BÔNG
MẾU!
Vừa sang tới nước Nga,
Đã mếu như mưa sa.
Máy bay vừa hạ cánh,
Cả nhà thương vỡ òa!
Mẹ ôm con khẽ hỏi:
“Con nhớ ai nhất nào?”
Bông sụt sùi đáp nhỏ:
“Ai con cũng nhớ cả...”
Nhớ bác rồi nhớ cô,
Nhớ chú cùng nhớ thím.
Nhớ các anh các chị,
Nhớ cả đàn em xinh.
Nhớ vòng tay ấm áp,
Nhớ tiếng cười rộn vang.
Nhớ mâm cơm sum họp,
Nhớ sân nhà ríu ran.
Tin vừa về tới nhà,
Cả nhà đều xôn xao.
Ai nghe Bông mếu khóc,
Cũng thấy thương biết bao.
Có người còn cười bảo:
“Khóc ít thôi Bông à!
Năm sau còn về nữa,
Kẻo cả nhà khóc nha!”
Việt Nam là nhà nhé,
Nga chắp cánh ngày mai.
Hai quê chung một ngõ,
Một tình thân chẳng phai.
Chúc Bông luôn chăm
học,
Mắt sáng tựa sao trời.
Lớn lên giàu nhân ái,
Đẹp như nụ cười tươi.
Chúc anh Vinh, chị
Nga,
Bốn mùa đều nở hoa.
Gia đình luôn mạnh khỏe,
An vui khắp mái nhà.
Thành công luôn
rộng mở,
Bình an mãi dài lâu.
Chia tay là rưng
rưng,
Đoàn viên là tiếng cười.
“Ai
con cũng nhớ cả...”
Thế là đủ... Bông ơi!
Yên
Mỹ, đêm 30.7.2026
Quang
Đặng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét