Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2026

Vá Đêm

 



Vá Đêm

Đèn dầu thấp một vành soi,
Đêm nghiêng một mép cho mồi đường kim.
Khói lên lặng đến nỗi im,
Như nghe gió lạnh đi tìm vết may.

Mũi kim thức suốt canh dài,
Chỉ khâu vạt áo, chẳng hay khâu đời.
Giọt dầu cạn xuống không lời,
Đêm vừa khép lại một nơi gió lùa.

Đứa con ôm giấc ngủ trưa,
Trong mơ còn ngỡ tiếng mưa ngoài thềm.
Nào hay lưng mẹ cúi mềm,
Đang khâu cho kín một miền tối tăm.

Bấc đèn ngắn lại âm thầm,
Lửa không nói, chỉ đỏ dần bàn tay.
Mỗi lần đầu chỉ xâu ngay,
Là thêm một mảnh đêm gầy được nguyên.

Chiếc áo gấp cạnh cửa hiên,
Vết khâu còn ấm mùi rơm mái nghèo.
Sớm mai người bước qua đèo,
Mang theo cả một ánh đèn sau lưng.

Năm tháng rách tự bao lần,
Đầu kim vẫn lựa chỗ cần để qua.
Đâu riêng vá tấm áo già,
Mà khâu những chỗ đời xa với đời.

Đầu kim vừa chạm một thời,
Một trời ký ức bỗng ngồi rất yên.
Nghe như trong sợi chỉ mềm,
Có bàn tay cũ đi tìm bàn tay.

Tóc người bạc phía heo may,
Bấc đèn ngắn lại từng ngày lặng thinh.
Đặt kim xuống nhẹ như mình,
Sợ làm thức giấc bóng hình năm xưa.

Đứa con ngồi cạnh bếp trưa,
Mắt còn in ánh đèn khuya hôm nào.
Chiếc kim nép dưới hiên thềm,
Ngoài hiên... còn một mảnh đêm chưa lành.

Yên Mỹ, ngày 1.8.2026

Quang Đặng 


Vá Đêm

  Vá Đêm Đèn dầu thấp một vành soi, Đêm nghiêng một mép cho mồi đường kim. Khói lên lặng đến nỗi im, Như nghe gió lạnh đi tìm vết may. Mũ...