GIỮ MÙI SÔNG CHO PHỐ MỚI
Chiều
Yên Mỹ, nắng nghiêng vàng bến vắng,
Người
lặng nhìn con nước đỏ đầy vơi.
Để chân phố chạm miền rêu cỏ cũ,
Nghe
đất quê thao thức phía chân trời.
Mảnh
đất ấy bao mùa trôi giữ nước,
Dấu
cha ông còn đọng giữa tre làng.
Nhịp
cầu mới nối đôi bờ mong đợi,
Dẫn phù sa về vỗ nhịp sang ngang.
Chẳng
muốn níu riêng một miền ký ức,
Chỉ
mong đời góp dáng vẻ quê hương.
Phố mới dựng dưới hàng cây bóng mát,
Vẫn
thơm thầm mùi đất những đêm sương.
Mái đình cũ còn nghiêng chiều khói bếp,
Hàng cau gầy còn giữ tiếng ru trưa.
Đô thị lớn giữa tầng cao rộng mở,
Vẫn giữ nguyên làn gió mát ngày xưa.
Mong bàn tay dựng phố còn thơm đất,
Biết cúi mình nâng một nhánh cây xanh.
Yên Mỹ dẫu giữa dòng đời đổi mới,
Vẫn
dịu dàng như một giấc sông lành.
Mai
đường lớn đón người qua bến cũ,
Sông
Nhị Hà chở cả bóng chiều sâu.
Làng Yên
Mỹ hóa thân thành phố thị,
Để người về... còn chạm được mùi ngâu.
(Quang Đặng, YM, 25.5.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét