Thứ Ba, 14 tháng 7, 2026

TRÀ CHIỀU ĐỐI THOẠI

 



Phố xá vẫn tất bật ngoài ô cửa. Chỉ vài dòng tin nhắn qua điện thoại cũng đủ bày ra một chén trà chưa từng đặt trên bàn, và rót đầy một cuộc chuyện trò.

Người Chị mang đến những nỗi ngổn ngang trước lòng người và cuộc sống. Cậu Em không vội khuyên, cũng chẳng cố giảng giải. Chỉ vài câu thơ hóm hỉnh, vài tiếng cười rất nhẹ, những điều tưởng nặng như đá bỗng hóa nhẹ như mây.

Có lẽ, giữa cuộc đời nhiều xô bồ, điều đáng quý không phải là gặp một người luôn đồng ý với mình, mà là gặp một người biết lắng nghe, biết mỉm cười cùng mình và khẽ nhắc: đừng nhặt những hòn sỏi trên đường để chất đầy trong tim.

Trà Chiều Đối Thoại là một cuộc đối đáp như thế. Không để phân định đúng – sai hay hơn – thua, mà chỉ mong sau mỗi vần thơ, người đọc thấy lòng nhẹ hơn và bình yên hơn để bước tiếp giữa những ồn ã của cuộc sống.

 

TRÀ CHIỀU ĐỐI THOẠI

 

Chị: Gió Bụi Bên Thềm

Thế gian khéo vẽ trò cười,

Chân thành thì nhẹ, đãi bôi lại đầy.

Ngược xuôi đong đếm hao gầy,

Mà tai vẫn vướng tiếng chày gièm pha.

 

Chuyện người vẽ bóng thêu hoa,

Gom dăm ba chữ làm quà thị phi.

Lòng riêng bỗng chút hoài nghi,

Sống hiền sao cứ nhận về bão giông?

 

Em: Gạt Rác Ngoài Sông

Chị ơi, sóng cả ngoài sông,

Thuyền đi nước lặng, có lòng sá chi.

Người ta bận chuyện từ bi,

Mà tâm còn lấm chút tì vết xưa.

 

Họ ngồi đo nắng đếm mưa,

Là khi lòng họ vẫn chưa yên bình.

Tội gì gom rác nhà mình,

Cứ cười một cái, mặc tình gió bay!

 

Chị: Trả Lại Hư Không

Ngẫm đời như gió thoảng mây,

Ai gieo bụi bẩn thì tay lấm bùn.

Thôi thì xếp lại bão bùng,

Trả xôn xao lại tận cùng hư không.

 

Nhẹ nhàng mở rộng lòng trong,

Đón tia nắng sớm, thong dong lối về.

Đúng sai, được mất, khen chê,

Trả cho thiên hạ u mê bên lề!

 

Em: Đất Ấm Trổ Hoa

Đời là một cuộc trở về,

Gom chi những tiếng ê chề rác tai.

Trăm năm một giấc mộng dài,

Ai thêu dệt chuyện, mặc ai vẽ vời.

 

Gió sương mặc kệ đời trôi,

Tim mình tự ấm, môi cười tự tươi.

Đi qua vạn nẻo đầy vơi,

Bình yên giữ lại, thế thời mặc ai!


Yên Mỹ, ngày 14.7.2026



Thứ Hai, 13 tháng 7, 2026

Khói Trà & Tin Nhắn

 



Khói Trà & Tin Nhắn

Rèm thưa mưa chạm mép hiên nhà,

Màn hình còn thức với hương trà.

Ô chat còn nguyên dòng để ngỏ,

Một đốm xanh chờ tới sáng ra.

 

Dòng chữ gõ rồi lại xóa đi,

Con trỏ âm thầm chớp hoài nghi.

Xa xôi chẳng bởi ngàn sông núi,

Mà bởi bàn tay chẳng chạm gì.

 

Hơi ấm vừa rời khỏi miệng trà,

Nửa câu còn mắc phía người xa.

Chiếc ghế đối bàn im đến lạ,

Mưa rơi chậm xuống khoảng hiên hoa.

 

Có lúc trong mơ vừa nắm tay,

Tỉnh rồi sương phủ trắng hàng cây.

Căn phòng chợt lặng hơi thở ấm,

Chỉ riêng chiếc bóng với đêm say.

 

Mây nổi rồi tan cuối chân trời,

Trà nguội còn thơm một khoảng đời.

Điều chẳng phai theo cùng năm tháng,

Là câu chưa kịp ngỏ thành lời.

 

Đêm cạn. Mưa thưa. Khói nhạt dần.

Hiên nhà còn đọng ánh trăng ngân.

Đôi bờ ngăn cách đâu dặm thẳm,

Mà một lời thương mãi tần ngần.

 

Mưa tạnh. Hiên nhà rạng nắng mai.

Chuông ngân khe khẽ trước then cài.

Khép lại màn hình, thôi ngóng đợi,

Ngoài hiên vừa đủ một bóng ai.

Yên Mỹ - Đêm 13.7.2026

      

 


Khép Cánh Phù Vân

 



Khép Cánh Phù Vân

 

Đừng tìm hạnh phúc xa,

Nơi mắt người phôi phai.

Trải bao mùa buốt giá,

Mới hay lòng tự tại.

 

Học cười cùng nhịp thở,

Giữ ngọc giữa hồng trần.

Nợ duyên nào đã lỡ,

Nhẹ khép cánh phù vân.

 

Chuyện đời như mây nổi,

Được mất hóa hư không.

Đừng mang ngàn gió thổi,

Làm chật một cõi lòng.

 

Qua trăm mùa dâu bể,

Đi hết nẻo trầm luân.

Sau cùng, khi ngoảnh lại,

Thương lấy nét thanh xuân.

 

Sông Hồng, 14.7.2026

Quang Đặng


MINH TÂM DƯỠNG TÍNH

 



MINH TÂM DƯỠNG TÍNH

 

Sự học mở lối nguồn tâm,

Đắp bồi ba tính, gieo mầm tự do.

 

Nhân tính — gốc rễ trời cho,

Giữ người đứng thẳng, chẳng lo lạc loài.

Tuệ soi dẫn lối đường dài,

Tâm hồng giữ trọn đức dày muôn nơi.

Bao dung che chở cuộc đời,

Vị tha mở lối cho người bước qua.

 

Quốc tính — ngọn lửa sơn hà,

Đắp bồi hồn nước, ông cha truyền đời.

Dẫu đi vạn dặm phương trời,

Lòng ta vẫn gửi về nơi Lạc Hồng.

Lấy nhân gạn đục khơi trong,

Vững nền văn hiến giữa dòng đổi thay.

 

Cá tính — tự chủ từng ngày,

Là mình chẳng lẫn giữa dòng người đông.

Không vay mượn lấy tấm lòng,

Không vì xu phụ bẻ cong lẽ mình.

Tự do lìa gốc nhân tình,

Khác nào xiềng xích tự sinh ngục tù.

 

Minh tâm nhờ lắm công phu,

Học cho đất nước thiên thu vững bền.

Học để giữ trọn chính tên,

Để gieo nhân nghĩa khắp miền mai sau.

 

HN, chiều 13.7.2026


Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2026

TỪ MỘT HẠT MẦM XANH

 



Có những bài thơ đến với ta như một cơn gió. Đọc xong, chỉ còn vài câu chữ ở lại trong ký ức.

Nhưng cũng có những bài thơ không chỉ để đọc.

Chúng ở lại rất lâu, lặng lẽ đi cùng ta qua năm tháng, để rồi đến một ngày, khi đứng trước một ngã rẽ của cuộc đời, ta chợt nhận ra mình đã mang theo cách nhìn cuộc sống mà bài thơ ấy từng lặng lẽ gieo vào lòng mình.

Với tôi, TỰ SỰ của nhà thơ Nguyễn Quảng là một bài thơ như thế.

Tôi chưa bao giờ nghĩ mình đủ trải để bình một bài thơ của Thầy. Mỗi lần đọc lại, tôi chỉ có cảm giác mình giống một cậu học trò nhỏ, lặng lẽ đứng bên ô cửa lớp học, lắng nghe từng lời Thầy giảng. Không phải những bài học về niêm luật hay vần điệu, mà là cách nhìn một kiếp người, cách đối diện với được – mất, hơn – thua, và cách giữ cho lòng mình vẫn còn đủ bình yên sau bao dâu bể.

Thầy không lên lớp bằng bục giảng.

Thầy giảng bằng chính cuộc đời mình.

Từ những vần thơ mộc mạc mà sâu lắng ấy, tôi hiểu rằng điều đáng quý nhất của một đời người không nằm ở công danh hay địa vị, mà ở những gì còn ở lại khi tất cả những điều ấy đã lặng khuất theo năm tháng. Đó là nghĩa tình, là sự bao dung và là khả năng sống trọn bổn phận của mình rồi lặng lẽ rời cành như một chiếc lá, để sắc xanh không mất đi mà tiếp tục hóa thành những mầm sống mới.

ĐỂ LẠI SẮC XANH được viết trong một buổi chiều như thế.

Không phải để nối tiếp TỰ SỰ, càng không dám đứng cạnh bài thơ của Thầy.

Đó chỉ là đôi dòng tâm sự của một người học trò, sau nhiều lần lặng lẽ đọc thơ Thầy, rồi bất chợt nhận ra trong lòng mình cũng vừa nảy lên một mầm xanh.

Nếu TỰ SỰ là bóng cây đã âm thầm che mát bao người, thì ĐỂ LẠI SẮC XANH chỉ xin được là một chiếc lá nhỏ, bình yên đón lấy chút nắng, chút gió từ tán cây ấy để rồi đến lượt mình cũng cố gắng giữ lại một màu xanh cho cuộc đời.

Xin được kính cẩn gửi bài thơ này như một lời tri ân tới nhà thơ Nguyễn Quảng – người Thầy mà tôi luôn kính trọng và biết ơn. Cảm ơn Thầy đã lặng lẽ truyền cho tôi không chỉ niềm cảm hứng trong thơ, mà còn cả một cách nhìn cuộc sống; đã dành cho tôi sự yêu thương, những lời chỉ bảo và những tháng ngày đồng hành quý báu khi được là một thành viên của CLB Văn Thơ HUBT.

Nếu trong những câu thơ dưới đây còn có chút bình yên, chút bao dung và một sắc xanh của lòng người, thì tôi tin rằng, hạt mầm Thầy gieo năm nào chưa bao giờ ngừng nảy nở. Nó vẫn lặng lẽ xanh lên trong lòng những người học trò như tôi.

 

ĐỂ LẠI SẮC XANH

 

Dẫu đời dâu bể cuốn về đâu,

Chẳng quản gian nan giữa biển sầu.

Gặp lúc buồm căng cười đón gió,

Đi qua ghềnh thác hiểu nông sâu.

 

Thế sự trăm năm khéo dãi dầu,

Vinh hoa âu cũng có chi đâu.

Công danh lặng khuất theo năm tháng,

Chỉ nghĩa tri âm mãi nhiệm mầu.

 

Đời người tựa bóng câu qua thềm,

Trời ngả hoàng hôn gió thoảng đêm.

Rũ gánh sân si lòng nhẹ bước,

Để yêu thương ở lại nhiều thêm.

 

Thảnh thơi chiếc lá khẽ rời cành,

Đã trọn một đời giữ sắc xanh.

Chẳng tiếc mùa đi, không tự phụ,

Hóa vào lòng đất, nở mầm lành.

 

Hà Nội, chiều 13 tháng 7 năm 2026


 

TỰ SỰ

(Thân tặng các bạn hữu thân mến của tôi)

...

 

Cuộc đời dâu bể biết về đâu,

Ngụp lặn chèo bơi giữa biển sầu.

Ai gặp cơ may buồm lộng gió,

Người sui kẻ nạn xuống mồ sâu.

 

Số phận chúng mình có khác nhau,

Giầu nghèo, cao thấp có gì đâu.

Công danh, địa vị đều tan cả,

Còn lại tình sâu, nghĩa bạc đầu.

 

Ôi, cuộc đời người tựa bóng câu,

Trời chiều bóng xế thoảng qua mau.

Bỏ gánh sân si mà vui sống,

Cho tình thêm đậm, nghĩa thêm sâu.

 

Đời người ta tựa bóng câu,

Trời chiều bóng xế vút mau qua nhành.

Thảnh thơi chiếc lá rời cành,

Làm tròn bổn phận, góp xanh cho đời.

 

NQ

Đêm Hà Nội, 14/09/2015


Bố ơi, hôm nay con mới hiểu




Bố ơi, hôm nay con mới hiểu


Bố kính yêu của con,

Con gặp bố khi bố vừa bước qua tuổi sáu mươi. Ngày ấy, con chưa biết rằng người đàn ông điềm đạm, ít nói ấy rồi sẽ trở thành một trong những người ảnh hưởng sâu sắc nhất đến cách con nhìn cuộc đời.

Hôm nay, bố đã tám mươi sáu tuổi. Còn con, sau hơn hai mươi năm được ở gần bố, mới hiểu có những điều chỉ thời gian mới đủ sức giảng giải.

“Có những buổi chiều rất yên nơi căn nhà nhỏ ở Yết Kiêu – Hà Đông, con chỉ ngồi lặng nhìn bố cầm chiếc micro đã theo mình gần như suốt cuộc đời.”

Ngày đầu gặp bố, con nghe tiếng hát. Bây giờ, điều con lắng nghe lại là khoảng lặng phía sau tiếng hát. Đó là nhịp đập của một trái tim đã nhiều lần bước qua ranh giới rất mong manh giữa sự sống và bệnh tật.

Con biết những van tim không còn khỏe như trước. Một phần dạ dày đã gửi lại sau ca phẫu thuật. Có những ngày, chỉ một thìa cháo cũng phải nâng niu. Có những ngày, ngay cả một hơi thở cũng cần được chắt chiu. Nhưng điều con nhớ nhất lại không phải những cơn đau. Mà là nụ cười.

“Con vẫn nhớ có lần hát xong, bố lặng lẽ ngồi xuống. Hít thật chậm. Khép mắt một lát. Rồi lại mỉm cười. Lại trò chuyện với mọi người như chưa từng có điều gì xảy ra. Ngày ấy, con chỉ thương bố. Hôm nay, con mới hiểu: Bố không giấu nỗi đau vì nỗi đau nhỏ. Bố giấu nó vì tình yêu dành cho những người mình yêu còn lớn hơn.”

Có lẽ vì thế mà mỗi lần bố cầm chiếc micro, trong lòng con luôn có một cảm giác rất lạ. Mọi người nghe một bài hát. Còn con... Con nhìn thấy cả một con người. Một con người được năm tháng âm thầm bồi đắp bằng những vui buồn, được mất, cả những lần đối diện với bệnh tật và biến cố. Điều con may mắn được gặp là bố của những năm tháng sau này. Một người đàn ông mà thời gian không làm vơi đi sự hiền hậu, nghịch cảnh không lấy mất tình yêu cuộc sống. Và sau tất cả, điều còn ở lại trong bố vẫn là một nụ cười rất hiền.

Đến khi nghe bố hát “Rặng Trâm Bầu”, con mới hiểu vì sao bài hát ấy hợp với bố đến vậy. Cây trâm bầu đâu phải loài cây rực rỡ nhất. Nó chỉ lặng lẽ cắm rễ thật sâu. Đi qua mưa nắng. Đi qua bão giông. Để rồi một ngày, người ta chợt nhận ra nó vẫn đứng đó. Âm thầm. Vững chãi.

Bố cũng vậy. Bố chưa từng nói mình mạnh mẽ. Bố chỉ lặng lẽ sống. Ngày nào còn sống thì ngày ấy còn yêu cuộc đời. Yêu gia đình. Yêu bạn bè. Yêu thơ. Yêu tiếng hát. Yêu cả những điều rất nhỏ mà nhiều người vô tình đi ngang qua.

Ngày nhỏ, con từng nghĩ người mạnh mẽ là người không biết gục ngã. Lớn lên rồi, con mới hiểu. Người mạnh mẽ là người biết rất rõ nỗi đau của mình... mà vẫn chọn mỉm cười để người khác được bình yên. Đó là bài học lớn nhất con nhận được từ bố. Không phải qua một lời dạy. Mà qua cả một đời người.

Con vẫn luôn nghĩ, người thân là điều số phận mang đến từ khi ta cất tiếng khóc đầu tiên. Sau này con mới hiểu. Có những người bước vào cuộc đời ta muộn hơn. Không cùng ta lớn lên. Nhưng đủ để trở thành gia đình. Đủ để ta kính yêu như một người cha.

Cảm ơn bố. Không phải vì bố đã cho con một cuộc đời. Mà vì bố đã dạy con cách sống xứng đáng với cuộc đời mình. Con hiểu rằng con người có thể không thắng được bệnh tật. Nhưng nhất định không để bệnh tật lấy mất phẩm giá. Có thể không giữ mãi tuổi trẻ. Nhưng vẫn giữ được lòng nhân hậu. Và sau tất cả những gì thời gian lấy đi... Vẫn còn giữ được tình yêu cuộc sống.

Rồi sẽ có một ngày, tiếng hát nào cũng lặng. Chiếc micro nào rồi cũng được đặt xuống. Đó là quy luật của thời gian. Nhưng có những điều không bao giờ khép lại. Đó là cách một con người đã sống.

Mai này, mỗi lần nghe “Rặng Trâm Bầu”, có lẽ con sẽ không còn nghĩ nhiều đến giai điệu. Con sẽ nhớ một buổi chiều rất yên ở căn nhà nhỏ Yết Kiêu. Một người cha tóc đã bạc. Lặng lẽ cầm chiếc micro. Khẽ chỉnh lại tư thế đứng. Mỉm cười. Rồi cất tiếng hát. Khoảnh khắc ấy, với nhiều người chỉ là một bài hát. Còn với con... Đó là cả một cuộc đời.

Đến hôm nay, con mới thật sự hiểu. Điều làm nên giá trị của một con người không phải là họ đã đi được bao xa. Mà là sau tất cả những gì cuộc đời đã lấy đi... họ vẫn còn giữ lại được điều gì. Bố đã giữ lại được tiếng hát. Giữ lại được nụ cười. Giữ lại được lòng nhân hậu. Và hơn tất cả, giữ lại được sự bình yên trong trái tim những người yêu thương bố.

Với con, bố sẽ mãi là Rặng Trâm Bầu.

Không rực rỡ. Không ồn ào.

Chỉ lặng lẽ cắm rễ thật sâu vào cuộc đời.

Để dẫu bao mùa giông bão đi qua,

mỗi khi ngoảnh lại,

con vẫn biết... mình còn một bóng cây để trở về.

Con của bố

Đặng Đức Quang

Hà Nội, ngày 13 tháng 7 năm 2026


ĐỂ LẠI CHO ĐỜI

 


Để Lại Cho Đời

Bụi phấn còn vương tay áo gầy,
Bao mùa tóc bạc lẫn cùng mây.
Một hàng chữ cũ còn thơm mực,
Chở hết thanh xuân vượt tháng ngày.

Có buổi trăng nghiêng xuống mép bàn,
Trang thơ còn mở giữa không gian.
Mực vừa kịp ráo trên trang giấy,
Nối những bờ vui dẫu muộn màng.

Đai cũ sờn theo những tháng năm,
Mồ hôi lặng thấm đến âm thầm.
Điều còn giữ được sau giông gió,
Chẳng ước hơn người, chỉ giữ tâm.

Đôi giày mòn gót qua trăm miền,
Dấu bụi còn vương mấy cửa biên.
Đi hết non cao rồi mới biết,
Lòng người mới rộng tựa trời riêng.

Có cuộc tương phùng như gió thoảng,
Có người chỉ gặp một tuần trà.
Ấy mà còn ấm qua năm tháng,
Hơn vạn lời trao giữa phồn hoa.

Đèn vẫn vàng lên mỗi sớm mai,
Một trang sách cũ mở tương lai.
Có người lặng lẽ gieo hạt nắng,
Chẳng đợi mùa sang, vẫn miệt mài.

Đời chẳng cần vang một tiếng tăm,
Chỉ mong giữ được lửa âm thầm.
Mỗi ngày tử tế thêm đôi chút,
Đủ thắp niềm tin giữa cõi phàm.

Mai này tóc trắng pha sương gió,
Bước cũ rồi tan cuối dặm trường.
Xin gửi nhân gian vài hạt nắng,
Nở thành hoa ở những con đường.

Nếu một mai ai nhắc tên mình,
Xin đừng kể những cuộc đăng trình.
Chỉ cần nhớ có người năm ấy,
Sống trọn đời với một chữ Tình.

Yên Mỹ, ngày 12.7.2026

Quang Đặng

 


Mưa Qua Hai Mái Nhà

 



Có những cơn mưa chỉ làm ướt mặt đường. Nhưng cũng có những cơn mưa đi qua năm tháng mà vẫn ngân mãi trong ký ức.

 

Mưa chẳng biết thế nào là gần hay xa. Nó cứ thế rơi trên mái ngói cũ, trên con đường quen, rồi đi qua hai khoảng trời cách nhau ngàn dặm. Chỉ trái tim con người mới tự đo được những khoảng cách không nằm ở chiều dài địa lý, mà ở những buổi chiều vắng một bóng hình đợi cửa.

 

“Mưa Qua Hai Mái Nhà” không kể một câu chuyện tình có mở đầu hay kết thúc. Bài thơ chỉ lặng lẽ giữ lại vài thước phim bình dị: một khoảng trống chờ đợi, một vệt nước mờ trên kính, một đôi dép lặng kề bên nhau dưới mái hiên sau những ngày dài lưu lạc. Đi qua giông bão của đời người, ta mới hiểu điều xa xỉ nhất không phải một phép màu làm thay đổi số phận, mà chỉ là một mái hiên còn sáng đèn và một hơi ấm đợi mình sau cánh cửa.

 

Xin mời bạn cùng bước vào cơn mưa ấy — để thấy đêm dẫu dài, cũng có thể ngắn lại chỉ bằng một chén trà ấm.


Mưa Qua Hai Mái Nhà

 

Đêm buông mưa phủ trắng hàng cây,

Hiên vắng đèn chao vũng nước đầy.

Trà chín hương còn vương khói mỏng,

Ghế quay về phía khoảng không này.

 

Kim đồng hồ gõ từng canh vắng,

Tiếng nhỏ đi qua mấy bức tường.

Ngỡ có chân người vừa ghé cửa,

Mở rồi... chỉ thấy một màn sương.

 

Phương ấy giờ đây đèn cũng sáng,

Có người lặng lẽ đứng bên hiên.

Bàn tay áp nhẹ lên ô kính,

Vệt nước trôi dài chẳng gọi tên.

 

Mưa cứ đi qua hai mái nhà,

Rơi lên ngói cũ, ngõ quen xa.

Rơi lên vai kẻ vừa khép cửa,

Như thể chưa từng có cách xa.

 

Mưa chẳng hỏi ai còn đợi ai,

Cũng không phân biệt dặm đường dài.

Chỉ mang một tiếng rơi đều đặn,

Khâu kín đêm buồn giữa tháng ngày.

 

Qua mấy mùa mưa bạc mái đầu,

Anh thôi mong phép lạ nhiệm mầu.

Chỉ mong mỗi buổi chiều về muộn,

Có tiếng chân quen đứng đợi nhau.

 

Đôi dép nằm yên đợi một người,

Như bao lưu lạc đã qua rồi.

Chén trà vừa đủ sau cách biệt,

Khói mỏng bay lên ấm một đời.

 

Rồi sẽ một đêm mưa vẫn đổ,

Mùi đất sau vườn chẳng đổi thay.

Em khẽ đưa tay khép cửa sổ,

Giữ phần gió lạnh ở ngoài này.

 

Tiếng mưa còn ở ngoài hiên vắng,

Đèn vẫn vàng nguyên giữa mái nhà.

Anh quay nhìn phía người ngồi cạnh,

Đêm bỗng ngắn như một chén trà.

 

Mai này tóc trắng theo năm tháng,

Mưa vẫn tìm về lối cũ xưa.

Chỉ mong mỗi độ trời nghiêng nước,

Còn một người chờ dưới mái mưa.


Yên Mỹ, đêm 12.7.2026

        



TRÀ CHIỀU ĐỐI THOẠI

  Phố xá vẫn tất bật ngoài ô cửa. Chỉ vài dòng tin nhắn qua điện thoại cũng đủ bày ra một chén trà chưa từng đặt trên bàn, và rót đầy một cu...