Thứ Sáu, 10 tháng 4, 2026

TIẾNG LẶNG

 


TIẾNG LẶNG

Ngày của tôi thường bắt đầu khi thành phố còn chưa kịp thức giấc. Những con đường phủ mờ sương, ánh đèn vàng kéo dài thành những vệt sáng bất định trên mặt đường ẩm. Tôi rời nhà với chiếc cặp quen thuộc, bên trong không chỉ có giáo án, mà còn là những điều tưởng chừng rất nhỏ bé – những hạt mầm hy vọng mong được chạm đến một tâm hồn nào đó phía sau bục giảng.

Tôi đứng đó, đối diện với những gương mặt trẻ. Có những lúc giữa bài giảng, tôi chợt dừng lại một nhịp. Trong cái lặng đột ngột ấy, tôi nhìn vào mắt học trò – có sự háo hức, có nét lơ đãng, và có cả những câu chuyện riêng tư mà tôi chẳng bao giờ thấu hết. Tôi giảng về ngôn ngữ, về cách diễn đạt, nhưng sâu bên trong, một câu hỏi vẫn luôn đau đáu: liệu tiếng nói của mình có đủ sức nặng… hay rồi cũng tan đi như những âm thanh vô danh giữa đời?

Giữa những giờ lên lớp nối tiếp nhau, tôi đôi khi thấy mình như một lữ khách vừa trở về từ những vùng đất xa lạ. Những năm tháng ở Bristol, ở London đã tôi luyện nên tôi của hôm nay – một người đang cố gắng gom nhặt những mảnh trải nghiệm rời rạc của chính mình, như kẻ đi nhặt lại ký ức còn sót sau những cuộc chia ly không tên.

Nhưng cũng có những ngày, sự im lặng trở nên nặng nề. Đó là cái lặng của những câu hỏi không lời đáp. Của những nỗ lực âm thầm không được nhìn thấy. Sự đổi thay của con người và xã hội đôi khi không ồn ào – nhưng đủ để làm lệch đi những điều tôi từng tin là vững chắc.

Chiều xuống, tôi chọn vận động như một nghi thức thanh lọc. Những bước chạy miệt mài, nhịp thở gấp gáp – tôi cố dùng thể lực để gột rửa những suy nghĩ chồng chất. Nhưng tôi hiểu, có những nốt trầm trong tâm hồn không thể tan biến bằng sức mạnh cơ bắp. Chúng cần một sự xoa dịu khác.

Tôi trở về khi bóng tối đã phủ kín hiên nhà.

Cánh cửa mở ra, đón tôi bằng một gam màu trầm tĩnh. Ánh đèn vàng dịu đủ để mọi vật hiện hữu nhưng không phô bày. Chiếc sofa, bàn trà, tủ gỗ… tất cả đứng đó như những nhân chứng im lặng cho một ngày dài đã qua.

Và ở đó – cây đàn piano.

Tôi bước đến, chậm rãi, như thể đang bước vào một thánh đường của riêng mình. Tôi kéo nhẹ tấm khăn nhung đỏ. Lớp vải mềm trượt qua kẽ tay, để lộ những phím đàn trắng đen – rõ ràng, giản dị, nhưng ẩn chứa cả một thế giới sâu thẳm.

Tôi ngồi xuống. Không có ai. Không có tạp âm. Chỉ có nhịp thở của chính mình đối thoại cùng bóng tối. Tôi đặt tay lên phím đàn – một khoảnh khắc rất ngắn, nhưng đủ để hiểu rằng: âm nhạc không sinh ra từ âm thanh… mà từ chính những khoảng lặng giữa các âm thanh ấy.

Rồi, tôi chơi.

Mi… Rê#… Mi…

Những nốt đầu tiên của “Thư gửi Elise” vang lên, nhẹ như một cơn gió lướt qua tâm trí. Giai điệu không phá vỡ sự tĩnh mịch, mà định hình cho nó, khiến sự im lặng trở nên có linh hồn.

Ở khoảnh khắc đó, tôi không còn là một người thầy, không còn là kẻ lữ hành từng đi qua nhiều quốc gia, cũng không còn là người mang theo những trăn trở về nhân tình thế thái. Tôi chỉ là một con người… đang lắng nghe tiếng lặng của chính mình.

Giai điệu tiếp tục trôi. Những đoạn nhạc lặp lại như những mảnh ký ức quay về. Trong từng nốt nhạc là nỗi niềm Beethoven từng gửi gắm: một tình cảm không trọn vẹn – và có lẽ chính vì thế, nó ở lại lâu hơn cả những gì đã từng trọn vẹn.

Những suy tư trong tôi bắt đầu tan ra. Không biến mất, mà hòa vào sự tĩnh lặng bao dung của căn phòng. Đến đoạn cao trào, đôi tay tôi mạnh mẽ hơn, giải phóng tất cả những hoài nghi, mệt mỏi qua từng nhịp nhấn. Rồi giai điệu lại lắng xuống, trả về một khoảng không rất sâu.

Tôi chơi đến nốt cuối cùng. Âm thanh tan dần, loang ra rồi chìm hẳn. Nhưng đó không còn là sự im lặng của cô đơn, mà là sự im lặng của một tâm hồn vừa được chạm tới.

Tôi ngồi đó rất lâu, tay vẫn đặt trên phím đàn. Và tôi chợt nhận ra: cuộc đời, dù có bao nhiêu biến động, vẫn luôn cần những khoảng lặng như thế này – nơi ta không cần phải lên tiếng, nhưng mọi thứ đều được thấu hiểu.

“Tiếng lặng” đêm nay không chỉ là sự vắng bóng của âm thanh. Nó là âm hưởng của niềm tin, là sự bình tĩnh và yêu thương mà tôi đã tìm lại được.

Để rồi sáng mai, khi thành phố lại thức dậy với tất cả những ồn ào quen thuộc, tôi biết mình vẫn có thể bước tiếp – không phải vì mọi thứ đã trở nên dễ dàng hơn, mà vì bên trong tôi… đã có một khoảng lặng đủ vững. 🎹

(Quang Đặng, đêm tĩnh lặng bên phím đàn, 10.4.2026)


Vũ điệu dưới ánh trăng

 



Giữa không gian tĩnh lặng của đêm, khi ánh trăng buông xuống dịu dàng như một tấm lụa mỏng, con người ta dường như dễ lắng nghe nhịp đập của trái tim mình hơn bao giờ hết. Và trong khoảnh khắc ấy, âm nhạc cất lên — không ồn ào, không vội vã — mà mềm mại, quyến rũ như một lời thì thầm dẫn lối cho những tâm hồn tìm đến nhau.

Vũ điệu dưới ánh trăng” không chỉ là câu chuyện của những bước nhảy, mà còn là hành trình của cảm xúc: từ e ấp, rung động đến đắm say và lưu luyến. Qua từng điệu Rumba, Cha-cha, Valse hay Bachata, bài thơ khắc họa một đêm đầy mê hoặc — nơi những cái chạm khẽ, những ánh nhìn sâu, và những nhịp tim đồng điệu trở thành ngôn ngữ của tình yêu.

Xin mời bạn bước vào thế giới ấy — nơi âm nhạc, ánh trăng và con tim hòa làm một — để cảm nhận một đêm đã “yêu rồi… trong một điệu say.”


Vũ điệu dưới ánh trăng

— Bản hòa ca của những nhịp tim lặng lẽ —


Đêm nghiêng xuống một màu rất khẽ,
Nhạc thì thầm như gọi tên nhau,
Rumba dìu qua miền lặng lẽ,
Vai kề vai… quên cả u sầu.

Hơi thở ấm theo từng nhịp bước,
Tay trong tay chạm nhẹ như mơ,
Cha-cha đẩy tim ai đi trước,
Rồi ngập ngừng… chẳng dám làm ngơ.

Van xoay giữa vòng trời ánh nguyệt,
Áo bay mềm như gió thoảng qua,
Ta ôm cả một miền tha thiết,
Giữ trong lòng… chẳng muốn rời xa.

Samba cháy như chiều nắng muộn,
Mắt tìm mắt — lạc giữa đam mê,
Jive tinh nghịch mà sao vương vấn,
Cứ dâng lên những nỗi say mê.

Bachata — lời yêu không nói,
Chỉ nghiêng đầu là hiểu lòng nhau,
Một nhịp nhạc… ngàn điều muốn hỏi,
Giấu trong tim từ thuở ban đầu.

Nếu mai lỡ nhạc ngừng rất vội,
Ta còn gì ngoài những vòng tay?
Hay chỉ nhớ một đêm rất tối,
Đã yêu rồi… trong một điệu say.


(Quang Đặng, một chiều bình lặng  10.4.2026)

 


Thứ Năm, 9 tháng 4, 2026

Một Lần Đến, Trọn Một Đời

 


Trong hành trình của mỗi người, có người đi nhanh để kịp đến nơi mình muốn, cũng có người chọn đi chậm lại, để lắng nghe và cảm nhận nhiều hơn về cuộc sống.

Với Quang Đặng, cuộc đời dường như không phải là một cuộc đua. Anh chọn sống theo cách của mình — vừa dạy học, vừa yêu thơ, chơi nhạc, rèn luyện thân tâm, và không ngừng học hỏi từ những nơi mình đi qua, từ những người mình gặp, hay từ chính những phút giây tĩnh lặng của riêng mình.

Bài thơ Một Lần Đến, Trọn Một Đời giống như một lời tự nhắc nhẹ nhàng. Rằng chúng ta chỉ có một lần hiện diện trên cõi đời này. Và trong một lần ấy, ai cũng có thể chọn cách sống trọn vẹn hơn — với công việc mình làm, với những người mình gặp, và với chính bản thân mình.

Không cần điều gì quá lớn lao. Chỉ là giữ cho mình một ngọn lửa nhỏ — của niềm tin, của sự cố gắng, và của một tấm lòng đủ sáng để bước qua những ngày còn nhiều gập ghềnh.

Mong rằng khi đọc những vần thơ này, bạn sẽ tìm thấy đâu đó một phần của mình — trong một ước mơ còn dang dở, một hành trình đang đi, hay đơn giản là một khoảnh khắc muốn sống chậm lại giữa cuộc đời nhiều vội vã.


Một Lần Đến, Trọn Một Đời

Ta về giữa chốn nhân gian,
Bao lần đứng lớp, gieo ngàn ước mơ.
Phấn bay trắng cả trang thơ,
Bảng đen thắp lửa từng giờ say mê.

Dạy trò mở lối đường quê,
Ngôn từ nối nhịp bốn bề năm châu.
Tiếng Anh chẳng chỉ là câu,
Mà là nhịp bước bắc cầu tương tri.

Yêu thơ giữ trọn tâm si,
Âm vang nhạc họa diệu kỳ trong tim.
Sắc màu trải khắp cánh chim,
Bay qua trang sách đi tìm chân mây.

Sân chơi đổ nắng hăng say,
Đường quyền vững bước dựng xây chí bền.
Vai mang ý chí làm nên,
Mồ hôi rơi xuống gọi tên kiên cường.

Chân đi muôn dặm nẻo đường,
Non cao biển rộng bốn phương gọi mời.
Gặp nhau một thoáng thành đời,
Chén trà kết nghĩa, nụ cười kết thân.

Đời dù lắm nỗi gian truân,
Vẫn không chùn bước, vẫn gần ước mơ.
Rèn tâm như lửa trong lò,
Mỗi ngày một sáng, từng giờ vươn lên.

Một lần đến, một lần quên,
Mà sao vẫn muốn thắp lên lửa hồng.
Sống cho trọn vẹn tấm lòng,
Mai sau thanh thản giữa dòng hư vô.


 (Quang Đặng - FKA, 10.4.2026)


Mồ hôi với ánh trăng

 


Có những vinh quang không cần đến tiếng reo hò hay ánh đèn rực rỡ. Chúng lặng lẽ nảy nở trong những tháng ngày bền bỉ, khi con người đối diện với chính mình giữa khoảng không sâu lắng.

Thể thao, ở chiều sâu của nó, không chỉ là hành trình vượt qua người khác, mà là cuộc đối thoại nội tâm không ngừng nghỉ. Mỗi giọt mồ hôi rơi xuống không hề mất đi; chúng thấm vào đời — âm thầm nuôi dưỡng bản lĩnh và ý chí. Và rồi, dưới ánh trăng trong trẻo của những phút giây tĩnh lại, ta nhận ra mình đã đi xa hơn — không phải vì chiến thắng ai đó, mà vì đã vượt qua chính giới hạn của bản thân.

Mồ hôi với ánh trăng” là một khoảng lặng như thế. Bài thơ không nói về những vinh quang ồn ào, mà khắc họa vẻ đẹp bền bỉ của hành trình thắng mình trong tĩnh lặng. Khi tâm còn sáng như vầng trăng giữa trời, mỗi bước chân đi tới đều mang theo ánh sáng của riêng mình.

 

Mồ hôi với ánh trăng


Thể thao đâu chỉ hơn thua,
Mà là lửa ủ sớm trưa trong lòng.

Người đi giữa chốn bụi hồng,
Đêm về trăng rọi dòng sông trong ngần.

Mồ hôi rơi ướt tháng năm,
Thấm vào đất cũ, âm thầm nảy hoa.

Một mình đối bóng trăng xa,
Nghe tim thổn thức tiếng ta gọi mình.

Bước qua giới hạn lặng thinh,
Thắng người một thuở, thắng mình ngàn năm.

Sân chơi gió cuốn âm thầm,
Bóng ai đổ xuống nâng tầm bước chân.

Đường đời dẫu lắm gian truân,
Chí ta vẫn sáng như trăng giữa trời.

Chẳng cần tiếng vỗ ngoài đời,
Mồ hôi với nguyệt, rạng ngời vinh quang.


(Quang Đặng - Gym Tứ Hiệp, 9.4.2026)

 


Thứ Tư, 8 tháng 4, 2026

BÊN NHAU

 



BÊN NHAU

Ta
không cứu rỗi cuộc đời nhau.

Chỉ là,
khi mệt rồi,

có một người
để trở về.

Tình yêu
không làm hết giông gió,

nhưng làm
ta
không còn sợ nữa.

Vì biết,
sau tất cả,

vẫn có một người
đợi mình.

(Quang Đặng - YM, tối 8.4.2026)


Bến Chữ Đình Hưng

 



Đời người, suy cho cùng cũng như một dòng sông — có khúc ồn ào, có đoạn lặng im. Nhưng điều còn lại sau tất cả không phải là độ dài của dòng chảy, mà là những bến bờ đã kịp hình thành.

Có người chọn đi nhanh, có người chọn đi xa, và cũng có người chọn ở lại cùng chữ nghĩa, cùng những điều tưởng chừng nhỏ bé mà hóa ra bền bỉ hơn năm tháng. Hưng là người như thế — lặng lẽ gieo mầm, lặng lẽ giữ lửa, để rồi từ đó, tri thức thành dòng, tình thân thành bến, và cuộc đời cứ thế tỏa hương.

Xin gửi em đôi vần thơ, như một lời chúc chân thành, mừng một hành trình ngày càng trọn vẹn hơn theo cách rất riêng…


Bến Chữ Đình Hưng

(Mừng sinh nhật TS. Nguyễn Đình Hưng 8/4)


Sinh ngày mùng tám tháng tư,
Hưng như ngọn gió êm ru tháng ngày.
Phong trần mà vẫn xanh cây,
Thanh tao dáng đứng, hương bay giữa đời.

Dung nhan tựa ánh sao trời,
Nụ cười như nắng, mắt ngời men thơ.
Duyên Hưng ủ mật trong mơ,
Chạm câu chữ cũng hóa tơ dịu dàng.

Tiến sĩ – lặng lẽ đò ngang,
Chở bao con chữ qua ngàn bến xa.
Tri thức như suối ngân nga,
Trong veo chảy mãi, đơm hoa ý tình.

Đèn khuya ươm những mầm lành,
Gieo câu bén rễ, kết thành vần hay.
Văn Hưng như dải mây bay,
Lấp lánh ý tứ, đong đầy tình sâu.

Gia đình - bến đợi con tàu,
Bình yên neo đậu trước sau một lòng.
Vợ hiền như ánh trăng trong,
Hai con như lộc non hồng đầu xuân.

Mừng Hưng thêm tuổi thanh tân,
Danh lan theo gió, đức dần thành hương.
Đường xa vẫn vững tay cương,
Để câu chữ hóa yêu thương trọn đời.


(Quang Đặng - TH, 8.4.2026)


Thứ Ba, 7 tháng 4, 2026

Mừng Sinh Nhật Mr. Diễn

 




Tháng tư nắng nhẹ ghé bên hiên,

Mừng tuổi thầy Diễn đón thêm niên.

Gắn bó Kinh Công dày cống hiến,

Dẫn lối ngôn từ vững thâm niên.


Chữ nghĩa qua tay truyền lửa thiêng,

Tiếng Anh thầy dạy sáng nhân duyên.

Học trò kính phục, đồng nghiệp mến,

Gia đạo an vui, phúc vững bền.


(Quang Đặng - YM, 7.4.2026)

 


Thể thao

 



Thể thao

Khi chiến thắng không phải là đích đến duy nhất

 

Kính thưa quý vị và các bạn,

Hãy tưởng tượng một vận động viên đơn độc chạy dưới ánh bình minh. Không khán giả. Không bảng điểm. Không huy chương.

Vậy… họ có đang chơi thể thao không?

Câu hỏi ấy dẫn chúng ta đến một vấn đề lớn hơn:
Liệu cạnh tranh có phải là linh hồn duy nhất của thể thao?

Chúng ta không thể phủ nhận sức mạnh của cạnh tranh.

Chính nó tạo nên những khoảnh khắc nghẹt thở tại World Cup.

Chính nó đưa con người vượt qua giới hạn, phá vỡ những kỷ lục tưởng chừng bất khả thi.

Không có đối thủ, sẽ không có đỉnh cao.

Nhưng… nếu chỉ nhìn thể thao qua thắng – thua,
chúng ta đã đánh mất phần đẹp nhất của nó.

Thể thao không bắt đầu từ sân vận động.
Nó bắt đầu từ bên trong mỗi con người.

Đó là khi bạn chạy thêm một bước dù cơ thể muốn dừng lại.
Đó là khi bạn đứng dậy sau một lần thất bại.
Đó là khi bạn tốt hơn chính mình của ngày hôm qua.

Một người tập luyện trong im lặng,
một đứa trẻ chơi bóng không luật lệ—
họ không cần cạnh tranh,
nhưng họ vẫn đang sống trọn vẹn với thể thao.

Vâng, cạnh tranh thúc đẩy tiến bộ.
Nhưng sự tiến bộ lớn nhất… không phải là nhanh hơn người khác,
mà là không ngừng vượt qua chính mình.

Thưa quý vị,

Cạnh tranh là gia vị.
Nhưng đam mê mới là nền tảng.
Kỷ luật mới là sức mạnh.
Và hành trình tự vượt lên mới là ý nghĩa.

Vì vậy, đừng chơi thể thao chỉ để trở thành số một.
Hãy chơi để trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình.

Bởi chiến thắng lớn nhất—
không phải là chiến thắng người khác,
mà là chiến thắng chính mình.

Xin trân trọng cảm ơn.

(Quang Đặng - FKA, 8.4.2026)

Competition – The Soul, But Not the Whole of Sport

 




Competition – The Soul, But Not the Whole of Sport

Ladies and gentlemen,

Is competition truly necessary in sport? At first glance, the answer seems obvious. After all, what is sport without winners and losers? What is a football match without the tension of the final score, or the Olympics without the glory of gold medals? Competition, as Lisbet argues, brings excitement, drama, and meaning to sport.

 

But I stand here today to challenge a deeper assumption: Is competition the essence of sport—or merely one of its expressions?

Yes, competition inspires us. It pushes athletes to run faster, jump higher, and strive further than ever before. It fuels innovation, as Andrea points out, driving improvements in technique, technology, and performance. Without competition, sport might lose part of its intensity.

However, sport is not defined solely by the desire to defeat others.

As Shen reminds us, sport is also about movement, discipline, and joy. A skier carving through fresh snow, a runner jogging at sunrise, a climber reaching a new height—none of them need a medal to prove they are engaging in sport. Their victory is quieter, but no less meaningful.

Because the greatest competition in sport is not against others—it is against ourselves.

It is the moment you push beyond your limits.

The moment you refuse to give up.

The moment you become better than you were yesterday.

So yes, competition matters. It adds flavor, excitement, and progress. But it is not the heart of sport.

Passion is. Growth is. And the courage to surpass yourself—that is the true spirit of sport.

Thank you.

(Quang Đặng - FKA, 8.4.2026)

NGƯỜI ẤY BÊN BIỂN

 




    Có những buổi chiều bên biển, mọi thứ dường như chậm lại trong ánh nắng nghiêng và tiếng sóng vỗ hiền hòa. “Người ấy bên biển” là câu chuyện nhỏ về hai con người cùng nắm tay nhau đi qua một khoảnh khắc bình yên như mộng. Không cần những lời hứa lớn lao, chỉ là ánh mắt đầy yêu thương, là cảm giác được ở cạnh nhau giữa trời rộng và biển xanh.


    Trong không gian êm đềm ấy, tình yêu hiện lên giản dị mà vững vàng — một người lặng lẽ muốn che chở, muốn cùng người mình thương bước qua những ngày gió sương của cuộc đời. Và có lẽ, hạnh phúc cũng chỉ cần như thế: là khi giữa biển trời bao la, ta biết mình có nhau.



NGƯỜI ẤY BÊN BIỂN

Chiều nghiêng nắng nhuộm chân trời,
Sóng xô bờ cát, tiếng cười vang xa.
Anh đi giữa gió hiền hòa,
Nắm tay em bước như là mộng du.

Biển xanh ôm lấy lời ru,
Chim bay chấp chới, mây thu dịu dàng.
Mắt em ánh nắng chứa chan,
Làm tim anh bỗng ngập tràn yêu thương.

Anh đây vững chãi kiên cường,
Che em qua hết dặm đường gió sương.
Bao nhiêu giông tố đời thường,
Anh xin gánh lấy, yêu thương vẹn đầy.

Thời gian ngừng lại nơi đây,
Chỉ còn sóng hát những ngày có em.
Giữa trời, giữa biển êm đềm,
Em là tất cả rạng ngời trong anh.


(Quang Đặng – HUBT, 7.4.2026)

TIẾNG LẶNG

  TIẾNG LẶNG Ngày của tôi thường bắt đầu khi thành phố còn chưa kịp thức giấc. Những con đường phủ mờ sương, ánh đèn vàng kéo dài thành nhữn...