Giữa
phố thị khoác lớp lụa ánh sáng, tháp cao vươn như một khát vọng chưa kịp gọi
tên, và dòng sông vẫn lặng lẽ gánh những xô lệch của kiếp người.
Có
những khoảnh khắc, ta dừng lại — không để rời khỏi dòng chảy, mà để nghe rõ hơn
chính tiếng chảy bên trong mình.
Ánh
trăng khi ấy không còn xa xăm, mà trở thành một minh triết lặng. Soi thấu cả ồn
ào lẫn sâu kín. Và trong ánh sáng ấy, mọi bám víu tự tan như sương trước gió.
Tự tại” không phải là đứng ngoài thế gian, mà là đứng giữa biến động — để biến động không thể định nghĩa chính mình. Phố vẫn sáng, sông vẫn động, đời vẫn xô lệch — nhưng
bên trong đã có một điểm tĩnh không gì chạm tới.
Khi lớp phù sa đời sống lắng xuống, không phải trống rỗng hiện ra, mà là một dòng chảy khác — sâu hơn, nguyên sơ hơn, như thể chưa từng bị đời thường vấy bẩn.
Và sau cùng, “tự tại” không phải là đi xa, mà là trở về — đủ sâu để nhận ra: điều tinh khiết nhất vốn chưa từng rời đi.
TỰ
TẠI
Phố
khoác xiêm y, tháp vút cao,
Sông oằn mình gánh sóng
lao xao.
Ta đứng giữa dòng đời xô lệch,
Trăng soi thấu tỏ: chẳng vì
sao.
Chẳng hẹn ai qua, chẳng giữ
lòng,
Trăng buông bến cũ, sáng
mênh mông.
Phù sa bỏ lại đời phố thị,
Ta giữ trong mình... một nhánh
sông.
(Quang Đặng - YM, đêm 03.06.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét