Có những
dấu chân không in trên đá, nhưng vẫn bền lâu hơn năm tháng. Có những con người
không chọn ánh hào quang cho riêng mình, mà lặng lẽ thắp sáng hành trình của
người khác.
Ba mươi
năm đứng trên bục giảng là ba mươi năm trao đi tri thức, niềm tin và cả những
mùa xuân đẹp nhất của đời người. Thời gian có thể phủ màu lên mái tóc, nhưng
không thể làm phai nhòa những giá trị đã được gieo vào tâm hồn biết bao thế hệ
học trò.
Và rồi,
khi nhìn lại chặng đường ấy, ta chợt nhận ra: điều còn ở lại không nằm trong
những bài giảng đã khép lại, mà nằm trong những ước mơ đã được đánh thức, những
cuộc đời đã được nâng cánh bay xa.
“Vũ Khúc
Phấn Trắng” là lời tri ân dành cho hành trình lặng lẽ mà cao quý ấy — nơi mỗi
hạt phấn nhỏ bé đều mang trong mình ánh sáng của sự tận hiến.
Vũ Khúc Phấn Trắng
Ba thập niên ngập ánh thềm hoa,
Bụi phấn rây mềm dải Ngân Hà.
Nét chữ khơi nguồn dòng vạn lý,
Màn nhung vừa mở, ánh dương qua.
Phấn rụng vào đêm, tóc nhuốm sương,
Bàn tay mở lối những con đường.
Trang đời trải rộng miền tri thức,
Sóng cuộn ngàn khơi, vạn dặm trường.
Đèn thắp lên rồi, nhạc chuyển xoay,
Tiếng lòng lắng lại giữa tầng mây.
Bao đêm thao thức chưng dòng mật,
Nuôi đóa hoa đời, nối cánh tay.
Hợp xướng vang xa, trời rộng mở,
Thanh âm vọng thấu cõi vô biên.
Nhạc tàn, màn khép, hào quang đọng,
Hồn người kết ngọc, ngự tòa sen.
Bục cũ nằm im, nhạc nén vần,
Lặng thầm ủ lửa dưới tro than.
Hạt phấn hóa thân vòng vũ điệu,
Chở nắng vàng gieo khắp giang san.
Ba mươi năm một cung đường ngọc,
Vũ khúc còn vang, vạn điệu hòa.
Ươm hạt nắng tâm, bồi trí sáng,
Kinh Công rực rỡ những mùa hoa.
(Quang Đặng – Yên Mỹ đêm mưa, 04.06.2026)
Chúc mừng Nhà giáo trên bục giảng ươm mầm xanh và trên sân khấu với những thanh âm và ánh sáng diệu kỳ.
Trả lờiXóa