TRĂNG QUA MIỀN ĐAU
Thuở ấy trăng non đậu cuối
thôn,
Theo tà áo mỏng khuất hoàng hôn.
Trăng từ môi mắt vào thương nhớ,
Rồi lạnh trong tim một vết buồn.
Trăng thấm qua miền thân
xác đỏ,
Hồn lìa đau đớn giữa cô đơn.
Đi tận nhân gian cùng máu lệ,
Trăng thành ánh sáng rọi linh hồn.
QĐ – 8.2026
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét