Thứ Năm, 9 tháng 4, 2026

Mồ Hôi với Ánh Trăng

 



Mồ Hôi với Ánh Trăng


Thể thao đâu chỉ hơn thua,
Mà là lửa ủ sớm trưa trong lòng.

Người đi giữa chốn bụi hồng,
Đêm về trăng rọi dòng sông trong ngần.

Mồ hôi rơi ướt tháng năm,
Thấm vào đất cũ, âm thầm nảy hoa.

Một mình đối bóng trăng xa,
Nghe tim thổn thức tiếng ta gọi mình.

Bước qua giới hạn lặng thinh,
Thắng người một thuở, thắng mình ngàn năm.

Sân chơi gió cuốn âm thầm,
Bóng ai đổ xuống lặng nằm góc sân.

Đường đời dẫu lắm gian truân,
Chí ta vẫn sáng như trăng giữa trời.

Chẳng cần tiếng vỗ ngoài đời,
Mồ hôi với nguyệt, rạng ngời vinh quang.


(Quang Đặng - Gym Tứ Hiệp, 9.4.2026)

 


Thứ Tư, 8 tháng 4, 2026

BÊN NHAU

 



BÊN NHAU

Ta
không cứu rỗi cuộc đời nhau.

Chỉ là,
khi mệt rồi,

có một người
để trở về.

Tình yêu
không làm hết giông gió,

nhưng làm
ta
không còn sợ nữa.

Vì biết,
sau tất cả,

vẫn có một người
đợi mình.

(Quang Đặng - YM, tối 8.4.2026)


Bến Chữ Đình Hưng

 



Đời người, suy cho cùng cũng như một dòng sông — có khúc ồn ào, có đoạn lặng im. Nhưng điều còn lại sau tất cả không phải là độ dài của dòng chảy, mà là những bến bờ đã kịp hình thành.

Có người chọn đi nhanh, có người chọn đi xa, và cũng có người chọn ở lại cùng chữ nghĩa, cùng những điều tưởng chừng nhỏ bé mà hóa ra bền bỉ hơn năm tháng. Hưng là người như thế — lặng lẽ gieo mầm, lặng lẽ giữ lửa, để rồi từ đó, tri thức thành dòng, tình thân thành bến, và cuộc đời cứ thế tỏa hương.

Xin gửi em đôi vần thơ, như một lời chúc chân thành, mừng một hành trình ngày càng trọn vẹn hơn theo cách rất riêng…


Bến Chữ Đình Hưng

(Mừng sinh nhật TS. Nguyễn Đình Hưng 8/4)


Sinh ngày mùng tám tháng tư,
Hưng như ngọn gió êm ru tháng ngày.
Phong trần mà vẫn xanh cây,
Thanh tao dáng đứng, hương bay giữa đời.

Dung nhan tựa ánh sao trời,
Nụ cười như nắng, mắt ngời men thơ.
Duyên Hưng ủ mật trong mơ,
Chạm câu chữ cũng hóa tơ dịu dàng.

Tiến sĩ – lặng lẽ đò ngang,
Chở bao con chữ qua ngàn bến xa.
Tri thức như suối ngân nga,
Trong veo chảy mãi, đơm hoa ý tình.

Đèn khuya ươm những mầm lành,
Gieo câu bén rễ, kết thành vần hay.
Văn Hưng như dải mây bay,
Lấp lánh ý tứ, đong đầy tình sâu.

Gia đình - bến đợi con tàu,
Bình yên neo đậu trước sau một lòng.
Vợ hiền như ánh trăng trong,
Hai con như lộc non hồng đầu xuân.

Mừng Hưng thêm tuổi thanh tân,
Danh lan theo gió, đức dần thành hương.
Đường xa vẫn vững tay cương,
Để câu chữ hóa yêu thương trọn đời.


(Quang Đặng - TH, 8.4.2026)


Thứ Ba, 7 tháng 4, 2026

Mừng Sinh Nhật Mr. Diễn

 




Tháng tư nắng nhẹ ghé bên hiên,

Mừng tuổi thầy Diễn đón thêm niên.

Gắn bó Kinh Công dày cống hiến,

Dẫn lối ngôn từ vững thâm niên.


Chữ nghĩa qua tay truyền lửa thiêng,

Tiếng Anh thầy dạy sáng nhân duyên.

Học trò kính phục, đồng nghiệp mến,

Gia đạo an vui, phúc vững bền.


(Quang Đặng - YM, 7.4.2026)

 


Thể thao

 



Thể thao

Khi chiến thắng không phải là đích đến duy nhất

 

Kính thưa quý vị và các bạn,

Hãy tưởng tượng một vận động viên đơn độc chạy dưới ánh bình minh. Không khán giả. Không bảng điểm. Không huy chương.

Vậy… họ có đang chơi thể thao không?

Câu hỏi ấy dẫn chúng ta đến một vấn đề lớn hơn:
Liệu cạnh tranh có phải là linh hồn duy nhất của thể thao?

Chúng ta không thể phủ nhận sức mạnh của cạnh tranh.

Chính nó tạo nên những khoảnh khắc nghẹt thở tại World Cup.

Chính nó đưa con người vượt qua giới hạn, phá vỡ những kỷ lục tưởng chừng bất khả thi.

Không có đối thủ, sẽ không có đỉnh cao.

Nhưng… nếu chỉ nhìn thể thao qua thắng – thua,
chúng ta đã đánh mất phần đẹp nhất của nó.

Thể thao không bắt đầu từ sân vận động.
Nó bắt đầu từ bên trong mỗi con người.

Đó là khi bạn chạy thêm một bước dù cơ thể muốn dừng lại.
Đó là khi bạn đứng dậy sau một lần thất bại.
Đó là khi bạn tốt hơn chính mình của ngày hôm qua.

Một người tập luyện trong im lặng,
một đứa trẻ chơi bóng không luật lệ—
họ không cần cạnh tranh,
nhưng họ vẫn đang sống trọn vẹn với thể thao.

Vâng, cạnh tranh thúc đẩy tiến bộ.
Nhưng sự tiến bộ lớn nhất… không phải là nhanh hơn người khác,
mà là không ngừng vượt qua chính mình.

Thưa quý vị,

Cạnh tranh là gia vị.
Nhưng đam mê mới là nền tảng.
Kỷ luật mới là sức mạnh.
Và hành trình tự vượt lên mới là ý nghĩa.

Vì vậy, đừng chơi thể thao chỉ để trở thành số một.
Hãy chơi để trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình.

Bởi chiến thắng lớn nhất—
không phải là chiến thắng người khác,
mà là chiến thắng chính mình.

Xin trân trọng cảm ơn.

(Quang Đặng - FKA, 8.4.2026)

Competition – The Soul, But Not the Whole of Sport

 




Competition – The Soul, But Not the Whole of Sport

Ladies and gentlemen,

Is competition truly necessary in sport? At first glance, the answer seems obvious. After all, what is sport without winners and losers? What is a football match without the tension of the final score, or the Olympics without the glory of gold medals? Competition, as Lisbet argues, brings excitement, drama, and meaning to sport.

 

But I stand here today to challenge a deeper assumption: Is competition the essence of sport—or merely one of its expressions?

Yes, competition inspires us. It pushes athletes to run faster, jump higher, and strive further than ever before. It fuels innovation, as Andrea points out, driving improvements in technique, technology, and performance. Without competition, sport might lose part of its intensity.

However, sport is not defined solely by the desire to defeat others.

As Shen reminds us, sport is also about movement, discipline, and joy. A skier carving through fresh snow, a runner jogging at sunrise, a climber reaching a new height—none of them need a medal to prove they are engaging in sport. Their victory is quieter, but no less meaningful.

Because the greatest competition in sport is not against others—it is against ourselves.

It is the moment you push beyond your limits.

The moment you refuse to give up.

The moment you become better than you were yesterday.

So yes, competition matters. It adds flavor, excitement, and progress. But it is not the heart of sport.

Passion is. Growth is. And the courage to surpass yourself—that is the true spirit of sport.

Thank you.

(Quang Đặng - FKA, 8.4.2026)

NGƯỜI ẤY BÊN BIỂN

 




    Có những buổi chiều bên biển, mọi thứ dường như chậm lại trong ánh nắng nghiêng và tiếng sóng vỗ hiền hòa. “Người ấy bên biển” là câu chuyện nhỏ về hai con người cùng nắm tay nhau đi qua một khoảnh khắc bình yên như mộng. Không cần những lời hứa lớn lao, chỉ là ánh mắt đầy yêu thương, là cảm giác được ở cạnh nhau giữa trời rộng và biển xanh.


    Trong không gian êm đềm ấy, tình yêu hiện lên giản dị mà vững vàng — một người lặng lẽ muốn che chở, muốn cùng người mình thương bước qua những ngày gió sương của cuộc đời. Và có lẽ, hạnh phúc cũng chỉ cần như thế: là khi giữa biển trời bao la, ta biết mình có nhau.



NGƯỜI ẤY BÊN BIỂN

Chiều nghiêng nắng nhuộm chân trời,
Sóng xô bờ cát, tiếng cười vang xa.
Anh đi giữa gió hiền hòa,
Nắm tay em bước như là mộng du.

Biển xanh ôm lấy lời ru,
Chim bay chấp chới, mây thu dịu dàng.
Mắt em ánh nắng chứa chan,
Làm tim anh bỗng ngập tràn yêu thương.

Anh đây vững chãi kiên cường,
Che em qua hết dặm đường gió sương.
Bao nhiêu giông tố đời thường,
Anh xin gánh lấy, yêu thương vẹn đầy.

Thời gian ngừng lại nơi đây,
Chỉ còn sóng hát những ngày có em.
Giữa trời, giữa biển êm đềm,
Em là tất cả rạng ngời trong anh.


(Quang Đặng – HUBT, 7.4.2026)

Thứ Hai, 6 tháng 4, 2026

Tình Say Biển Nắng Hawaii

 


Tình Say Biển Nắng Hawaii

Hawaii rực rỡ nắng vàng,
Nắm tay dạo bước, ngỡ ngàng cảnh tiên.
Hưng cùng người ấy vẹn duyên,
Nụ cười rạng rỡ, ưu phiền xua tan.

Sóng xô bãi cát mịn màng,
Chiều tà buông xuống, nhuộm vàng thế gian.
Cơ bắp săn chắc, vững vàng,
Dáng hoa thanh tú, nhẹ nhàng thướt tha.

Hải âu chao lượn phương xa,
Rùa con chậm bước, như là chứng nhân.
Biển xanh ôm lấy bước chân,
Tình nồng thắm thiết, muôn phần đắm say.

Mùa hè hai sáu (2026) là đây,
Ghi lòng tạc dạ những ngày bên nhau.
Dẫu cho năm tháng bạc đầu,
Tình này vẫn mãi một màu thủy chung.

(Quang Đặng – HUBT, 7.4.2026)

Hương Cơm Giảng Đường

 


Hương Cơm Giảng Đường

Em xin đăng ký cơm trưa,
Nhờ chị Thịnh giúp cho vừa phần ăn.
Thứ hai, thứ ba, thứ năm,
Đều xin một suất, yên tâm giảng đường.

Trưa về nắng trải sân trường,
Hương cơm lan nhẹ, vấn vương dịu dàng.
No lòng thêm vững hành trang,
Bảng đen phấn trắng, mở mang tháng ngày.


(Quang Đặng - YM, 6.4.2026)

 


ĐÔI LỜI VỀ… THƠ

 


ĐÔI LỜI VỀ… THƠ

Khi ta tha thiết gieo vần,
Thơ ta cũng vậy, bần thần, say say.

Có hương đắng, có vị cay,
Có cả giông bão, có ngày, có đêm.

Có cả mát dịu, êm đềm,
Có luôn sấm sét, bạn hiền, kẻ điêu.

Có cô bạn gái yêu kiều,
Có anh bạn trẻ rất nhiều tài năng…

Thơ ta khiếm khuyết hay chăng,
Cứ để độc giả “phán” rằng: dở, hay…

Lòng ta, khi đã giãi bày,
Đúng vần, hợp điệu, đắng cay, ngọt bùi…

Làm nên xao xuyến, người ơi,
Là lộc của đất, của trời ban cho.

Dòng nào bay lả cánh cò,
Dòng nào chở trọn ước mơ về… trời.

Đọc xong thấy “mát” trong người,
Đọc xong tự cảm niềm vui đẫy lòng.

Với ta, như thế: thành công,
Cứ vui mà viết, đừng mong đợi gì.

Khi tứ “ập đến”, viết đi,
Buồn, vui — thơ dẫn, cần gì… khen chê!


 (Đặng Tất Tế - HUBT, 6.4.2026)


Mồ Hôi với Ánh Trăng

  Mồ Hôi với Ánh Trăng Thể thao đâu chỉ hơn thua, Mà là lửa ủ sớm trưa trong lòng. Người đi giữa chốn bụi hồng, Đêm về trăng rọi dòng ...