Thứ Ba, 12 tháng 5, 2026

HUBT – 30 NĂM CHỞ NẮNG TÌNH ĐỜI

 




HUBT – 30 NĂM CHỞ NẮNG TÌNH ĐỜI

Ba mươi năm, một chuyến đò,
Chở bao hạt nắng cập bờ thời gian.
Ve ngân rộn rã cung đàn,
Khoa Anh A khẽ lay làn phấn bay.

Miệt mài qua những tháng ngày,
Ươm bao hạt chữ dựng xây cuộc đời.
Kính dâng bóng cả biển trời,
Thầy Trần Phương thắp sáng ngời niềm tin.

Tầm nhìn thấu dải bình minh,
Xây nền móng vững, tạc hình Kinh Công.
Ban lãnh đạo quyết một lòng,
Vững tay chèo lái vượt vòng phong ba.

Bảo vệ, phục vụ hòa ca,
Âm thầm quét nắng chan hòa sớm trưa.
Bếp hồng giữ lửa bốn mùa,
Nêm câu nhân nghĩa cho vừa tình thâm.

Dẫu mai muôn nẻo xa xăm,
Mái trường nghĩa nặng khắc tâm trong lòng.
Ba mươi năm hóa dòng sông,
Chở bao hạt nắng mênh mông tình đời.


(Quang Đặng - YM, 12.05.2026)


HỒN TINH KHÔI TRONG VỎ CŨ

 


Gửi chị Hiền mến thương,

Dưới lăng kính của một kẻ yêu thơ, em chợt nhận ra nghệ thuật không nằm ở những điều xa xôi, mà ẩn hiện ngay trong cách chị trân quý và hồi sinh những mảnh linh hồn bình dị. Từ một vỏ chai lặng lẽ sau mùa cạn, chị đã thắp lên một sự sống xanh trong, dịu dàng.

Xin gói trọn tấm chân tình và sự ngưỡng mộ dành cho tâm hồn người nghệ sĩ nơi chị vào những vần thơ này:

HỒN TINH KHÔI TRONG VỎ CŨ

Rượu nồng cạn chén từ lâu,
Tưởng chừng vỏ cũ bỏ đâu góc nhà.
Nào ngờ tay chị tài hoa,
Thổi hồn nghệ thuật nở hoa giữa đời.

Vạn niên thanh mướt xanh tươi,
Lồng trong vỏ ngọc rạng ngời sắc xuân.
Cái tâm tinh tế vô ngần,
Chắt chiu cái đẹp kết thân cùng người.

Hạ về nắng tỏa muôn nơi,
Món quà ý nghĩa thay lời tri âm.
Bên nhau gắn bó bao năm,
Nghỉ hè tạm biệt, tình nằm trong tay.

Chúc cho chị mãi đẹp thay,
Nhựa căng sức sống, mỗi ngày thêm tươi.
Gieo mầm sáng tạo không ngơi,
Vẽ cho cuộc sống rạng ngời sắc hương.

Em cảm ơn chị rất nhiều vì món quà tuyệt vời và đầy tâm huyết này. Chúc chị một mùa hè rực rỡ, luôn giữ mãi ngọn lửa đam mê để tiếp tục "vẽ" nên những phong vị ngọt ngào cho đời!


(Quang Đặng – HUBT, 12.05.2026)

 


Thứ Hai, 11 tháng 5, 2026

MỪNG SINH NHẬT ANH

 



Giữa nhịp đời hối hả, có những người vẫn giữ được tâm sáng như ngọc và lòng tĩnh như mây. Mừng sinh nhật anh Cường (12/05) – một người thầy tận tụy, một doanh nhân tài ba và một tâm hồn nghệ sĩ khiến bao người nể trọng.

Gửi vào những vần lục bát này tất cả niềm yêu mến và lời chúc bình an nhất cho tuổi mới của anh. Mong anh mãi là điểm tựa vững chãi, là tiếng ca ấm áp giữa cuộc đời này.

 

MỪNG SINH NHẬT ANH
(Gửi tặng anh Cường – 12/05)

Tháng Năm rực rỡ nắng vàng,
Mừng ngày sinh nhật nhịp nhàng cung tơ.
Bao năm dệt những ước mơ,
Người thầy tâm huyết vẫn chờ bến xưa.

Dặm trường chẳng quản nắng mưa,
Con thuyền tri thức sớm trưa miệt mài.
Thương trường vững bước đường dài,
Doanh nhân bản lĩnh, tâm tài vươn khơi.

Tiếng ca dìu dặt đầy vơi,
Ru hồn lữ thứ, cho đời luyến lưu.
Gia đình gánh vác, chắt chiu.
Làm con hiếu kính, nâng niu cội nguồn.

Vợ hiền, con thảo ấm êm,
Chồng cha mẫu mực, bậc thềm tựa nương.
Tình thân dẫu cách dặm đường,
Anh là điểm tựa, tấm gương rạng ngời.

Mười hai tháng Năm đẹp trời,
Chúc anh sức khỏe, cuộc đời bình an.
Gia đình hạnh phúc nồng nàn,
Tuổi vàng rạng rỡ, thênh thang lối về.

(Quang Đặng - HN, 12.05.2026)


HẠ ĐỎ TRONG TIM

 


HẠ ĐỎ TRONG TIM

Hạ sang thắp lửa chân trời,
Phượng hồng rơi xuống một thời ngây ngô.
Bằng lăng tím biếc giấc mơ,
Cánh hoa mỏng mảnh dại khờ biết yêu.

Ve ngân cháy rực rỡ chiều,
Trang thơ lưu bút bấy nhiêu nỗi niềm.
Mây ngà tà áo trắng em,
Lướt qua để lại dịu êm một đời.

Hành lang vắng tiếng cười vui,
Chênh chao ghế đá bùi ngùi đợi ai.
Mưa rào ướt đẫm vai gầy,
Tim non khờ dại rót đầy hanh hao.

Lời chưa kịp ngỏ, nghẹn ngào,
Tan theo vạt nắng tan vào chia ly.
Đường quen lối cũ thầm thì,
Dấu chân ngày ấy giờ đi phương nào?

Thời gian nhuộm bạc chiêm bao,
Mà màu phượng vĩ vẫn cào xé tim.
Tìm trong ký ức im lìm,
Hồn xanh một thuở cánh chim ngang trời.

Hạ không chỉ nắng đánh rơi,
Hạ là báu vật của đời học sinh.
Dẫu qua vạn nẻo chênh vênh,
Ngọt lành tà áo trắng xinh vẫn còn.


 (Quang Đặng - TH, 11.5.2026)


Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2026

Vuông Tròn Một Cõi Nhân Sinh

 


Vuông Tròn Một Cõi Nhân Sinh

Đời người tựa khối hình vuông,
Buồn vui yêu ghét còn vương cõi lòng.
Bốn bề nối nhịp song song,
Khuyết đi một cạnh, tâm không vẹn tròn.

Tình thân như thể tam môn,
Ba chiều nâng đỡ linh hồn nổi trôi.
Dẫu qua mưa gió cuộc đời,
Vẫn còn một phía cho người tựa nương.

Tình yêu là cõi vô thường,
Như vòng tròn khép giữa đường nhân gian.
Đi qua giông tố hợp tan,
Cuối cùng vẫn trở về ngàn yêu thương.

Con người như hạt bụi vương,
Theo cơn gió cuốn dặm trường phù sinh.
Giọt mưa vừa chạm mái đình,
Đã tan giữa cõi lặng thinh vô thường.

Chiếc lá lìa cội tha hương,
Ngôi sao tắt giữa đêm sương não nề.
Nắng chiều rơi chậm bên hè,
Thời gian khép lại câu thề trăm năm.

Sinh ra từ cõi xa xăm,
Trở về một thoáng âm thầm hư không.
Chỉ còn nghĩa nặng tình nồng,
Neo người ở lại giữa dòng nhân gian.


 (Quang Đặng - HUBT, 9.5.2026)


Thứ Năm, 7 tháng 5, 2026

NẮNG ĐỌNG TÌNH XƯA

 





NẮNG ĐỌNG TÌNH XƯA


Chiều nghiêng bóng đổ hiên nhà,
Gió hong bụi dặm đường xa nhọc nhằn.

Vai sương áo mỏng phong trần,
Mà câu tri kỷ vẫn ngân tiếng cười.

Bữa cơm san nửa đầy vơi,
Chút tình còn ấm giữa đời ngược xuôi.

Lợi danh như áng mây trôi,
Theo dòng nhân thế lở bồi hợp tan.

Chỉ còn tình nghĩa đá vàng,
Qua bao chìm nổi lại càng đượm sâu.

Rượu ngon nhờ ủ men lâu,
Tâm giao quý bởi nhịp cầu sẻ chia.

Thời gian phủ trắng sương khuya,
Nghĩa xưa vẫn rạng như tia nắng chiều.

Mặc cho dâu bể phiêu diêu,
Gặp nhau... lại hóa một chiều thanh xuân.


(Quang Đặng - FKA, 8.5.2026)




 


Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2026

THẦY CÔ – NGỌN ĐÈN DẪN LỐI

 


THẦY CÔ – NGỌN ĐÈN DẪN LỐI

Nắng mai rắc mật sân trường,
Ve ngân gọi hạ, tơ vương nụ cười.
Dáng thầy lặng lẽ sáng ngời,
Mắt cô chở cả một trời mến thương.

Phấn rơi trắng muốt cung đường,
Mở trang tri thức muôn phương diệu kỳ.
Mái nhà Anh A xuân thì,
Gói bao kỷ niệm khắc ghi năm dài.

Ngọn đèn chẳng ngại gió lay,
Cháy qua giông bão, đêm ngày dìu tay.
Bao mùa lá đổ heo may,
Ơn sâu nghĩa nặng dâng đầy tâm ân.

Kinh Công rộn rã tiếng ngân,
Lời vang kết nối xa gần bốn phương.
Hạt mầm gieo giữa yêu thương,
Mai sau kết trái, ngát hương cho đời.

Dẫu cho bão nổi phương trời,
Vẫn tin con chữ sáng ngời nghĩa sâu.
Bước chân bền bỉ cùng nhau,
Dệt nên rừng biếc xanh màu tương lai.

Mai sau dẫu có đổi thay,
Thuyền xưa vẫn đợi, bến đầy nghĩa nhân.
Thầy cô – nắng sớm trong ngần,
Dẫn bao thế hệ vững chân huy hoàng.

(Quang Đặng – Khoa Anh A – HUBT)

 


Thứ Năm, 23 tháng 4, 2026

Phòng Trống Một Khoảng Xanh

 



Trong thế giới của Truyền thông, chúng ta luôn đuổi theo những khoảnh khắc đẹp nhất, rạng ngời nhất. Nhưng phía sau những khung hình hoàn hảo ấy, có một nỗi buồn dịu dàng mang tên 'bị lãng quên'.

Bài thơ 'Phòng Trống Một Khoảng Xanh' như một thước phim chậm, ghi lại khoảnh khắc tâm hồn của một vật vô tri nhưng dường như lại có linh hồn, đang dõi theo từng gót hài vội vã của em. 

Gửi tặng Hạnh – mong em luôn rạng rỡ như ánh nắng, nhưng cũng đừng quên che chở cho những 'khoảng xanh' nhỏ bé luôn bên cạnh mình.

 

Phòng Trống Một Khoảng Xanh

Trong veo một dải chung tình,
Sớm trưa theo gót bóng hình cùng đi.
Nắng mưa chẳng quản ngại gì,
Tôi là bạn nhỏ thầm thì bên cô.

Nhà A hội giảng trầm trồ,
Phòng hai linh bốn, sóng xô tiếng cười.
Cô tôi rạng rỡ, xinh tươi,
Mải mê ảnh sắc, bao lời ngợi khen.

Gót hài vội vã vừa quen,
Bỏ tôi ở lại bên thềm lặng thinh.
Vô tâm hay bởi hữu tình?
Mênh mông phòng vắng, mình mình với ta.

Giận sao được bậc tài hoa,
Tận tâm con chữ, nết na vẹn mười.
Bấy lâu nhận chút nụ cười,
Dẫu buồn một thoáng, lòng người vẫn thương.

Chỉ mong sau những chặng đường,
Đừng quên bạn nhỏ vấn vương đợi chờ.
Đừng để xanh phải bơ vơ,
Lệ tràn bóng nước, ngẩn ngơ một mình...


 (Quang Đặng - Yên Mỹ, 23/4/2026)




Hẹn Giữa Ngàn Xanh

 



Thưa quý vị, có những cuộc hành trình mà đích đến không nằm trên bản đồ, mà nằm ở một chén rượu nồng giữa hương núi, một nhịp thở thênh thang dưới mái sàn ấm áp.

Khi phố thị bắt đầu trở nên chật chội bởi những âm thanh vội vã, người ta lại thèm được gác lại bụi trần lên một nhành mây, để lòng mình trong ngần như sớm mai thung lũng. “Hẹn Giữa Ngàn Xanh” không chỉ là một lời mời, đó là một tiếng gọi tri âm, là sự bừng nở của hoa rừng và tình người giữa những ngày Tháng Tư nắng rạng.

Xin hãy để những vần thơ sau đây dẫn lối chúng ta rời xa phồn hoa, tìm về bản nguyên thuần khiết nhất của hạnh phúc: Đó là được có nhau giữa đại ngàn... 


Hẹn Giữa Ngàn Xanh

Mai Hạ thung lũng hiền hòa,
Nhà sàn ấp ủ, rừng hoa rộ mùa.
Gió ngàn, hương núi đung đưa,
Dừng chân ghé lại, xin thưa đôi điều.

Nà Sài hẹn buổi nắng chiều,
Bảy giờ đỏ lửa phiêu diêu cùng người.
Tháng Tư hai sáu đẹp trời,
Rượu nồng cơm bản thay lời tri ân.

Đường xa xin chớ ngại ngần,
Nghỉ đêm nhà gỗ, gác thân bụi trần.
Sớm mai trà ấm trong ngần,
Đón luồng sinh khí, mây vần quanh ta.

Dời chân thong thả đường xa,
Trở về tổ ấm, mặn mà tình thân.
Có nhau hạnh phúc vẹn phần,
Rừng xanh vẫy gọi... đợi chân người về.

 

(Quang Đặng, TH, 23.4.2026)







Thứ Hai, 20 tháng 4, 2026

Một Cuộc Đời - Một Đời Sông



Một Cuộc Đời

Tôi đã sống những ngày sung sướng nhất,
Rất yên bình, chẳng chút âu lo,
Như dòng sông không hề tất bật,
Cứ thong dong chảy giữa đôi bờ.

Cũng có lúc gặp vài mỏm đá,
Đáng kể gì với vạn dòng sông,
Hay đôi khi mưa nguồn xối xả,
Nước dềnh lên, nhưng vẫn xuôi dòng.

Sông cũng đắp bồi dăm bờ cát,
Ôm cá tôm, lau lách trong lòng,
Cũng chia sẻ đôi dòng nước mát,
Cho xanh tươi bát ngát cánh đồng.

Đến hôm nay, sông về tới biển,
Hoà tan trong sóng nước mây trời,
Như vạn vật vô thường luân chuyển,
Kết thời gian, khép lại vòng đời.

Để từ nay xa mãi bao người
Sông từng quen…

        Nhớ lắm…

        Người ơi!...


                      Trong bệnh viện, 18/4/2026 

(Đỗ Trọng Thiều – CLB Văn Thơ, HUBT)


Một Đời Sông

(Họa bài thơ “Một cuộc đời” của thầy Đỗ Trọng Thiều)

Tôi đã đi qua những ngày êm nhất,
Bình yên như gió thoảng ven bờ,
Đời lững lờ một dòng trôi tĩnh tại,
Chẳng vội vàng, chẳng nặng đắn đo.

Đôi lúc gặp ghềnh, khi lặng sóng,
Vài mỏm đá chẳng đáng là bao,
Dẫu mưa nguồn đôi phen dâng lũ,
Nước dâng rồi… vẫn chảy êm sao.

Tôi mang theo những hạt phù sa nhỏ,
Vỗ về đàn cá giữa lòng sâu,
Âm thầm gửi những dòng trong mát,
Cho ruộng đời xanh mãi về sau.

Có một dòng sông nuôi bờ tri thức,
Lặng lẽ thôi mà bến cứ đông,
Chở bao lớp người qua mùa bão nổi,
Mà vẹn nguyên vẫn giữ trọn tấm lòng.

Mai sông cũng xuôi về cùng biển,
Giữa mênh mang mây nước vô cùng,
Phù sa ấy còn nằm trong đất,
Như nghĩa tình bền chặt thủy chung.

Dẫu phải xa những người thân thuộc,
Bóng hình xưa in dấu trong đời…
Nghe lòng chợt dâng niềm thương nhớ,
Vẫn gọi thầm… 
                tha thiết… 
                            người ơi.


(Quang Đặng – YM, 20.4.2026)



HUBT – 30 NĂM CHỞ NẮNG TÌNH ĐỜI

  HUBT – 30 NĂM CHỞ NẮNG TÌNH ĐỜI Ba mươi năm, một chuyến đò, Chở bao hạt nắng cập bờ thời gian. Ve ngân rộn rã cung đàn, Khoa Anh A kh...