Người ta thường ngợi ca vẻ đẹp của người phụ nữ khi họ rạng ngời giữa những mùa xuân tuổi trẻ. Còn anh lại thương và trân trọng những vẻ đẹp bình dị nơi em: dáng lặng lẽ bên bếp lửa mỗi chiều, những đêm chong đèn thức cùng con qua cơn sốt, những tháng ngày tận tụy chăm mẹ yếu, dìu cha đi qua từng bước chậm của tuổi già.
Thời gian có thể làm phai nhạt nhan sắc, nhưng lại khiến vẻ đẹp trong em ngày một đầy đặn hơn. Đó là sự dịu dàng, lòng bao dung và trái tim luôn biết sống vì những người mình yêu thương.
Và rồi anh nhận ra rằng, em đẹp nhất không phải khi khoác lên mình những điều lộng lẫy...
Mà là khi...
Nhà cửa tinh tươm, dáng tảo tần,
Bếp hồng giữ lửa ấm tình thân.
Tay nâng bát cháo chăm mẹ yếu,
Vai dìu cha những bước chậm dần.
Đêm thức cùng con qua cơn sốt,
Bàn tay lau trán suốt canh tàn.
Đèn khuya nghiêng bóng bên giường nhỏ,
Gom cả yêu thương giữ giấc an.
Ươm con chữ nhỏ bên cửa lớp,
Ngồi cùng bạn cũ nhắc ngày xanh.
Tiếng cười trong trẻo như sương sớm,
Xoa dịu bao điều giấu trong anh.
Góc bếp bơ xanh vừa xay nhuyễn,
Gấp từng nếp áo đượm yêu thương.
Ngõ nhỏ lặng chờ đôi bước nhẹ,
Mâm cơm chiều thơm khói còn vương.
Chạy mưa, trốn nắng đời thường vậy,
Gánh lấy nhọc nhằn chẳng ngại ngần.
Nụ cười vẫn sáng bên viên thuốc,
Gọi nắng quay về giữa gian truân.
Nào cần sắc hương thêm lộng lẫy,
Hay xuân thì níu mắt người qua.
Em đẹp nhất trong điều bình dị,
Như mùa xuân ở lại trong nhà.
(Quang Đặng - HUBT, 30.05.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét