AN NHIÊN
Bình minh vừa hé rạng triền thông,
Bóng nước in nghiêng dáng thong dong.
Ánh mai khẽ chạm mái đầu bạc,
Nụ cười sưởi ấm cả trời trong.
- Tam Đảo, 19.7.2026 –
Quang Đặng
Một người kể chuyện bằng thơ, tản văn, thư và những giai điệu. Gia đình • Mái trường • Ký ức • Tình người. Mong mỗi lần bạn ghé qua đều mang về một chút bình yên. 🌱
AN NHIÊN
Bình minh vừa hé rạng triền thông,
Bóng nước in nghiêng dáng thong dong.
Ánh mai khẽ chạm mái đầu bạc,
Nụ cười sưởi ấm cả trời trong.
- Tam Đảo, 19.7.2026 –
Quang Đặng
HƯƠNG NHÀ
Rừng thông nghiêng nắng đón ngày lành,
Nhà ngoại sum vầy tựa bức tranh.
Mẹ ngước đưa tay bên mép nước,
Anh em san bánh dưới trời thanh.
Hồ biếc long lanh in tiếng cười,
Thông già lặng lẽ giữ lòng son.
Mai dẫu đường xa còn ngoảnh nhớ,
Hương nhà theo mãi một đời con.
(Quang Đặng - Tam Đảo, 18.7.2026)
Tiếng
Việt
Có
những ca khúc vượt qua giới hạn của thời gian để trở thành biểu tượng của một
dân tộc. “Nối
Vòng Tay Lớn” của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn
là một tác phẩm như thế. Bằng giai điệu hào sảng và ca từ giàu tính nhân văn,
bài hát tôn vinh khát vọng hòa bình, sự hòa hợp và sức mạnh của tình người, nơi
mọi khoảng cách được nối liền bằng những vòng tay đoàn kết. Xin trân trọng kính
mời quý vị cùng thưởng thức “Nối Vòng Tay Lớn.”
English
Some songs
transcend time to become enduring symbols of a nation's spirit. “The Great
Circle of Vietnam,” composed by Trịnh Công Sơn, is one of them. With its
soaring melody and deeply humanistic lyrics, the song celebrates the universal
aspirations for peace, harmony, and human solidarity, reminding us that every
distance can be overcome when hands are joined in unity. Ladies and gentlemen,
please enjoy “The Great Circle of Vietnam.”
NỐI VÒNG TAY LỚN
Tác giả: Trịnh Công Sơn
Lời
Việt
Rừng núi dang tay nối
lại biển xa,
Ta đi vòng tay lớn mãi để nối sơn hà.
Mặt đất bao la, anh em ta về,
Gặp nhau mừng như bão cát quay cuồng trời rộng.
Bàn tay ta nắm nối tròn một vòng Việt Nam.
Cờ nối gió đêm, vui
nối ngày.
Dòng máu nối con tim đồng loại.
Dựng tình người trong ngày mới.
Thành phố nối thôn xa vời vợi.
Người chết nối linh thiêng vào đời.
Và nụ cười nối trên môi.
Từ Bắc vô Nam nối
liền nắm tay,
Ta đi từ đồng hoang vu vượt hết núi đồi.
Vượt thác cheo leo, tay ta vượt đèo.
Từ quê nghèo lên phố lớn, nắm tay nối liền.
Biển xanh, sông gấm nối liền một vòng tử sinh.
The Great Circle of Vietnam
Verse
1
From jungled hills to
the distant sea,
We form a giant circle to unite our country.
From far and wide, we now return,
With joy, like a sandstorm, to the far horizons.
Let's now join hands: a great circle of Vietnam.
Chorus
Flags in the wind,
happy nights and days.
Of one blood, our hearts ablaze.
Reconciled, a new day.
Hamlet and town now joined as one.
Remember the dead as we bask in the sun.
And one by one, we spread our smiles.
Verse
2
From North to South,
we all join hands.
From fields long abandoned to mountainous lands.
We’ll ford deep streams, climb over hills.
From hamlets to the cities, we embrace with glee.
An eternal circle: dead and living, one are we.
Yên Mỹ, 18.7.2026
Quang Đặng
Phố xá vẫn tất bật ngoài ô cửa.
Chỉ vài dòng tin nhắn qua màn hình nhỏ, vậy mà đủ bày ra một chén trà chưa từng đặt trên bàn, rồi lặng lẽ rót đầy một khoảng lặng bình yên.
Người Chị mang đến những điều còn vướng trong lòng sau một ngày nhiều va chạm. Cậu Em không vội khuyên, cũng chẳng cố giảng giải. Chỉ gửi lại vài câu lục bát nhẹ tênh cùng một tiếng cười khẽ, những điều tưởng nặng như đá bỗng hóa nhẹ như mây.
Có lẽ, giữa cuộc đời nhiều xô bồ, điều đáng quý không phải là gặp một người luôn đồng ý với mình, mà là gặp một người biết lắng nghe, biết mỉm cười cùng mình và khẽ nhắc:
Đừng nhặt những hòn sỏi trên đường để chất đầy trong tim.
Trà Chiều Đối Thoại chỉ đơn giản là một chén trà bằng thơ.
Sau mỗi lần đối đáp, điều còn lại không phải ai đúng hơn ai, mà là lòng người bỗng nhẹ đi một chút. Có lẽ, như thế đã đủ cho một buổi trà chiều.
TRÀ CHIỀU ĐỐI THOẠI
Chị:
(Người Chị nâng chén trà chiều nhưng lòng đầy trĩu nặng)
Pha trà thơm giữa chiều rơi,
Nhấp chén đắng chát thương người chơi vơi.
Thế gian khéo bày cuộc chơi,
Chân thành thì nhẹ,
lời môi lại đầy.
Ngược xuôi mỏi bước hao gầy,
Mà tai vẫn vướng tiếng
chày gièm pha.
Chuyện người vẽ
bóng thêu hoa,
Gom dăm ba chữ làm
quà thị phi.
Riêng mình bỗng
chút hoài nghi,
Sống hiền sao lắm bước đi ngược lòng?
Em:
(Cậu Em khẽ đẩy chén nước, rót thêm trà và hóa giải muộn phiền)
Chị ơi, nước chảy xuôi dòng,
Thuyền đi nước lặng,
có lòng sá chi.
Người ta còn bận sân si,
Nên tâm còn chất những tì vết xưa.
Mặc người đo nắng đếm
mưa,
Trà xanh một chén, tiễn đưa muộn phiền.
Chỉ mang theo một lòng hiền,
Rác ai nấy quét, an yên trải bày.
Chị:
(Người Chị nhìn khói trà bay, ngộ ra lẽ vô thường và buông bỏ)
Ngẫm đời như cánh sương bay,
Ai gieo bụi bẩn thì
tay lấm bùn.
Thôi thì xếp lại
não nùng,
Trả xôn xao lại tận
cùng hư không.
Nhẹ nhàng mở rộng
lòng trong,
Đón hoàng hôn nở,
thỏa lòng sơn khê.
Đúng sai, được mất,
khen chê,
Gửi lại nhân thế, bên lề cỏ cây.
Em:
(Chén trà đã cạn, hoàng hôn buông xuống, đọng lại sự ấm áp và an nhiên)
Mỉm cười nhẹ gót từ đây,
Mới hay lòng nhẹ, cỏ đầy lối quê.
Đời là một cuộc trở
về,
Mang chi tiếng huyễn não nề ngoài tai.
Trăm năm một giấc mộng
dài,
Ai thêu dệt chuyện,
mặc ai vẽ vời.
Trà chiều dẫu cạn, hương rơi,
Tim mình tự ấm, môi
cười tự tươi.
Đi qua vạn nẻo đầy vơi,
Chỉ xin giữ lấy một trời an nhiên.
Yên Mỹ, ngày 14.7.2026
Khói
Trà & Tin Nhắn
Rèm thưa mưa chạm mép hiên nhà,
Màn hình còn thức với hương trà.
Ô chat còn nguyên dòng để ngỏ,
Một đốm xanh chờ tới sáng ra.
Dòng chữ gõ rồi lại xóa đi,
Con trỏ âm thầm chớp hoài nghi.
Xa xôi chẳng bởi ngàn sông núi,
Mà bởi bàn tay chẳng chạm gì.
Hơi ấm vừa rời khỏi miệng trà,
Nửa câu còn mắc phía người xa.
Chiếc ghế đối bàn im đến lạ,
Mưa rơi chậm xuống khoảng hiên hoa.
Có lúc trong mơ vừa nắm tay,
Tỉnh rồi sương phủ trắng hàng cây.
Căn phòng chợt lặng hơi thở ấm,
Chỉ riêng chiếc bóng với đêm say.
Mây nổi rồi tan cuối chân trời,
Trà nguội còn thơm một khoảng đời.
Điều chẳng phai theo cùng năm tháng,
Là câu chưa kịp ngỏ thành lời.
Đêm cạn. Mưa thưa. Khói nhạt dần.
Hiên nhà còn đọng ánh trăng ngân.
Đôi bờ ngăn cách đâu dặm thẳm,
Mà một lời thương mãi tần ngần.
Mưa tạnh. Hiên nhà rạng nắng mai.
Chuông ngân khe khẽ trước then cài.
Khép lại màn hình, thôi ngóng đợi,
Ngoài hiên vừa đủ một bóng ai.
Yên Mỹ - Đêm 13.7.2026
QĐ
Khép Cánh Phù Vân
Đừng tìm hạnh phúc xa,
Nơi mắt người phôi phai.
Trải bao mùa buốt giá,
Mới hay lòng tự tại.
Học cười cùng nhịp thở,
Giữ ngọc giữa hồng trần.
Nợ duyên nào đã lỡ,
Nhẹ khép cánh phù vân.
Chuyện đời như mây nổi,
Được mất hóa hư không.
Đừng mang ngàn gió thổi,
Làm chật một cõi lòng.
Qua trăm mùa dâu bể,
Đi hết nẻo trầm luân.
Sau cùng, khi ngoảnh lại,
Thương lấy nét thanh xuân.
Sông Hồng, 14.7.2026
Quang Đặng
MINH TÂM DƯỠNG TÍNH
Sự
học mở lối nguồn tâm,
Đắp
bồi ba tính, gieo mầm tự do.
Nhân
tính — gốc rễ trời cho,
Giữ người đứng thẳng, chẳng lo lạc loài.
Tuệ
soi dẫn lối đường dài,
Tâm
hồng giữ trọn đức dày muôn nơi.
Bao
dung che chở cuộc đời,
Vị
tha mở lối cho người bước qua.
Quốc
tính — ngọn lửa sơn hà,
Đắp bồi hồn nước, ông cha truyền đời.
Dẫu đi vạn dặm phương trời,
Lòng ta vẫn gửi về nơi Lạc Hồng.
Lấy
nhân gạn đục khơi trong,
Vững nền văn hiến giữa dòng đổi thay.
Cá
tính — tự chủ từng ngày,
Là
mình chẳng lẫn giữa dòng người đông.
Không
vay mượn lấy tấm lòng,
Không
vì xu phụ bẻ cong lẽ mình.
Tự
do lìa gốc nhân tình,
Khác
nào xiềng xích tự sinh ngục tù.
Minh
tâm nhờ lắm công phu,
Học
cho đất nước thiên thu vững bền.
Học
để giữ trọn chính tên,
Để
gieo nhân nghĩa khắp miền mai sau.
HN,
chiều 13.7.2026
QĐ
Có
những bài thơ đến với ta như một cơn gió. Đọc xong, chỉ còn vài câu chữ ở lại
trong ký ức.
Nhưng cũng có những
bài thơ không chỉ để đọc.
Chúng ở lại rất
lâu, lặng lẽ đi cùng ta qua năm tháng, để rồi đến một ngày, khi đứng trước một
ngã rẽ của cuộc đời, ta chợt nhận ra mình đã mang theo cách nhìn cuộc sống mà
bài thơ ấy từng lặng lẽ gieo vào lòng mình.
Với tôi, TỰ SỰ của nhà thơ Nguyễn Quảng là một
bài thơ như thế.
Tôi chưa bao giờ
nghĩ mình đủ trải để bình một bài thơ của Thầy. Mỗi lần đọc lại, tôi chỉ có cảm
giác mình giống một cậu học trò nhỏ, lặng lẽ đứng bên ô cửa lớp học, lắng nghe
từng lời Thầy giảng. Không phải những bài học về niêm luật hay vần điệu, mà là
cách nhìn một kiếp người, cách đối diện với được – mất, hơn – thua, và cách giữ
cho lòng mình vẫn còn đủ bình yên sau bao dâu bể.
Thầy không lên lớp
bằng bục giảng.
Thầy giảng bằng
chính cuộc đời mình.
Từ những vần thơ
mộc mạc mà sâu lắng ấy, tôi hiểu rằng điều đáng quý nhất của một đời người
không nằm ở công danh hay địa vị, mà ở những gì còn ở lại khi tất cả những điều
ấy đã lặng khuất theo năm tháng. Đó là nghĩa tình, là sự bao dung và là khả
năng sống trọn bổn phận của mình rồi lặng lẽ rời cành như một chiếc lá, để sắc
xanh không mất đi mà tiếp tục hóa thành những mầm sống mới.
ĐỂ LẠI SẮC XANH được viết trong một buổi chiều như thế.
Không phải để nối
tiếp TỰ SỰ, càng không dám đứng cạnh bài thơ của Thầy.
Đó chỉ là đôi dòng tâm
sự của một người học trò, sau nhiều lần lặng lẽ đọc thơ Thầy, rồi bất chợt nhận
ra trong lòng mình cũng vừa nảy lên một mầm xanh.
Nếu TỰ SỰ là bóng cây đã âm thầm che mát bao người, thì ĐỂ LẠI SẮC XANH chỉ xin được là một chiếc lá nhỏ, bình yên đón lấy
chút nắng, chút gió từ tán cây ấy để rồi đến lượt mình cũng cố gắng giữ lại một
màu xanh cho cuộc đời.
Xin được kính cẩn
gửi bài thơ này như một lời tri ân tới nhà thơ Nguyễn Quảng – người Thầy
mà tôi luôn kính trọng và biết ơn. Cảm ơn Thầy đã lặng lẽ truyền cho tôi không
chỉ niềm cảm hứng trong thơ, mà còn cả một cách nhìn cuộc sống; đã dành cho tôi
sự yêu thương, những lời chỉ bảo và những tháng ngày đồng hành quý báu khi được
là một thành viên của CLB Văn Thơ HUBT.
Nếu trong những câu thơ dưới đây còn có chút bình yên, chút bao dung và một sắc xanh của lòng người, thì tôi tin rằng, hạt mầm Thầy gieo năm nào chưa bao giờ ngừng nảy nở. Nó vẫn lặng lẽ xanh lên trong lòng những người học trò như tôi.
ĐỂ LẠI SẮC XANH
Dẫu đời dâu bể cuốn về đâu,
Chẳng quản gian nan giữa biển sầu.
Gặp lúc buồm căng cười đón gió,
Đi qua ghềnh thác hiểu nông sâu.
Thế sự trăm năm khéo dãi dầu,
Vinh hoa âu cũng có chi đâu.
Công danh lặng khuất theo năm tháng,
Chỉ nghĩa tri âm mãi nhiệm mầu.
Đời người tựa bóng câu qua thềm,
Trời ngả hoàng hôn gió thoảng đêm.
Rũ gánh sân si lòng nhẹ bước,
Để yêu thương ở lại nhiều thêm.
Thảnh thơi chiếc lá khẽ rời cành,
Đã trọn một đời giữ sắc xanh.
Chẳng tiếc mùa đi, không tự phụ,
Hóa vào lòng đất, nở mầm lành.
QĐ
Hà Nội, chiều 13 tháng 7 năm 2026
TỰ SỰ
(Thân tặng các bạn hữu thân mến của tôi)
...
Cuộc đời dâu bể biết về đâu,
Ngụp lặn chèo bơi giữa biển sầu.
Ai gặp cơ may buồm lộng gió,
Người sui kẻ nạn xuống mồ sâu.
Số phận chúng mình có khác nhau,
Giầu nghèo, cao thấp có gì đâu.
Công danh, địa vị đều tan cả,
Còn lại tình sâu, nghĩa bạc đầu.
Ôi, cuộc đời người tựa bóng câu,
Trời chiều bóng xế thoảng qua mau.
Bỏ gánh sân si mà vui sống,
Cho tình thêm đậm, nghĩa thêm sâu.
Đời người ta tựa bóng câu,
Trời chiều bóng xế vút mau qua nhành.
Thảnh thơi chiếc lá rời cành,
Làm tròn bổn phận, góp xanh cho đời.
NQ
Đêm Hà Nội, 14/09/2015
Bố ơi, hôm nay con
mới hiểu
Bố
kính yêu của con,
Con
gặp bố khi bố vừa bước qua tuổi sáu mươi. Ngày ấy, con chưa biết rằng người đàn
ông điềm đạm, ít nói ấy rồi sẽ trở thành một trong những người ảnh hưởng sâu sắc
nhất đến cách con nhìn cuộc đời.
Hôm
nay, bố đã tám mươi sáu tuổi. Còn con, sau hơn hai mươi năm được ở gần bố, mới
hiểu có những điều chỉ thời gian mới đủ sức giảng giải.
“Có những buổi chiều
rất yên nơi căn nhà nhỏ ở Yết Kiêu – Hà Đông, con chỉ ngồi lặng nhìn bố cầm chiếc
micro đã theo mình gần như suốt cuộc đời.”
Ngày
đầu gặp bố, con nghe tiếng hát. Bây giờ, điều con lắng nghe lại là khoảng lặng
phía sau tiếng hát. Đó là nhịp đập của một trái tim đã nhiều lần bước qua ranh
giới rất mong manh giữa sự sống và bệnh tật.
Con
biết những van tim không còn khỏe như trước. Một phần dạ dày đã gửi lại sau ca
phẫu thuật. Có những ngày, chỉ một thìa cháo cũng phải nâng niu. Có những ngày,
ngay cả một hơi thở cũng cần được chắt chiu. Nhưng điều con nhớ nhất lại không
phải những cơn đau. Mà là nụ cười.
“Con vẫn nhớ có lần
hát xong, bố lặng lẽ ngồi xuống. Hít thật chậm. Khép mắt một lát. Rồi lại mỉm
cười. Lại trò chuyện với mọi người như chưa từng có điều gì xảy ra. Ngày ấy,
con chỉ thương bố. Hôm nay, con mới hiểu: Bố không giấu nỗi đau vì nỗi đau nhỏ.
Bố giấu nó vì tình yêu dành cho những người mình yêu còn lớn hơn.”
Có lẽ
vì thế mà mỗi lần bố cầm chiếc micro, trong lòng con luôn có một cảm giác rất lạ.
Mọi người nghe một bài hát. Còn con... Con nhìn thấy cả một con người. Một con
người được năm tháng âm thầm bồi đắp bằng những vui buồn, được mất, cả những lần
đối diện với bệnh tật và biến cố. Điều con may mắn được gặp là bố của những năm
tháng sau này. Một người đàn ông mà thời gian không làm vơi đi sự hiền hậu, nghịch
cảnh không lấy mất tình yêu cuộc sống. Và sau tất cả, điều còn ở lại trong bố vẫn
là một nụ cười rất hiền.
Đến
khi nghe bố hát “Rặng Trâm Bầu”, con mới hiểu vì sao bài hát ấy hợp với bố đến
vậy. Cây trâm bầu đâu phải loài cây rực rỡ nhất. Nó chỉ lặng lẽ cắm rễ thật
sâu. Đi qua mưa nắng. Đi qua bão giông. Để rồi một ngày, người ta chợt nhận ra
nó vẫn đứng đó. Âm thầm. Vững chãi.
Bố
cũng vậy. Bố chưa từng nói mình mạnh mẽ. Bố chỉ lặng lẽ sống. Ngày nào còn sống
thì ngày ấy còn yêu cuộc đời. Yêu gia đình. Yêu bạn bè. Yêu thơ. Yêu tiếng hát.
Yêu cả những điều rất nhỏ mà nhiều người vô tình đi ngang qua.
Ngày
nhỏ, con từng nghĩ người mạnh mẽ là người không biết gục ngã. Lớn lên rồi, con
mới hiểu. Người mạnh mẽ là người biết rất rõ nỗi đau của mình... mà vẫn chọn mỉm
cười để người khác được bình yên. Đó là bài học lớn nhất con nhận được từ bố.
Không phải qua một lời dạy. Mà qua cả một đời người.
Con
vẫn luôn nghĩ, người thân là điều số phận mang đến từ khi ta cất tiếng khóc đầu
tiên. Sau này con mới hiểu. Có những người bước vào cuộc đời ta muộn hơn. Không
cùng ta lớn lên. Nhưng đủ để trở thành gia đình. Đủ để ta kính yêu như một người
cha.
Cảm
ơn bố. Không phải vì bố đã cho con một cuộc đời. Mà vì bố đã dạy con cách sống
xứng đáng với cuộc đời mình. Con hiểu rằng con người có thể không thắng được bệnh
tật. Nhưng nhất định không để bệnh tật lấy mất phẩm giá. Có thể không giữ mãi
tuổi trẻ. Nhưng vẫn giữ được lòng nhân hậu. Và sau tất cả những gì thời gian lấy
đi... Vẫn còn giữ được tình yêu cuộc sống.
Rồi
sẽ có một ngày, tiếng hát nào cũng lặng. Chiếc micro nào rồi cũng được đặt xuống.
Đó là quy luật của thời gian. Nhưng có những điều không bao giờ khép lại. Đó là
cách một con người đã sống.
Mai
này, mỗi lần nghe “Rặng Trâm Bầu”, có lẽ con sẽ không còn nghĩ nhiều đến giai
điệu. Con sẽ nhớ một buổi chiều rất yên ở căn nhà nhỏ Yết Kiêu. Một người cha
tóc đã bạc. Lặng lẽ cầm chiếc micro. Khẽ chỉnh lại tư thế đứng. Mỉm cười. Rồi cất
tiếng hát. Khoảnh khắc ấy, với nhiều người chỉ là một bài hát. Còn với con...
Đó là cả một cuộc đời.
Đến
hôm nay, con mới thật sự hiểu. Điều làm nên giá trị của một con người không phải
là họ đã đi được bao xa. Mà là sau tất cả những gì cuộc đời đã lấy đi... họ vẫn
còn giữ lại được điều gì. Bố đã giữ lại được tiếng hát. Giữ lại được nụ cười.
Giữ lại được lòng nhân hậu. Và hơn tất cả, giữ lại được sự bình yên trong trái
tim những người yêu thương bố.
Với con, bố sẽ mãi
là Rặng Trâm Bầu.
Không rực rỡ. Không ồn
ào.
Chỉ lặng lẽ cắm rễ
thật sâu vào cuộc đời.
Để dẫu bao mùa giông
bão đi qua,
mỗi khi ngoảnh lại,
con vẫn biết... mình
còn một bóng cây để trở về.
Con
của bố
Đặng
Đức Quang
Hà
Nội, ngày 13 tháng 7 năm 2026
AN NHIÊN Bình minh vừa hé rạng triền thông, Bóng nước in nghiêng dáng thong dong. Ánh mai khẽ chạm mái đầu bạc, Nụ cười sưởi ấm cả tr...