VẾT ẤM
Cặp nghiêng một
thuở đến trường,
Sương còn đọng trắng bên đường cỏ may.
Tiếng thưa còn đậu trên tay,
Tiếng dạ còn ấm những ngày chưa xa.
Một trang vở. Một
mái nhà.
Con chim nghiêng cánh bay qua hiên chiều.
Bạn chia nửa quả chuối
tiêu,
Vừa thơm vừa ngọt theo nhiều năm sau.
Lối quen cỏ mọc
xanh màu,
Không ai nhắc, vẫn cúi đầu bước qua.
Tiếng quê theo khói
bay xa,
Lặng vào tiếng Việt như là mạch sông.
Tháng năm lật mỏng
như không,
Chỉ nghe trang sách mở lòng người ra.
Đi qua hết những
phong ba,
Mới hay điều giữ mình là điều xưa.
Không lời. Không
đợi. Không đưa.
Chỉ âm thầm ở như mưa trên đồng.
Đến khi tóc đã pha sương,
Ngoảnh về... vết ấm cuối đường còn đây.
Đi cho hết tháng cùng
ngày,
Mới hay vết ấm... còn đầy trong tay.
---Quang Đặng---
YM, 5/8/2026