ĐẤT NỞ MÙA XANH
Có người gửi tuổi vào lòng đất,
Để gió về mang sắc lúa non.
Một vệt phù sa còn lặng chảy,
Nuôi đầy bóng mát đến vuông tròn.
Dòng sông không nhớ tên người cũ,
Chỉ nhớ mùa cây biết trổ cành.
Đất lặng nghìn năm không một tiếng,
Mỗi xuân lại nở một màu xanh.
Đêm nghiêng ngọn đèn lên trang giấy,
Mực chạm âm thầm tới tháng năm.
Có hạt nằm im trong bóng tối,
Chờ ngày rễ nhỏ chạm mưa ngầm.
Một nhịp cầu cong qua bến vắng,
Nối hai bờ chẳng nói điều chi.
Chỉ nước lững lờ ôm bóng núi,
Mà trời rộng đến tận lòng người.
Mai có đi qua ngàn gió lạ,
Xin mang theo một hạt quê nhà.
Biết đâu giữa một miền xa lắc,
Lại mọc thêm mùa lúa đơm hoa.
Nếu hóa chiếc lá trên cành cũ,
Xin rơi thành đất dưới chân người.
Sang xuân, ai bước qua không biết,
Chỉ thấy mầm xanh nhú giữa đời.
Yên Mỹ, ngày 30.7.2026
Quang Đặng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét