Thứ Hai, 23 tháng 2, 2026

TIẾNG GỌI CÒN VƯƠNG KHÓI NHANG

 

TIẾNG GỌI CÒN VƯƠNG KHÓI NHANG

Hôm qua, anh Hùng Toàn sang thắp hương cho Mẹ. Cánh cổng quen khẽ kêu khi anh đẩy vào, khoảng sân vẫn đó, hàng cây vẫn đó, chỉ có một điều anh chưa hề hay biết — Mẹ đã không còn nữa.

Vừa bước chân tới hiên nhà, anh cất tiếng gọi như bao lần trước: “Cô ơi, cô ơi…” Tiếng gọi vang lên giữa buổi chiều vắng, rơi xuống nền gạch lạnh rồi tan vào khoảng không im lìm. Không có tiếng đáp lại, không có dáng người quen thuộc từ trong nhà bước ra. Chỉ có gió khẽ lay và sự tĩnh lặng đến nao lòng.

Em ở bên lớp nghe loáng thoáng tiếng anh gọi. Âm thanh quen thuộc ấy khiến tim em thắt lại. Em biết khoảnh khắc này rồi cũng sẽ đến — khi ai đó vẫn gọi tên Mẹ bằng tất cả sự vô tư của ngày cũ. Em vội chạy sang, lòng nghẹn ứ.

Anh quay sang hỏi, giọng vẫn còn nguyên sự tự nhiên: “Cô đâu rồi em?” Câu hỏi giản dị mà như cứa vào lòng. Em không thể nói thành lời. Cổ họng nghẹn cứng, nước mắt chỉ chực trào. Em khẽ đưa tay chỉ lên bàn thờ.

Anh nhìn theo hướng tay em. Trên cao, di ảnh Mẹ lặng lẽ giữa làn khói hương cũ. Anh sững người. Mọi âm thanh như ngừng lại. Gương mặt anh tái đi, đôi môi run run rồi bất chợt bật thành tiếng nấc nghẹn. Tiếng khóc của một người vừa hay tin quá muộn, của một tiếng gọi không còn người đáp.

Em lặng lẽ châm đèn. Ngọn lửa nhỏ bùng lên, ánh sáng vàng lay động trong gian nhà trầm mặc. Anh cúi đầu, hai tay run run cầm nén nhang. Khi hương chạm lửa, mùi khói quen thuộc lan ra, vừa ấm áp vừa xót xa. Anh khẽ khàng cắm nhang lên bát hương, đôi vai vẫn còn rung theo từng nhịp thở nặng nề.

Khói hương bay lên mỏng manh, cuộn mình trong không gian tĩnh lặng. Như thể ở đâu đó, tiếng “Cô ơi…” vẫn còn vang vọng, chỉ là người nghe đã đi xa. Và trong làn khói ấy, giữa người ở lại và người đã khuất, có một sợi dây vô hình được nối lại — bằng yêu thương, bằng tiếc nuối, bằng một tiếng gọi muộn màng không bao giờ nguôi.

(Quang Đặng – Yên Mỹ, 24/2/2026)

 




Thứ Hai, 16 tháng 2, 2026

PHÚC ĐÁO NÀ SÀI

 



PHÚC ĐÁO NÀ SÀI

 

Xuân về bảng lảng triền sông,

Nà Sài rực rỡ cờ hồng tung bay.

Rượu nồng Bính Ngọ mê say,

Trao nhau lời chúc đong đầy nghĩa ân.

 

Cầu cho sức khỏe vẹn phần,

Tâm an trí sáng, muôn lần hân hoan.

Gia đình hạnh phúc nồng nàn,

Cháu con hiếu thuận, tiếng đàn reo vui.

 

Đất trời lộc biếc xanh chồi,

Mưa hòa gió thuận, núi đồi nở hoa.

Đường làng trải rộng bao la,

Ruộng nương khởi sắc, nhà nhà ấm no.

 

Việc làng nghĩa xóm cùng lo,

Chân tình son sắt, chẳng so tấc lòng.

Nà Sài vững bước thong dong,

An hòa, thịnh vượng, thỏa mong đợi chờ.

 

(Quang Đặng – Xuân Bính Ngọ 2026)

 


Thứ Ba, 3 tháng 2, 2026

Chúc Mừng Sinh Nhật Chị Thúy Hồng

 


 

Wishing Ms. Thuy Hong a birthday filled with sweetness. Like a ripened persimmon in autumn, may your life be rich in color, full of grace, and always inspiring to us all.

 

ĐÓA HỒNG TÀI SẮC

Thúy Hồng một đóa thanh tân,
Tâm hồn hòa điệu, nét xuân họa hình.
Ngôn từ kết dải mây xinh,
Tiếng Anh lưu loát, ý tình vươn xa.

Tay tiên tô điểm sơn hà,
Nét đậm nét nhạt, thăng hoa cuộc đời.
Tháng hai mồng bốn rạng ngời,
Mừng ngày sinh nhật dáng người ngọc hoa.

Hương đời lan tỏa gần xa,
Họa phẩm rực rỡ, đậm đà thanh cao.
Trẻ trung, may mắn dâng trào,
Bình an gõ cửa, phúc đào nở thêm.

Nụ cười như mật ngọt êm,
Như nhành hồng chín, sương đêm đọng tình.
Chúc cho sự nghiệp hiển vinh,
Sáng trong như ngọc, lung linh giữa đời.


(Quang Đặng – Trưa Hồ Tây, 04.02.2026)

 


Thứ Hai, 2 tháng 2, 2026

Giảng Đường Rạng Sắc Xuân

 

Giảng Đường Rạng Sắc Xuân

Bảng xanh nhuộm sắc xuân hồng,
Bụi mờ phấn trắng hóa rồng bay cao.
Nửa đời giữ nét thanh tao,
Dẫu trang giáo án nhuốm màu thời gian.

Tạm quên những phút gian nan,
Chén trà xuân ngát, xua tan nỗi sầu.
Tóc xanh chớm bụi dãi dầu,
Vẫn nghiêng bên bảng, bắc cầu chữ tâm.

Kinh – Công vang tiếng âm thầm,
Ươm mầm tri thức, nẩy mầm tương lai.
Nắng xuân đậu nhẹ trên vai,
Bạn hiền chung bước, nối dài nghĩa ân.

Đông đi để lại hương xuân,
Cờ hoa rực rỡ khắp sân trường mình.
Kinh doanh – Công nghệ tâm tình,
Vững vàng nội lực, bình minh đang chờ.

Chén xuân nâng nhẹ vần thơ,
Chúc cho trường vững, bến bờ vươn xa.
Giảng viên trẻ mãi không già,
An nhiên, hạnh phúc, mặn mà tình thân.

Dẫu cho năm tháng xoay vần,
Lòng thầy vẫn giữ trong ngần sắc xuân!

(Quang Đặng – HUBT, 03.02.2026)




Bếp Hồng Đón Xuân

 


Bếp Hồng Đón Xuân

(Kính tặng chị Lê Thịnh – Cán bộ Nhà ăn HUBT)

Cổng trường rộn rã xuân sang,
Nhà ăn ấm áp, nắng vàng thêu hoa.
Chị Thịnh đẹp nết, mặn mà,
Nụ cười tỏa rạng, thật thà mến thương.

Trí tinh, nhớ hết mọi đường,
Việc công nhanh nhẹn, khéo phương đối lời.
Dịu dàng như nước êm trôi,
Đảm đang, đằm thắm, bao người mến yêu.

Xuân này chúc chị thật nhiều:
Gia đình hạnh phúc, mọi điều bình an.
Thịnh vượng, lộc biếc, mai vàng,
Thân tâm mạnh khỏe, xuân sang rạng ngời.

Bếp hồng đỏ lửa không ngơi,
Tinh tươm, bắt mắt, điểm mười món ngon.
Dinh dưỡng, hương vị vẹn tròn,
Gói bao tâm huyết, sắt son cùng nghề.

Thầy cô đến, dạ thỏa thuê,
Lúc đi lưu luyến, muốn về lại ngay.
Bàn tay chắt vị ngất ngây,
Kinh - Công có chị, xuân này thêm tươi.

(Quang Đặng – HUBT, 3.2.2026)

 


Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2026

MỪNG SINH NHẬT CHỊ UẨN 2026

 


VƯỢNG GIA PHÚC ĐỨC

(Tặng chị Uẩn – 01/02/2026)

 

Tháng Hai mồng Một rạng bình minh,

Chị cả gương soi trọn nghĩa tình.

Sửa túi, nâng khăn tròn đạo vợ,

Chăm con, rót nước vẫn duyên xinh.

 

Vĩnh Hưng, Giao Bảo xây nền thịnh,

An, Khang, Mỹ Anh dựng nghiệp vinh.

Sáu bốn mùa xuân tâm vẫn sáng,

An nhàn, tự tại hưởng thanh bình.


(Quang Đặng - Yên Mỹ quê mình)



Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2026

MỪNG SINH NHẬT CHÁU VÂN 2026

 

NHÀ LÀ NƠI CÓ VÂN
(Mừng sinh nhật cháu Thúy Vân – 31/01/2026)

Tháng Giêng trời rót mật vàng,
Mừng sinh nhật cháu, dịu dàng sắc xuân.
Nhớ ngày hai họ quây quần,
Nối hai bờ biển, kết thân một nhà.

Lòng Paul như bản tình ca:
“Vân cười đẹp nhất” như hoa giữa đời.
Chàng Trey “chuột nhỏ” bồi hồi,
Yêu Vân mới thấy chân trời là đây.

Hôn nhân là nắng xen mây,
Hà Nội mưa đổ, vẫn đầy niềm tin.
Trey nghe bằng trái tim mình,
Vân thương cái ngốc, giữ tình thâm sâu.

Phnom Penh thơm ngát mùi dâu,
Bánh ngọt ra lò, khép dậu bình yên.
Từ “House” xây lại “Home” hiền,
Tiếng đàn buông nhịp nhân duyên diệu kỳ.

Dặm dài Indo đã đi,
Gói lòng trân quý, khắc ghi bạn đời.
Chẳng cần rực rỡ xa vời,
Chỉ cần hơi ấm, một đời có nhau.

Nghĩa tình Mẹ vẫn đậm sâu,
Sáng soi nẻo đạo, bắc cầu cháu con.
Chúc Vân tuổi mới vẹn tròn,
Giữ tâm tĩnh tại, sắt son nếp nhà.

(Quang Đặng – HN, 31.01.2026)

 


Thứ Năm, 29 tháng 1, 2026

MỪNG VĨNH HƯNG TUỔI MỚI

 


Nhân dịp sinh nhật cháu Đặng Vĩnh Hưng (Min), ông Quang xin gửi con một món quà nhỏ bằng chữ: vài vần thơ được viết từ những điều rất quen thuộc trong nhà. Là nắng tháng Giêng rơi nhẹ ngoài hiên, là tiếng con ríu rít gọi ông bà, cha mẹ, và là niềm vui lặng thầm của cả nhà khi thấy con ngày một chững chạc - ngoan hơn, giỏi hơn, và ấm áp hơn.

Min à, tuổi mới giống như một trang vở mới tinh: con viết lên đó bằng sự mạnh khỏe, chăm chỉ, lễ phép, và một trái tim biết thương người. Rồi mai này con sẽ có nhiều nơi để đến, nhiều điều để học, có lúc vui rộn ràng, cũng có lúc mệt và buồn. Những khi như vậy, con chỉ cần nhớ một điều rất giản dị: nhà mình luôn ở đây - luôn có người đợi con về ăn cơm, hỏi con một ngày thế nào, và ôm con thật chặt.

Bài thơ này là lời chúc của cả nhà dành cho con: chúc Min tuổi mới lớn lên bình an, tự tin, và luôn giữ nụ cười trong veo như hôm nay.

 

MỪNG VĨNH HƯNG TUỔI MỚI
(Tặng cháu Đặng Vĩnh Hưng)

Tháng Giêng nắng đậu hiên thềm,
Mừng ngày con đến, êm đềm gió xuân.
Vĩnh Hưng mắt biếc trong ngần,
Mang bao hiền hậu gửi dần yêu thương.

Tương lai rạng rỡ muôn phương,
Chân trời tri thức dẫn đường con đi.
Tiếng cười trong vắt nhu mì,
Nở bừng hạnh phúc, ngại gì gió sương.

Ông bà gửi trọn niềm thương,
Dìu con qua những chặng đường mênh mông.
Bố mẹ lặng lẽ trông mong,
Con bền ý chí, vững lòng vượt xa.

Tuổi thêm - mộng cũng thêm hoa,
Gia đình là bến, là nhà đợi trông.
Mai này dẫu bước ngoài sông,
Quay về vẫn thấy tuổi hồng trong nôi.


(Quang Đặng – Yên Mỹ, 29.01.2026)





Thứ Tư, 28 tháng 1, 2026

CHÚC MỪNG SINH NHẬT ANH VINH 2026

 


CHÚC MỪNG SINH NHẬT ANH VINH

Vinh hiển danh cao, rạng sắc đời,
Sinh thần rộn rã, nắng xuân rơi.
Bàn tay vun đắp bền gia đạo,
Khối óc xoay vần cuộc thế thời.

Nghĩa nặng bên Nga, tình sâu mãi,
Ơn dày với con, đức chẳng vơi.
Công thành, lòng nhẹ, tâm an lạc,
Phúc lộc đầy nhà, hưởng thảnh thơi.


(Quang Đặng – Yên Mỹ, 29.01.2026)

 





Thứ Hai, 26 tháng 1, 2026

SOI NỢ TÌNH

 


Trong chiều Tây Hồ bảng lảng khói sương, có lúc tôi chợt dừng lại – không hẳn để ngắm cảnh, mà để nghe lòng mình lắng xuống. Nghĩ kỹ mới thấy: đường đời tưởng rộng, nhưng nhiều khi một người đàn ông đi được là nhờ có một người đàn bà ở phía sau. Người ấy giữ bếp, giữ nhà, giữ cả những điều nhỏ nhặt mà bền bỉ: vị muối trong nồi, bát cơm nóng trên mâm, và phần nhọc nhằn âm thầm nhận về mình.

Tôi viết “Soi Nợ Tình” như một lời nhắc về hai chữ ân nghĩa. Tóc đã lấm tấm bụi thời gian, tôi không còn soi gương để tìm lại tuổi trẻ; tôi chỉ nhìn vào mắt, vào tóc người bạn đời – để thấy bao năm tháng đã ở lại nơi đó. Có những sợi bạc không hẳn vì tuổi, mà vì những nỗi lo âm thầm. Có những bình minh không ở ngoài trời, mà nằm trong ánh nhìn vẫn còn thương.

Lời thơ còn vụng, nhưng tôi mong nó giữ được chút mộc mạc như bát cơm nóng, và chút trong như vạt nắng sớm. Dẫu mai này rêu phong có phủ kín lối xưa, tôi chỉ mong điều còn lại trong lòng mình vẫn là một vệt ấm rất nhỏ – mang tên nghĩa tình.

SOI NỢ TÌNH

Em về nhóm lửa đêm trường,
Chắt chiu vị muối, nhuộm hường chân mây.
Bàn tay gom nhặt hao gầy,
Để đong từng bát cơm đầy thấm sương.

Thân cò lặn lội bờ mương,
Chở anh qua những nẻo đường trần gian.
Khi vui, phím rộn cung đàn,
Khi đau, em gánh ngút ngàn bão giông.

Thẳm sâu cái nghĩa vợ chồng,
Câu thơ anh viết chẳng xong nỗi mình.
Soi vào mắt, thấy bình minh,
Soi vào tóc, thấy ân tình chưa vơi.

Em là bến, cũng là khơi,
Cho anh tựa bóng, cho đời anh đi.
Dẫu mai rêu phủ xanh rì,
Vẫn xin vạt nắng khắc ghi trong lòng.


(Quang Đặng - Tây Hồ, 26.01.2026)


TIẾNG GỌI CÒN VƯƠNG KHÓI NHANG

  TIẾNG GỌI CÒN VƯƠNG KHÓI NHANG Hôm qua, anh Hùng Toàn sang thắp hương cho Mẹ. Cánh cổng quen khẽ kêu khi anh đẩy vào, khoảng sân vẫn đó,...