Thứ Hai, 1 tháng 6, 2026

MÀU ĐỎ XUÂN THÌ

 



Đất nước hôm nay xanh những cánh đồng, xanh những giấc mơ và xanh cả những chân trời đang mở rộng. Nhưng giữa muôn sắc xanh bình yên ấy, vẫn có một màu đỏ lặng lẽ đi cùng năm tháng.

 

Đó không chỉ là màu đỏ của lá cờ Tổ quốc.

 

Đó còn là màu đỏ của một thời tuổi trẻ đã gửi lại nơi đại ngàn, của những bước chân không trở về, của những mùa xuân mãi dừng ở tuổi đôi mươi để đất nước được đi tiếp đến hôm nay.

 

Năm tháng có thể phủ xanh những chiến trường xưa. Cỏ có thể che lấp dấu chân người lính. Nhưng có những điều càng lùi xa càng trở nên sáng rõ trong ký ức dân tộc.

 

“Màu đỏ xuân thì” là một khoảng lặng dành cho những người đã hóa thân vào đất nước. Trong tiếng gió rừng, trong hương trầm tháng Bảy, trong những mùa lúa chín và những mái nhà yên khói bếp, dường như vẫn có những tuổi xuân đang âm thầm hiện diện.


Xin mời Quý vị cùng bước vào bài thơ, để lắng nghe tiếng vọng từ đại ngàn năm ấy, và gặp lại một màu đỏ chưa bao giờ phai trong ký ức Việt Nam.


MÀU ĐỎ XUÂN THÌ

Anh gửi xuân thì nơi đại ngàn,
Mây trắng bốn mùa phủ đồi sim.
Đất nước vươn mình qua bão lửa,
Mẹ giấu nỗi đau quặn trong tim. 

Đồng đội hôm nay tìm dấu cũ,
Vượt suối băng rừng tới bên anh.
Tấc đất còn vương vệt khói trận,
Nghe rừng vẫn vọng tiếng quân hành.

Có người lúc đi, xuân vừa chớm,
Tuổi đôi mươi xanh tựa cánh diều.
Gửi trọn tình riêng vào đất nước,
Chẳng kịp một lần nói lời yêu.

Võng dù năm ấy xanh màu lá,
Đom đóm rừng đêm tựa sao trời.
Giấc mơ lúa chín trên đất mẹ,
Theo bước đoàn quân tới muôn nơi.

Dấu chân trinh sát ngày xưa ấy,
Nay hóa con đường nối núi sông.
Những lối cỏ mềm từng in bóng,
Dệt nên Tổ quốc nhuốm sắc hồng.

Trong mỗi mái nhà yên bếp lửa,
Vẫn còn lấp lánh những chiến công.
Máu anh hòa quyện lòng đất mẹ,
Nuôi mùa cau ngọt, lúa trổ bông.

Tên anh đâu chỉ trên bia đá,
Mà ở lòng dân tự thuở nào.
Tháng Bảy hương trầm bay trước gió,
Lau rừng nghe thấu chuyện năm nao.

Cúi đầu trước những mùa hoa lửa,
Đỏ cháy nghìn năm giữa đất trời.
Tuổi xuân các anh thành sông núi,
Nhuộm đỏ sắc cờ mãi thắm tươi.

 

(Quang Đặng – HUBT, 02.06.2026)


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

NGHE BIA ĐÁ

  Có những ngày, giữa muôn vàn tiếng ồn của hôm nay, tôi chợt thấy mình lặng đi trước lịch sử. Lịch sử chưa bao giờ chỉ là những trang giấy ...