Có những ngày, ta
đi qua cuộc đời như một kẻ lữ hành mải miết, để rồi bất chợt dừng chân trước
một vạt nắng xuyên kẽ lá, hay áng mây lững lờ trôi ngang sườn núi. Khi ấy, câu
hỏi về chính mình không còn là sự truy vấn nặng nề, mà trở thành lời thì thầm
dịu dàng của tâm hồn giữa bao la đất trời.
Bài thơ dưới đây
không phải là một tuyên ngôn, cũng không cố đi tìm những đáp án lớn lao. Đó chỉ
là nhịp thở của một người đã đi qua những chấn động và tan vỡ, để rồi học cách
buông nhẹ những bận lòng, lắng nghe mạch yêu thương đang âm thầm chảy giữa nhân
gian.
Mời bạn cùng lắng lại đôi chút, thả hồn
theo những áng mây, ngọn gió và cánh én nhỏ. Biết đâu, giữa khoảnh khắc lặng
yên ấy, ta sẽ nhận ra mình vẫn luôn hiện diện trong vạn vật, như nắng trong cỏ
cây, như dòng sông trong lòng đất. Và bình an có lẽ không ở một nơi xa, mà nở
ra từ phút giây ta hòa nhịp cùng nhịp thở của cuộc đời.
Ta
Trong Vạn Vật
Ta dạo nhân gian hỏi càn khôn,
Ta là ai giữa miền lặng lẽ?
Là ngàn mây trắng vờn quanh núi,
Là giọt nắng hồng rót đáy khe.
Đã từng chấn động, từng tan vỡ,
Vẫn là khúc dạo của mùa sang.
Buông mình theo gió, lòng vơi nhẹ,
Nghe mạch yêu thương chảy dịu dàng.
Chẳng mưu cầu những bến xa xăm,
Chẳng mải mê tìm kiếm phù vân.
Trong đáy cốc soi ngàn tinh tú,
Một dòng sông lặng chảy qua thân.
Mai thân này có ngày nằm nghỉ,
Trên triền đồi lộng gió an nhiên.
Ta vẫn hóa thành hồn thi sĩ,
Gieo giữa đời mình những vần duyên.
Gió hát ca mừng vờn mái lá,
Sương mai còn đọng dấu môi cười.
Ta hòa trong sắc hương cây cỏ,
Ngân khúc ca chung với nắng đời.
Én nhỏ nghiêng cánh qua biển biếc,
Tự do nâng gió giữa mây ngàn.
Ánh sáng lặng thầm trên vạn vật,
Và ta trong đó – rất bình an.
(Quang Đặng – Ngõ nhỏ phố nhỏ, 01.06.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét