Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2026

Ta Trong Vạn Vật

 



Có những ngày, ta đi qua cuộc đời như một kẻ lữ hành mải miết, để rồi bất chợt dừng chân trước một vạt nắng xuyên kẽ lá, hay áng mây lững lờ trôi ngang sườn núi. Khi ấy, câu hỏi về chính mình không còn là sự truy vấn nặng nề, mà trở thành lời thì thầm dịu dàng của tâm hồn giữa bao la đất trời.

Bài thơ dưới đây không phải là một tuyên ngôn, cũng không cố đi tìm những đáp án lớn lao. Đó chỉ là nhịp thở của một người đã đi qua những chấn động và tan vỡ, để rồi học cách buông nhẹ những bận lòng, lắng nghe mạch yêu thương đang âm thầm chảy giữa nhân gian.

Mời bạn cùng lắng lại đôi chút, thả hồn theo những áng mây, ngọn gió và cánh én nhỏ. Biết đâu, giữa khoảnh khắc lặng yên ấy, ta sẽ nhận ra mình vẫn luôn hiện diện trong vạn vật, như nắng trong cỏ cây, như dòng sông trong lòng đất. Và bình an có lẽ không ở một nơi xa, mà nở ra từ phút giây ta hòa nhịp cùng nhịp thở của cuộc đời.


Ta Trong Vạn Vật

 

Ta dạo nhân gian hỏi càn khôn,

Ta là ai giữa miền lặng lẽ?

Là ngàn mây trắng vờn quanh núi,

Là giọt nắng hồng rót đáy khe.

 

Đã từng chấn động, từng tan vỡ,

Vẫn là khúc dạo của mùa sang.

Buông mình theo gió, lòng vơi nhẹ,

Nghe mạch yêu thương chảy dịu dàng.

 

Chẳng mưu cầu những bến xa xăm,

Chẳng mải mê tìm kiếm phù vân.

Trong đáy cốc soi ngàn tinh tú,

Một dòng sông lặng chảy qua thân.

 

Mai thân này có ngày nằm nghỉ,

Trên triền đồi lộng gió an nhiên.

Ta vẫn hóa thành hồn thi sĩ,

Gieo giữa đời mình những vần duyên.

 

Gió hát ca mừng vờn mái lá,

Sương mai còn đọng dấu môi cười.

Ta hòa trong sắc hương cây cỏ,

Ngân khúc ca chung với nắng đời.

 

Én nhỏ nghiêng cánh qua biển biếc,

Tự do nâng gió giữa mây ngàn.

Ánh sáng lặng thầm trên vạn vật,

Và ta trong đó – rất bình an.

 

(Quang Đặng – Ngõ nhỏ phố nhỏ, 01.06.2026)


Dòng Chảy Hòa Hợp

 



Dòng Chảy Hòa Hợp

 

Phù sa nhuộm đỏ mạch đất xưa,

Sông Hồng cuộn chảy tự bao giờ.

Thép vươn chẳng bạt nền bùn bãi,

Phố dựng không mờ bóng lau thưa.


Khối đá bê tông nào lạnh lẽo,

Chí trai bờ cõi vốn dư thừa.

Văn minh khởi sắc từ câu hát,

Nguồn cội âm thầm hóa cơn mưa.


Đình miếu trầm tư soi bóng nguyệt,

Chuông xưa hòa nhịp phố lên đèn.

Nền xưa hiên ngang không lùi bước,

Hồn cũ bừng lên giữa sang hèn.


Chẳng chọn đổi thay rời gốc rễ,

Tương lai giữ chặt nghĩa nghìn thu.

An dân ấy thước đo bền vững,

Dòng nước nhiệm màu vượt mịt mù.


Hỡi kẻ dựng xây hình thế kỷ,

Khắc cốt ghi tâm dạ kính thờ.

Mạch đất nuôi bồi hồn dân tộc,

Ý Đảng lòng Dân rạng bến bờ.

 

(Quang Đặng – YM, 5/2026)


Ngẫm Cùng Dâu Bể

 




Ngẫm Cùng Dâu Bể

 

Dâu bể xoay vần hỏi chốn đâu,

Sóng bạc trôi qua sợi nắng sầu.

Cánh buồm xé gió qua miền sáng,

Bóng đổ nghiêng chìm xuống vực sâu.

 

Sang hèn mây xám ngang hiên cũ,

Cao thấp tan vào lớp bụi dâu.

Danh lợi phai dần như sương muộn,

Tình thâm còn giữ vệt trăng đầu.

 

(Quang Đặng - Lặng nhìn đời 2026)


Thứ Bảy, 30 tháng 5, 2026

Hồn Quê Yên Mỹ

 



Hồn Quê Yên Mỹ

 

(Kính tặng quê hương Yên Mỹ)

 

Đình xưa tĩnh lặng giữa không gian,

Tiếng vọng chuông chùa tựa khói nhang.

Mái tựa núi Chùa che xóm nhỏ,

Sắc quê đọng lại dải tơ vàng.

 

Hạ Mã bia xưa nhuốm nắng vàng,

Nắng mưa bờ cõi vẫn hiên ngang.

Nét chạm ngàn năm như vẫn thở,

Hồn thiêng tìm lại bóng tiền lang.

 

Gò cổ nghìn năm trung liệt trạng,

Hồn thiêng đất mẹ giấc vẻ vang.

Tiểu Lan Châu vững miền dâu bể,

Giữ chút lòng son giữa thế gian.

 

Văn Chỉ còn thơm trang sách xưa,

Đèn khuya rạng rỡ mạch hiền thừa.

Từ đường họ Đặng nghìn năm nối,

Nếp cũ gia phong trải nắng mưa.

 

Linh mạch đền Bà nước chảy xuôi,

Đời sau tiếp bước chẳng khôn nguôi.

Bia đá vốn không là vỏ bọc,

Tình sâu đất mẹ mãi sinh sôi.

 

Mạch sống phù sa chẳng cạn dòng,

Đổi thay thế sự mặc long đong.

Người đi vẫn nhớ miền quê cũ,

Yên Mỹ mang theo vạn tấm lòng.

 

(Quang Đặng – Cuối tháng 5/2026)


Tâm An Trước Vần Xoay

 



Tâm An Trước Vần Xoay

 

Vườn thơ lặng giữ một trời trong,

Mây tụ rồi tan giữa cõi không.

Đất cũ xa dần theo bóng nắng,

Nhà xưa còn đọng chút hương đồng.

 

Chân đi theo nhịp đời thay lối,

Tâm tĩnh như chiều bên bến sông.

Gom cả quê nhà vào hơi thở,

Mỉm cười nghe gió giữa mênh mông.

 

(Quang Đặng – Sáng Chủ nhật, 31.05.2026)


DƯỚI MÁI TRƯỜNG HUBT

 



DƯỚI MÁI TRƯỜNG HUBT

 

Ba chục năm ròng giữ lửa thiêng,
Giảng đường còn sáng bóng thầy hiền.
Ươm bao hạt giống xanh mơ ước,
Nối tiếp mùa vàng khắp mọi miền.


Tâm tạc sắt son, đời dẫu đổi,
Kỷ cương bền vững, chí chẳng rời.
Phấn trắng gửi vào trang sách mở,
Thanh xuân hóa nắng, ấm lòng người.

 

(Quang Đặng - YM, đêm muộn 30.05.2026)

 


Em Đẹp Nhất Là Khi...

 


Người ta thường ngợi ca vẻ đẹp của người phụ nữ khi họ rạng ngời giữa những mùa xuân tuổi trẻ. Còn anh lại thương và trân trọng những vẻ đẹp bình dị nơi em: dáng lặng lẽ bên bếp lửa mỗi chiều, những đêm chong đèn thức cùng con qua cơn sốt, những tháng ngày tận tụy chăm mẹ yếu, dìu cha đi qua từng bước chậm của tuổi già.

Thời gian có thể làm phai nhạt nhan sắc, nhưng lại khiến vẻ đẹp trong em ngày một đầy đặn hơn. Đó là sự dịu dàng, lòng bao dung và trái tim luôn biết sống vì những người mình yêu thương.

Và rồi anh nhận ra rằng, em đẹp nhất không phải khi khoác lên mình những điều lộng lẫy...

Mà là khi...

Nhà cửa tinh tươm, dáng tảo tần,

Bếp hồng giữ lửa ấm tình thân.

Tay nâng bát cháo chăm mẹ yếu,

Vai dìu cha những bước chậm dần.

 

Đêm thức cùng con qua cơn sốt,

Bàn tay lau trán suốt canh tàn.

Đèn khuya nghiêng bóng bên giường nhỏ,

Gom cả yêu thương giữ giấc an.

 

Ươm con chữ nhỏ bên cửa lớp,

Ngồi cùng bạn cũ nhắc ngày xanh.

Tiếng cười trong trẻo như sương sớm,

Xoa dịu bao điều giấu trong anh.

 

Góc bếp bơ xanh vừa xay nhuyễn,

Gấp từng nếp áo đượm yêu thương.

Ngõ nhỏ lặng chờ đôi bước nhẹ,

Mâm cơm chiều thơm khói còn vương.

 

Chạy mưa, trốn nắng đời thường vậy,

Gánh lấy nhọc nhằn chẳng ngại ngần.

Nụ cười vẫn sáng bên viên thuốc,

Gọi nắng quay về giữa gian truân.

 

Nào cần sắc hương thêm lộng lẫy,

Hay xuân thì níu mắt người qua.

Em đẹp nhất trong điều bình dị,

Như mùa xuân ở lại trong nhà.

 

(Quang Đặng - HUBT, 30.05.2026)

 

 

 



Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2026

TRỞ VỀ MIỀN TĨNH LẶNG

 


TRỞ VỀ MIỀN TĨNH LẶNG

Tuổi năm mươi, đứng nhìn dâu bể,
Cánh chim bay qua mấy bến bờ.
Anh, Hàn, Nhật, Úc cùng Sing, Thái,
Dấu chân dài khuất phía sương mờ.

Bên bục giảng, phấn rơi trắng áo,
Lặng gieo từng con chữ mỗi ngày.
Hồn quê vẫn thơm mùi hương đất,
Gió sông Hồng ru giấc mê say.

Rồi một ngày rời xa phố thị,
Về Sài Khao, suối hát an lành.
Nhà sàn nép dưới triền non biếc,
Sớm cuốc vườn, chiều uống trà xanh.

Đời hợp tan như dòng mây bạc,
Đến rồi đi theo lẽ vô thường.
Mẹ cùng Anh về miền cực lạc,
Mà hơi người còn ấm yêu thương.

Bóng xa khuất nẻo đường nhân thế,
Chợt hóa thành ngọn gió quanh ta.
Trong tia nắng, trong làn sương sớm,
Vẫn âm thầm dõi bước chân qua.

Ta học được không sinh không diệt,
Buông muộn phiền như lá sang thu.
An nhiên bước tiếp miền hoa nắng,
Nghe bình yên nở giữa sương mù.

(Quang Đặng – Yên Mỹ, đêm 29.05.2026)


Chuyến Tàu Cuối Ngày

 



Chuyến Tàu Cuối Ngày

 

Ga Hải Dương lặng gió,

Tiễn bạn bước lên tàu.

Hà Nội đang đón đợi,

Thương gửi lại phía sau.

 

An mang miền ký ức,

Gói nhẹ giữa hành trang.

Đọc “Đốm Xanh Mờ” nhé,

Cho lòng mình thênh thang.


(Quang Đặng - YM, 29.05.2026)


HỒN THIÊNG YÊN MỸ

 



HỒN THIÊNG YÊN MỸ

 

Ngàn năm văn hiến rạng trời Nam,

Yên Mỹ linh thiêng tỏa ánh vàng.

Mái đình cổ kính quyện hương khói,

Chuông chùa Thanh Lan ấm xóm làng.

 

Bia đá Hạ Mã rêu phong phủ,

Lặng giữ hồn xưa nét vẻ vang.

Dấu chạm thời gian còn thổn thức,

Như lời tiền nhân tạc đá vàng.

 

Đình cổ uy nghiêm hồn Thánh ngự,

Khói hương bảng lảng phủ sương ngàn.

Chuông ngân từng giọt chiều an tĩnh,

Ru cả bờ tre ngủ giấc lành.

 

Núi Chùa sừng sững che thôn xóm,

Ôm trọn quê nhà trải gió sương.

Bao lớp người đi rồi trở lại,

Vẫn nghe hồn đất gọi thân thương.

 

Gò cũ nghìn thu hồn trung liệt,

Đất mẹ ôm sâu giấc anh linh.

Cỏ non vẫn biếc mềm quanh mộ,

Gọi tiếng quê nhà dệt thái bình.

 

Văn Chỉ vương thơm làn mực thảo,

Nguyên khí ngàn năm kết tụ thiêng.

Cháu con tiếp bước dòng khoa bảng,

Thắp sáng gia phong, đẹp phúc điền.

 

Di sản cha ông trao gửi lại,

Chẳng riêng vàng son, đá với đền,

Mà tình quê ấy bền hơn đất,

Như mạch phù sa chảy êm đềm.

 

Dẫu mai phố thị muôn ngàn lối,

Vẫn chở tình quê nặng nỗi lòng,

Thanh Lan ngân khúc chào ngày mới,

Yên Mỹ rạng ngời thỏa chờ mong.

 

(Quang Đặng – Một ngày bình yên, 29.05.2026)


Thứ Năm, 28 tháng 5, 2026

Hồn Đất Yên Mỹ

 


Hồn Đất Yên Mỹ (1)

 

Ngàn năm văn hiến trời Nam rạng,

Lăng miếu, đình chùa giữ sắc phong.

Yên Mỹ linh thiêng bia Hạ Mã,

Thanh Lan cổ tự đất Thăng Long.

 

Đình xưa sừng sững uy linh Thánh,

Chùa thiêng khai sáng độ dân an.

Núi Chùa trấn giữ ngàn năm đứng,

Phủ bóng che làng mãi bình yên.

 

Gò cao ghi dấu hồn liệt sĩ,

Ngàn thu an giấc giữa cõi thiêng.

Văn Chỉ tôn vinh nguồn nguyên khí,

Cháu con vinh hiển rạng tổ tiên.

 

Di sản tiền nhân truyền vạn đại,

Vàng son tạc dạ nghĩa ân sâu.

Đồng tâm gìn giữ thiên cổ mỹ,

Vọng khúc hoan ca thỏa nguyện cầu.

 

 

Hồn Đất Yên Mỹ (2)

 

Ngàn năm văn hiến rạng trời Nam,

Đình miếu uy nghiêm giữ sắc vàng.

Yên Mỹ linh thiêng bia Hạ Mã,

Thanh Lan cổ tự dấu Thăng Long.

 

Đình xưa hiển ứng uy linh Thánh,

Chùa cổ ngân xa ngát thiện lành.

Núi Chùa trấn giữ miền sông nước,

Phủ bóng quê nhà mãi mãi xanh.

 

Gò cổ còn vọng hồn trung liệt,

Ngàn thu an giấc cõi linh thiêng.

Văn Chỉ lưu danh nguồn nguyên khí,

Cháu con khoa bảng rạng gia tiên.

 

Di sản tiền nhân truyền hậu thế,

Ân sâu nghĩa nặng tạc lòng son.

Đồng tâm giữ vẹn hồn thiên cổ,

Khúc hát quê hương vọng nước non.

 

(Quang Đặng - YM, 28.05.2026)


Thứ Ba, 26 tháng 5, 2026

YÊN MỸ – MÙA RẠ MỚI

 


Có những miền quê, càng đi xa, người ta lại càng thấy chúng ở lại sâu đậm trong ký ức. Không hẳn bởi những điều lớn lao, mà đôi khi, chỉ là một chiều sông Hồng sóng sánh ánh vàng, làn khói rơm bảng lảng cuối mùa, hay tiếng chuông chùa ngân vang ấm áp giữa hoàng hôn cũng đủ khiến lòng người rưng rưng, chùng lại.

“Yên Mỹ – Mùa Rạ Mới” là khúc tự tình về một miền quê đang thay áo mới, nơi nhịp sống hiện đại giao hòa cùng những giá trị bình dị đã nuôi dưỡng tâm hồn bao thế hệ.

Ở đó có hương rạ nồng nàn thơm đầy ngõ nhỏ, có bát chè xanh giữ trọn vẹn vị quê nhà, và có tình người lặng lẽ bồi đắp, bền bỉ như lớp phù sa ven sông qua năm tháng.

Giữa những lối về phố xá ngày một rộng dài, bài thơ như nhịp cầu nhỏ đưa ta trở lại bến xưa. Trở lại để thấy lòng mình dịu lại bên tiếng chuông ngân, để ngắm cây gạo già thắp lửa đỏ rực đầu thôn, và để nhận ra rằng: dẫu dòng đời có xuôi ngược tấp nập đến đâu, sâu thẳm trong mỗi người vẫn luôn có một miền quê rạng rỡ và bình yên chờ đón ta trở về.


 

YÊN MỸ – MÙA RẠ MỚI

 

Trở lại bồi hồi theo triền bãi vắng,

Sông Hồng sóng sánh, nhuộm sắc phù sa.

Con nước hiền hòa tựa bàn tay mẹ,

Thầm vỗ về, ru từng dấu chân xa.

 

Đình cổ rêu phong, nắng chiều neo đậu,

Chùa Thanh Lan, chuông chạm khẽ hoàng hôn.

Phố mới xôn xao bên triền sông cũ,

Tím ngát hoa cà rạng rỡ cuối thôn.

 

Bóng tre già vươn soi làn nước biếc,

Khói rơm vờn nhẹ, quyện lối đường quê.

Hương rạ nồng nàn vương trên ngõ nhỏ,

Tiếng cười trong trẻo, nắng thanh tràn về.

 

Người ở lại, vắt vai cùng dâu bể,

Chén chè xanh giữ trọn vị quê nhà.

Đời xuôi ngược vẫn một lòng gắn kết,

Nghĩa xóm tình làng bồi đắp phù sa.

 

Phố chạm bến xưa, len qua bãi cỏ,

Cây gạo già thắp lửa đỏ cuối làng.

Dẫu mỏi cánh giữa dòng đời vạn biến,

Vẫn tìm về, chuông vọng tiếng mênh mang.

 

(Quang Đặng – YM, 27.05.2026)



BÓNG CHA

  BÓNG CHA   Chiều nghiêng bóng đổ hiên nhà, Dáng cha che nửa nắng tà cuối sân. Đời con lớn theo dấu chân, Vô tâm đâu biết tóc dần bạc phai....