THEO TIẾNG CHUÔNG TRONG MƯA
Họa ý bài “Nhớ...” của Đặng Hiền –
Vu Lan 2026
Chiều
nay mưa rả rích ngoài hiên vắng,
Đọc thơ chị, lòng chợt dậy niềm thương.
Nắng năm ấy còn nghiêng trên bóng nước,
Mà chuông chùa như vọng từ quê hương.
Mẹ
cha khuất, tình thương còn ở lại,
Trong từng ngày chị lặng lẽ đi qua.
Những nhọc nhằn lùi sâu vào năm tháng,
Để hôm nay càng thấm nghĩa mẹ cha.
Vu
Lan đến, mưa giăng miền ký ức,
Gọi tuổi thơ về lại mái quê nhà.
Em chỉ biết gửi chị niềm thương ấy,
Theo tiếng chuông về bên mẹ cùng cha.
Quang Đặng
Yên Mỹ, 23.8.2026
Nhớ...
Tháng 7 về con lại nhớ mẹ cha
Lòng thổn thức những đêm dài quạnh vắng
Ánh mắt mẹ vẫn hiền từ lo lắng
Cha thâm trầm bên những nỗi âu lo...
Năm tháng rộng dài trăm nẻo quanh co
Cha đôn đáo, mẹ ngược xuôi vất vả
Cơm áo gạo tiền nắng mưa hối hả
Bàn tay người che chở trước bão giông...
Giờ mẹ cha nhẹ gót chốn hư không
Lòng thanh thản an vui ngàn thu nhé
Vu Lan về trên vai con thật khẽ
Đóa hồng thơm nâng bước chốn hồng trần...
Tiếng chuông chùa xa vẳng vang ngân...
Đặng Hiền
Vu Lan, 2026
Ảnh chụp vào một chiều đông, tại quê hương,
nơi cha mẹ yên nghỉ, xã Yên Mỹ, Thanh
Trì, Hà Nội.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét