Có một Yên Mỹ của những năm tám mươi vẫn
còn nguyên trong ký ức tôi: ngôi nhà nhỏ bên dòng sông Hồng, sân gạch chiều
nghiêng bóng cau, tiếng gàu khua bên giếng, tiếng ếch gọi từ ao xa, và dáng mẹ,
bóng cha lặng lẽ đi qua những tháng ngày còn nhiều thiếu thốn mà đầy hơi ấm.
Rồi người lớn lên, rời làng, đi qua bao
miền đất khác. Con sông vẫn chảy, mùa màng vẫn nối nhau, chỉ có năm tháng âm
thầm mang đi từng bóng dáng thân quen. Đến một ngày trở về, cúi xuống vành
giếng đã xanh rêu, ta cứ ngỡ sẽ gặp lại tuổi thơ dưới đáy nước. Nào ngờ, hiện
lên rõ nhất lại là chính mình — với bao năm tháng đã đi qua trong đôi mắt.
Từ miền nhớ ấy, tôi viết Giếng cũ — gửi về
ngôi nhà xưa ở Yên Mỹ bên dòng sông Hồng, và gửi tới những ai từng đi thật xa
mới hiểu rằng: có những nơi ta tưởng mình đã rời từ rất lâu, nhưng suốt một
đời, nơi ấy chưa từng rời khỏi ta.
GIẾNG
CŨ
Thuở nhỏ sân nhà một giếng trong,
Trưa hè mây trắng ngủ bên song.
Tôi nghiêng vành đá tìm khuôn mặt,
Thấy cả trời xanh dưới đáy vòng.
Bóng cau chao xuống làn nước biếc,
Dây chão đưa đều tiếng gàu khua.
Mẹ rửa mớ rau bên bậc đá,
Cha về rửa mặt buổi đồng trưa.
Nước mát từng nuôi bao ngày nhỏ,
Gàu nghiêng từng tưới mạ xanh non.
Đêm hè trăng đậu trên vành đá,
Ếch gọi ngoài ao, tiếng vẫn còn.
Rồi lớn, chân đi qua mấy xứ,
Nhà cao che khuất những chân trời.
Nước theo vòi bạc đầy trong chén,
Lâu lắm không còn cúi xuống soi.
Một bận trở về qua ngõ cũ,
Cau già thưa bóng, mẹ cha đâu.
Rêu xanh đã phủ vành giếng đá,
Dây chão nằm im tự thuở nào.
Tôi cúi như thời thơ bé ấy,
Mặt người lay động giữa tầng sâu.
Tìm đâu đứa trẻ bên thành giếng —
Chỉ thấy tóc mình đã bạc đầu.
Nước chẳng hỏi người đi mấy nẻo,
Rêu nào trách kẻ biệt bao lâu.
Tôi về tìm lại thời thơ ấu,
Giếng cũ soi mình — mắt bỗng sâu.
Quang Đặng – 13.8.2026
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét