LỬA NGẦM TRONG TAY CHA
— Kính dâng Cha, mùa Vu Lan 2026 —
Cha vốn lặng thầm qua khó nhọc,
Đôi tay thay cả những lời yêu.
Tuổi thơ yên ấm trong che chở,
Đâu biết đôi vai gánh quá nhiều.
Mười lăm cây số dài dằng dặc,
Bàn chân cuốc bộ dặm đường xa.
Mưa dầm nắng dãi không ngơi nghỉ,
Chỉ mong chiều kịp quay về nhà.
Bo bo, cơm bột phần mình nhận,
Gạo trắng, đậu phụ để đàn con.
Đủ đầy, nếp nhường đâu thay đổi,
Tám người khôn lớn, đều vuông tròn.
Đêm nghèo hun hút bên ô cửa,
Đầu điếu thuốc hồng thức cùng Cha.
Khói mỏng quẩn quanh rồi tan hết,
Bao nỗi đắng cay chẳng nói ra.
Sau cơn
tai biến, nửa thân liệt,
Chẳng để bệnh tật tắt nụ cười.
Tự lăn, hơ ngải cho đau dịu,
Thấy đỡ, đem cách ấy giúp người.
Đến lúc chính con thành người bố,
Mới thấu đời Cha những gian lao.
Mỗi lần cúi xuống ôm con nhỏ,
Thương bờ vai gánh nặng biết bao.
Con lớn rồi đi nhiều xứ lạ,
Mỗi độ về thăm, Cha thêm già.
Đến một chiều kia sân lặng ngắt,
Từ ấy hiên nhà vắng tiếng Cha.
Đêm khuya giấc ngủ còn dang dở,
Chợt nghe Cha khẽ gọi: “Con ơi!”
Choàng tỉnh, căn nhà im đến lạ,
Lửa ngầm còn ấm suốt cuộc đời.
Yên Mỹ, 21.8.2026
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét