Không
hiểu sao, bài thơ Đừng em ơi luôn theo tôi suốt gần 30 năm, kể từ khi tôi
còn là cậu sinh viên năm 2 - Khoa Sư phạm Tiếng Anh - Trường Đại học Ngoại ngữ,
Đại học Quốc gia Hà Nội. Mỗi câu chữ trong bài thơ như một lời nhắc nhở về những
giá trị cuộc sống giản dị mà sâu sắc. Trong những năm tháng học trò, tôi đã cảm
nhận được sự thấm thía của từng dòng thơ ấy, và giờ đây, khi nhìn lại, những lời
khuyên ấy vẫn vẹn nguyên giá trị. Bài thơ là một sự phản chiếu tâm hồn, một lời
nhắn nhủ chân thành không chỉ cho một người, mà cho tất cả chúng ta trong hành trình
tìm kiếm hạnh phúc và ý nghĩa cuộc sống.
Trước cửa nhà của nhà thơ William Shakespeare,
nơi lưu giữ dấu ấn của một trong những cây bút vĩ đại nhất trong lịch
sử văn học thế giới.
--------------------------
Em đừng làm một kẻ
lang thang,
Đi tìm trăng vàng
giữa ban ngày chói nắng.
Trong vũ trụ bao
la, không bao giờ bình lặng,
Vầng trăng đâu chẳng
thấy, chỉ ảo ảnh vô hình.
Em đừng làm những
câu kinh, đọng trên môi những người ngoại đạo,
Họ đâu tường thấu
đáo,
Những lời kinh
chân chất,
Chắt tinh khiết cuộc
đời.
Em đừng quên, em
là một con người,
Trong hàng triệu
con người, vì mỗi người đang sống.
Em đang góp vào biển
đời luôn xao động,
Hướng lòng mình
theo tiếng gọi của trái tim.
Đừng bao giờ, em
nhé, mất niềm tin,
Cho trái đất già
nua trước tuổi,
Cho cây đời mau trở
thành cằn cỗi,
Kéo bình minh mau
tới xế chiều.
Em ơi, đừng bao giờ
để mất tình yêu,
Dù cuộc sống bao
muôn vàn nghiệt ngã,
Tình yêu nối đời
ta từ vạn ngả,
Hạnh phúc ngọt
lành thành điểm sáng lung linh.
Em ơi, đừng bao giờ
đánh mất chính mình,
Đừng đánh mất những
niềm vui thường nhật.
Ngày tháng đổi
thay, đừng quên điều duy nhất:
Nhân ái với đời, đời nhân ái cho ta.
Don’t
wander, chasing the moon’s bright glow,
In the scorching
sun, where no moonlight will show.
In the vast,
restless sky, peace never stays,
The moon you
seek is lost in invisible haze.
Don’t speak
prayers that others don’t understand,
Their hearts
cannot grasp the truth at hand.
The humble
words of prayer, so pure,
Hold life's
essence, simple and sure.
Don’t
forget, you are a part of this world,
Among
millions of lives, each unfurled.
You add to
the sea of life, ever wide,
Following
the call that beats inside.
Never lose
faith, my dear, hold tight,
For the
earth shouldn’t wither before its light.
The tree of
life must not grow dry,
As dawn
turns to dusk, we ask it to fly.
Oh, never
lose love, in the storm and strife,
Though life
may test the heart of life.
Love binds
us from every path we roam,
Creating
joy, lighting our way home.
Oh, never
lose yourself, stay true,
Cherish the
joys that carry you through.
As time
moves on, don’t forget this key:
Kindness to
life, and life will return it to thee.
---THE END---


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét