TRỞ VỀ MIỀN TĨNH LẶNG
Năm mươi tuổi đứng nhìn dâu bể,
Mây phiêu du qua mấy bến bờ.
Anh, Hàn, Nhật, Úc cùng Sing, Thái,
Dấu chân dài khuất phía sương mờ.
Vẫn bục giảng, phấn rơi trắng áo,
Lặng gieo từng con chữ mỗi ngày.
Mà hồn vẫn thơm mùi bùn đất,
Gió sông Hồng ru giấc mê say.
Rồi một ngày rời xa phố thị,
Về Sài Khao an trú bên đồi.
Nhà sàn nhỏ nép bên triền núi,
Sớm cuốc vườn, chiều uống trà thôi.
Đời hợp tan như dòng mây bạc,
Đến rồi đi theo lẽ vô thường.
Mẹ cùng Anh về miền cực lạc,
Mà hơi người còn ấm yêu thương.
Bóng cũ khuất nẻo đường nhân thế,
Chỉ hóa thành ngọn gió quanh ta.
Trong tia nắng, trong làn sương sớm,
Vẫn âm thầm dõi bước chân qua.
Ta học được không sinh không diệt,
Buông muộn phiền như lá sang thu.
An nhiên bước tiếp miền hoa nắng,
Nghe bình yên nở giữa sương mù.
(Quang Đặng – Yên Mỹ, đêm 29.05.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét