Có những tháng ngày con người ta phải
dừng lại trước những thử thách của sức khỏe, nhưng tình thân và nếp nhà thì
chưa bao giờ ngừng chảy. Bài thơ này không chỉ là những thước phim hoài niệm về
một đời lặng lẽ phong sương của cha, về gian bếp đỏ lửa khu tập thể năm nào đã
nuôi lớn tâm hồn chúng con bằng những điều ngay thẳng; mà đây còn là lời ước
nguyện, là tâm tình sâu kín nhất của cả gia đình gửi đến cha trong những ngày
này.
Chúng con viết nên những câu chữ này
với niềm tin yêu trọn vẹn, cầu mong cha giữ vững sự kiên cường để sớm bình
phục. Chúng con vẫn đang chờ ngày cha khỏe lại, để con cháu lại được cùng cha
thong dong ra bãi đá sông Hồng ngắm gió lộng, được đón cha lên thăm ngôi nhà
sàn Mộc rộn rã tiếng cười giữa đất trời Tây Bắc, hay đơn giản là chuyến xe đưa
cha trở về quê cũ, ngồi tĩnh tại sưởi nắng bên hiên nhà bà Luân.
Cha ơi, chỉ cần có cha ở đó, ngôi nhà
mới vẹn tròn gia phong, con cháu mới luôn có một lối về bình an. Bài thơ này là
món quà, là lời hẹn ước kính dâng cha!
TỪ MÁI NHÀ CÓ TIẾNG CHA
Ngày
xưa cha dậy tinh mơ,
Nhóm lên bếp lửa đợi chờ nồi cơm.
Khói bay thơm cả xóm thôn,
Ấm từ gian bếp... đến hồn chúng con.
Cha
đâu quen nói thở than,
Gửi vào câu hát, tiếng đàn yêu thương.
Một đời lặng lẽ phong sương,
Nuôi nên gốc rễ ngát hương tháng ngày.
Hai
con lớn trong vòng tay,
Học điều ngay thẳng hơn hay nói nhiều.
Mai sau mỗi ngả sớm chiều,
Mang theo nếp cũ như điều cha trao.
Rồi
con, rồi cháu lớn cao,
Mỗi người tiếp một sóng trào trường xuân.
Bên nhau qua mọi gian truân,
Gia phong giữ trọn, luôn gần cháu con.
Nay cha tóc đã bạc hơn,
Mắt cười vẫn sáng mỗi hôm sum vầy.
Xuân không ở giữa cỏ cây,
Xuân trong tiếng gọi còn đầy mái hiên.
Mai
này dẫu bước muôn miền,
Đường xa mỏi mệt, ưu phiền đầy vơi.
Chỉ cần cha gọi: “Con ơi!”,
Dừng chân buông gánh... biết nơi để về.
(Quang Đặng - HĐ, 1.7.2026)