Thứ Hai, 2 tháng 3, 2026

NHỊP VỢT CHIỀU RƠI

 




NHỊP VỢT CHIỀU RƠI

Tháng Ba khẽ chạm hiên đời,
Sương pha mái tóc, nụ cười lắng sâu.
Kinh qua bao cuộc bể dâu,
Mới thương nhịp thở nhiệm mầu trong ta.

Cốt mai mỏi nhịp phôi pha,
Cơn đau nhắc khẽ bóng tà vây quanh.
Gout về buốt nhịp chân nhanh,
Ngại chiều sân nắng, ngại hành trình xa.

Nhưng kìa, rạng rỡ ngàn hoa,
Pickleball gọi, ngân nga tiếng cười.
Mặt vợt chạm bóng rạng ngời,
Đường Cầu lông vút, một trời thanh tân.

Chẳng cần vội vã xoay vần,
Cứ bền bỉ bước, mùa xuân cận kề.
Mỗi lần tay vợt say mê,
Bao nhiêu nhức mỏi tan về hư không.

Thắng thua gửi lại dòng sông,
Thân tâm tự tại, thong dong giữa trời.
Cánh vợt xua nỗi đầy vơi,
Chắt chiu mạch sống, nuôi đời an nhiên.

Ra sân trút mọi ưu phiền,
Trung niên bỗng hóa thiếu niên thuở nào.
Nắng còn đọng ánh trên cao,
Theo từng nhịp bóng, xuân trào trong tim.


Chiều xuân Hà Nội, 3.3.2026

Quang Đặng


Mưa Còn Nhớ Bóng Ngoại

 


Gửi nhà thơ Nguyễn Đức Toàn

Chú viết về Ngoại bằng một giọng điệu rất đỗi điềm tĩnh. Nỗi nhớ trong thơ chú không bật thành tiếng, mà lặng lẽ lan ra như hơi mưa thấm đất. Chính sự tiết chế ấy khiến cảm xúc trở nên sâu và bền.

Anh trân trọng cách chú không kể lể mất mát, mà chắt lọc những lát cắt ký ức. Dáng lưng còng, mái đầu bạc, bến bình yên… hiện lên giản dị nhưng đầy sức gợi. Đó không chỉ là hình ảnh, mà là biểu tượng của một đời âm thầm chở che. Khi chú nhắc lại những chi tiết ấy, không phải vì thiếu ý, mà vì ký ức vốn cần được gọi tên nhiều lần để không phai.

Thơ chú mộc mạc, không phô diễn kỹ thuật, nhưng mang trọng lượng của sự chân thành. Có đôi chỗ nhịp chưa thật tròn, vài đoạn chuyển còn nhanh, song điều đó không làm giảm giá trị bài thơ. Bởi nỗi đau thật sự hiếm khi bước đi theo một nhịp hoàn hảo.

Chú đã làm được điều quan trọng nhất: giữ cho yêu thương còn hiện diện, dù Ngoại đã đi xa.

Và anh muốn ghép vào đây bài thơ này – như một sự đồng vọng cùng những gì chú đã viết.


Mưa Còn Nhớ Bóng Ngoại

Chiều buông khói phủ ven đồi,
Gió đưa khe khẽ như lời năm xưa.
Bàn tay ấm giữa sớm trưa,
Giờ hong kỷ niệm qua mùa nhớ thương.

Sân nhà xao xác heo sương,
Dáng ai xa khuất vẫn vương lối về.
Một đời gánh cả bộn bề,
Dắt con đi suốt miền quê tháng ngày.

Như con nước chảy êm say,
Lặng thầm tưới mát những ngày non xanh.
Chẳng mong giữ lại cho mình,
Chỉ mong con vững hành trình phía xa.

Bước chân lạc giữa phong ba,
Ngoảnh đầu vẫn gặp mái nhà bình yên.
Thân quen đâu mất giữa miền,
Chỉ tan vào nắng dịu hiền trời cao.

Mưa đêm ướt lạnh hàng cau,
Âm vang tiếng gọi thấm sâu cõi lòng.
Thời gian nhuộm tóc trắng sương,
Mới hay thương nhớ vẫn vương lối đời.

Mai này dẫu gió tơi bời,
Xin gìn giữ lửa rạng ngời trong tim.
Ân tình tựa hạt mưa đêm,
Thấm vào đất mẹ, lặng êm nảy chồi.


Có những người đi xa
nhưng không rời khỏi đời ta.
Họ thôi mang hình hài,
để hóa thành ánh sáng.

Cái ôm thành miền ký ức,
tiếng nói thành sức mạnh âm thầm.

Và anh tin – khi chú còn viết bằng tất cả yêu thương,
thì Ngoại vẫn được gọi tên.
Không phải bằng nước mắt,
mà bằng mạch sống của thơ.


(Quang Đặng – FNK, 03.03.2026)

Thứ Bảy, 28 tháng 2, 2026

GÁNH CHA

 


GÁNH CHA

Cha ơi năm tháng qua rồi,
Con nay khôn lớn, thành người như cha.

Ngày xưa mái nhà chúng ta,
Ba người chật chội, vẫn là thế gian.

Con còn nhớ những đêm tàn,
Cha ngồi lặng lẽ, muộn màng chưa yên.

Vai cha gánh trọn muộn phiền,
Mà im như đất, chẳng phiền lụy ai.

Có khi con trẻ vụng sai,
Cha không la mắng, chỉ hoài làm gương.

Dạy con tiết kiệm từng đường,
Tự lo việc nhỏ, tự thương chính mình.

Giờ con đã hiểu hành trình,
Cha đi lặng lẽ vì tình thương con.

Chuyện xưa xin khép héo hon,
Chỉ còn ký ức vuông tròn trong tim.

Cha ơi nếu có lúc chìm,
Xin cha nhớ lại bóng hình của con.

Con luôn tự hào vì còn
Một người cha đã mỏi mòn vì con.

Mai này gió có dập dồn,
Con xin đứng vững cho cha yên lòng.

Chỉ mong cha sống thong dong,
Bình yên – phần bão để con chắn đời.


(Quang Đặng – YM, 28.02.2026)


BUÔNG ĐỂ BÌNH YÊN

 


BUÔNG ĐỂ BÌNH YÊN

Ta về khép lại tháng năm,
Thả rơi gồng gánh âm thầm ngày xưa.

Vai gầy qua mấy cơn mưa,
Chở che người khác, chẳng vừa cho thân.

Đã từng buộc chặt chữ “ân”,
Đem lòng nhân hậu hóa thành xiềng đau.

Đêm dài thức với nỗi sầu,
Ngỡ đâu bổn phận là cầu đời nhau.

Giờ đây gió đã qua mau,
Nhìn mây mới hiểu bạc đầu vì ai.

Buông rồi mới thấy nhẹ vai,
Thương mình một chút, đời dài hóa êm.

Nhà xưa ký ức còn thêm,
Nhưng không trói bước con thuyền về sau.

Con trai đã biết tự hào,
Vì cha đứng thẳng giữa bao ngả đời.

Người kia rồi cũng xa xôi,
Không còn là gánh một thời trên vai.

Cảm ơn những tháng năm dài,
Dạy ta giữ lấy chính mình trước tiên.

Nếu xưa có một lời khuyên,
Ta xin nhắn lại: hãy hiền với ta.

Đừng vì thương quá người ta,
Mà quên mất kẻ trong ta đang buồn.

Mai này nắng ấm đầu nguồn,
Ta ngồi uống tĩnh, nghe hồn nhẹ tênh.


(Quang Đặng – YM, 28.02.2026)

 

 



GÁNH NHÀ

 


GÁNH NHÀ

Sớm khuya một bóng âm thầm,
Gánh bao mưa nắng, nỗi trầm riêng mang.

Người đau lại hóa dở dang,
Thương mình trước nhất, chẳng màng đến ai.

Áo quần mua chất đầy vai,
Mặc chưa ấm đã sớm phai tặng người.

Bữa ăn bày biện khắp nơi,
Chưa xong đã bỏ, mặc đời dọn sau.

Tiền không làm, vẫn tiêu mau,
Cau mày khi nhắc, nặng sầu người bên.

Nhà ba người, một mình quên,
Niềm vui nhỏ bé gọi tên cũng buồn.

Dạy con tiết kiệm từng nguồn,
Cha làm gương trước, lặng buồn phía sau.

Bệnh thân chưa kịp qua mau,
Gout đau chặn bước, gym nào còn vui.

Lịch dày giảng dạy ngược xuôi,
Đêm về chỉ thấy một người thở than.

Chẳng ràng buộc, vẫn cưu mang,
Chỉ mong người ấy vững vàng mà thôi.

Nhưng thương quá hóa đơn côi,
Cho nhiều thành nỗi ỉ ôi kéo dài.

Ước chi một sớm ban mai,
Bình yên trở lại trong ngoài đều an.

Nếu mai gió lặng sóng tan,
Xin cho lòng nhẹ, bớt mang nỗi đời.


(Quang Đặng – YM, 28.02.2026)

 



Thứ Hai, 23 tháng 2, 2026

TIẾNG GỌI CÒN VƯƠNG KHÓI NHANG

 

TIẾNG GỌI CÒN VƯƠNG KHÓI NHANG

Hôm qua, anh Hùng Toàn sang thắp hương cho Mẹ. Cánh cổng quen khẽ kêu khi anh đẩy vào, khoảng sân vẫn đó, hàng cây vẫn đó, chỉ có một điều anh chưa hề hay biết — Mẹ đã không còn nữa.

Vừa bước chân tới hiên nhà, anh cất tiếng gọi như bao lần trước: “Cô ơi, cô ơi…” Tiếng gọi vang lên giữa buổi chiều vắng, rơi xuống nền gạch lạnh rồi tan vào khoảng không im lìm. Không có tiếng đáp lại, không có dáng người quen thuộc từ trong nhà bước ra. Chỉ có gió khẽ lay và sự tĩnh lặng đến nao lòng.

Em ở bên lớp nghe loáng thoáng tiếng anh gọi. Âm thanh quen thuộc ấy khiến tim em thắt lại. Em biết khoảnh khắc này rồi cũng sẽ đến — khi ai đó vẫn gọi tên Mẹ bằng tất cả sự vô tư của ngày cũ. Em vội chạy sang, lòng nghẹn ứ.

Anh quay sang hỏi, giọng vẫn còn nguyên sự tự nhiên: “Cô đâu rồi em?” Câu hỏi giản dị mà như cứa vào lòng. Em không thể nói thành lời. Cổ họng nghẹn cứng, nước mắt chỉ chực trào. Em khẽ đưa tay chỉ lên bàn thờ.

Anh nhìn theo hướng tay em. Trên cao, di ảnh Mẹ lặng lẽ giữa làn khói hương cũ. Anh sững người. Mọi âm thanh như ngừng lại. Gương mặt anh tái đi, đôi môi run run rồi bất chợt bật thành tiếng nấc nghẹn. Tiếng khóc của một người vừa hay tin quá muộn, của một tiếng gọi không còn người đáp.

Em lặng lẽ châm đèn. Ngọn lửa nhỏ bùng lên, ánh sáng vàng lay động trong gian nhà trầm mặc. Anh cúi đầu, hai tay run run cầm nén nhang. Khi hương chạm lửa, mùi khói quen thuộc lan ra, vừa ấm áp vừa xót xa. Anh khẽ khàng cắm nhang lên bát hương, đôi vai vẫn còn rung theo từng nhịp thở nặng nề.

Khói hương bay lên mỏng manh, cuộn mình trong không gian tĩnh lặng. Như thể ở đâu đó, tiếng “Cô ơi…” vẫn còn vang vọng, chỉ là người nghe đã đi xa. Và trong làn khói ấy, giữa người ở lại và người đã khuất, có một sợi dây vô hình được nối lại — bằng yêu thương, bằng tiếc nuối, bằng một tiếng gọi muộn màng không bao giờ nguôi.

(Quang Đặng – Yên Mỹ, 24/2/2026)

 




Thứ Hai, 16 tháng 2, 2026

PHÚC ĐÁO NÀ SÀI

 



PHÚC ĐÁO NÀ SÀI

 

Xuân về bảng lảng triền sông,

Nà Sài rực rỡ cờ hồng tung bay.

Rượu nồng Bính Ngọ mê say,

Trao nhau lời chúc đong đầy nghĩa ân.

 

Cầu cho sức khỏe vẹn phần,

Tâm an trí sáng, muôn lần hân hoan.

Gia đình hạnh phúc nồng nàn,

Cháu con hiếu thuận, tiếng đàn reo vui.

 

Đất trời lộc biếc xanh chồi,

Mưa hòa gió thuận, núi đồi nở hoa.

Đường làng trải rộng bao la,

Ruộng nương khởi sắc, nhà nhà ấm no.

 

Việc làng nghĩa xóm cùng lo,

Chân tình son sắt, chẳng so tấc lòng.

Nà Sài vững bước thong dong,

An hòa, thịnh vượng, thỏa mong đợi chờ.

 

(Quang Đặng – Xuân Bính Ngọ 2026)

 


Thứ Ba, 3 tháng 2, 2026

Chúc Mừng Sinh Nhật Chị Thúy Hồng

 


 

Wishing Ms. Thuy Hong a birthday filled with sweetness. Like a ripened persimmon in autumn, may your life be rich in color, full of grace, and always inspiring to us all.

 

ĐÓA HỒNG TÀI SẮC

Thúy Hồng một đóa thanh tân,
Tâm hồn hòa điệu, nét xuân họa hình.
Ngôn từ kết dải mây xinh,
Tiếng Anh lưu loát, ý tình vươn xa.

Tay tiên tô điểm sơn hà,
Nét đậm nét nhạt, thăng hoa cuộc đời.
Tháng hai mồng bốn rạng ngời,
Mừng ngày sinh nhật dáng người ngọc hoa.

Hương đời lan tỏa gần xa,
Họa phẩm rực rỡ, đậm đà thanh cao.
Trẻ trung, may mắn dâng trào,
Bình an gõ cửa, phúc đào nở thêm.

Nụ cười như mật ngọt êm,
Như nhành hồng chín, sương đêm đọng tình.
Chúc cho sự nghiệp hiển vinh,
Sáng trong như ngọc, lung linh giữa đời.


(Quang Đặng – Trưa Hồ Tây, 04.02.2026)

 


Thứ Hai, 2 tháng 2, 2026

Giảng Đường Rạng Sắc Xuân

 

Giảng Đường Rạng Sắc Xuân

Bảng xanh nhuộm sắc xuân hồng,
Bụi mờ phấn trắng hóa rồng bay cao.
Nửa đời giữ nét thanh tao,
Dẫu trang giáo án nhuốm màu thời gian.

Tạm quên những phút gian nan,
Chén trà xuân ngát, xua tan nỗi sầu.
Tóc xanh chớm bụi dãi dầu,
Vẫn nghiêng bên bảng, bắc cầu chữ tâm.

Kinh – Công vang tiếng âm thầm,
Ươm mầm tri thức, nẩy mầm tương lai.
Nắng xuân đậu nhẹ trên vai,
Bạn hiền chung bước, nối dài nghĩa ân.

Đông đi để lại hương xuân,
Cờ hoa rực rỡ khắp sân trường mình.
Kinh doanh – Công nghệ tâm tình,
Vững vàng nội lực, bình minh đang chờ.

Chén xuân nâng nhẹ vần thơ,
Chúc cho trường vững, bến bờ vươn xa.
Giảng viên trẻ mãi không già,
An nhiên, hạnh phúc, mặn mà tình thân.

Dẫu cho năm tháng xoay vần,
Lòng thầy vẫn giữ trong ngần sắc xuân!

(Quang Đặng – HUBT, 03.02.2026)




Bếp Hồng Đón Xuân

 


Bếp Hồng Đón Xuân

(Kính tặng chị Lê Thịnh – Cán bộ Nhà ăn HUBT)

Cổng trường rộn rã xuân sang,
Nhà ăn ấm áp, nắng vàng thêu hoa.
Chị Thịnh đẹp nết, mặn mà,
Nụ cười tỏa rạng, thật thà mến thương.

Trí tinh, nhớ hết mọi đường,
Việc công nhanh nhẹn, khéo phương đối lời.
Dịu dàng như nước êm trôi,
Đảm đang, đằm thắm, bao người mến yêu.

Xuân này chúc chị thật nhiều:
Gia đình hạnh phúc, mọi điều bình an.
Thịnh vượng, lộc biếc, mai vàng,
Thân tâm mạnh khỏe, xuân sang rạng ngời.

Bếp hồng đỏ lửa không ngơi,
Tinh tươm, bắt mắt, điểm mười món ngon.
Dinh dưỡng, hương vị vẹn tròn,
Gói bao tâm huyết, sắt son cùng nghề.

Thầy cô đến, dạ thỏa thuê,
Lúc đi lưu luyến, muốn về lại ngay.
Bàn tay chắt vị ngất ngây,
Kinh - Công có chị, xuân này thêm tươi.

(Quang Đặng – HUBT, 3.2.2026)

 


NHỊP VỢT CHIỀU RƠI

  NHỊP VỢT CHIỀU RƠI Tháng Ba khẽ chạm hiên đời, Sương pha mái tóc, nụ cười lắng sâu. Kinh qua bao cuộc bể dâu, Mới thương nhịp thở nhi...