DÒNG SÔNG KHÔNG ĐÓNG
BĂNG
(Kính tặng Aleksandr Pushkin – Mặt trời thi ca Nga)
Trăm
năm rồi, tuyết trắng cứ rơi,
Phủ
dọc thảo nguyên, xóa mờ dấu ngựa.
Mùa
đông nước Nga ôm ghì đốm lửa,
Của
một linh hồn kiêu hãnh khôn nguôi.
Nơi
quảng trường xưa, sương lạnh buốt môi,
Phát
súng định mệnh nhuốm hồng tuyết giá.
Người
thi sĩ ngã xuống lòng đất mẹ,
Nhưng
vần thơ tự do đâu dễ dập vùi!
Ôi
Puskin! Khúc hát của muôn đời,
Ông
vẫn còn đây, như dòng Volga vĩ đại.
Băng
có thể dày, mùa đông có thể dài mãi,
Nhưng
sóng ngầm bờ ngực chẳng ngừng trôi.
Từ
đất Nga xa, tiếng vọng tới chân trời,
Vượt
muôn trùng dương, chạm lòng nhân thế.
Trang
sách mở ra, những tâm hồn lữ thứ,
Bỗng
tìm thấy nhau qua ngôn ngữ tình yêu.
Dẫu
khác màu da, khác những buổi chiều,
Triệu
con tim vẫn chung niềm bâng khuâng ấy.
Thơ
ông là lửa, đốt lòng người thức dậy,
Giữa
thế gian này, xanh ngắt một màu thơ...
(Quang
Đặng – HĐ, 18.05.2026)