên đã đi qua biết bao đời người.

 

Chúng nằm đó, lặng lẽ như hơi thở của đất, quen thuộc đến mức chẳng mấy ai tự hỏi vì sao mình yêu quý chúng.

 

Cho đến một ngày.

 

Khi đứng giữa những đổi thay, con người bỗng nhận ra rằng có những điều tưởng như vẫn còn đó, nhưng chỉ cần vô tình đánh mất, sẽ không dễ gì tìm lại được.

 

Và cũng từ đó, một câu hỏi âm thầm được đánh thức:


Điều gì thật sự làm nên linh hồn của một vùng đất?

 

Bài thơ sau được viết từ câu hỏi ấy.


Có Đất Mà Vắng Linh Hồn


Hồng Hà đỏ một dòng thiêng,

Mang hồn non nước nối miền xa xôi.

Ngàn năm khí tụ đất trời,

Long Đỗ kết mạch rạng ngời Thăng Long.

 

Rồng đâu từ cõi hư không,

Mà từ lòng đất hóa hình bay lên.

Bao phen lửa khói đảo điên,

Kinh thành vẫn giữ căn nguyên khí ngầm.

 

Hồng Hà đâu chỉ là sông,

Mà là huyết mạch uốn vòng nước non.

Bãi bồi giữ nhịp sinh tồn,

Khúc quanh tụ khí, cồn son kết hình.

 

Người nhìn chỉ thấy đất mình,

Người sâu mắt thấy hồn linh núi đồi.

Mất nhà chỉ dựng lại thôi,

Mất mùa còn đợi đất trời hồi sinh.

 

Điều đau nhất cõi nhân sinh,

Là quên nguồn cội đã thành máu xương.

Có Rồng mà mất linh quang,

Có đất mà vắng hồn ngàn đời xưa.

 

Mai này phố xá như mơ,

Xin đừng để gốc bơ vơ cuối trời.

Giữ quê chẳng chỉ giữ nơi,

Mà gìn một cõi con người trong ta.

 

(Quang Đặng – YM, 06.2026)


NỢ NƯỚC RỒNG THIÊNG

 


Trong dòng chảy bất tận của thời gian, có những mảnh đất không chỉ là nơi ta cắm rễ sinh tồn, mà còn là thân xác hữu hình của một linh hồn dân tộc. Những ngày này, khi nhìn về phía những triền sông, những bãi bồi – nơi vốn dĩ là Long Đỗ (tức “Rốn Rồng”) hội tụ linh khí ngàn năm – ta không khỏi xót xa trước những vết cắt chia lìa.

Bài thơ “Nợ Nước Rồng Thiêng” không đơn thuần là những vần điệu, đó là tiếng gọi từ trầm tích ngàn xưa, là lời cảnh tỉnh cho những ai đang đứng trước ngưỡng cửa của sự lựa chọn: Giữ lại linh hồn của đất hay bán rẻ nó cho hư vô? Khi con người quên mất rằng mình đang sống trên một thực thể có linh hồn, chúng ta vô tình trở thành kẻ mang nợ với tiền nhân, và hơn hết, mang tội với chính tương lai của con cháu.


NỢ NƯỚC RỒNG THIÊNG


Tản lĩnh mây mờ, khí thét vang,

Hồng Hà cuộn sóng dữ oai vàng.

Rồng thiêng trỗi dậy vờn trăng bạc,

Mạch quý bùng lên tỏa ánh sang.

 

Chớ bẻ nhịp nguồn gây đứt đoạn,

Đừng ngăn dòng chảy hóa khô khan.

Vô minh bán đất, hồn tiêu tán,

Tội để ngàn sau gánh lệ tràn.


Suy ngẫm:

Mảnh đất dưới chân bạn hôm nay không chỉ là tài sản, nó là một thực thể sống. Khi bạn đứng trước một quyết định can thiệp vào thiên nhiên, hãy tự hỏi: Mình đang góp phần xây dựng một kỳ quan cho mai sau, hay đang cầm dao cắt đứt mạch sống của chính tổ tiên mình?

Quyền quyết định nằm trong tay bạn, nhưng hậu quả sẽ nằm trong trái tim và số phận của thế hệ mai sau. Bạn chọn là người canh giữ linh hồn, hay là người chứng kiến mảnh đất hóa tro tàn?


Chú thích:

Tản lĩnh: dãy Ba Vì/Tản Viên


(Quang Đặng - Nắng Hạ 2026)


Thứ Năm, 4 tháng 6, 2026

YÊN MỸ - DẢI ĐẤT TÌNH NGƯỜI

 



Yên Mỹ - Dải Đất Tình Người

 

Bảy trăm năm sóng phù sa bồi đắp,

Dáng làng xưa ẩn hiện nét sương ngân.

Dâu xanh mướt dập dìu theo tiếng hát,

Lúa đương thì óng ả gọi mùa xuân.

 

Nghĩa xóm tình làng keo sơn, son sắt,

“Trâu Yên Mỹ” vốn chân chất, cần cù.

Dưới bóng tre già, ngân nga câu hát,

Rộn tiếng cười, ngào ngạt nét hương nhu.

 

Đời dẫu khó vẫn đậm đà cốt cách,

Tình nhân ái thắp sáng những đêm thâu.

Hoạn nạn đến cùng nhau nâng mái lá,

Tình người Yên Mỹ thắm đượm trước sau.

 

Đình cổ kính soi bóng dòng sông đỏ,

Hương ước xưa còn giữ bao nếp làng.

Hồn văn hóa thăng hoa cùng lễ hội,

Đất anh hùng ngàn năm vẫn vẻ vang.

 

Sông Hồng miệt mài chở nặng phù sa,

Bồi đạo nghĩa, mặn mà tình đất mẹ.

Yên Mỹ mãi xanh màu cây trái ngọt,

Đón bình minh bừng sáng cả trời quê.


    (Quang Đặng - YM, 06.06.2026)


Vũ Khúc Phấn Trắng

 



Vũ Khúc Phấn Trắng

 

Ba mươi năm, sân khấu vừa thức giấc,

Quầng phấn loang như một dải Ngân Hà.

Bục gỗ cũ rung nhịp mùa gieo chữ,

Mở cánh màn cho ánh sáng đi qua.

 

Phấn rơi xuống, bạc trắng miền sương gió,

Trong lòng tay, năm tháng hóa thành người.

Mỗi nét viết thắp lên vùng ánh sáng,

Cuộn vào đời những lớp sóng khôn nguôi.

 

Đèn bừng sáng, không gian như chuyển động,

Khoảng lặng sâu cũng hóa tiếng ngân dài.

Nắng chắt chiu từ bao đêm thao thức,

Lắng thành nguồn bồi đắp những ngày mai.

 

Hợp xướng dâng, vòm cao như mở rộng,

Mỗi thanh âm chạm thấu tận tâm can.

Màn nhung khép, dư vang còn đứng lại,

Giữ trong lòng một vầng sáng miên man.


Nơi bục ấy, hạt mầm nằm trong đất,

Ủ lặng thầm qua lớp bụi thời gian.

Phấn trắng hóa những đường bay tiếp nối,

Gọi màu xanh thức dậy khắp thế gian.


Ba mươi năm, không còn là dấu mốc,

Mà dòng sáng âm thầm nối giấc mơ.

Sân khấu khép, phấn tan trong vũ khúc,

Để lại đời... vệt trắng nở vô bờ.


 

(Quang Đặng – Yên Mỹ đêm mưa, 04.06.2026)

Phấn Trắng Hóa Cánh Bay

 



Phấn Trắng Hóa Cánh Bay

Bụi phấn vương dài trên bục giảng,

Giáo án khép lại, nắng vừa sang.

Tâm hồn mở lối miền sân khấu,

Gác lại ưu tư, bước thênh thang.


Tay miệt mài gieo từng hạt chữ,

Lặng vun mầm biếc thuở xuân xanh.

Ba mươi năm - triệu bàn tay góp sức,

Chung một dòng sông, chung mộng lành.


Chẳng quen đứng giữa quầng rực rỡ,

Chỉ quen bụi phấn bạc màu sương.

Chắt nắng qua từng đêm thao thức,

Dâng mái trường trọn vẹn yêu thương.


Màn nhung buông, dư ba còn đọng,

Vệt sáng vừa khép, diễn say mê.

Phấn trắng nhẹ rơi, không tan mất,

Hóa cánh bay xa, trọn lời thề.


Có những người âm thầm như đất,

Nuôi mùa vàng chẳng đợi gọi tên.

Ba mươi năm – một đời tận hiến,

Để khát vọng ta cùng vươn lên.



(Quang Đặng - HUBT, 04.06.2026)



Thứ Tư, 3 tháng 6, 2026

TỰ TẠI

 




Giữa phố thị khoác lớp lụa ánh sáng, tháp cao vươn như một khát vọng chưa kịp gọi tên, dòng sông vẫn lặng lẽ chảy qua bao mùa đổi thay.

Có những khoảnh khắc, ta dừng lại — không để rời khỏi dòng chảy, mà để lắng nghe điều đang âm thầm chảy qua chính mình.

Khi ấy, trăng không chỉ là ánh sáng trên cao, mà là một khoảng soi chiếu. Đủ tĩnh để nhìn rõ những náo động của đời sống, và đủ sâu để nhận ra điều còn ở lại.

“Tự tại” có lẽ không nằm ở việc đi xa đến đâu, mà ở khả năng giữ được một khoảng nguyên sơ giữa những đổi thay không ngừng của thế gian.

Bài thơ là một lát cắt của khoảnh khắc ấy.



TỰ TẠI


Phố khoác xiêm y, tháp vút cao,

Sông oằn mình gánh sóng lao xao.

Ta đứng giữa dòng đời lệch nhịp,

Trăng soi thấu tỏ: chẳng vì sao.

 

Chẳng hẹn ai qua, chẳng giữ lòng,

Trăng buông bến cũ, sáng mênh mông.

Phù sa gửi lại đời phố thị,

Ta giữ trong mình... một nhánh sông.


(Quang Đặng - YM, đêm 03.06.2026)



Thứ Ba, 2 tháng 6, 2026

Sen 9A

 



Mừng Sinh Nhật Sen 9A - Yên Mỹ


Tháng Sáu sen về, sinh nhật Sen,

Hồ thơm ngào ngạt, nắng lung linh.

Chúc bạn mãi trẻ, luôn tươi tắn,

Hạnh phúc đong đầy, thắm sắc xinh.


(Quang Đặng - FKA, 03.06.2026)


TỪ BÃI NGÔ YÊN MỸ

 

Tình cờ đọc được những câu thơ của Khan trong Câu lạc bộ Văn Thơ HUBT:

“Trăng lặng lẽ giữa bầu trời thành phố,

Soi bóng Hồ Tây gợn sóng êm.

Hà Nội đổi thay từng con phố,

Vầng trăng xưa vẫn vẹn nguyên mềm...”

 

Lời thơ ấy khiến tôi lặng đi.

Giữa những đổi thay từng ngày của Hà Nội, vẫn có những điều âm thầm ở lại: một vầng trăng trên Hồ Tây, một dòng sông đỏ nặng phù sa, một miền quê lặng lẽ neo trong ký ức.

Từ ánh trăng ấy, một miền bãi ngô Yên Mỹ bên dòng sông Hồng quê mẹ bỗng hiện về trong tôi. Dòng sông vẫn miệt mài chảy về phía biển, như Hà Nội vẫn từng ngày mở rộng những chân trời mới. Nhưng trong màu nước đỏ nặng phù sa kia, dường như vẫn lặng thầm một nỗi nhớ nguồn. Có lẽ vì thế mà dòng sông càng xa nguồn càng nặng lòng phù sa.

“Từ Bãi Ngô Yên Mỹ” được viết từ nỗi nhớ bình dị ấy.

Xin mời Quý vị cùng theo dòng thơ trở về miền đất bãi ven sông, nơi phù sa vẫn âm thầm bồi đắp và hương bãi ngô vẫn còn thổn thức trong lòng người.


TỪ BÃI NGÔ YÊN MỸ

Từ bãi ngô quê mẹ Yên Mỹ,
Tôi thả hồn theo sóng đẫm phù sa.
Nước ngàn năm vẫn miệt mài chảy xiết,
Gói tình quê theo gió tới muôn xa.

Gió Hồ Tây gọi về bến cũ,
Trăng treo nghiêng thao thức vơi đầy.
Mái phố bừng trong làn nắng sớm,
Nhịp cầu xa níu lấy chân mây.

Tòa tháp mới gọi bình minh thức giấc,
Mầm xanh lên giữa nhịp dựng xây.
Đường cuộn chảy, dòng người hối hả,
Gửi khát khao nối tiếp những bàn tay...

Tôi chợt hiểu dòng sông quê mẹ,
Đâu chỉ là dòng nước chảy qua.
Bao lặng lẽ hóa phù sa bồi đắp,
Ôm trọn xóm làng, chẳng đợi ngợi ca.

Hà Nội đó đang ngày đêm thay áo,
Vẫn vẹn nguyên như thuở ban sơ.
Như sông Hồng vươn mình ra biển lớn,
Chẳng quên lòng neo giữ bến bờ.

Trăng vẫn sáng trên đầu thành phố,
Sông vẫn xuôi về phía biển xa.
Dẫu Hà Nội lớn lên cùng gió,
Hương bãi ngô còn thổn thức trái tim người!

(Quang Đặng – FKA, 03.06.2026)


MỪNG SINH NHẬT HẢI AN 2026

  MỪNG SINH NHẬT HẢI AN 2026 Tháng Sáu nắng đậu bên thềm, Sinh nhật bạn, gió dịu êm ghé về. Hải An tựa dải triền đê, Nghiêng mình trìu ...