Tâm An Trước Vần Xoay
Vườn thơ lặng giữ một trời trong,
Mây tụ rồi tan giữa cõi không.
Đất cũ xa dần theo bóng nắng,
Nhà xưa còn đọng chút hương đồng.
Chân đi theo nhịp đời thay lối,
Tâm tĩnh như chiều bên bến sông.
Gom cả quê nhà vào hơi thở,
Mỉm cười nghe gió giữa mênh mông.
(Quang Đặng – Sáng Chủ nhật, 31.05.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét