Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2026

DÒNG SÔNG KHÔNG ĐÓNG BĂNG

 


DÒNG SÔNG KHÔNG ĐÓNG BĂNG

(Kính tặng Aleksandr Pushkin – Mặt trời thi ca Nga)

 

Trăm năm rồi, tuyết trắng cứ rơi,

Phủ dọc thảo nguyên, xóa mờ dấu ngựa.

Mùa đông nước Nga ôm ghì đốm lửa,

Của một linh hồn kiêu hãnh khôn nguôi.

 

Nơi quảng trường xưa, sương lạnh buốt môi,

Phát súng định mệnh nhuốm hồng tuyết giá.

Người thi sĩ ngã xuống lòng đất mẹ,

Nhưng vần thơ tự do đâu dễ dập vùi!

 

Ôi Puskin! Khúc hát của muôn đời,

Ông vẫn còn đây, như dòng Volga vĩ đại.

Băng có thể dày, mùa đông có thể dài mãi,

Nhưng sóng ngầm bờ ngực chẳng ngừng trôi.

 

Từ đất Nga xa, tiếng vọng tới chân trời,

Vượt muôn trùng dương, chạm lòng nhân thế.

Trang sách mở ra, những tâm hồn lữ thứ,

Bỗng tìm thấy nhau qua ngôn ngữ tình yêu.

 

Dẫu khác màu da, khác những buổi chiều,

Triệu con tim vẫn chung niềm bâng khuâng ấy.

Thơ ông là lửa, đốt lòng người thức dậy,

Giữa thế gian này, xanh ngắt một màu thơ...

 

(Quang Đặng – HĐ, 18.05.2026)


KHÚC CA THUẬN HÒA

 


KHÚC CA THUẬN HÒA

 

Hạt sương gửi chút vô thường,

Nhân sinh rộng lớn, khiêm nhường tự tâm.

Lặng im như đất lặng thầm,

Làm nhiều nói ít, nuôi mầm thiện giao.

Đường trần dẫu lắm gian lao,

Mệt thì buông xuống, đón chào bình minh.

 

Nhìn đời bằng mắt thân tình,

Giận hờn dập tắt, giữ mình thanh cao.

Người chê ta ngẫm thế nào,

Người khen ta tự soi vào tâm gương.

Trần gian trọn nghĩa yêu thương,

Trăm năm bia đá còn vương lòng người.

 

Nước nguồn nghĩa mẹ khôn nguôi,

Công cha dưỡng dục biển trời bao la.

Gia đình một mái nhà hoa,

Chung lưng đấu cật, mặn mà sớt chia.

Bạc tiền như gió thoảng kia,

Nghèo sang chẳng bận, miễn là thảnh thơi.

 

Con là lộc biển hoa trời,

Thuận chồng thuận vợ đời đời ấm êm.

Đồng lòng tát cạn ngày đêm,

Biển Đông sóng lặng càng thêm vững lòng.

 

Sống trong tình nghĩa mênh mông,

Anh em ruột thịt, bạn lòng kề vai.

Khúc ca nhắn gửi sớm mai,

Thuận hòa một dạ, tương lai sáng ngời!

 

(Quang Đặng – Lặng ngắm bình yên 2026)


BÌNH YÊN BÊN ANH

 


BÌNH YÊN BÊN ANH

 

Bão giông xin cứ để ngoài,

Lòng anh chỉ một, chẳng phai chẳng rời.

Thương em thương suốt cuộc đời,

Nghi ngờ, lo sợ... xin vơi trong lòng.

 

Trần gian dẫu lắm đục trong,

Tim anh duy nhất chỉ mong bên người.

Vợ là tất cả em ơi,

Trăm năm nguyện ước không rời xa nhau.

 

(Quang Đặng - Bình yên nhé! 17.05.2026)


MẬT ĐỘ TÌNH YÊU

 





MẬT ĐỘ TÌNH YÊU

 

Khoảng không nhỏ đã nén đầy hơi thở,

Một phân ly cũng chật đến khôn cùng.

Mật độ ấy vừa khít cho hai đứa,

Kẻ ngoài rìa xin chớ bước vào chung.

 

Chén trà đượm bởi lượng hương vừa đủ,

Thêm giọt thừa … sắc nước chuyển chênh chao.

Tình phân lượng bằng ánh nhìn bện chặt,

Thêm một người, xê dịch cõi thanh cao.

 

Trang giấy mỏng đã khít khao nét chữ,

Chỉ tên anh liền mạch với tên em.

Một bóng lẻ nếu vô tình trú ngụ,

Sẽ làm nhòa, làm loãng dấu môi êm.

 

Cứ nén chặt khoảng trời riêng tuyệt đối,

Trăm năm dòng không một hạt bụi rơi.

Khi mật độ đã kết tinh thành đá,

Bớt một ly... là mất cả trùng khơi!

 

Quang Đặng

(Định mức: Hai người - Lập tại phòng trà 2026)


THU DUYÊN SÔNG HÀN

 




THU DUYÊN SÔNG HÀN

 

Sông Hàn giấu sóng vào đêm,

Gió gom sắc lá trải êm mạn thuyền.

Vàng rơi cứ ngỡ trạng nguyên,

Mùa đi bỏ lại chút duyên bên bờ.

 

Người về dệt nốt vần thơ,

Nhặt từng giọt nguyệt xa mờ cuối sông.

Heo may chớm lạnh bên dòng,

Thuyền neo bến vắng cho lòng quạnh hiu.

 

Viễn phương mây phủ bóng chiều,

Nước trôi còn vọng bao điều nhớ thương.

Cội già dẫu trải phong sương,

Lòng thu vẫn vẹn con đường thủy chung.

 

(Quang Đặng – Bên dòng sông Hàn 2026)


SỒI XƯA, PHONG CŨ...

 



SỒI XƯA, PHONG CŨ...

 

Hạ sang, Úc nắng hanh vàng,

Phong xanh rợp bóng, rỡ ràng lối đi.

Trời nam một thuở xuân thì,

Ve không gióng giả, thầm thì gió bay.

 

Thu về, nhuộm đỏ hàng cây,

Lá phong rực lửa gửi đầy nhớ thương.

Mờ sương góc phố khai trường,

Nửa phương viễn xứ, dặm đường trải phong.

 

Đông sang, xứ Anh nhòa sương,

Cội sồi cổ thụ, vấn vương đứng chờ.

Tuyết rơi xóa dấu chân mờ,

Lá khô xào xạc, ngẩn ngơ lối về.

 

Xuân sang, lộc biếc tràn trề,

Chồi non thắp nến xua tê tái lòng.

Cội sồi, hàng phong ngóng trông,

Giờ đây khép lại một vòng gian truân.

 

Giã từ hai nửa thanh xuân,

Hành trang gói trọn, bàn chân quay về.

Sồi xưa, phong cũ sơn khê,

Mà trong tâm tưởng, lối về vẫn thương.

 

(Quang Đặng – Viết cho hai nửa thanh xuân, 2026)


KÝ ỨC LÁ PHONG

 



KÝ ỨC LÁ PHONG

 

Sương lạnh trời Anh nhuộm đỏ phong,

Một mình lặng lẽ giữa tầng không.

Mấy mùa tuyết giá bền gan sắt,

Nửa kiếp tha hương vẹn tấm lòng.

 

Sách cuốn đèn khuya tìm chữ đạo,

Xe đỏ ngược xuôi thỏa hoài mong.

Mỉm cười buông bỏ nhường xuân mới,

Hồn gửi trời Tây, dạ hướng Đông.

 

(Quang Đặng – Chiếc lá trời Âu, 17.05.2026)


Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2026

Vô Thường Qua Hiên Mưa

 



Vô Thường Qua Hiên Mưa

 

Trời đang thả nắng ngủ quên,

Bỗng đâu mây xám gọi tên mưa rào.

Gió chào chưa kịp xôn xao,

Lá vàng đã cuống quýt nhào xuống sân.

 

Trời xanh đôi lúc xoay vần,

Đang vui chuyển lạnh, chẳng cần báo ai.

Hạt đầu gieo nốt nhạc dài,

Hạt sau xối xả vuốt hoài chẳng ngơi.

 

Đường trơn níu bước chân người,

Gót hài lem lấm, nụ cười ngừng reo.

Má hồng thấm nước trong veo,

Bụi trần rửa sạch, cuốn theo muộn phiền.

 

Thì ra trong cảnh đảo điên,

Nước trôi một bận, lại yên lòng người.

Dưới hiên kẻ lánh đứng cười,

Nhìn người vội vã ngược xuôi tìm nhà.

 

Đời là một cuộc bôn ba,

Ai không ướt áo, sao qua được mùa?

Trách chi những chuyện hơn thua,

Gặp mưa mới quý mái hiên che đầu.

 

Người quen kẻ lạ nhìn nhau,

Cầu vồng vẽ nhạt phía sau chân trời.

Chút hơi lạnh vẫn chưa vơi,

Người về nhặt lại mảnh rời ngày xưa…


(Quang Đặng - YM, 17.05.2026)


Vệt Khói Sau Mưa

 




Vệt Khói Sau Mưa

 

Trời chưa kịp chớp hàng mi,

Mây phương đông đã kéo đi vội vàng.

Lá rơi chạm gót ngỡ ngàng,

Nắng còn ngơ ngác buông màn khói xa.

 

Hạt đầu gieo xuống lơ thơ,

Hạt sau trở giọng, đàn tơ đứt rời.

Ướt đầm vạt áo người ơi,

Bóng người nhòe nét giữa trời xám tuôn.

 

Rửa trôi một kiếp phong sương,

Bụi đường xóa sạch, đoạn đường chưa nguôi.

Mưa ào ạt, gió liên hồi,

Cuốn theo vạt áo bên đời đơn côi.

 

Mái hiên góc phố ai cười,

Ai lao vào gió, ngược xuôi lối về.

Lòng sực tỉnh giữa sương mê,

Chạm vào khoảng trống ủ tê ngày nào.

 

Mưa tạnh rồi, có gì đâu?

Cầu vồng chẳng hẹn, qua cầu tìm sang.

Chỉ còn một cõi mênh mang,

Nhắc lòng nhặt lại mảnh vàng thuở xưa.

 

(Quang Đặng – Chiều lặng ven sông, 2026)


HỒN XƯA GIỮ TRỌN

 



HỒN XƯA GIỮ TRỌN

(Mừng sinh nhật anh Trần Văn Quang)

 

Tháng Năm mười sáu nắng bừng soi,

Tuổi mới nghênh xuân rộn tiếng cười.

Trần thế bao dung, ngời mắt sáng,

Văn phong, đức độ, Quang rạng ngời.

 

Cổ vật ôm lòng, lưu dấu tích,

Đồ xưa chọn lối, giữ nét thời.

Sức khỏe dồi dào, vui vạn thuở,

Trọn kiếp đam mê, chẳng đổi dời!

 

(Quang Đặng – HUBT, 16.05.2026)


DÒNG SÔNG KHÔNG ĐÓNG BĂNG

  DÒNG SÔNG KHÔNG ĐÓNG BĂNG (Kính tặng Aleksandr Pushkin – Mặt trời thi ca Nga)   Trăm năm rồi, tuyết trắng cứ rơi, Phủ dọc thảo ngu...