Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2026

Vá Đêm

 



Vá Đêm

Đèn dầu thấp một vành soi,
Đêm nghiêng một mép cho mồi đường kim.
Khói lên lặng đến nỗi im,
Như nghe gió lạnh đi tìm vết may.

Mũi kim thức suốt canh dài,
Chỉ khâu vạt áo, chẳng hay khâu đời.
Giọt dầu cạn xuống không lời,
Đêm vừa khép lại một nơi gió lùa.

Đứa con ôm giấc ngủ trưa,
Trong mơ còn ngỡ tiếng mưa ngoài thềm.
Nào hay lưng mẹ cúi mềm,
Đang khâu cho kín một miền tối tăm.

Bấc đèn ngắn lại âm thầm,
Lửa không nói, chỉ đỏ dần bàn tay.
Mỗi lần đầu chỉ xâu ngay,
Là thêm một mảnh đêm gầy được nguyên.

Chiếc áo gấp cạnh cửa hiên,
Vết khâu còn ấm mùi rơm mái nghèo.
Sớm mai người bước qua đèo,
Mang theo cả một ánh đèn sau lưng.

Năm tháng rách tự bao lần,
Đầu kim vẫn lựa chỗ cần để qua.
Đâu riêng vá tấm áo già,
Mà khâu những chỗ đời xa với đời.

Đầu kim vừa chạm một thời,
Một trời ký ức bỗng ngồi rất yên.
Nghe như trong sợi chỉ mềm,
Có bàn tay cũ đi tìm bàn tay.

Tóc người bạc phía heo may,
Bấc đèn ngắn lại từng ngày lặng thinh.
Đặt kim xuống nhẹ như mình,
Sợ làm thức giấc bóng hình năm xưa.

Đứa con ngồi cạnh bếp trưa,
Mắt còn in ánh đèn khuya hôm nào.
Chiếc kim nép dưới hiên thềm,
Ngoài hiên... còn một mảnh đêm chưa lành.

Yên Mỹ, ngày 1.8.2026

Quang Đặng 


Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2026

ĐƯỜNG VỀ CÒN ĐÓ

 



Có những con đường không nằm trên bản đồ, mà nằm trong ký ức. Đi hết bao dâu bể của đời người, ta mới nhận ra nơi mình muốn trở về không chỉ là một miền đất, mà là mùi khói bếp, bờ bãi, cỏ may, hoa cải và những điều bình dị đã âm thầm nuôi lớn tâm hồn. Với tôi, văn chương của Nguyễn Quang Thiều luôn mang vẻ đẹp ấy: lặng lẽ gìn giữ ký ức làng quê và đánh thức những rung động sâu kín của con người. Đường về còn đó được viết như một lời tri ân gửi tới nhà thơ – nhà văn Nguyễn Quang Thiều, với niềm tin rằng dẫu cuộc đời có nhiều khúc quanh, con đường trở về với cội nguồn, với những điều làm nên giá trị của văn chương và của con người vẫn luôn còn đó.


ĐƯỜNG VỀ CÒN ĐÓ

Cuối đông cải đã thành dưa,
Mà hương đồng vẫn như vừa hôm qua.
Một người gánh gió đi xa,
Mang theo bờ bãi quê nhà trong sương.

Ngọn đèn ủ lửa đêm trường,
Soi bao phận mỏng giữa đường gió mưa.
Tiếng chim gọi phía hiên xưa,
Chiều nghiêng xuống bãi, khói thưa ven bờ.

Có khi gió quật mạn đò,
Có khi nước khoét chân bờ cỏ thưa.
Đất im giữ dấu ngày xưa,
Cỏ may còn vướng một mùa nhớ nhau.

Hoa cải vẫn nở cuối mùa,
Vàng như chưa vướng nắng mưa cõi người.
Khói chiều bảng lảng cuối trời,
Bãi ngô lặng ủ phù sa ven bờ.

Lối đời dẫu lắm bụi mờ,
Quê xưa vẫn mở lối chờ cỏ cây.
Mỗi trang giấy mỏng trên tay,
Neo vào bến cũ, còn đầy hồn quê.

Khói lam thức phía chân đê,
Người chưa ngoảnh lại... hương quê đã về.

Yên Mỹ - 1.8.2026

Quang Đặng


LƯƠNG BAY CUỐI TRỜI

 


LƯƠNG BAY CUỐI TRỜI

Mười một rồi, lương đâu anh?
Hay là lương đã bay quanh cuối trời?

Tháng nào cũng hứa thế thôi:
Đầu nghe rất thật, cuối rồi… về không.

Anh em đứng đợi mỏi trông,
Làm thì vẫn đủ, lương không thấy về.

Quang Đặng - HL

 


Thứ Năm, 30 tháng 7, 2026

Ở LẠI

 




            Ở LẠI

        (Nhân kỷ niệm 30 năm HUBT)

 

Tấm thẻ nằm im trong ngăn ví,
Màu hình đã nhạt, mắt còn trong.
Bàn tay chạm phải chiều năm ấy,
Ve bỗng ngân đầy một khoảng không.

Ô cửa nghiêng theo giờ tan học,
Trang vở lưu nguyên nét mực đầu.
Gió lật qua phần chưa kịp chép,
Tên người vừa gọi đã thân nhau.

Ghế đá hằn bao mùa nắng xuống,
Bằng lăng gieo tím dọc hành lang.
Chuyện lớp theo hoa rơi khuất ngõ,
Tiếng cười năm ấy vẫn còn vang.

Giáo trình chi chít những đường mực,
Bao chữ hôm nào mới sáng lời.
Ngày ấy chỉ mong ghi khỏi sót,
Năm tháng đem ra giảng giữa đời.

Quán nước đầu ngõ vương hơi ấm,
Chén trà chia nửa buổi tan trường.
Một câu không hẹn thành duyên bạn,
Theo bước chân qua mấy dặm đường.

Cây cầu nối nhịp qua đôi bến,
Dòng xe chia lối giữa tầng không.
Mỗi đứa mang theo trang giấy trắng,
Viết đời mình giữa cõi mênh mông.

Cây phượng đứng bao mùa hoa lửa,
Hành lang còn vọng bước thư sinh.
Ve ngân trên vòm cây tháng sáu,
Nghe ai vừa gọi phía sau mình.

Giữa phố bỗng nhường ai một bước,
Bàn tay chạm ví lúc trời mưa.
Tấm thẻ nằm im như thuở trước,
Mở ra, ve gọi suốt ngày xưa.

YM – Cuối hạ 2026


GIA PHONG

 




GIA PHONG


Nghĩa vợ tình chồng tựa ngọc son,
Hai con nối mạch nếp gia môn.
Hương lành kết trái thành gia phúc,
Để tiếng mai sau mãi vẫn còn.


QĐ - 31.7.2026



 



HỘI NGỘ TÌNH THÂN

 



 

HỘI NGỘ TÌNH THÂN

 

Sân còn một vạt nắng nghiêng,
Bao người trở gót như miền đã quen.
Không ai gọi đúng tên em,
Mà nghe tiếng dạ êm đềm tuổi thơ.

Chiếc hiên còn đợi cơn mưa,
Hàng cau còn giữ gió xưa cuối vườn.
Có người đi hết dặm đường,
Về đây bỗng nói như thường hôm qua.

Ấm trà chưa kịp rót ra,
Tiếng cười đã đến trước làn khói bay.
Một vòng tay nối một tay,
Không cần nhắc chuyện tháng ngày cách xa.

Chiều nghiêng xuống giữa sân nhà,
Hoa không giữ khách, chỉ là hương thôi.
Mai này năm tháng đầy vơi,
Riêng sân ở lại... thành nơi để về.

Yên Mỹ - 31.7.2026

Quang Đặng

 

 


ĐẤT NỞ MÙA XANH

 



ĐẤT NỞ MÙA XANH

Có người gửi tuổi vào lòng đất,
Để gió về mang sắc lúa non.
Một vệt phù sa còn lặng chảy,
Nuôi đầy bóng mát đến vuông tròn.

Dòng sông không nhớ tên người cũ,
Chỉ nhớ mùa cây biết trổ cành.
Đất lặng nghìn năm không một tiếng,
Mỗi xuân lại nở một màu xanh.

Đêm nghiêng ngọn đèn lên trang giấy,
Mực chạm âm thầm tới tháng năm.
Có hạt nằm im trong bóng tối,
Chờ ngày rễ nhỏ chạm mưa ngầm.

Một nhịp cầu cong qua bến vắng,
Nối hai bờ chẳng nói điều chi.
Chỉ nước lững lờ ôm bóng núi,
Mà trời rộng đến tận lòng người.

Mai có đi qua ngàn gió lạ,
Xin mang theo một hạt quê nhà.
Biết đâu giữa một miền xa lắc,
Lại mọc thêm mùa lúa đơm hoa.

Nếu hóa chiếc lá trên cành cũ,
Xin rơi thành đất dưới chân người.
Sang xuân, ai bước qua không biết,
Chỉ thấy mầm xanh nhú giữa đời.

Yên Mỹ, ngày 30.7.2026

Quang Đặng

 


NẮNG VÀNG NHÀ A

 



NẮNG VÀNG NHÀ A

 

Nắng vàng rót kín Nhà A,
Tiếng cười khâu những tháng ngày đắm say.

Bốn mươi độ nắng đổ đầy,
Mồ hôi lấp lánh như bầy sao rơi.

Váy hoa chạm gió chơi vơi,
Mỗi vòng xoay nở một trời thanh xuân.

Hành lang níu những bước chân,
Nửa phần cơm sẻ hóa gần yêu thương.

Ống kính lặng giữ vấn vương,
Gom bao ánh mắt còn vương nắng vàng.

Dẫu chưa chạm đỉnh vinh quang,
Sắc cờ vẫn thắm, niềm tin vẫn hồng.

Mai này đèn sáng mênh mông,
Mỗi người một cánh chim hồng bay xa.

Riêng còn một góc Nhà A,
Nắng hong ký ức như là hôm qua.

Thanh xuân chẳng ở lời ca,
Mà trong ánh mắt chan hòa yêu thương.

Mai này ngoảnh lại con đường,
Nắng vàng vẫn ở — như thường — trong tim.

 

(Quang Đặng – YM, 10.06.2026)


SẮC XUÂN TRÊN ĐỒNG QUÊ

 



SẮC XUÂN TRÊN ĐỒNG QUÊ

Thơ THUẬN NGHỊCH ĐỘC

 

Đọc xuôi

Vàng vàng nắng én cánh nghiêng chao

Phơi phới bay bay bướm lượn chao

Làng xóm đẹp mây trời tím biếc

Bãi đồng xanh sóng cuộn ào ào

Giàn cà chín đỏ hồng hồng sắc

Ruộng cải hoa vàng ánh ánh sao

Ngàn gió lộng quê hương ấm nắng

Tràn say sắc thắm cảnh dâng trào

 

Đọc ngược (Từ dưới lên)

Trào dâng cảnh thắm sắc say tràn

Nắng ấm hương quê lộng gió ngàn

Sao ánh ánh vàng hoa cải ruộng

Sắc hồng hồng đỏ chín cà giàn

Ào ào cuộn sóng xanh đồng bãi

Biếc tím trời mây đẹp xóm làng

Chao lượn bướm bay bay phơi phới

Chao nghiêng cánh én nắng vàng vàng

 

Xuân Kỷ Mão (1999)

Hữu Nghĩa




BÔNG MẾU!

 



BÔNG MẾU!

Vừa sang tới nước Nga,
Đã mếu như mưa sa.
Máy bay vừa hạ cánh,
Cả nhà thương vỡ òa!

Mẹ ôm con khẽ hỏi:
“Con nhớ ai nhất nào?”
Bông sụt sùi đáp nhỏ:
“Ai con cũng nhớ cả...”

Nhớ bác rồi nhớ cô,
Nhớ chú cùng nhớ thím.
Nhớ các anh các chị,
Nhớ cả đàn em xinh.

Nhớ vòng tay ấm áp,
Nhớ tiếng cười rộn vang.
Nhớ mâm cơm sum họp,
Nhớ sân nhà ríu ran.

Tin vừa về tới nhà,
Cả nhà đều xôn xao.
Ai nghe Bông mếu khóc,
Cũng thấy thương biết bao.

Có người còn cười bảo:
“Khóc ít thôi Bông à!
Năm sau còn về nữa,
Kẻo cả nhà khóc nha!”

Việt Nam là nhà nhé,
Nga chắp cánh ngày mai.
Hai quê chung một ngõ,
Một tình thân chẳng phai.

Chúc Bông luôn chăm học,
Mắt sáng tựa sao trời.
Lớn lên giàu nhân ái,
Đẹp như nụ cười tươi.

Chúc anh Vinh, chị Nga,
Bốn mùa đều nở hoa.
Gia đình luôn mạnh khỏe,
An vui khắp mái nhà.

Thành công luôn rộng mở,
Bình an mãi dài lâu.

Chia tay là rưng rưng,
Đoàn viên là tiếng cười.
“Ai con cũng nhớ cả...”
Thế là đủ... Bông ơi!

Yên Mỹ, đêm 30.7.2026

Quang Đặng


Vá Đêm

  Vá Đêm Đèn dầu thấp một vành soi, Đêm nghiêng một mép cho mồi đường kim. Khói lên lặng đến nỗi im, Như nghe gió lạnh đi tìm vết may. Mũ...