NỬA ĐỜI CÒN LẠI
Nửa đời xuôi ngược đường xa,
Đến khi ngoảnh lại, hóa ra gần mình.
Một thời tất tả mưu sinh,
Mải theo được mất, quên nhìn tháng năm.
Bao điều giữ chặt âm thầm,
Mở
bàn tay mới biết cầm được chi.
Năm mươi mới thấm đôi khi,
Cơm ngon, ngủ được – sá gì cao sang.
Sớm mai nắng rót hiên vàng,
Ai còn cha mẹ, còn mang lối về.
Thì về thêm bữa mà nghe,
Chuyện xưa cha kể, mẹ khe khẽ cười.
Mai rồi chiếc ghế vắng người,
Muốn nghe tiếng gọi, tiếng cười còn đâu.
Một người khuất bóng từ lâu,
Mà căn nhà bỗng thêm sâu, thêm dài.
Con rồi cũng đến một ngày,
Tự mang hành lý, tự tay lên đường.
Đường con có nắng, có sương,
Có phen vấp ngã mới tường lối đi.
Thương con đâu giữ làm gì,
Có khi lùi lại cũng vì yêu thương.
Buông
tay đâu phải hết thương,
Chỉ
là để rộng con đường của con.
Bạn xưa giờ chẳng mấy
còn,
Gọi nhau một tiếng vẫn giòn niềm vui.
Chẳng cần mâm cỗ ngọt bùi,
Chén trà vừa rót, chuyện vui đã đầy.
Còn nhau, quý một hôm nay,
Mai ngồi chỗ cũ, biết ai vắng nhà.
Đến khi tóc đã sương pha,
Mới hay đủ mặt – ấy là giàu sang.
Bây giờ nhẹ bớt hành
trang,
Hơn thua gửi lại bên đàng đã qua.
Được thua rồi cũng nhạt nhòa,
Ngoảnh nhìn mới biết đường xa mấy lần.
Còn nhau, quý một chữ gần,
Còn tay để nắm, còn chân để về.
Nửa đời xuôi ngược bốn bề,
Nửa đời còn lại — chỉ về gần nhau.
---Quang Đặng---
HN, 10.8.2026