Thứ Năm, 12 tháng 3, 2026

VÔ ĐỀ

 



VÔ ĐỀ

Em tìm gì trong phố sớm hôm nay?
Con đường vắng, mưa bụi rơi nhè nhẹ.
Tháng Ba về trên tán bàng thật khẽ,
Nghe lòng mình bên lối cũ xôn xao...

Bóng mẹ gánh gồng góc chợ năm nao,
Ngày lặng gió, sao cồn cào thao thiết.
Trái ổi chín rụng vào niềm nuối tiếc,
Khúc ca trầm trong mắt biếc gieo neo...

Đặng Hiền
PY, 12/3/26


Thứ Tư, 11 tháng 3, 2026

Ba Mươi Năm Một Chữ An

 



Ba Mươi Năm Một Chữ An

Xuân hé cửa nắng hong thềm,
Tôi về mái cũ êm đềm gió lay.
HUBT bừng giấc giữa sớm mai,
Sân trường mở cánh tay dài đón xuân.

Đồng nghiệp ánh mắt trong ngần,
Học trò ríu rít như ngân tiếng chào.
Sau kỳ nghỉ Tết nao nao,
Tim tôi bỗng dậy xôn xao tình đời.

Phong bao đỏ thắm trao lời,
Niềm vui bừng nở một trời pháo hoa.
Tim nghe lồng ngực vỡ òa,
Một dòng ánh sáng diệu hòa trong tôi.

Rồi từ Văn Miếu xa xôi,
Chữ An mực biếc bồi hồi trao tay.
Một nét mà gió ngừng bay,
Một vòng mà sóng thôi lay đáy lòng.

An như hạt lửa mùa đông,
Ươm mầm hạnh phúc giữa dòng biến thiên.
Sau bao giông gió ưu phiền,
Chữ An đánh thức một miền bình minh.

Năm mới gọi bước chân mình,
Giữ tâm an định, giữ tình sáng trong.
Chủ động, sáng tạo, chung lòng,
Góp từng tia nắng rạng hồng muôn nơi.

Mỗi người gom một nhịp đời,
Hòa cùng nhịp lớn rạng ngời niềm tin.
Ba mươi năm vững hành trình,
Khẳng định vị thế, vươn mình tầm cao.

Chúc nhau sức khỏe dồi dào,
Bình yên hé nụ, tự hào nở hoa.
Cùng nhau vững bước vươn xa,
Viết thêm trang mới chan hòa An vui.


Quang Đặng

Ngày xuân hội ngộ - HUBT, 2.3.2026


 


Chữ An

 


Chữ An

Nền xuân đỏ thắm chữ An,
Bút nghiên gói trọn bình an một đời.
An vun mái ấm thảnh thơi,
Đơm câu sum họp, trao lời yêu thương.

Chúc Vân Quang vững con đường,
Tâm bền như núi, dặm trường hanh thông.
Gia đình hạnh phúc ấm nồng,
Trong ngoài thuận thảo, gia phong vững bền.

Giữ An từ gốc thiện hiền,
Để xuân ở mãi trong miền vĩnh an.


(Quang Đặng – HUBT, 02.03.2026)

 


HIÊN ĐỜI

 


HIÊN ĐỜI

Sớm khuya lặng tiếng thở than,
Vai gầy gánh cả dặm ngàn gió sương.
Lòng riêng một dải đoạn trường,
Nỗi riêng chỉ biết xót thương một mình.

Lụa là chưa ấm thân hình,
Vừa trao tay áo, đã dành tặng nhau.
Cỗ ngon bày biện trước sau,
Vui chưa trọn cuộc, nhạt màu men say.

Tiền không làm, vung quá tay,
Lời khuyên chưa dứt, tình đầy hóa xa.
Giận hờn trút xuống mái nhà,
Ba người chung ở, lệ sa một mình.

Cha gom cần kiệm làm tin,
Dạy con giữ nếp, tự mình soi gương.
Thân đau nén giữa dặm đường,
Khớp chân ghìm bước, nẻo phương mờ dần.

Ngược xuôi giáo án tảo tần,
Đêm về đối bóng, phân trần cùng ai?
Tiếng than rút ruột canh dài,
Nợ không dây buộc, mệt nhoài cưu mang.

Càng thương, càng thấy bẽ bàng,
Mong người vững bước, mình càng đơn côi.
Cho đi là nợ luân hồi,
Ước chi mây trắng cuốn trôi muộn phiền.

Sóng dừng, lòng mới bình yên,
Bụi trần gột rửa, nối liền an nhiên.
Khép canh dài dưới mái hiên,
Giữ tâm thế sạch, cửa thiền thênh thang.


(Quang Đặng - Đêm lặng, 11.3.2026)

 


Thứ Ba, 10 tháng 3, 2026

RỘN RÀNG HỘI LÀNG YÊN MỸ

 



RỘN RÀNG HỘI LÀNG YÊN MỸ


Tháng Giêng gió lộng triền đê,
Giục người Yên Mỹ tìm về quê ta.
Sân đình rợp bóng cờ hoa,
Trống chiêng nhộn nhịp, lời ca ngọt ngào.

Sông Hồng sóng vỗ rì rào,
Phù sa bồi đắp dâng cao nghĩa tình.
Đường làng thoáng đãng tươi xinh,
Người xa vạn dặm soi mình bến quê.

Bàn cờ thế, hội vật mê,
Nếp thơm hương tỏa lối về nồng say.
Lơ khơ, tam cúc sum vầy,
Tuổi thơ bỗng thức giữa ngày hội xuân.

Ngược dòng nhớ thuở gian truân,
Áo tơi vai lệch, tảo tần sớm trưa.
Lưng còng dãi nắng dầm mưa,
Bùn sâu bấm gót, muối dưa qua ngày.

Từ khi cách mạng dựng xây,
Kết đoàn chung sức đổi thay xóm làng.
Gạo nuôi tiền tuyến vẻ vang,
Kháng chiến bền chí, vững vàng tiến lên.

Hòa bình vun đắp móng nền,
Ngõ thôn mở rộng, mái thềm khang trang.
Đồng xanh lúa trổ rộ vàng,
Hương thơm ngan ngát theo làn gió đưa.

Khói trầm quyện bóng đình xưa,
Nén nhang thành kính phụng thờ tổ tiên.
Cầu cho Yên Mỹ bình yên,
Muôn đời con cháu giữ nền thanh cao.

Mai này dù ở nơi nao,
Hội làng vẫy gọi, xôn xao tìm về.


(Quang Đặng – YM, 10.3.2026)


Thứ Hai, 9 tháng 3, 2026

KHÁT VỌNG CHÂN TRỜI MỚI

 


KHÁT VỌNG CHÂN TRỜI MỚI

Nhị Hà lặng chảy đầy vơi,
Ba mươi năm ấy rực trời sắc hoa.
Giảng đường ánh sáng chan hòa,
Bụi phấn nhuộm tóc 
hóa ra phép màu.

Anh Ngữ giữ vững nhịp cầu,
Từ trang giáo án đượm sâu nghĩa tình.
Thầy cô thắp lửa bình minh,
Gieo mầm khát vọng, lung linh sao trời.

Bên cửa lớp nắng hồng rơi,
Nâng bước chân nhỏ giữa đời mênh mang.
Cánh buồm Kinh tế vững vàng,
Con tàu Công nghệ sẵn sàng ra khơi.

Sương giăng dẫu phủ nẻo đời,
Tiếng Anh thắp lối chân trời viễn phương.
Trao em đôi cánh kiên cường,
Bay qua biên giới, mở đường năm châu.

Vững tay chèo lái mai sau,
Tư duy khai phóng bắc cầu ước mơ.
HUBT – hoài bão, bến chờ,
Đưa thuyền tri thức chạm bờ vinh quang.


(Quang Đặng – HUBT, 11.3.2026)


ĐÀN BÀ

 


ĐÀN BÀ

Đàn bà nào ở đâu xa,
Chính là mẹ… chính là bà… là em.
Thân như hạt lúa ngoài thềm,
Ba chìm bảy nổi vẫn mềm lòng son.

Dẫu đời sóng vỗ hao mòn,
Gió giông vẫn giữ vuông tròn thủy chung.
Nết na, đức hạnh, bao dung,
Cho đời thêm nghĩa, cho lòng thêm thương.

Thân gầy gánh cả gió sương,
Rút lòng nuôi lớn yêu thương tháng ngày.
Ầu ơ… bùn đất bàn tay,
Ươm mầm hạnh phúc đong đầy mái tranh.

Họ như câu hát ngọt lành,
Thấm vào tận cõi tâm tình bao la.
Chẳng cầu nhung lụa, gấm hoa,
Chỉ gieo ấm áp hiên nhà đơn sơ.

Đàn bà… muôn thuở là thơ,
Nói không mà để thẫn thờ người dưng.
Bếp hồng lửa ấm rưng rưng,
Giữ cho cuộc sống nở bừng sắc xuân.


(Quang Đặng - TH, 9.3.2026)

 


LINH KHÍ THÁNG BA


LINH KHÍ THÁNG BA

Tháng Ba nắng rải đầy trang,
Lụa mềm giáo án dịu dàng gió đưa.
Khoảng trời trắng muốt hoa sưa,
Tinh khôi nẻo phố, đung đưa chuyển mùa.

Hoa gạo thắp lửa ven chùa,
Tràng An huyền ảo, nhịp mùa trống rung.
Khói sương Yên Tử chập chùng,
Chùa Keo vang tiếng khánh đồng ngân xa.

Chợ Viềng tấp nập người qua,
Chuông chùa Bái Đính ngân hòa ban mai.
Hương Sơn sắc biếc đường dài,
Cổ Loa nỏ thánh, Đống Đa áo bào.

Tây Nguyên trận thắng tự hào,
Mở đường thống nhất dâng trào niềm vui.
Sài Gòn rợp nắng bùi ngùi,
Non sông liền dải, đẩy lùi thương đau.

Máu cha ông thấm đất nâu,
Hôm nay con cháu khắc sâu ơn Người.
Tháng Ba dâng quả ngọt tươi,
Nén hương cửa Phật, tâm ngời an nhiên.

Thành tâm khấn khắp mọi miền,
Cầu cho đất nước bình yên muôn đời.

 (Quang Đặng - Tây Hồ, 9.3.2026)

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2026

MỘT NHÀNH TRÚC GIỮA ĐỜI

 


Kính chúc chị HIỀN – một nhành TRÚC quý giữa đời thường.

Chúc chị ngày 8/3 luôn rạng rỡ với cốt cách vững vàng và một tấm lòng nhân hậu. Mong chị mãi là người truyền cảm hứng qua từng con chữ, từng bài giảng và luôn giữ được sự tự tại, thong dong trên mọi hành trình chị đi!


MỘT NHÀNH TRÚC GIỮA ĐỜI

(Kính tặng chị Hiền nhân ngày 8/3)

Hiền hòa cốt tựa nhành lan,
Trúc xanh đứng vững giữa ngàn bão giông.
Thương trường bản lĩnh tâm trong,
Xoay dòng vận hội, giữ lòng vẹn nguyên.

Ân cần bục giảng gieo duyên,
Chắt chiu chữ ngọc thắp miền ước mơ.
Trang văn dệt mộng nên thơ,
Gửi hồn vào chữ, ươm tơ dâng đời.

Tinh anh trí tuệ rạng ngời,
Đất trời in dấu dáng người thanh cao.
Tháng Ba dâng đóa xuân đào,
Chúc cho hương sắc ngọt ngào mãi xinh.

Chị là nhành trúc bình minh,
Giữa đời vẫn giữ tâm mình an nhiên.
Ngát thơm chữ nghĩa dịu hiền,
Cho bao thế hệ lưu truyền nghĩa nhân.

(Quang Đặng – YM, 8.3.2026)


 

HƯƠNG PHẤN THÁNG BA

 


HƯƠNG PHẤN THÁNG BA
(Kính tặng các cô, các chị em Tổ 1 – Khoa Anh A, HUBT)

Tháng Ba nắng rải sân trường,
Bụi phấn bay nhẹ con đường tri âm.
Các cô lặng lẽ âm thầm,
Chắt từng hạt chữ ươm mầm tương lai.

Giảng đường mở lối ban mai,
Ngôn từ chắp cánh những hoài bão xanh.
Bao mùa phấn trắng vương quanh,
Mắt còn giữ vẹn trời thanh dịu dàng.

Gác trang giáo án nồng nàn,
Các cô dệt cả muôn vàn sắc hương.
Như hoa lặng tỏa bên đường,
Cho bao thế hệ biết thương cuộc đời.

Tháng Ba xin gửi đôi lời:
Chúc các cô giáo rạng ngời gió xuân.
Trang đời, trang phấn trong ngần,
Mãi thơm hương chữ – mãi gần lòng nhân.


(Quang Đặng – YM, 8.3.2026)

 


VÔ ĐỀ

  VÔ ĐỀ Em tìm gì trong phố sớm hôm nay? Con đường vắng, mưa bụi rơi nhè nhẹ. Tháng Ba về trên tán bàng thật khẽ, Nghe lòng mình bên lố...