Thứ Năm, 13 tháng 8, 2026

SAU MÙA TRÓC VỎ

 



Tháng Tám, sau một đêm mưa, làng ven sông thức dậy trong mùi đất ẩm và chút heo may vừa chạm ngõ. Sương từ bãi theo gió về vườn, nắng sớm rót qua hàng cau. Nước rút bên thềm, một giàn mướp đổ được ai đó lặng lẽ nâng lên, buộc lại.

Trong những mái nhà tưởng như bình yên ấy, mỗi người vừa đi qua một điều gì đó: một mất mát, một cơn đau, một lần đứt gãy. Không ai kể. Người ta chỉ lặng lẽ vá lại, nối lại, dựng lại những gì còn có thể — rồi tiếp tục một ngày như bao ngày khác.

Ngày chậm rãi trôi về chiều. Bếp nhà đỏ lửa, khói vương lên mái. Ngoài đê, bãi ngô trải xanh, một chuyến đò muộn lặng lẽ về bến.

Và rồi, ở cuối vườn, một người tình cờ nhìn lên.

Dưới vòm lá xanh, dâu da xoan đã trắng hoa tự bao giờ. Không ai thấy lúc những nụ nhỏ sinh ra. Chỉ đến khi hương đã lan vào một khoảng nhà, mới hay điều tưởng đã cũ vẫn âm thầm nở hoa.

“Sau mùa tróc vỏ” bắt đầu từ khoảnh khắc ấy.

 

SAU MÙA TRÓC VỎ

Tháng Tám về đầu ngõ,
Mưa đêm vừa ghé qua.
Heo may lay bờ giậu,
Giọt đọng bên hiên nhà.

Sớm mai sương từ bãi
Theo gió phủ giàn trầu.
Bà ngồi trên thềm gạch,
Nhìn nắng rót hàng cau.

Sau mưa còn ngập lối,
Nước rút dần bên thềm.
Ai nâng giàn mướp đổ,
Buộc lại sợi dây mềm.

Có người vừa mất việc,
Sáng vẫn xới luống rau.
Mầm non vừa nhú đất,
Xanh lên tự thuở nào.

Có người qua cơn ốm,
Kê ghế ngồi ngoài sân.
Chén trà thả khói mỏng,
Nắng hong đôi bàn chân.

Cô giáo thôi lên lớp,
Vẫn dạy trẻ ê a.
Trang sách bên song cửa,
Nắng đậu trên tóc bà.

Ông già ngồi vá dép,
Kính trễ xuống ngang mày.
Mũi kim xuyên da cũ,
Đường chỉ liền trong tay.

Chị nhà bên đầu xóm,
Áo tang đã bạc màu.
Lại cài bông hoa đỏ,
Lặng nhìn mình hồi lâu.

Anh thợ điện cuối xóm
Nối lại những đường dây.
Chiều nghiêng qua mái ngói,
Đèn vàng lay bóng cây.

Lũ trẻ ùa ra bãi,
Thả diều giữa trời cao.
Dây căng theo ngọn gió,
Tiếng cười vọng bờ ao.

Chẳng ai ngồi kể hết
Bao được mất đã qua.
Gian bếp vừa đỏ lửa,
Khói vương trên mái nhà.

Ngoài đê sông chảy chậm,
Bãi ngô xanh mênh mang.
Một con đò về muộn,
Chở chiều sang bến làng.

Cuối vườn dâu da đứng,
Lặng im dưới chiều tà.
Trong vòm xanh yên ắng,
Bỗng trắng từng chùm hoa.

Không ai hay từ lúc
Những nụ nhỏ sinh ra.
Đến khi nhìn lên thấy —
Đã thơm một khoảng nhà.


Quang Đặng - 14.8.2026


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

TRĂNG QUA MIỀN ĐAU

  TRĂNG QUA MIỀN ĐAU Thuở ấy trăng non đậu cuối thôn, Theo tà áo mỏng khuất hoàng hôn. Trăng từ môi mắt vào thương nhớ, Rồi lạnh trong ...