Trong
dòng chảy bất tận của thời gian, có những mảnh đất không chỉ là nơi ta cắm rễ
sinh tồn, mà còn là thân xác hữu hình của một linh hồn dân tộc. Những ngày này,
khi nhìn về phía những triền sông, những bãi bồi – nơi vốn dĩ là Long Đỗ (tức “Rốn Rồng”) hội
tụ linh khí ngàn năm – ta không khỏi xót xa trước những vết cắt chia lìa.
Bài
thơ “Nợ Nước Rồng Thiêng” không đơn thuần là những vần điệu, đó là tiếng
gọi từ trầm tích ngàn xưa, là lời cảnh tỉnh cho những ai đang đứng trước ngưỡng
cửa của sự lựa chọn: Giữ lại linh hồn của đất hay bán rẻ nó cho hư vô?
Khi con người quên mất rằng mình đang sống trên một thực thể có linh hồn, chúng
ta vô tình trở thành kẻ mang nợ với tiền nhân, và hơn hết, mang tội với chính
tương lai của con cháu.
NỢ NƯỚC RỒNG THIÊNG
Tản lĩnh mây mờ, khí thét vang,
Hồng Hà cuộn sóng dữ oai vàng.
Rồng thiêng trỗi dậy vờn trăng bạc,
Mạch quý bùng lên tỏa ánh sang.
Chớ bẻ nhịp nguồn gây đứt đoạn,
Đừng ngăn dòng chảy hóa khô khan.
Vô minh bán đất, hồn tiêu tán,
Tội để ngàn sau gánh lệ tràn.
Suy
ngẫm:
Mảnh
đất dưới chân bạn hôm nay không chỉ là tài sản, nó là một thực thể sống. Khi
bạn đứng trước một quyết định can thiệp vào thiên nhiên, hãy tự hỏi: Mình
đang góp phần xây dựng một kỳ quan cho mai sau, hay đang cầm dao cắt đứt mạch
sống của chính tổ tiên mình?
Quyền
quyết định nằm trong tay bạn, nhưng hậu quả sẽ nằm trong trái tim và số phận
của thế hệ mai sau. Bạn chọn là người canh giữ linh hồn, hay là người chứng
kiến mảnh đất hóa tro tàn?
Chú thích:
Tản lĩnh: dãy Ba Vì/Tản Viên
(Quang Đặng - Nắng Hạ 2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét