Kính gửi: Thầy Trần Anh Thơ
CLB Văn Thơ - HUBT
Thưa Thầy,
Đêm qua, khi đọc bài thơ “Đi tìm đồng đội”
của Thầy, con đã lặng đi rất lâu. Có những bài thơ người ta đọc bằng mắt, nhưng
cũng có những bài thơ phải đọc bằng ký ức, bằng lòng biết ơn và bằng cả sự xúc
động âm thầm. Với con, bài thơ của Thầy thuộc về vế thứ hai.
Từng câu chữ như đưa con bước vào cuộc hành
trình ngược dòng thời gian, theo dấu những người lính năm xưa giữa núi thẳm
rừng sâu. Con như nghe thấy tiếng gió lùa qua đại ngàn, tiếng bước chân của
những người đồng đội đang miệt mài tìm nhau sau hàng chục năm xa cách, và thấp
thoáng đâu đó là bóng dáng những người mẹ già vẫn ngóng về phương xa, mái đầu
bạc đi cùng năm tháng đợi chờ.
Trong toàn bài thơ, từ “côi cút” khiến con
day dứt nhất. Chỉ hai tiếng thôi mà mở ra cả một khoảng lặng mênh mang. Đó
không chỉ là sự đơn độc giữa núi rừng, mà còn là nỗi niềm của những người đã
gửi lại tuổi xuân cho Tổ quốc, để rồi nhiều năm sau vẫn chưa được trở về trong
vòng tay quê mẹ. Từ ấy như một nhát chạm rất khẽ mà rất sâu vào lòng người đọc.
Con đặc biệt trân trọng cách Thầy viết về
các anh hùng liệt sĩ. Không bi lụy, không tô đậm đau thương, cũng không dùng
những lời lẽ lớn lao. Thầy chỉ lặng lẽ kể bằng sự thành kính và lòng tri ân, để
từ đó mỗi tấc đất hiện lên như một trang sử sống, mỗi bước chân tìm kiếm đều
mang theo nghĩa tình của những người còn ở lại. Chính sự giản dị ấy làm nên sức
nặng của bài thơ.
Đọc đến những câu thơ cuối, con càng thấm
thía rằng hòa bình hôm nay không phải điều tự nhiên mà có. Màu cờ Tổ quốc,
những mùa hoa tháng Bảy, những nẻo đường bình yên trên khắp sơn hà đều được
đánh đổi bằng máu đỏ và tuổi xuân của biết bao người con đất Việt. Bài thơ của
Thầy vì thế không chỉ là một tác phẩm văn chương, mà còn là một nén tâm nhang
thắp bằng chữ nghĩa để tưởng nhớ những người đã ngã xuống cho đất nước trường
tồn.
Dù chưa một lần được ngồi trong lớp học của
Thầy, con vẫn luôn coi mình là một người học trò nhỏ. Qua những gì Thầy đã và
đang cống hiến cho Khoa Ngôn ngữ Anh, cho CLB Văn Thơ - HUBT và cho những giá
trị nhân văn tốt đẹp, con học được rằng tri thức chỉ thực sự có ý nghĩa khi đi
cùng lòng yêu nước, sự tử tế và đạo lý tri ân.
Xin cảm ơn Thầy vì bài thơ đầy tình người
và đầy trách nhiệm với lịch sử. Xin cảm ơn Thầy vì đã nhắc chúng con nhớ rằng
phía sau mỗi mùa hoa nở của đất nước là những mùa xuân đã hóa thành bất tử.
Con xin được cúi đầu tri ân các anh hùng
liệt sĩ, và cũng xin được bày tỏ lòng kính trọng sâu sắc đối với Thầy.
Kính
chúc Thầy luôn mạnh khỏe, an vui và tiếp tục viết nên những vần thơ đẹp cho
đời.
Con: Đặng Đức Quang
Khoa Anh A - HUBT
Đi tìm
đồng đội
Thương quá các anh phương trời xa lạ
Cô đơn côi cút giữa núi thẳm rừng sâu
Mấy chục năm rồi đất nước thanh bình
Mẹ vẫn ngóng con qua bạc trắng mái đầu
Đồng đội hôm nay lần theo dấu cũ
Vượt dốc băng ngàn tìm lại tuổi hai mươi
Mỗi tấc đất là một trang lịch sử
Mỗi bước chân như chạm đến một đời người
Có những người đi khi xuân vừa chớm
Chưa kịp yêu, chưa kịp nói đôi lời
Gửi tuổi trẻ vào những mùa khói lửa
Để quê hương xanh mãi đến muôn đời
Dân nhớ mãi các anh hùng liệt sĩ
Đã hiến mình cho tổ quốc nở hoa
Máu các anh thắm màu cờ đất nước
Hòa bình yên trên mọi nẻo sơn hà
Ngày trở về trong vòng tay đất mẹ
Khói hương trầm quyện gió chiều nay
Các anh ngủ trong hồn thiêng sông núi
Tên tuổi còn cùng non nước tháng ngày
Ai đi qua những mùa hoa tháng Bảy
Xin cúi đầu, tưởng nhớ những người đi
Bởi đất nước có những mùa hoa nở
Được đắp xây từ máu đỏ xuân thì.
Đêm 31.5.2026
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét