Thứ Tư, 16 tháng 9, 2026

NGHE SẦU CHOPIN

 


NGHE SẦU CHOPIN

Cảm khúc “Nỗi buồn của Chopin” Thầy Nguyễn Quảng gửi

Cung đàn nghiêng xuống một trời sầu,
Giọng Lê Dung khẽ vọng canh thâu.
Tết xứ bạch dương nhen bếp lửa,
Người xa đất Việt tìm về nhau.

Một thuở Hàn lâm neo đáy nhớ,
Tiếng hát quê nhà bắc nhịp cầu.
Thầy kể, em nghe lòng chợt lặng,
Miền xưa theo phím chạm tầng sâu.

Quang Đặng
Hà Nội, 16.09.2026


NGOẢNH SANG, MỘT MIỀN BÌNH YÊN

 

NGOẢNH SANG, MỘT MIỀN BÌNH YÊN

Phố nghiêng nắng xuống vai chiều muộn,
Gió khẽ qua hàng lá rất êm.
Một ánh nhìn qua miền tĩnh lặng,
Nghe trời chợt dịu xuống bên thềm.

Tin nhắn muộn bừng lên ô cửa,
Như đốm đèn hong ấm canh thâu.
Mưa giăng mỏng ngoài hiên lặng lẽ,
Có một người, đêm bớt thẳm sâu.

Biển mở rộng trong chiều sắp tắt,
Sóng âm thầm gọi phía xa khơi.
Hai bóng đứng yên bên mép nước,
Nghe lòng nhẹ giữa cõi chơi vơi.

Tình yêu chẳng xóa mùa giông gió,
Chỉ giữ bàn tay lúc chênh vênh.
Không hứa đường mai thôi dốc ngược,
Chỉ cùng nhau bước hết lênh đênh.

Giai điệu khép, mưa còn ngoài cửa,
Một người còn đó giữa lặng thinh.
Bình yên đâu phải trời quang hết,
Ngoảnh sang, người vẫn ở bên mình.

Quang Đặng
Hà Đông, 16.09.2026


Thứ Hai, 24 tháng 8, 2026

LẠ THÀNH THƯƠNG

 



LẠ THÀNH THƯƠNG

Cờ đỏ đầu thu rộn cổng trường,
Bạn về gặp gỡ từ muôn phương.
Trong veo ánh mắt ươm điều ước,
Rạng rỡ nụ cười ấm giảng đường.

Lời giảng thầy cô khơi ý mới,
Bạn bè cùng học, lạ thành thương.
Mai rồi mỗi bước đời chia ngả,
Ngoảnh lại một thời mãi vấn vương.

Quang Đặng

Hà Đông, 24.8.2026









LẪN VÀO TRONG THƠ

 



LẪN VÀO TRONG THƠ

Xin em đừng hỏi vì sao
Tên em anh để lẫn vào trong thơ.

Bởi em đã hóa bến bờ,
Cho anh neo đậu, đợi chờ bình yên.
Bao năm thuốc đắng triền miên,
Vai gầy vẫn giữ mái hiên, nếp nhà.

Cùng anh qua mấy phong ba,
Đêm sâu thức trắng, đường xa hóa gần.
Tháng năm lặng lẽ xoay vần,
Giọng em cất nhẹ, trong ngần trời xanh.

Hà Đông em vốn sinh thành,
Sư tử chính hiệu, mong anh quen dần.
Tầng ba giọng gắt xa gần,
Anh ngồi tầng một, mấy lần bút chao.

Đêm nằm mộng cũng lao xao,
Một phen tiếng vọng, chiêm bao giật mình.
Tỉnh rồi, thương cả tính tình,
Biết em đâu muốn trong mình nổi giông.

Cơn tan, gió lặng xuôi dòng,
Câu ca khe khẽ, nhẹ lòng đôi ta.
Lê Lai quán nhỏ ghé qua,
Bát mì khói ấm, mặn mà hôm nao.

Mai sau dẫu có ra sao,
Tên em vẫn cứ lẫn vào thơ anh.


Quang Đặng

Sau một cơn giông

Hà Đông, 24.8.2026


Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2026

THEO TIẾNG CHUÔNG TRONG MƯA

 




THEO TIẾNG CHUÔNG TRONG MƯA

Họa ý bài “Nhớ...” của Đặng Hiền – Vu Lan 2026

Chiều nay mưa rả rích ngoài hiên vắng,
Đọc thơ chị, lòng chợt dậy niềm thương.
Nắng năm ấy còn nghiêng trên bóng nước,
Mà chuông chùa như vọng từ quê hương.

Mẹ cha khuất, tình thương còn ở lại,
Trong từng ngày chị lặng lẽ đi qua.
Những nhọc nhằn lùi sâu vào năm tháng,
Để hôm nay càng thấm nghĩa mẹ cha.

Vu Lan đến, mưa giăng miền ký ức,
Gọi tuổi thơ về lại mái quê nhà.
Em chỉ biết gửi chị niềm thương ấy,
Theo tiếng chuông về bên mẹ cùng cha.

Quang Đặng

Yên Mỹ, 23.8.2026


Nhớ...

 

Tháng 7 về con lại nhớ mẹ cha

Lòng thổn thức những đêm dài quạnh vắng

Ánh mắt mẹ vẫn hiền từ lo lắng

Cha thâm trầm bên những nỗi âu lo...

 

Năm tháng rộng dài trăm nẻo quanh co

Cha đôn đáo, mẹ ngược xuôi vất vả

Cơm áo gạo tiền nắng mưa hối hả

Bàn tay người che chở trước bão giông...

 

Giờ mẹ cha nhẹ gót chốn hư không

Lòng thanh thản an vui ngàn thu nhé

Vu Lan về trên vai con thật khẽ

Đóa hồng thơm nâng bước chốn hồng trần...

 

Tiếng chuông chùa xa vẳng vang ngân...

 

Đặng Hiền

Vu Lan, 2026


Ảnh chụp vào một chiều đông, tại quê hương, 

nơi cha mẹ yên nghỉ, xã Yên Mỹ, Thanh Trì, Hà Nội.


Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2026

LỬA NGẦM

 



LỬA NGẦM

 

— Kính dâng Cha, mùa Vu Lan 2026 —


Cha vốn lặng thầm qua khó nhọc,
Đôi tay thay cả những lời yêu.
Tuổi thơ yên ấm trong che chở,
Đâu biết đôi vai gánh quá nhiều.

Mười lăm cây số dài dằng dặc,
Bàn chân cuốc bộ dặm đường xa.
Mưa dầm nắng dãi, chân không nghỉ,
Chỉ mong chiều kịp quay về nhà.

Bo bo, cơm bột — phần Cha nhận,
Gạo trắng, đậu phụ để phần con.
Đủ đầy, nếp ấy vẫn không đổi,
Tám người khôn lớn, đều vuông tròn.

Đêm nghèo hun hút bên ô cửa,
Đầu điếu thuốc hồng thức cùng Cha.
Khói mỏng quẩn quanh rồi tan hết,
Bao nỗi đắng cay chẳng nói ra.

Sau cơn tai biến, nửa người liệt,
Chẳng để bệnh tật tắt nụ cười.
Tự lăn, hơ ngải — cơn đau dịu,
Thấy đỡ, đem cách ấy giúp người.

Đến lúc chính con thành người bố,
Mới thấu đời Cha những gian lao.
Mỗi lần cúi xuống ôm con nhỏ,
Thương bờ vai đã gánh biết bao.

Con lớn rồi đi nhiều xứ lạ,
Mỗi độ về thăm, Cha thêm già.
Đến một chiều kia sân lặng ngắt,
Từ ấy hiên nhà vắng tiếng Cha.

Đêm khuya giấc ngủ còn dang dở,
Chợt nghe Cha khẽ gọi: “Con ơi!”
Choàng tỉnh, căn nhà im đến lạ,
Lửa ngầm còn ủ ấm một đời.

Yên Mỹ, 21.8.2026


Thứ Tư, 19 tháng 8, 2026

TRĂNG SỚM ĐOÀN VIÊN

 

TRĂNG SỚM ĐOÀN VIÊN

Hai chín tháng Tám đèn vàng,
Con cháu hội tụ, xốn xang mái nhà.
Ơn sâu nguồn cội ông bà,
Tình thân kết nối, đậm đà gần xa.

Nga – Vinh, Châu – Ngọc trao quà,
Đồng lòng góp sức, cả nhà chung tay.
Phượng tổng đạo diễn hăng say,
Cháu chắt múa hát, đêm này rộn vang.

Riệu – Sô cất bước rời làng,
Tây Ban Nha tới, đường sang nhớ nhà.
Cách ngăn, nghĩa vẫn mặn mà,
Trăng đoàn viên sáng toàn gia sum vầy.

 

Quang Đặng

Yên Mỹ, 24.8.2026

 


Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2026

MÙA VÀNG CÒN LẠI

 




MÙA VÀNG CÒN LẠI

— Kính dâng Mẹ, mùa Vu Lan 2026 —

Tháng Bảy mưa về ướt ngõ quê,
Hoa cau vừa rụng cạnh hàng tre.
Heo may chạm ngõ mùa thu sớm,
Một tiếng ru xưa bỗng vọng về.

Mẹ đã đi rồi, võng còn đây,
Nắng thu nghiêng xuống vạt rèm lay.
Gió qua khe cửa chiều im vắng,
Con ngỡ Mẹ về giữa bóng cây.

Một thuở đồng chiêm lấm gót chân,
Ngày theo mùa vụ, tối tảo tần.
Gánh rau qua những đêm sương lạnh,
Chắt chiu cơm áo suốt thanh xuân.

Mẹ bấm ngón chân xuống ruộng sâu,
Tay cấy mầm xanh gửi đất màu.
Tóc con đã điểm sương, mới hiểu:
Một đời Mẹ cúi để con cao.

Ngày thường lam lũ giữa xóm làng,
Đêm lên sân khấu, giọng ca vang.
Câu ca theo gió qua năm tháng,
Còn ấm trong con tựa nắng vàng.

Mẹ chẳng học nhiều chữ thánh hiền,
Mà lời Mẹ dạy giữ bình yên:
Giận ai, nên biết nhường một bước,
Đừng đem tình nghĩa đổi bạc tiền.

Tuổi xế lòng thanh, nhẹ tựa mây,
Sớm hôm chuỗi hạt ấm bàn tay.
Một câu niệm Phật chiều yên ắng,
Chuyện đời hơn thiệt cũng gió bay.

Mùa vàng qua rồi, hạt vẫn còn,
Nằm sâu trong đất đợi mầm non.
Mẹ về với đất, tình gieo lại,
Qua những mùa sau vẫn vẹn tròn.

Vu Lan chuông vọng cuối trời xa,
Con đứng lặng trong bóng chiều tà.
Chợt hiểu Mẹ đâu từng khuất hẳn –
Mẹ vẫn còn trong nếp nhà ta.

Yên Mỹ, 15.8.2026


TRĂNG QUA MIỀN ĐAU

 



TRĂNG QUA MIỀN ĐAU

Thuở ấy trăng non đậu cuối thôn,
Theo tà áo mỏng khuất hoàng hôn.
Trăng từ môi mắt vào thương nhớ,
Rồi lạnh trong tim một vết buồn.

Trăng thấm qua miền thân xác đỏ,
Hồn lìa đau đớn giữa cô đơn.
Đi tận nhân gian cùng máu lệ,
Trăng thành ánh sáng rọi linh hồn.

QĐ – 8.2026

 


NGHE SẦU CHOPIN

  NGHE SẦU CHOPIN Cảm khúc “Nỗi buồn của Chopin” Thầy Nguyễn Quảng gửi Cung đàn nghiêng xuống một trời sầu, Giọng Lê Dung khẽ vọng canh...