Thứ Năm, 23 tháng 7, 2026

Nơi lá thôi bay

 



Nơi lá thôi bay

Có chiếc lá rời cành rất sớm,
Mang màu xanh biếc khắp chân trời.
Qua bao ngọn gió sờn vai áo,
Mới biết cành xưa đợi một đời.

Có dòng sông chở mùa trôi mãi,
Ôm bóng mây rồi tiễn bóng mây.
Qua hết phù sa cùng bãi bến,
Nước trong mới tỏ bóng hàng cây.

Có những đóa hoa không kết trái,
Vẫn dâng hương thắm giữa nhân gian.
Có những bàn tay buông rất nhẹ,
Lại thành hơi ấm đến vô vàn.

Thời gian hong cạn mùa mưa cũ,
Lặng lẽ hong khô chuyện được thua.
Chỉ còn bếp lửa thơm chiều khói,
Đợi bước chân về ấm nếp xưa.

Đến lúc tóc pha màu sương trắng,
Chẳng màng danh lợi chạm mây xa.
Chỉ mong mỗi bữa cơm sum họp,
Còn tiếng “con về” ấm cửa nhà.

Rồi lá cũng tìm về với đất,
Như mây thôi lạc cuối tầng không.
Điều còn ở lại đâu là bóng,
Mà thành bóng mát giữa tim người.

Nếu một mai gió thôi còn gọi,
Xin hóa màu xanh giữa tán cây.
Để ai đi hết nghìn cơn gió,
Cũng gặp một nơi... lá thôi bay.

Yên Mỹ, ngày 23.7.2026

Quang Đặng



Ngọn Đèn Sau Biển

 



Ngọn Đèn Sau Biển

Có thời mê gió mê khơi,
Tin chân sóng ấy cuối trời là quê.
Vai mang vị mặn tái tê,
Theo con nước lớn bốn bề nổi trôi.
 

Biển bao lần cạn rồi vơi,
Con triều vẫn cứ đầy vơi tháng ngày.
Sóng xô trắng cả bàn tay,
Tan vào bãi cát như chưa một lần.
 

Qua rồi nửa dặm phong trần,
Mới hay biển cũng lặng câm một mình.
Ngoài khơi gió vẫn lênh đênh,
Trong tim vẫn sáng ngọn đèn đợi ai.
 

Đèn không níu bước chân dài,
Chỉ hong vai áo sương phai mỗi chiều.
Không lời hẹn, chẳng nói nhiều,
Mà neo con nước phiêu diêu quay về.
 

Có người chẳng hứa câu thề,
Chỉ lo bếp lửa mỗi bề ấm lên.
Một câu giản dị thân quen,
“Về ăn cơm nhé...” mà yên một đời.  

Biển còn mặn đến muôn nơi,
Đời người rồi cũng một thời gió sương.
Đi qua mưa nắng dặm trường,
Điều còn ở lại là thương một người.
 

Đến ngày thôi những nổi trôi,
Xin làm con sóng cuối trời bình yên.


Bên sông Hồng, 23.7.2026

Quang Đặng


Nắm Tay Cuối Đời

 



Nắm Tay Cuối Đời

Giữa đời xuôi ngược ngược xuôi,
Điều mong giữ nhất là người đồng tâm.
Tuổi xuân như thoáng trăng rằm,
Tấm lòng mới ở trăm năm với đời.

Sắc hương rồi cũng phai thôi,
Xuân thì mấy chốc theo trời gió bay.
Điều còn sưởi ấm bàn tay,
Là tình nghĩa giữ những ngày có nhau.

Có người rực rỡ sắc màu,
Một lời lỡ chạm cũng đau lòng người.
Có người mộc mạc nụ cười,
Lại hong khô cả một trời bão mưa.

Có người hơn thiệt từng lời,
Mà quên giữ lấy nụ cười cho nhau.
Có người chẳng nói gì nhiều,
Bao dung đã đủ dắt dìu bình yên.

Đời đâu chỉ những ngày êm,
Còn bao dâu bể nổi chìm phía sau.
Qua bao cay đắng cùng nhau,
Mới hay nghĩa nặng hơn giàu, hơn sang.

Đừng tìm hoàn hảo thế gian,
Trăng còn khi khuyết, khi tròn mà thôi.
Chỉ mong tóc bạc da mồi,
Vẫn còn ngồi cạnh một người như xưa.

Một đời ngắn tựa khói sương,
Hơn nhau đâu bởi dặm đường đã qua.
Sau bao dâu bể phong ba,
Còn người nắm chặt tay ta cuối đời.

Yên Mỹ, ngày 23.7.2026

Quang Đặng


Thứ Tư, 22 tháng 7, 2026

Đọc “Đời Mẹ” của vợ chồng cô Đoàn Lan

 




Đọc Đời Mẹ” - 

Từ Một Cuộc Đời, Thấy Cả Một Thế Hệ


Có những bài thơ được viết bằng cảm xúc.

Có những bài thơ được viết bằng ký ức.

Và cũng có những bài thơ được viết bằng cả một cuộc đời.

Khép lại bài thơ “Đời Mẹ” của vợ chồng cô Đoàn Lan, tôi đã ngồi lặng khá lâu. Không phải bởi bài thơ sử dụng những thủ pháp nghệ thuật cầu kỳ hay những câu chữ trau chuốt, mà bởi sau mỗi câu thơ là một cuộc đời có thật. Một cuộc đời đã đi qua chiến tranh, đi qua đói nghèo, đi qua những oan khuất của thời cuộc và đi qua gần trọn một thế kỷ bằng sự nhẫn nại đến lặng người.

Đọc hết bài thơ, tôi không còn thấy đây là câu chuyện của riêng gia đình cô Đoàn Lan nữa. Trong bóng dáng người mẹ ấy, tôi bắt gặp hình ảnh của biết bao người phụ nữ Việt Nam. Họ không khoác quân phục, không bước lên lễ đài nhận huân chương, nhưng lại âm thầm gánh lấy phần đời còn dang dở của những người đã ngã xuống vì Tổ quốc. Có những người lính hy sinh trong một khoảnh khắc của lịch sử. Nhưng cũng có những người vợ dành cả phần đời còn lại để sống với sự hy sinh ấy.

Điều khiến tôi xúc động nhất sau khi khép lại bài thơ không chỉ là những gì người mẹ đã trải qua, mà là cách bà bước qua tất cả. Không một lời oán trách số phận, cũng không để nỗi đau lấn át tình yêu dành cho gia đình. Những mất mát, những oan khuất của thời cuộc hiện lên qua giọng kể bình thản, như thể người mẹ đã gói tất cả vào sự nhẫn nại của một đời người. Chính sự bình thản ấy khiến nỗi đau trong bài thơ thấm sâu hơn bất cứ lời than nào.

Có những câu thơ đọc qua tưởng rất giản dị, nhưng càng nghĩ càng thấy nghẹn.

Tôi vừa đúng một tuổi thôi,
Mẹ thành trụ cột giữa đời bão dông.

Chỉ hai câu thơ mà cả một số phận hiện lên. Từ khoảnh khắc ấy, người mẹ không còn được quyền yếu đuối. Bà vừa làm mẹ, vừa làm cha, vừa chăm mẹ già, vừa nuôi những đứa con thơ lớn lên trong thiếu thốn. Chiến tranh có thể đã kết thúc, nhưng cuộc chiến giữ gìn mái nhà và nuôi các con khôn lớn của bà mới thực sự bắt đầu.

Tôi cũng dừng lại rất lâu ở chi tiết ba mươi lăm năm sau ngày hy sinh, người cha mới được công nhận là người có công. Vợ chồng cô Đoàn Lan không viết những câu thơ trách cứ, càng không cố khơi gợi sự bi thương. Cô chú chỉ kể lại một sự thật. Nhưng chính sự thật ấy khiến người đọc lặng đi. Đằng sau con số ba mươi lăm năm là biết bao thiệt thòi, chờ đợi và nhẫn nại của một gia đình đã cống hiến tất cả cho đất nước.

Sáng nay, khi được cô chia sẻ về hoàn cảnh ra đời của bài thơ, tôi càng xúc động hơn. “Đời Mẹ” được hai vợ chồng cô cùng ngồi viết trong những ngày cả hai đều mắc COVID-19. Có lẽ, khi đối diện với sự mong manh của đời người, ký ức luôn tìm đường trở về rõ nhất. Vì thế, những câu thơ này không được viết để làm thơ, mà được viết để giữ lại một phần đời của cha mẹ trước khi thời gian lặng lẽ mang tất cả đi xa.

Có thể đâu đó trong bài thơ vẫn còn những câu chưa thật tròn về niêm luật hay kỹ thuật. Nhưng tôi tin rằng, điều làm nên giá trị lâu bền của một tác phẩm không chỉ nằm ở sự chỉn chu của câu chữ, mà còn ở sự chân thành của cảm xúc. Bởi kỹ thuật có thể làm nên một bài thơ hay, nhưng chỉ có một cuộc đời thật mới có thể làm nên một bài thơ khiến người khác rưng rưng.

Điều tôi trân trọng nhất sau khi đọc “Đời Mẹ” không chỉ là sự hy sinh của một người mẹ, mà là những gì bà đã gìn giữ suốt cuộc đời mình. Bà giữ cho các con niềm tự hào về người cha đã ngã xuống. Bà giữ cho mái nhà không đổ vỡ giữa những biến động của lịch sử. Và bà giữ cho những giá trị mà người chồng đã đánh đổi bằng máu không bị mai một theo năm tháng.

Chúng ta may mắn được sinh ra trong hòa bình nên nhiều khi quên rằng sự bình yên chưa bao giờ là điều tự nhiên có. Mỗi mái nhà còn đủ tiếng cười, mỗi bữa cơm sum họp, mỗi ngày được học tập, lao động và sống trong tự do đều được đánh đổi bằng máu của những người đã nằm xuống và bằng cả cuộc đời lặng lẽ của những người ở lại.

Đọc “Đời Mẹ”, tôi không chỉ thấy thương một người mẹ.

Tôi thấy mình phải biết ơn cả một thế hệ.

Một thế hệ đã sống giản dị, hy sinh lặng lẽ đến mức nhiều khi chúng ta vô tình coi đó là điều bình thường. Và có lẽ, giá trị lớn nhất của bài thơ không chỉ nằm ở việc kể lại câu chuyện của một gia đình, mà còn ở chỗ nhắc những người đang sống trong thời bình biết cúi đầu trước quá khứ, biết trân trọng hiện tại và biết sống xứng đáng hơn với những gì cha ông đã đánh đổi để gìn giữ.

Xin cảm ơn vợ chồng cô Đoàn Lan vì đã lưu giữ ký ức của gia đình mình bằng những vần thơ mộc mạc. Để từ câu chuyện của một người mẹ, chúng tôi hiểu thêm về hàng triệu người mẹ Việt Nam. Để từ một cuộc đời lặng lẽ, thế hệ hôm nay hiểu rằng hòa bình không chỉ được làm nên bởi những người ngã xuống, mà còn được gìn giữ bởi những người âm thầm ở lại.


Yên Mỹ, ngày 23.7.2026

Quang Đặng 

 

Thứ Ba, 21 tháng 7, 2026

Đọc “Anh Sẽ Về” của cô Vũ Thị Hòa

 


Đọc “Anh Sẽ Về” –

NGHE MỘT NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ

Sáng nay, đọc xong bài thơ “Anh sẽ về” của cô giáo Vũ Thị Hòa trong nhóm Câu lạc bộ Văn Thơ HUBT, tôi đã ngồi lặng đi rất lâu.

Không phải bởi bài thơ sử dụng những ngôn từ cầu kỳ hay những hình ảnh được trau chuốt công phu, mà bởi sau mỗi câu chữ là một nỗi niềm rất thật. Có những bài thơ đọc xong người ta nhớ một câu thơ đẹp, một hình ảnh đẹp. Nhưng cũng có những bài thơ khép lại rồi mà cảm giác nghèn nghẹn vẫn ở lại thật lâu trong lòng. “Anh sẽ về” đối với tôi là một bài thơ như thế.

Điều khiến tôi xúc động trước tiên không chỉ là những vần thơ, mà còn là câu chuyện phía sau nó. Trong gia đình cô có người thân là liệt sĩ đến nay vẫn chưa tìm được phần mộ. Bởi vậy, khi cô viết rằng mình “thay lời liệt sĩ gửi vào bài thơ”, tôi không còn cảm giác đang đọc thơ nữa, mà như đang lắng nghe lời tâm sự của một người lính trở về sau nửa thế kỷ để nhắn gửi với những người còn sống.

Bài thơ không nói nhiều đến mất mát. Người lính trong thơ cũng không kể về những đau thương mình đã trải qua. Anh hiện lên thật bình dị:

“Anh ở đây, dưới bóng cây xanh...
Vẫn làm thơ, đánh cờ, ca hát,
Vẫn nhớ về cha mẹ, các em...”

Chính sự bình thản ấy lại khiến lòng người nhói đau hơn bất cứ lời bi thương nào. Nửa thế kỷ đã trôi qua, người lính ấy dường như chưa từng già đi. Anh vẫn sống cuộc đời của một chàng trai trẻ giữa màu xanh của đất trời, vẫn đau đáu những điều giản dị nhất: nhớ cha mẹ, nhớ các em, nhớ quê hương và mong một ngày được trở về.

Tôi đặc biệt ấn tượng với điệp khúc “Anh sẽ về” được lặp đi lặp lại trong bài thơ. Đó không chỉ là niềm mong mỏi tìm lại hài cốt của những người còn nằm đâu đó giữa đại ngàn, lòng sông hay trên những chiến trường năm cũ. Với tôi, đó còn là niềm tin rằng sẽ không có sự hy sinh nào bị lãng quên. Dù trở về bằng hình hài nguyên vẹn, bằng một nắm đất thiêng, bằng một dòng tên trên bia đá hay bằng ký ức khắc khoải của những người ở lại, thì các anh vẫn sẽ trở về trong vòng tay của quê hương, của nhân dân và của lịch sử dân tộc.

Đọc đến hai câu:

“Đã sống những cuộc đời đáng sống,
Để máu chảy từ tim anh không uổng.”

tôi chợt nhận ra đây không chỉ là lời của người lính dành cho gia đình mình, mà còn là lời gửi gắm đến thế hệ hôm nay. Sự tri ân đẹp nhất không nằm ở những lời ca ngợi trang trọng, mà ở cách mỗi chúng ta sống tử tế hơn, sống có trách nhiệm hơn và biết gìn giữ nền hòa bình được đánh đổi bằng biết bao máu xương của cha anh.

Điều khiến tôi càng thêm trân trọng là người viết nên những vần thơ ấy lại là cô giáo Vũ Thị Hòa – giảng viên Khoa Toán của Trường Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội. Ở tuổi mà người xưa gọi là “xưa nay hiếm”, cô vẫn giữ một tâm hồn trẻ trung, một giọng hát đầy truyền cảm, một lối thể hiện mộc mạc và tự nhiên. Ẩn sau dáng vẻ đôn hậu ấy là một trái tim luôn biết rung động trước con người, trước cuộc đời và trước những giá trị thiêng liêng của dân tộc.

Người ta có thể nhớ một người thầy bởi những bài giảng hay. Nhưng cũng có những người thầy được nhớ bởi nhân cách, bởi cách họ sống và cách họ gieo vào lòng người khác những hạt mầm của lòng nhân ái. Với tôi, cô Hòa là một người như thế. Bài thơ Anh sẽ về” không chỉ là một tác phẩm viết về người lính, mà còn là một lời tri ân được cất lên từ chính trái tim của người viết.

Tháng Bảy lại về.

Khắp mọi miền đất nước, những nén hương vẫn lặng lẽ được thắp lên để tưởng nhớ các Anh hùng Liệt sĩ. Nhưng vẫn còn biết bao người con của Tổ quốc đang nằm lại đâu đó, chưa một lần được gọi tên, chưa một lần được trở về trong vòng tay người thân.

Có lẽ vì thế mà ba tiếng “Anh sẽ về” trong bài thơ của cô Hòa không chỉ là một ước nguyện. Đó còn là niềm hy vọng, là sự tri ân và cũng là lời nhắc nhở để mỗi chúng ta biết trân trọng hơn cuộc sống hòa bình hôm nay.

Xin được cảm ơn cô Hòa vì đã chia sẻ một bài thơ giàu cảm xúc và đậm nghĩa tình.

Và xin được cúi đầu tưởng nhớ những người con ưu tú của dân tộc đã gửi trọn tuổi xuân của mình vào lòng đất mẹ để hôm nay đất nước được nở những mùa hòa bình, để mỗi mái nhà được sáng đèn trong yên ấm, để những thế hệ mai sau được lớn lên dưới bầu trời độc lập, tự do.

Xin thành kính tri ân các Anh hùng Liệt sĩ!

Quang Đặng

Thành viên Câu lạc bộ Văn Thơ HUBT

 

Cội

 



Cội

Hội ngộ Đại gia đình Cụ Đào Mai
Chủ Nhật, ngày 26.7.2026


Gốc cũ cắm sâu lòng đất mẹ,
Lặng im nâng đỡ một trời quê.
Rễ đi xuống chỗ không ai thấy,
Để bóng cây che mát bốn bề.

Thân chẳng một lần khoe sức lớn,
Cành xanh lặng lẽ đón sớm mai.
Lá vừa chạm gió đầu tiên ấy,
Đã mang mạch sống đến hôm nay.

Người lớn dần theo từng lối rẽ,
Mỗi đời một ngả phía chân mây.
Chỉ dòng nhựa cũ không đổi hướng,
Âm thầm chảy suốt tháng năm dài.

Đi hết trăm miền rồi mới biết,
Có mùi rơm vẫn ở trong người.
Chiều quê chỉ lướt qua vạt áo,
Đã khiến hàng mi bỗng nghẹn lời.

Sân cũ nghiêng đầy vạt nắng muộn,
Mái hiên cúi đón bóng người thân.
Chén trà chưa kịp nâng lên cạn,
Mắt đã tìm nhau chẳng ngại ngần.

Tháng năm lặng lẽ đi qua ngõ,
Vai áo phai màu bụi gió sương.
Bàn tay vừa chạm bàn tay cũ,
Đã nghe hương đất quyện yêu thương.

Có những người không còn lên tiếng,
Mà rễ âm thầm vẫn giữ cây.
Đất dưới chân mình đâu chỉ đất,
Còn bao bàn tay đỡ tháng ngày.

Lá rơi lặng lẽ về cùng đất,
Hoa tàn vẫn đọng chút mùi hương.
Quả càng chín lại càng cúi thấp,
Như người từng trải biết khiêm nhường.

Cành ôm cành đỡ mùa giông gió,
Lá kề lá kín một trời xanh.
Muôn nhành góp lại thành tán rộng,
Đỡ cả mùa sau khỏi nắng hanh.

Mai này con cháu đi muôn ngả,
Mỗi người một phía chốn bao la.
Bàn chân còn nhớ mùi đất cũ,
Thì cây còn trổ những mùa hoa.

Đến lúc mỏi chân qua dâu bể,
Lại về ngồi dưới bóng cây xưa.
Nghe gió vờn qua từng kẽ lá,
Ngỡ mình còn bé giữa ban trưa.

Rồi sẽ có người thay lớp cũ,
Lại vun thêm đất ấm chân cây.
Không ai giữ mãi màu xanh lá,
Chỉ rễ sâu bền nối tháng ngày.

Gió vẫn chao qua ngàn tán biếc,
Đất còn lặng lẽ giữ mạch quê.
Người đi muôn nẻo rồi ngoảnh lại,
Cội nguồn theo suốt lối mình về.

Yên Mỹ, ngày 21.7.2026

Quang Đặng


Thứ Hai, 20 tháng 7, 2026

Dòng Sông Còn Nhớ

 


Dòng Sông Còn Nhớ

Chiều thả màu rơi xuống bến sông,
Hoa tàn lặng lẽ chạm dòng trong.
Một cơn gió cũ qua vai áo,
Gọi cả mùa xưa dậy giữa lòng.

Ai cũng một lần xa bến cũ,
Ai rồi cũng giấu một dòng sông.
Ngoảnh nhìn chỉ thấy trời nghiêng nắng,
Dòng sông còn nhớ, người đã không.

SH, 20.7.2026

Quang Đặng

 


Về Lại Bến Xưa

 



Về Lại Bến Xưa

Đò cũ neo im dưới nắng tà,
Bờ lau bạc trắng tựa mây sa.
Khói chiều níu lại đầu non nước,
Sông lặng âm thầm chở tháng qua.

Nửa kiếp tha phương mòn gót khách,
Một chiều cúi nhặt bóng quê nhà.
Người xưa khuất nẻo, hương còn lại,
Bến cũ trong lòng vẫn nở hoa.

Yên Mỹ, ngày 20.7.2026

Quang Đặng


Gốc Xưa Còn Đó

 



   Gốc Xưa Còn Đó 

Hội ngộ Đại gia đình Cụ Đào Mai

Ngày 26.7.2026

Gốc cũ cắm sâu lòng đất mẹ,
Lặng im nâng đỡ một trời quê.
Rễ đi xuống chỗ không ai thấy,
Để bóng cây che mát mọi bề.

Thân chẳng một lần khoe sức lớn,
Cành xanh cứ thế đón trời cao.
Lá vừa chạm gió đầu tiên ấy,
Đã biết quê mình ở chốn nao.

Người lớn dần theo từng lối rẽ,
Mỗi đời mang một gió, một sông.
Chỉ dòng nhựa cũ không đổi hướng,
Âm thầm nuôi lớn những cành chung.

Đi hết trăm miền rồi mới hiểu,
Quê là nơi chẳng thể quên nhau.
Chỉ một mùi rơm bay cuối vụ,
Đã làm mắt cũ chợt cay màu.

Sân cũ nghiêng đầy vạt nắng xa,
Mái hiên vẫn thấp đón người nhà.
Chén trà chưa kịp chạm đầu lưỡi,
Mắt đã tìm nhau chẳng cần chào.

Tháng năm lặng lẽ đi qua ngõ,
Vai áo bạc màu chẳng kể tên.
Bàn tay vừa chạm bàn tay cũ,
Đã nghe mạch nhựa chảy về tim.

Có những người không còn lên tiếng,
Mà mạch nguồn xưa vẫn không vơi.
Đất dưới chân mình đâu chỉ đất,
Còn bao bàn tay khuất một đời.

Lá rơi lặng lẽ về cùng đất,
Hoa tàn còn đượm chút dư hương.
Quả càng chín lại càng cúi thấp,
Người càng từng trải càng khiêm nhường.

Cành chẳng lớn riêng nhờ một phía,
Lá chẳng xanh riêng một khoảng trời.
Đan nhau thành một vòm che mát,
Nên cây còn đứng với muôn đời.

Mai nữa cháu con đi thật rộng,
Xin mang một gốc ở trong lòng.
Dẫu mai bén rễ nơi xa khác,
Xin còn nhớ đất thuở gieo trồng.

Nếu một ngày quên đường trở lại,
Rễ còn âm ấm dưới chân mình.
Hóa ra cội chẳng ở nơi cũ,
Mà đã theo người tự thuở sinh.

Gió vẫn đi qua ngàn tán lá,
Đất còn ôm lấy vạn rễ cây.
Người đi muôn nẻo rồi ngoảnh nhớ...

Gốc xưa vẫn đợi tự bao ngày.


Yên Mỹ, ngày 20.7.2026

     Quang Đặng


MỘT GỐC MUÔN CÀNH

 


Kính thưa các anh, các chị cùng toàn thể con cháu trong đại gia đình!

Mỗi người chúng ta rồi sẽ đi qua những chặng đường khác nhau của cuộc đời. Có người ở lại quê nhà, có người lập nghiệp nơi phương xa; mỗi người mang một công việc, một mái ấm và một câu chuyện riêng. Nhưng trước khi có những hành trình ấy, tất cả chúng ta đều đã lớn lên từ cùng một cội nguồn.

Một dòng họ cũng giống như một cây lớn. Gốc cắm sâu vào lòng đất để giữ lấy mạch nguồn. Rễ âm thầm nuôi dưỡng qua năm tháng. Thân cây lặng lẽ nâng đỡ những cành vươn về muôn hướng. Lá già trở về với đất để tiếp tục nuôi những mầm non. Mỗi cành có thể đón một khoảng trời khác nhau, nhưng tất cả đều chung một dòng nhựa, chung một bóng mát và chung một nơi để trở về.

Trong ngày hội ngộ hôm nay, xin được gửi tới đại gia đình bài thơ “Một Gốc Muôn Cành” như một nén lòng tri ân dành cho các bậc tiền nhân đã âm thầm vun gốc, giữ rễ để con cháu hôm nay được lớn lên, trưởng thành và tiếp nối. Đồng thời, đây cũng là lời nhắn gửi tới các thế hệ mai sau: dẫu cuộc đời đưa mỗi người đi đến những chân trời khác nhau, chỉ cần còn nhớ mình cùng chung một cội rễ, còn biết nắm lấy tay nhau và còn giữ nếp nhà, thì gốc xưa sẽ mãi bền vững, bóng quê sẽ mãi xanh trong lòng mỗi người.


MỘT GỐC MUÔN CÀNH

(Hội ngộ Đại gia đình Cụ Đào Mai
Chủ Nhật, ngày 26.7.2026)

Có một gốc tự bao đời,
Bám sâu lòng đất giữa trời quê hương.
Bao mùa mưa nắng gió sương,
Chắt chiu mạch ngọt nảy mầm lộc xanh.

Một cành rồi lại nhiều cành,
Đơm chồi kết tán, phủ thành bóng cây.
Lá già lặng lẽ rơi đầy,
Lộc non lại biếc nối ngày sang xuân.

Năm mươi bảy nhánh xa gần,
Mỗi người một nẻo, một phần trời mây.
Đi đâu vẫn dưới bóng cây,
Mang theo mùi đất những ngày ấu thơ.

Người neo bến cũ đợi chờ,
Người theo cánh gió nên cơ nghiệp nhà.
Dẫu mai dâu bể phong ba,
Mùi bãi cũ vẫn đậm đà trong tim.

Mái hiên đốm nắng im lìm,
Sân xưa bỗng rộn tiếng chim bên thềm.
Từ đâu ngọn gió ru mềm,
Cành nghiêng gọi lá êm đềm khẽ lay.

Bàn tay chạm lấy bàn tay,
Chuyện xưa nhắc lại, mắt cay lệ trào.
Chén trà lắng vị ngọt ngào,
Bao điều chưa nói thấm vào lòng nhau.

Rễ âm thầm giữ đất sâu,
Chắt từng mạch đất nuôi ngàn mầm xanh.
Lá rơi chẳng hẹn cùng cành,
Hóa vào đất mẹ để thành mùa sau.

Hoa theo gió thoảng hương cau,
Chẳng cần ai biết sắc màu mình mang.
Quả chín cúi xuống nhẹ nhàng,
Trao người vị ngọt, chẳng màng báo ân.

Những người vun gốc xa dần,
Mây cao lặng lẽ ân cần dõi theo.
Nếp nhà sưởi ấm sớm chiều,
Gốc xưa gìn giữ bao điều tình thân.

Ngõ xưa rêu phủ đầu sân,
Mái hiên còn đợi bước chân con về.
Dẫu qua mấy dặm triền đê,
Con đưa cháu lại trở về gốc xưa.

Gió ru kể chuyện nắng mưa,
Lá xanh khẽ nhắc ngày xưa nhớ về.
Gốc còn vững giữa muôn bề,
Cho cành mãi nối hồn quê đậm đà.

Dẫu đi muôn nẻo phương xa,
Ngoảnh nhìn gốc cũ vẫn là một cây.
Mai sau con cháu sum vầy,
Vẫn chung cội rễ, vẫn đầy bóng quê.


Yên Mỹ, ngày 20.7.2026
Quang Đặng

 


Nơi lá thôi bay

  Nơi lá thôi bay Có chiếc lá rời cành rất sớm, Mang màu xanh biếc khắp chân trời. Qua bao ngọn gió sờn vai áo, Mới biết cành xưa đợi m...