Một chiều thu Hà Nội, tình cờ được nhà thơ Nguyễn Quảng, thành
viên CLB Văn Thơ HUBT, chia sẻ ca khúc Đồi Tím Hoa Sim – Vinh Sử, Hữu Minh (Minh Vy). Nghe một lần, rồi lại muốn nghe thêm lần nữa.
Có lẽ bởi trong giai điệu ấy hiện lên một miền sơn cước thật đẹp: triền sim tím, dòng suối nhỏ, bóng người sơn nữ, chút nắng muộn và một nỗi nhớ bảng lảng từ những năm tháng đã xa. Khúc nhạc khép lại mà những hình ảnh ấy vẫn chậm rãi trôi trong tâm trí, như một thước phim cũ chưa chịu dừng.
Ngoài cửa sổ, Hà Nội đang vào thu. Heo may
vừa chạm ngõ. Không hiểu sao cái se nhẹ của chiều thu Hà Nội lại gặp màu tím
của một miền đồi xa trong câu hát. Và từ cuộc gặp gỡ rất tình cờ ấy, những câu
lục bát đầu tiên đến.
Xin cảm ơn nhà thơ Nguyễn Quảng đã sẻ chia
một khúc nhạc đẹp. Từ dư âm của Đồi
Tím Hoa Sim, trong một chiều thu Hà Nội, tôi viết Một Chiều Qua Đồi Tím
— như muốn giữ lại một chút màu hoa, một bóng người và một dư âm còn ngân từ một thời xa vắng.
MỘT CHIỀU QUA ĐỒI TÍM
Chiều nghiêng xuống một lưng đồi,
Mây vương tím cả khoảng trời xa xăm.
Hoa sim níu chút nắng thầm,
Chim rừng gọi bạn âm thầm cuối non.
Suối trong len giữa lối mòn,
Mang theo chiếc lá vẫn còn nắng phai.
Ai về buổi ấy đường dài,
Mà nghe gió vướng bờ vai tóc mềm.
Em từ sương núi bước lên,
Hoa sim cài tím một bên mái đầu.
Bàn chân khẽ chạm nhịp cầu,
Nước rung một thoáng, rừng sâu động chiều.
Áo chàm theo gió phiêu diêu,
Mây vờn qua núi, nắng xiêu sườn rừng.
Ai nhìn mà bước ngập ngừng,
Sợ làm lay động một vùng nắng hanh.
Hoàng hôn chầm chậm qua cành,
Khói ai vừa nhóm mong manh ven ngàn.
Một câu hát thả mơ màng,
Nửa theo con nước, nửa sang triền đồi.
Ngày xa tím một khoảng trời,
Người đi để lại một lời chưa trao.
Bao mùa mưa nắng qua mau,
Hoa còn thức giữa bờ lau gió về.
Có người giữ một câu thề,
Gom hương sắc núi gửi về lời ca.
Có người nhớ một chiều xa,
Để câu thương nhớ ngân nga tháng ngày.
Từ đâu một khúc tình say,
Theo màu sim tím heo may lưng đồi.
Ai đem nỗi nhớ xa xôi,
Mà bao năm cứ bồi hồi miên man.
Băng xưa quay chậm cung đàn,
Nghe như giọt nắng vừa tan bên thềm.
Ai ngồi lặng giữa chiều êm,
Bỗng thương tà áo bên rèm thoáng bay.
Tháng năm theo gió heo may,
Hương sim còn đọng bao ngày trong ta.
Người năm ấy ở đâu xa,
Mà câu hát vẫn ngân qua núi đồi.
Hôm nay mây lại ngang trời,
Dòng khe vẫn hát những lời trong xanh.
Em còn nguyên nét mong manh,
Tóc cài hoa tím bên vành sương bay.
Khép rồi một khúc mê say,
Mà màu hoa vẫn đong đầy nhớ thương.
Ngỡ đâu qua mấy dặm đường,
Một
tà áo tím còn vương cuối đồi.
Quang Đặng – 13.8.2026
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét