Thứ Ba, 31 tháng 3, 2026

Khỏe lại nhé, Hường ơi!

 




Khỏe lại nhé, Hường ơi!

Hường ơi nhẹ bước qua rồi,
Một lần “chỉnh sửa” cho đời thêm tươi.
Cơn đau khép lại xa xôi,
Nụ cười em nở, rạng ngời sắc xuân.

Vài hôm tĩnh dưỡng ân cần,
Vết thương se miệng, dịu dần bình yên.
Tinh thần vững tựa con thuyền,
Nhẹ nhàng lướt sóng, cập miền nắng mai.

Ngày về bục giảng thân quen,
Tiếng vang trong trẻo lan trên lớp nhà.
Học trò mong ngóng thiết tha,
Gọi cô trìu mến như là gió xuân.

Gia đình sum họp quây quần,
Đợi em khỏe lại, bước chân dịu dàng.
Hường ơi giữ trọn nắng vàng,
An nhiên trở lại, ngập tràn yêu thương. 


 (Quang Đặng - YM, 31.3.2026)


Kinh Công – Một Thời Thanh Xuân

 


https://ilovesong.ai/work/8226068-8a40d5a8-dac1-408a-9516-21b2db605fa9

https://ilovesong.ai/work/8226068-40a4f3a9-f5e5-4d60-98c3-f29abb85513c




Kinh Công – Một Thời Thanh Xuân

Sáng tác: Quang Đặng
 


[Intro]

Nhị Hà ơi… vẫn trôi đầy vơi,
Ba mươi năm… sáng ngời một thời…


[Verse 1]

Nhị Hà lặng lẽ đầy vơi,
Ba mươi năm ấy rạng ngời sắc hoa.
Giảng đường ánh sáng chan hòa,
Bụi phấn trên tóc… hóa thành lời ca.

Anh Ngữ nối những nhịp cầu,
Trang giáo án giữ một màu nghĩa ân.
Thầy cô nhóm lửa bao lần,
Cho từng ước mộng âm thầm lớn lên.


[Pre-Chorus]

Nắng rơi bên khung cửa nhỏ,
Nâng bước ta đi giữa khoảng trời rộng lớn…


[Chorus]

Kinh Công – gọi tên ta giữa cuộc đời,
Nơi ta bắt đầu… những ước mơ!
Dẫu phong ba… dẫu muôn trùng xa,
Tim ta vẫn sáng ngời!

Kinh Công – năm tháng không phai,
Cho ta hành trang đi suốt cuộc đời.
Mai này đi khắp phương trời,
Vẫn nhớ nơi đây… một thời thanh xuân.


[Verse 2]

Từ đây ta bước ra đi,
Mang theo tri thức, mang theo tình người.
Kinh tế vững giữa đất trời,
Công nghệ chắp cánh cho đời vươn xa.

Dẫu cho sương gió phong ba,
Ngoại ngữ mở lối tới miền trời xa.
Ngày mai ta bước vào đời,
Biết mình đã lớn từ mùa phấn xưa.


🔥 [Bridge]

Có một ngọn lửa truyền đời,
Soi bao thế hệ sáng ngời niềm tin.
Khắc ghi từ thuở khai sinh,
Bao người thắp sáng hành trình Kinh Công.

Từ gian khó dựng nên trường,
Ươm bao khát vọng mở đường hôm nay.

Thầy cô lặng lẽ mỗi ngày,

Cho bao thế hệ vững bước vào đời.


[Final Chorus]

Kinh Công – gọi tên ta giữa cuộc đời,
Nơi nuôi khát vọng… sáng ngời!
Dẫu phong ba… dẫu muôn trùng khơi,
Tim còn ngân một lối về.

Kinh Công – năm tháng không phai,
Theo ta đi mãi một thời thanh xuân.
Dù đi muôn hướng xa gần,
Vẫn quay về đây… tự hào Kinh Công!


[Outro]

Nhị Hà còn chảy đầy vơi…
Kinh Công còn mãi… đời đời vang xa…
🎵


(Quang Đặng - YM, 31.3.2026)

 







Thứ Hai, 30 tháng 3, 2026

DỆT CẢ MÙA XƯA

 



Có những chuyến về quê không đơn thuần là quay về một mái hiên, mà là cuộc hành trình trở về với chính mình – nơi ký ức vẫn âm thầm đâm chồi trong từng nhành cỏ, từng ngọn gió đồng. Em không chỉ về để thắp nén nhang thơm trước anh linh tiên tổ, mà còn mà còn chắt chiu gom nhặt cả hương đồng gió nội, gói ghém cái hồn cốt phù sa Yên Mỹ vào lòng một bình hoa nhỏ. Chiếc bình ấy, hóa ra lại chứa cả một miền thương nhớ.

Cảm ơn em – người nâng niu từng nếp quê, từng nhịp thở bình dị của làng xóm bằng một tấm lòng âm thầm. Nhờ tâm hồn ấy, những điều xưa cũ không còn là quá khứ, mà trở thành một thực tại đang nảy nở.

Chúc em luôn an yên, giữ mãi ngọn lửa ấm của cội nguồn. Và hãy nhớ, dẫu vạn dặm nẻo đường, vẫn luôn có một miền quê lặng lẽ đợi em trở về.


DỆT CẢ MÙA XƯA

(Gói nếp quê vào phố)

— Thân tặng em Tố Oanh


Tay em dệt cả mùa xưa,
Gom hương đồng nội, gửi vừa vào đây.
Một bình mà mở trời mây,
Gọi miền ký ức đong đầy lối quen.

Hoa kia chắc hái ven đê,
Lối xưa cỏ mọc, bờ tre gió lùa.
Có con đường nhỏ ngày mưa,
Dấu chân còn ướt như vừa hôm nao.

Em về qua ngõ năm nào,
Chắt từng cánh dại gửi vào bình đây.
Chẳng cần sắc thắm hương say,
Mà sao gợi nhớ những ngày xa xôi.

Anh ngồi mà ngỡ quê rồi,
Hiên nhà gió thổi, bồi hồi tiếng chim.
Em – người giữ lửa lặng im,
Gieo bao con chữ, gọi tìm tương lai.

Bình hoa nhỏ, chuyện không phai,
Mang theo cả một hình hài quê hương.
Anh ngồi nhặt mảnh vấn vương,
Nghe trong cuống lá, con đường gọi tên.


(Quang Đặng - FKA, 31.3.2026)

 

 


NGÂN VỌNG CỐ NHÂN

 






NGÂN VỌNG CỐ NHÂN

(Mến tặng anh: Trần Sơn Hải)


Bao năm lặng lẽ xa rời,
Ngỡ đâu kỷ niệm theo thời phai phôi.
Bỗng đâu giữa dốc chiều đời,
Anh gửi một khúc gọi mời cố nhân.

Màn đêm khẽ dệt ánh ngân,
Tiếng đàn chạm nhẹ, xoay vần tơ tâm,
Dây rung một thoáng trầm ngâm,
Mà nghe như cả tháng năm trở mình.

Nhớ khi đối ẩm cùng huynh,
Chén khua lanh lảnh, chuyện mình chuyện ta,
Cười vang vỡ cả trăng ngà,
Say chưa cạn chén đã là tri âm.

Giờ đây huynh đệ âm thầm,
Nghe trong tiếng nhạc lắng ngầm nỗi xưa,
Không lời mà hóa dư thừa,
Một dây ngân vọng nối mùa cố nhân.


(Quang Đặng - YM, 30.3.2026)




 


Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2026

VẪN NỞ TRÊN THÂN CÂY CŨ

 



Vẫn nở trên thân cây cũ


Cây nhãn trước hiên nhà tôi già đến mức vỏ nứt ra từng mảng. Mỗi mùa, nó vẫn ra quả — không nhiều, không đều, nhưng đủ để biết nó chưa từng bỏ cuộc.

Nó đứng đó nhiều năm, lặng lẽ, ít khi được chú ý.

Một ngày, tôi buộc lên thân cây một giò Phi Điệp tím.

Tôi mang nó về từ Đà Lạt, trong một chuyến đi đã xa. Khi ấy, nó chỉ là vài cọng lá mỏng, buộc hờ trong chiếc giỏ nhỏ. Tôi giấu nó trong áo, đi qua sân bay như mang theo một thứ gì đó vừa mong manh vừa quan trọng. Suốt chuyến bay, tôi chỉ lo nó gãy, hoặc héo đi trước khi kịp về đến nhà.

Nhưng nó không chết.

Tôi buộc nó lên thân nhãn. Nó ở đó, bám vào lớp vỏ xù xì, lớn chậm, gần như không gây chú ý. Có những quãng tôi đi vắng dài ngày, mặc nó giữa nắng. Mỗi lần trở về, tôi đều nghĩ lần này có lẽ nó đã khô đi rồi. Nhưng chỉ cần một ít nước, vài hôm sau, lá lại căng lên, xanh trở lại.

Không ồn ào. Không đòi hỏi.

Chỉ là không chịu chết.

Có lần tôi về nhà trong cơn đau, bước đi tập tễnh. Việc đầu tiên vẫn là mở vòi nước, để làn ẩm rơi xuống thân nhãn — chỗ giò lan bám vào. Tôi không nghĩ nó nhớ tôi. Nhưng tôi biết, tôi nhớ nó.

Rồi một mùa, nó nở.

Những cánh tím bật ra từ thân cây xám. Không nhiều, không phô trương, nhưng đủ để làm đổi khác cái khoảng không trước hiên nhà. Màu tím ấy không rực, chỉ ánh lên vừa đủ để người ta phải dừng lại.

Tôi đứng rất lâu dưới gốc nhãn, không chụp ảnh, không gọi ai — chỉ nhìn.

Khi ấy, tôi nghĩ, có những thứ không cần giữ lại.

Nhưng rồi tôi quay lại.

Không phải vì sợ quên, mà vì khoảnh khắc ấy đã đi qua quá nhanh.

Bông hoa vẫn còn đó. Ánh sáng đã khác.

Tôi giơ máy lên.

Bức ảnh này không phải là lần đầu tôi nhìn thấy nó.

Nhưng là lần thứ hai — khi tôi đã biết mình vừa đi qua một điều gì đó.

Một con bướm bay đến, đậu lên chùm hoa. Nó ở đó một lúc, rồi đi. Mọi thứ trở lại như cũ: cây nhãn già, giò lan nhỏ, khoảng sân trước nhà.

Không có gì lớn lao xảy ra.

Chỉ là một thứ gì đó đã kịp nở, đúng lúc.

Và tôi có mặt ở đó.

Có lẽ, trên thân cây đã đi qua nhiều mùa ấy, không chỉ riêng giò lan biết cách nở.


Quang Đặng

Yên Mỹ, chiều Chủ nhật, 29.3.2026


Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2026

TIẾNG SÓNG TRÊN BÃI BỒI CŨ

 



Có những ký ức không bao giờ phai màu. Chúng nằm yên như một thước phim cũ, không ồn ào, không vội vã — chỉ đợi một ánh nhìn chạm khẽ là bừng sáng. Câu chuyện của tôi không bắt đầu từ những giảng đường nguy nga, mà khởi nguồn từ mùi đất phù sa sông Hồng sau mỗi mùa nước đổ — thứ mùi nồng đượm, ấm sực, như gói ghém cả một tuổi thơ chưa kịp đặt tên.

Tôi của năm tháng ấy là một cậu bé chăn trâu, nhỏ bé giữa bãi vắng. Thế giới khi ấy không rộng hơn triền đê phủ cỏ may, không xa hơn lũy tre làng xanh ngắt, không sâu hơn tiếng nghé ngọ gọi nhau lúc bóng xế duềnh lên. Nhưng có một điều chính tôi cũng không giải mã nổi: giữa cái bình yên tự tại ấy, trong lòng một đứa trẻ lại luôn âm ỉ một nỗi “vẫy vùng” rất khẽ.

Tôi thường đứng trên đê, nhìn con sông miệt mài chảy về phía vô cùng, và tự hỏi — bên kia dòng nước ấy, thế giới rộng đến đâu?

Bên sông cậu thả thơi lòng,
Chăn trâu bãi vắng, ngược dòng mây trôi.
Có khi gió thốc ngang trời,
Mang theo một thoáng — gọi mời đi xa.

Hành trình ấy chưa bao giờ bằng phẳng. Sáu tháng tuổi, tôi đã đi qua một ca phẫu thuật mà sau này người lớn nhắc lại như một lằn ranh mong manh giữa thực và hư. Vết sẹo để lại trên cơ thể không lớn, nhưng đủ để tôi mang theo suốt đời — không phải như một chứng tích đau đớn, mà như một lời nhắc âm thầm: mình đã từng yếu ớt đến thế, và cũng đã từng kiên cường đến thế để hiện hữu trên đời.

Có lẽ từ đó, trong tôi hình thành một thứ sức bền lặng lẽ. Không phải sự mạnh mẽ ồn ào, mà là một niềm tin bền bỉ — rằng con người ta, nếu không tự buông mình, thì luôn có thể bước tiếp.

Rồi một ngày, cậu bé trên triền đê năm nào bước ra khỏi lũy tre làng. Bristol đón tôi bằng những con đường lát đá ẩm lạnh, những chiều gió thổi hun hút qua những dãy phố mang dấu tích thời gian. Ngồi trên tầng hai của chiếc xe buýt đỏ, tôi nhìn thành phố trôi qua — cổ kính, diễm lệ, và… xa lạ.

Có những đêm mùa đông, tôi ngồi một mình bên cửa sổ, tay lật từng trang Shakespeare mà lòng lại ngược dòng về một bãi sông nào đó thẳm xa. Giữa những điển tích kinh điển và một nỗi nhớ vô hình, tôi chợt hiểu ra một điều giản dị: đi xa chỉ để khám phá thế giới, mà đôi khi là để nhận ra mình vốn đã thuộc về đâu.

Lời của cô Helen vẫn vương bên tai tôi như một định hướng nhân văn: “Học không chỉ để gặt hái thành công, mà còn để trở thành một con người giàu lòng trắc ẩn.”

Thầy đi lặng lẽ tháng năm,
Ươm mầm con chữ, âm thầm sớm khuya.
Đò đưa tri thức sang kia,
Gửi lòng vào sóng — chẳng chia dặm về.

Ngày trở về, tôi không mang theo điều gì lớn lao. Chỉ là một cảm giác minh định hơn về con đường dưới chân. Từ cậu bé chăn trâu năm nào đến người đứng trên bục giảng hôm nay, đó không phải là một bước nhảy vọt, mà là một hành trình tự thân — đi qua phù sa, đi qua sóng gió, và đi qua chính những giới hạn của bản thân mình.

Nếu một ngày bạn có dịp ghé qua làng Yên Mỹ, tôi sẽ không kể về những chân trời đã đi qua. Tôi sẽ đưa bạn ra triền đê, nơi con sông vẫn lặng chảy như ngàn năm cũ. Biết đâu, giữa một cơn gió thoảng, bạn sẽ thấy có điều gì đó đang cựa mình thức giấc — một giấc mơ tưởng như đã ngủ quên...

 

Và khi ấy, có thể bạn sẽ hiểu:

Không phải ai cũng cần đi thật xa để chạm tới những chân trời rộng lớn.

Có những người, chỉ cần đứng yên trên một bãi bồi cũ...

Mà vẫn nghe được tiếng sóng gọi đời mình.


(Quang Đặng - YM, 28.3.2026)

Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2026

NƠI NỤ CƯỜI Ở LẠI

 




NƠI NỤ CƯỜI Ở LẠI

Biển Nha Trang hôm đó
không ồn ào,
chỉ có gió
và ánh sáng trôi chậm
như một thước phim cũ.

Anh bế chị giữa khung hình ấy,
váy hoa lay rất nhẹ,
như thể thời gian
cũng không nỡ chạm mạnh.

Nụ cười của chị
không chỉ là niềm vui,
mà là thứ ánh sáng
đi qua năm tháng
vẫn còn nguyên độ ấm.

Có những người,
đi qua giông gió
lại rực rỡ theo cách lặng thầm nhất—
như biển,
không cần nói,
vẫn thấu tận tâm can.

Chị là như thế.

Một người đàn bà
đã học cách giữ nắng trong mắt,
dù đời có lúc nhiều mây.

Sinh nhật
chỉ là một điểm chạm rất khẽ
trên cuộn phim dài của cuộc đời.

Nhưng khoảnh khắc này
đủ đẹp
để người ta muốn dừng lại lâu hơn.

Chúc chị
vẫn bước qua những ngày sắp tới
như bước trên bờ cát ướt—
êm
và vững.

Vẫn cười,
như hôm ở biển—
một nụ cười
khiến cả thế giới phía sau
trở nên dịu lại.

(Quang Đặng — nơi nụ cười ở lại, 28.03.2026)



Tháng Ba Đứng Lại

 



Tháng Ba Đứng Lại


Tháng Ba nghiêng nắng.

Lá rơi.

Hà Nội thay áo rất khẽ.


Ta chạm tay em

một lần —

mà cả đời chơi vơi.


Nụ hôn đầu

rơi không thành tiếng,

chỉ ký ức còn đọng.


Ta đi qua nhau

như gió qua mùa,

chỉ lá còn nhớ.


Tháng Ba đứng lại,

còn em thì không...


(Quang Đặng - FKA, 27.3.2026)


MIẾNG ĐẤT, MIẾNG NGHĨA

 



MIẾNG ĐẤT, MIẾNG NGHĨA


Làng Yên Mỹ nhỏ thôi, gió đồng quanh năm thổi qua bờ tre, ai cũng biết chuyện nhà ông Tình, ông Nghĩa. Hai anh em một thời như bóng với hình, chia nhau từng củ khoai nướng, từng buổi tát nước đêm trăng. Cái nghĩa anh em ấy, dân làng cứ ngỡ bền như đất, chắc như gốc đa đầu đình.

 

Vậy mà, chỉ vì một khoảnh vườn chưa đầy trăm mét vuông bên bờ tre, mọi thứ đổ gãy.

 

Cha mất không kịp để lại di chúc bằng giấy trắng mực đen. Lời qua tiếng lại từ nhẹ thành nặng, từ nặng thành xa. Một hàng rào dây thép gai dựng lên giữa vườn, chắn ngang cả lối đi lẫn tình thâm. Mười năm trời, giỗ cha mỗi người một mâm, anh em gặp nhau đầu ngõ cũng ngoảnh mặt, lạnh lẽo như chưa từng chung một bọc màng. Người làng nhìn mà xót: "Đất có mang theo được đâu, sao nỡ để nghĩa tình rách nát..."

 

Thời gian như cái chớp mắt. Một buổi chiều lặng gió, ông Tình đổ bệnh, tai biến nằm một chỗ. Người đầu tiên hô hoán, tất tả chạy đi gọi xe cấp cứu hôm ấy... lại là ông Nghĩa.

 

Từ đó, người ta thấy bóng ông Nghĩa mỗi ngày đều sang nhà anh. Khi thì bế anh ra hiên ngồi hóng gió, khi thì lặng lẽ chà lưng, đút từng thìa cháo nóng. Không nhắc chuyện cũ, không chạm vào nỗi đau đã lên da non, chỉ có tiếng quạt giấy phành phạch và mùi thuốc sắc nồng đượm.

 

Có người hỏi nhỏ:

– Ông bỏ qua được thật sao?

 

Ông Nghĩa nhìn vạt đất bên bờ tre nay cỏ dại mọc đầy, cười hiền mà mắt đỏ hoe:

– Đất thì vẫn nằm đó, nắng mưa không mòn. Chỉ có người là héo đi thôi. Không buông thì định mang cái giận xuống dưới kia cùng cha già hay sao?

 

Ông Tình nằm trên chõng, tay run run nắm lấy vạt áo em mình. Ngoài kia, nắng chiều đổ vàng trên bờ tre. Hóa ra, đất là thứ người sống tranh giành, còn tình nghĩa mới là thứ giữ người ta lại với nhau. Mất một mảnh đất, đời người vẫn sống; nhưng đánh rơi nghĩa tình, có khi cả đời cũng không tìm lại nổi.


(Quang Đặng - Ngõ nhỏ HN, 27.3.2026)

 


Thứ Năm, 26 tháng 3, 2026

Bóng Chiều Vấn Vương

 


Góc quán tĩnh lặng, chiều nghiêng,
Ấm trà khói tỏa, ưu phiền chưa tan.
Người ngồi lạc giữa thời gian,
Tay vương hư ảo, hồn lang thang rồi...

Tường vàng kể chuyện xa xôi,
Dáng kiều lặng bước, một đời gió bay.
Áo dài trắng chạm heo may,
Chở bao nỗi nhớ phủ đầy mênh mang.

Ai đi qua những muộn màng,
Để người ở lại, mơ màng nhớ thương.
Thực và mộng rẽ hai đường,
Chỉ còn một bóng vấn vương cuối chiều…


(Quang Đặng - Tức ảnh sinh...thơ, 27.3.2026)


Khỏe lại nhé, Hường ơi!

  Khỏe lại nhé, Hường ơi! Hường ơi nhẹ bước qua rồi, Một lần “chỉnh sửa” cho đời thêm tươi. Cơn đau khép lại xa xôi, Nụ cười em nở, rạn...