Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2026

Lá về

 



Lá về

Lá rời cành lúc còn xanh biếc,
Theo gió bao mùa, qua khoảng trời.
Một chiều chạm phải làn khói bếp,
Bỗng nhớ cành xưa đến nghẹn lời.

Người đi đến lúc bàn chân mỏi,
Ngoảnh lại, chiều nghiêng xuống mái nhà.
Mâm cơm vẫn một đôi đũa đợi,
Ngoài thềm chợt vọng tiếng chân xa.

Lá cũng đến ngày thôi theo gió,
Rơi về gốc cũ giữa chiều sâu.
Đất ẩm ôm vào thân lá mỏng,
Rễ già khe khẽ đón thân nâu.

Mai lá tan rồi trong đất cũ,
Cành non lại biếc giữa trời thanh.
Ai ngồi tránh nắng bên chân gốc,
Đâu hay chiếc lá đã thành xanh.

Quang Đặng

HUBT, 8.8.2026


DƯ HƯƠNG

 


        

     DƯ HƯƠNG

Sương còn đọng mép bậc thềm,
Chén trà để nguội bên rèm trúc thưa.
Cửa khép hờ tự ban trưa,
Nắng ngoài hiên vẫn như chưa muốn vào.

Tàu cau khẽ động trên cao,
Chiếc lá rơi xuống chẳng xao mặt bàn.
Hơi trà đã nhạt từ lâu,
Vành chén in một vòng nâu nhạt dần.

Chim về đậu xuống thật gần,
Nghiêng đầu nhìn giọt sương ngần cuối cây.
Kêu lên một tiếng rồi bay,
Khoảng sân bỗng rộng từ giây phút nào.

Ghế tre vẫn tựa hàng rào,
Một bên chân lệch hôm nào vẫn nguyên.
Gió qua lay nhẹ mái hiên,
Nhành hoa trắng rụng ngay bên chân bàn.

Mây qua, bóng cũng qua sân,
Sương tan từng giọt, nắng dần lên cao.
Ấm trà nguội tự khi nào,
Chiếc khăn vẫn vắt bên rào như xưa.

Ngày lên, rồi nắng sang trưa,
Hiên nhà vẫn thế, song thưa tiếng gì.
Chén trà chẳng nói năng chi,
Nằm im đúng chỗ mỗi khi vẫn nằm.

        Nắng nghiêng qua mép âm thầm,
        Sương trên ngọn cỏ cũng dần nhẹ tan.

Hiên im, nắng đã sang ngang,
Một vòng nước mỏng trên bàn chưa khô.


Quang Đặng

HUBT, 8.8.2026



DỐC HOÀNG HÔN

 



DỐC HOÀNG HÔN

Chiều nghiêng theo dốc xuống trùng khơi,
Áo trắng bên lan can đợi người.
Hồng trắng ủ hương trong nắng muộn,
Sóng ru từng lớp bóng chiều trôi.

Chiếc nhẫn nằm im đón nắng vàng,
Một vòng bé nhỏ buộc thời gian.
Chưa trao đã thấy bàn tay ấm,
Như thể từ lâu đã bước sang.

Em đến mơ hồ cuối nắng phai,
Khăn voan theo gió nhẹ ngang vai.
Chưa nhìn rõ mặt qua làn mỏng,
Anh biết từ đây chẳng đợi ai.

Biển hát ngoài kia sóng vỗ bờ,
Anh trao chiếc nhẫn giữa chiều thơ.
Không đem châu ngọc làm câu hẹn,
Chỉ nắm bàn tay đến bạc tơ.

Năm tháng âm thầm khuất cuối trời,
Biển còn con sóng chẳng ngừng trôi.
Chiếc vòng năm cũ mòn theo ngón,
Tay đã hao gầy, chẳng bạc lời.

Mai tóc hai đầu trắng khói sương,
Cùng qua dốc cũ lúc tà dương.
Biển xưa còn giữ chiều trao nhẫn,
Hai bóng nghiêng dài xuống đại dương.

Quang Đặng

Ngày 7.8.2026

 


NGỌC VỀ BẢN

 



Ngọc về bản

Áo bản duyên nghiêng tựa sắc hoa,
Bên thềm e ấp ngắm mây xa.
Tưởng lòng đã gửi miền sơn cước,
Ai biết còn mong… một cốc trà!

Quang Đặng
Thân tặng cháu Ngọc – 7.8.2026

 


MẶC AI

 



MẶC AI

Ba chòm tóc buộc ba nơi,
Miếng bánh vừa cắn, mắt ngời ngước lên.
Tờ xanh ai thả nằm bên,
Đồ chơi ngổn ngang dưới nền góc nhà.

Miếng ngon cứ việc phần ta,
Tờ kia ai lấy, thế là về tay.
Đồ chơi nghiêng đổ lại bày,
Dựng lên rồi đổ, mê say chẳng phiền.

Tờ xanh cứ để nằm yên,
Miệng còn nhấm nháp, đồng tiền về ai.
Một bàn tay mới chìa ngoài,
Bánh mình vẫn cắn, mặc ai nói cười!

Quang Đặng
Yên Mỹ, 6.8.2026

 


LẬP THU

 



LẬP THU


Hạ lắng bên thềm một thoáng sương,
Thu sang khe khẽ chạm giảng đường.
Thầy gieo nét chữ vun tâm sáng,
Trò mở trang đời đón ánh dương.


Ba mươi mùa thắm sâu nguồn cội,
Bao cánh bay xa rạng bốn phương.
Lá chớm màu thu ngoài cửa lớp,
Trong từng trang sách nắng còn vương.


Quang Đặng
Giảng viên Khoa Tiếng Anh A – HUBT

Lập Thu, 7.8.2026

 


Thứ Tư, 5 tháng 8, 2026

VẾT ẤM

 



VẾT ẤM

Cặp nghiêng một thuở đến trường,
Sương còn đọng trắng bên đường cỏ may.

Tiếng thưa còn đậu trên tay,
Tiếng dạ còn ấm những ngày chưa xa.

Một trang vở. Một mái nhà.
Con chim nghiêng cánh bay qua hiên chiều.

Bạn chia nửa quả chuối tiêu,
Vừa thơm vừa ngọt theo nhiều năm sau.

Lối quen cỏ mọc xanh màu,
Không ai nhắc, vẫn cúi đầu bước qua.

Tiếng quê theo khói bay xa,
Lặng vào tiếng Việt như là mạch sông.

Tháng năm lật mỏng như không,
Chỉ nghe trang sách mở lòng người ra.

Đi qua hết những phong ba,
Mới hay điều giữ mình là điều xưa.

Không lời. Không đợi. Không đưa.
Chỉ âm thầm ở như mưa trên đồng.

Đến khi tóc đã pha sương,
Ngoảnh về... vết ấm cuối đường còn đây.

Đi cho hết tháng cùng ngày,
Mới hay vết ấm... còn đầy trong tay.

---Quang Đặng---

YM, 5/8/2026


VỀ BẢN SÀI KHAO

 



VỀ BẢN SÀI KHAO

Ai qua ghé Mộc Vân Quang,
Sài Khao mở ngõ, mây ngàn mở tim.

Đá cong dẫn lối lặng im,
Cỏ non níu bước, hương chìm dưới chân.

Mùa cây lặng chín ngoài sân,
Hoa nghiêng qua mái, gọi gần gió mây.

Nhà sàn nép bóng vòm cây,
Giữ luôn bếp lửa những ngày người xa.

Chén trà chưa kịp nâng qua,
Mà nghe như đã về nhà từ lâu.

Chiều nghiêng xuống mái hiên nâu,
Tiếng chim khép nhẹ một màu bình yên.

Đến rồi lòng bỗng dịu thêm,
Ngỡ như gặp lại một miền đã quen.

Mai về xuôi ngược bao miền,
Xin còn nhớ mãi một miền Sài Khao.

---Quang Đặng---

YM, 5/8/2026



Thứ Ba, 4 tháng 8, 2026

CHỞ MỘT TRỜI XANH

 



CHỞ MỘT TRỜI XANH


Một dải sông Hồng níu bóng người,
Hoa vàng ôm lấy cả khoảng trời.
Cha đưa con giữa mùa trong nhất,
Chở một trời xanh đến cuối đời.


Sông Hồng, 4/8/2026

Quang Đặng





ĐƯỜNG KIM

 



ĐƯỜNG KIM

Đèn thức cùng mây dưới mái rạ,
Một đốm than hồng ủ bóng đêm.
Mẹ ngồi lặng phía sau ngọn lửa,
Khâu gió vào trong một dáng mềm.

Chiếc áo nằm yên như thửa đất,
Kinh qua bao vụ nắng cùng mưa.
Mỗi mũi kim chìm thêm một chút,
Lại nâng mùa cũ dậy trong xưa.

Không ai nghe tiếng kim đi hết,
Chỉ thấy đèn hao đến cạn dầu.
Chỉ thấy tóc người thêm sợi bạc,
Rơi nhẹ như tro xuống canh thâu.

Đứa trẻ ôm đầy hương rạ mới,
Ngủ sâu trong mùi lúa đầu sân.
Giấc ngủ khép đôi bờ mi nhỏ,
Đường kim còn thức hộ mùa xuân.

Sáng ra chim sẻ tìm hạt thóc,
Đường cày đẫm đốm sương ven đồng.
Có một đường dài không ai thấy,
Đi qua hạt đất, tới dòng sông.

Dòng sông lặng chở màu mây cũ,
Lặng chở phù sa tới bãi bồi.
Đường gân trên lá còn xanh mãi,
Như bàn tay mẹ chạm vào đời.

Năm tháng gấp vào trong nếp áo,
Mùi khói còn thơm phía cổ tay.
Chiếc cúc nhỏ im như hạt giống,
Giữ nguyên hơi ấm của bao ngày.

Con lớn như cây qua bão gió,
Đi hết bao miền bụi cùng vôi.
Một chiều mở lại hòm kim chỉ,
Nghe cả quê hương thức trong tôi.

Ngoài cửa gió đưa mùi rạ mới,
Mái nhà còn sáng một làn tro.
Chiếc kim đã ngủ trong vành áo,
Đường kim... còn vá đến bây giờ.

HN, 4/8/2026

Quang Đặng


Lá về

  Lá về Lá rời cành lúc còn xanh biếc, Theo gió bao mùa, qua khoảng trời. Một chiều chạm phải làn khói bếp, Bỗng nhớ cành xưa đến nghẹn...