Phấn
Trắng Hóa Cánh Bay
Bụi phấn vương dài trên bục giảng,
Giáo án khép lại, nắng vừa sang.
Tâm hồn mở lối miền sân khấu,
Gác lại ưu tư, bước thênh thang.
Tay miệt mài gieo từng hạt chữ,
Lặng vun mầm biếc thuở xuân xanh.
Ba mươi năm - triệu bàn tay góp sức,
Chung một dòng sông, chung mộng lành.
Chẳng quen đứng giữa quầng rực rỡ,
Chỉ quen bụi phấn bạc màu sương.
Chắt nắng qua từng đêm thao thức,
Dâng mái trường trọn vẹn yêu thương.
Màn nhung buông, dư ba còn đọng,
Vệt sáng vừa khép, diễn say mê.
Phấn trắng nhẹ rơi, không tan mất,
Hóa cánh bay xa, trọn lời thề.
Có những người âm thầm như đất,
Nuôi mùa vàng chẳng đợi gọi tên.
Ba mươi năm – một đời tận hiến,
Để khát vọng ta cùng vươn lên.
(Quang
Đặng - HUBT, 04.06.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét