MỘT ĐỜI TRONG
“Danh
dự là điều thiêng liêng, cao quý nhất.”
— Nguyễn Phú Trọng —
Có những câu nói chỉ để nhớ.
Có những câu nói để sống.
Mỗi lần đọc lại lời ấy của cố Tổng
Bí thư Nguyễn Phú Trọng, tôi không nghĩ mình đang đọc một câu danh ngôn. Tôi có
cảm giác đó là lời ông tự nhắc mình trong suốt một cuộc đời.
Và có lẽ, chính câu
nói ấy đã giải thích vì sao, sau khi ông đi xa, điều còn ở lại trong lòng nhiều
người không chỉ là một chức danh, mà là một nhân cách.
Tôi biết đến ông
trước hết qua một hình ảnh rất quen thuộc: mái tóc bạc, cặp kính giản dị, nụ
cười hiền và dáng người nhỏ nhắn.
Mỗi lần ông đứng
trước bục phát biểu, sau hai chiếc micro quen thuộc, tôi luôn có cảm giác đang
lắng nghe một người thầy hơn là một chính khách. Giọng nói chậm rãi, từng câu
chữ như được cân nhắc kỹ trước khi cất lên. Ông không chinh phục người nghe
bằng sự hùng biện, mà bằng sự điềm đạm.
Có lẽ điều ấy bắt
đầu từ chính con đường ông đã đi.
Ông từng làm báo,
nghiên cứu, giảng dạy.
Ở ông luôn thấp
thoáng dáng dấp của một người cầm phấn nhiều hơn một người quen với hào quang.
Có những người bước
lên vị trí cao rồi mới học cách gần dân.
Còn ở ông, sự gần
gũi dường như đã có từ trước.
Tôi chưa từng có cơ
hội gặp ông.
Nhưng qua những lần
ông về với quê hương, đi giữa bà con, bắt những bàn tay rám nắng hay cúi xuống
trò chuyện với người dân, tôi luôn thấy ở ông một sự chân thành rất tự nhiên.
Không phải thứ giản
dị được lựa chọn để người khác nhìn thấy.
Mà là sự giản dị đã
trở thành nếp sống.
Có lẽ vì thế, giữa
rất nhiều điều có thể nói về ông, người ta vẫn nhớ nhiều đến một điều tưởng như
rất bình thường: ông sống mực thước.
Nếu phải chọn một
chữ để nói về con người ấy, tôi sẽ chọn chữ “Trong”.
Trong ở suy nghĩ.
Trong ở cách sống.
Trong đến mức, đi
qua rất nhiều vinh quang mà không để vinh quang làm đổi khác mình.
Điều khiến tôi xúc
động hơn cả lại nằm phía sau ông.
Là gia đình.
Đằng sau một người
dành phần lớn cuộc đời cho việc nước luôn là một mái nhà chấp nhận những khoảng
trống.
Những bữa cơm có
thể vắng một người.
Những ngày Tết chưa
kịp đoàn viên.
Những cuộc sum họp
phải nhường chỗ cho công việc.
Tôi nghĩ nhiều đến
người bạn đời đã lặng lẽ đồng hành cùng ông.
Có những hy sinh
không bao giờ được ghi trong diễn văn hay lịch sử.
Chúng chỉ ở lại
trong căn bếp nhỏ, trong ánh đèn chờ khuya, trong sự cảm thông của những người
thân hiểu rằng có những trách nhiệm luôn phải đặt lên trước.
Điều khiến tôi càng
thêm kính trọng là suốt bao năm tháng, người ta gần như không biết nhiều về gia
đình ông.
Không phải vì họ ở
xa cuộc sống.
Mà vì họ chưa bao
giờ bước ra để mượn ánh hào quang của ông.
Một gia đình ở rất
gần đỉnh cao quyền lực nhưng vẫn chọn đứng phía sau.
Sự lặng lẽ ấy, với
tôi, đẹp biết bao.
Nhìn ông, tôi
thường nghĩ đến Hà Nội.
Không ồn ào.
Không vội vã.
Trầm tĩnh như mặt
nước Hồ Gươm mỗi sớm.
Càng lặng càng sâu.
Có lẽ một con người
cũng vậy.
Không cần nhiều lời
để người khác nhớ.
Một đời người rồi
cũng hữu hạn.
Những căn phòng làm
việc sẽ có người khác ngồi.
Những trang lịch sử
sẽ tiếp tục được viết.
Chỉ có cách sống là
còn ở lại.
Nó ở trong ký ức
của những người từng gặp.
Trong những câu
chuyện cha mẹ kể cho con.
Trong một nụ cười
hiền sau cặp kính.
Trong một dáng
người tóc bạc đã trở nên quen thuộc với hàng triệu người Việt Nam.
Và đôi khi, nó chỉ
ở lại bằng một cảm giác rất lạ.
Rằng sau khi nghĩ
về một con người, ta bỗng muốn sống tử tế hơn, muốn ngay thẳng hơn, muốn giữ
gìn danh dự của chính mình hơn.
Người ta có thể đo
một cuộc đời bằng chức vụ, bằng quyền lực, bằng những dấu mốc lịch sử.
Còn tôi, tôi muốn
đo cuộc đời ấy bằng điều khác.
Bằng những gì còn ở
lại trong lòng người.
Để rồi nhiều năm
sau, khi nhắc đến Nguyễn Phú Trọng, có lẽ người ta sẽ không chỉ nhớ đến một vị
Tổng Bí thư.
Người ta sẽ nhớ đến
một người thầy.
Một người chồng.
Một người cha.
Một người đã đi qua
những đỉnh cao của cuộc đời mà vẫn giữ nguyên nếp sống bình dị.
Và hơn tất cả, là
một con người đã sống đúng như điều mình từng nói: “Danh dự là điều thiêng liêng, cao
quý nhất.”
Có lẽ, đó cũng là
di sản đẹp nhất ông để lại.
Không phải để người
đời ngước nhìn.
Mà để người đời soi
mình.
Để mỗi chúng ta,
trong những lựa chọn của riêng mình, đều tự hỏi:
Liệu
mình đã sống xứng với danh dự của chính mình chưa?
Nếu một ngày nào
đó, câu hỏi ấy còn được nhắc lại, thì tôi tin ông vẫn còn ở đó.
Không chỉ trong
lịch sử.
Không chỉ trong ký
ức.
Mà trong cách người khác lựa chọn để sống.
Một
đời trong.
Tân Tây Đô, ngày 30.7.2026
Quang Đặng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét