Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2026

HỒNG HÀ ĐÊM MÙA HẠ

 





   Những ngày hạ về, triền đê Yên Mỹ không chỉ rộn tiếng gió, mà còn vọng lên những thanh âm thao thức của một miền quê đang chuyển mình. Trước đổi thay của quy hoạch, lòng người như dòng Hồng Hà - vừa cuộn chảy khát vọng, vừa đau đáu nỗi niềm giữ lấy hồn đất, tình quê.


   Trong đêm lặng bên sông, chạm vào lớp lớp phù sa của ký ức, tôi viết "Hồng Hà đêm mùa hạ" như một lời tự sự. Không chỉ là nén tâm nhang gửi người đã khuất, đó còn là trăn trở về cách để nhịp thở văn minh không làm đứt mạch nguồn xưa cũ. 


    Tôi tin, mọi cuộc kiến tạo bền vững đều phải bắt đầu từ sự đồng thuận và lấy tình người làm gốc. Để sau những chuyển dịch, điều còn lại không chỉ là những khối bê tông vô cảm, mà còn là hơi ấm nếp nhà, là linh hồn làng cổ vẫn nguyên lành trong nhịp sống tương lai.



HỒNG HÀ ĐÊM MÙA HẠ

 

Đêm mùa hạ, gió triền đê lồng lộng,

Sóng vỗ bờ, ánh lửa quyện phù sa.

Hồng Hà ơi, dòng miên man bến bãi,

Từ ngàn xưa, hồn đất đượm tình cha!

 

Năm bốn tám, mái tranh nghèo bốc khói,

Dưới hầm sâu, vẫn thắp sáng niềm tin.

Năm năm mươi, bỏ lại mùa trai trẻ,

Máu hồng tươi nhuộm đỏ ánh bình minh.

 

Dòng sông này ghi dấu hồn tiên tổ,

Mười bốn tháng Sáu, lệ rơi nhạt nhòa.

Nay nối nghiệp, đời sau cùng vun xới,

Giữ nguyên lành mảnh đất của ông cha.

 

Dấu chân cũ còn in bờ cát trắng,

Rặng tre xưa che chở những gian truân.

Máu thịt đó hóa vào dòng nước chảy,

Dệt bình yên qua năm tháng xoay vần!

 

Đêm tĩnh lặng, nghe quê mình trở nhịp,

Nỗi niềm riêng quyện sóng nước sông sâu.

Đất cố hương neo giữ chân người ở,

Gửi thâm tình trong rạng rỡ mai sau.

 

Vùng phù sa, mãi là miền bãi ngọt.

Phố thị vươn cao, kiêu hãnh dáng hình.

Mong nếp cũ vẫn yên nơi đất tổ,

Làng cổ trăm năm, trĩu nặng ân tình.

 

Người kiến tạo, lắng lòng nghe tiếng đất,

Giữ nếp xưa trong nhịp thở văn minh.

Kẻo tiếng quê chìm giữa miền phố mới,

Thắp lửa quê nhà, xanh mãi mỗi gia đình.

 

Dẫu biến thiên, tình người còn ở lại,

Vẹn một niềm tin giữa những bể dâu.

Đất nở hoa từ lòng dân đồng thuận,

Để Hồng Hà mãi vỗ khúc ngàn sau!

 

 (Quang Đặng - YM, 22.05.2026)


1 nhận xét:

  1. Chị đã không cầm được nước mắt khi đọc bài viết của em. Những dòng văn, những câu thơ mang bao nỗi buồn, niềm thương, sự lo lắng, trăn trở của người dân làng mình trước nguy cơ giải tỏa. Mong là những trăn trở và đề xuất thấu tình đạt lý của bài viết sẽ tới được tận tay những nhà cầm quyền có lương tâm và trách nhiệm.

    Trả lờiXóa

HỒNG HÀ ĐÊM MÙA HẠ

      Những ngày hạ về, triền đê Yên Mỹ không chỉ rộn tiếng gió, mà còn vọng lên những thanh âm thao thức của một miền quê đang chuyển mình....