Hồn Quê Yên Mỹ
Đình
xưa đứng lặng giữa trời thiêng,
Chuông
chùa Thanh Lan vọng sớm chiều.
Núi
Chùa che mát từng thôn xóm,
Giữ
sắc quê nhà một dải yêu.
Bia Hạ Mã nhuốm màu năm tháng,
Ghi
lại bao thời nắng gió qua.
Vết
chạm ngàn xưa như còn thở,
Gọi
bóng người xưa giữa thiết tha.
Gò
cổ nghìn năm hồn trung liệt,
Đất
mẹ ôm sâu giấc anh linh.
Tiểu
Lan Châu trong miền dâu bể,
Vẫn
sáng niềm tin giữa nhân sinh.
Văn
Chỉ còn thơm trang giấy cũ,
Ánh
đèn khuya giữ mạch hiền lương.
Từ
đường họ Đặng nghìn năm nối,
Giữ
nếp gia phong giữa khói sương.
Đền
Nhà Bà lặng dòng linh mạch,
Nối
bước tiền nhân với hậu sinh.
Di
sản chẳng riêng hình bia đá,
Mà
lắng trong mảnh đất nghĩa tình.
Như
mạch phù sa không ngừng chảy,
Dẫu
đường nhân thế đổi thay nhanh.
Người
đi vẫn nhớ miền quê cũ,
Yên Mỹ theo cùng giữa đời xanh.
(Quang Đặng – Cuối tháng 5/2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét