Có những miền quê, càng đi xa, người ta lại càng thấy chúng ở lại sâu đậm trong ký ức. Không hẳn bởi những điều lớn lao, mà đôi khi, chỉ là một chiều sông Hồng sóng sánh ánh vàng, làn khói rơm bảng lảng cuối mùa, hay tiếng chuông chùa ngân vang ấm áp giữa hoàng hôn cũng đủ khiến lòng người rưng rưng, chùng lại.
“Yên Mỹ – Mùa Rạ Mới” là khúc tự tình về một miền quê đang thay áo mới, nơi nhịp sống hiện đại giao hòa cùng những giá trị bình dị đã nuôi dưỡng tâm hồn bao thế hệ.
Ở đó có hương rạ nồng nàn thơm đầy ngõ nhỏ, có bát chè xanh giữ trọn vẹn vị quê nhà, và có tình người lặng lẽ bồi đắp, bền bỉ như lớp phù sa ven sông qua năm tháng.
Giữa những lối về phố xá ngày một rộng dài, bài thơ như nhịp cầu nhỏ đưa ta trở lại bến xưa. Trở lại để thấy lòng mình dịu lại bên tiếng chuông ngân, để ngắm cây gạo già thắp lửa đỏ rực đầu thôn, và để nhận ra rằng: dẫu dòng đời có xuôi ngược tấp nập đến đâu, sâu thẳm trong mỗi người vẫn luôn có một miền quê rạng rỡ và bình yên chờ đón ta trở về.
YÊN MỸ
– MÙA RẠ MỚI
Trở lại bồi hồi theo triền
bãi vắng,
Sông Hồng sóng sánh, nhuộm
sắc phù sa.
Con nước hiền hòa tựa bàn
tay mẹ,
Thầm vỗ về, ru từng dấu
chân xa.
Đình cổ rêu phong, nắng
chiều neo đậu,
Chùa Thanh Lan, chuông chạm
khẽ hoàng hôn.
Phố mới xôn xao bên triền
sông cũ,
Tím ngát hoa cà rạng rỡ
cuối thôn.
Bóng tre già vươn soi làn
nước biếc,
Khói rơm vờn nhẹ, quyện lối
đường quê.
Hương rạ nồng nàn vương
trên ngõ nhỏ,
Tiếng cười trong trẻo, nắng
thanh tràn về.
Người ở lại, vắt vai cùng
dâu bể,
Chén chè xanh giữ trọn vị
quê nhà.
Đời xuôi ngược vẫn một lòng
gắn kết,
Nghĩa xóm tình làng bồi đắp
phù sa.
Phố chạm bến xưa, len qua
bãi cỏ,
Cây gạo già thắp lửa đỏ
cuối làng.
Dẫu mỏi cánh giữa dòng đời
vạn biến,
Vẫn tìm về, chuông vọng
tiếng mênh mang.
(Quang Đặng – YM,
27.05.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét