Thứ Hai, 3 tháng 11, 2025

ƠN NGHĨA MÁI TRƯỜNG

 




ƠN NGHĨA MÁI TRƯỜNG

(Tác giả: Trần Phong – 18/10/2025)

Cái lạnh cuối thu bỗng tràn về,
Cả trường lặng lẽ tiễn Thầy đi.
Hàng hàng tề chỉnh vào kính viếng,
Bao nỗi niềm đau phút biệt ly.

Thầy đã đến rồi cõi tâm linh,
Đến với người thân của gia đình.
Như thuở ngày xưa Thầy trăn trở,
Muốn hiểu ngọn ngành lẽ tử sinh.

Em viết lời thơ một buổi này,
Để Thầy mãi mãi vẫn còn đây.
Với sinh viên, với bao đồng nghiệp,
Người trước, người sau đến gặp Thầy.

Thầy đã đi qua một cuộc đời,
Rất đỗi hào hùng, chẳng nghỉ ngơi.
Vì nước, vì dân, vì con trẻ,
Vì những ngày mai rạng đất trời.

Dù sớm thu nay lá rơi vàng,
Sân trường vắng lặng trĩu băng tang.
Bao người xin hứa cùng Thầy đó:
Xây dựng trường ta thật đàng hoàng.

Thầy hãy yên vui phút cuối cùng,
Trở về nơi ấy – cõi trời chung.
Trường ta phấn đấu như Thầy dặn,
Nhất định tương lai cũng hào hùng.


I. HÀNH TRÌNH DỰNG TRƯỜNG

Sau chiến tranh, đất nước chưa giàu,
Đảng vạch con đường, bước trước sau.
Mọi cấp, mọi ngành đều nô nức,
Ai cũng xung phong tới tuyến đầu.

Ngàn vạn con người mải nghĩ suy:
Vì dân, vì nước phải làm gì?
Hãy đua nhau nhé, đừng e ngại,
Tổ quốc đang cần, gọi ta đi.

Để lại sau lưng thuở hào hùng,
Nghỉ hưu, Thầy chẳng muốn ngồi không.
Tài năng, trí tuệ, niềm yêu thích,
Quyết tiếp hành trình với núi sông.

Chia tay Thủ tướng Phạm Văn Đồng,
Thầy tỏ nỗi lòng hết với ông.
Thủ tướng cầm tay Thầy khích lệ:
“Dạy học – nghề cao quý vô cùng.”

Thủ tướng đăm chiêu khẽ nghiêng đầu:
“Muốn trường phát triển được dài lâu,
Giảng viên – yếu tố quan trọng lắm,
Rất thiếu, anh tìm ở những đâu?”

Thầy khẽ mỉm cười nói với ông:
“Thưa anh, cũng có, khá là đông.
Giáo sư, tiến sĩ về hưu đó,
Anh vẫn cho ra… cũng đủ dùng.”

Tiếp đó Thầy liên hệ bạn bè,
Những người đồng nghiệp thuở xưa kia.
Ai ai đã đến đều ủng hộ,
Ý tưởng lập trường – đúng hướng đi.

Năm chín lăm (1995) đề án soạn xong,
Trình lên cho Bộ, chẳng lòng vòng.
Trí thức tiền nghèo, vui đóng góp,
Vay mượn trong ngoài cũng nên công.

Ban hành quy chế huy động vốn,
Tạo những chủ nhân sở hữu trường.
Nguyên tắc trước sau là hợp tác,
Không kẻ làm thuê để hưởng lương.

Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam,
Bảo trợ trường ta – việc đáng làm.
Quản lý và Kinh doanh Hà Nội,
Ngôi trường dân lập đã khoe trang.

Trăn trở ngày đêm dựng mô hình,
Phải khác trường công ở nước mình.
Mắt dõi trời Nga, rồi Âu – Mỹ,
Harvard ư? Chưa dễ lụy tình.

Trường ta – trường của nhiều trí thức,
Góp sức, góp tiền, mục đích chung:
Đào tạo cho dân nguồn nhân lực,
Trình độ cao, phục vụ hết lòng.


II. NHỮNG NĂM ĐẦU GIAN KHÓ

Hội nhập ngày nay phải tiến nhanh,
Phải cần Tin học với Tiếng Anh.
Hai môn học đó là trụ đỡ,
Cho nhóm ngành Quản lý, Kinh doanh.

Đội Cấn, Viện Nhi… những buổi đầu,
Thuê trường, thuê lớp dễ gì đâu.
Họp hành, trao đổi – nhà thầy cả,
Lương bổng, thù lao chẳng có nào.

Cung Văn hóa Hữu nghị Việt – Xô,
Khai giảng đầu tiên, có ai ngờ!
Một tối lưng trời vang tiếng sét:
Trường ngoài công lập giữa Thủ đô.

Tám trăm bạn trẻ mọi quê hương,
Nô nức về đây buổi nhập trường.
Với một niềm tin, lòng cảm mến:
“Quản lý – Kinh doanh – Trường thầy Phương.”

Hãy sáng bừng lên, hỡi nắng hồng,
Hãy xanh cao nữa, hỡi trời trong.
Khó khăn, thiếu thốn dần qua hết,
Đoàn kết, kỷ cương bởi tấm lòng.

Từng bước, từng ngày cứ tăng thêm,
Nghìn vạn sinh viên khắp trăm miền.
Thấu hiểu mọi người bao hoàn cảnh,
Học phí năm dài mức giữ nguyên.


III. MỞ RỘNG VÀ PHÁT TRIỂN

Trường dạy các em hướng thực hành,
Ra đời để có việc làm nhanh.
Tiếng Anh, Tin học đều thành thạo,
Nói giỏi, chuyên sâu mới trưởng thành.

Đã mấy mùa thi khối, thi miền,
Trường ta vinh dự đón sinh viên.
Về trường mang tặng nhiều giải thưởng –
Công sức các thầy dạy chúng em.

Chất lượng đừng trông chỉ đầu vào –
Thầy từng khẳng định, có sai đâu.
Vào trường trúng tuyển theo luật định,
Cái chính: học sao, dạy thế nào.

Kinh doanh, Kế toán rồi Ngân hàng,
Tin học, Ngoại thương bước rỡ ràng.
Du lịch, Kiến trúc, Cơ – Điện tử,
Cùng Mỹ thuật ứng dụng – khang trang.

Nhưng vốn trường Quản lý – Kinh doanh,
Kỹ thuật dường như chẳng hợp tình.
Công nghệ lẽ nào hòa nhập được,
Bộ yêu cầu tên phải phân minh.

Thầy triệu họp Hội đồng quản trị,
Mở rộng ra tới các khoa, phòng.
Chọn đặt tên trường hay, đủ nghĩa,
Mới cũ song hành đúng nội dung.

Như thế Kinh doanh – Công nghệ ra đời,
Một sớm mai chính thức thảnh thơi.
Dân lập chuyển thành tư thục mới,
Hai cái “mới” – hợp nhất một thời.


IV. TẦM NHÌN MỚI – Y DƯỢC & CÔNG NGHỆ

Nhưng rồi sinh viên dần giảm đi,
Thầy lại nghĩ suy chẳng ngại gì.
“Đã có Dược, sao Y chưa có?
Phải mở thôi, đất nước cần chi!”

Bao khó khăn dồn dập tới nơi,
Thầy vẫn bền gan chẳng ngả lời.
Mười năm, bốn khoa Y – Dược ấy,
Một nghìn sáu chục tốt nghiệp rồi.

Người làm bệnh viện, người công ty,
Người mở hiệu thuốc ở quê đi.
Đều được hành nghề, tay nghề vững,
Giữ trọn niềm tin giữa ích kỷ.

Kinh doanh – Công nghệ trường ta đó,
Vững bước đi lên chẳng ngại ngần.
Đào tạo nhiều ngành theo nhu cầu,
Đáp ứng nước nhà – nghĩa vẹn tròn.


V. TRI ÂN NGƯỜI SÁNG LẬP

Giảng viên, cán bộ nghìn ba người,
Một mái nhà chung, một nụ cười.
Thầy ơi, nơi ấy xin an nghỉ,
Trường vẫn đi lên, chẳng kém ai.


VI. LỜI CỦA NGƯỜI HỌC TRÒ

Con ở Hải Dương học trường này,
Nghe tin Thầy mất, vội lên đây.
Lớp con thông báo cùng nhau đến,
Bày tỏ tri ân phút tiễn Thầy.

Rồi ghé qua trường thăm lớp xưa,
Thăm giảng đường vui học những giờ.
Thăm Hội trường B ngày khai giảng,
Nghe trọn lời Thầy thắp ước mơ.

Thầy bảo: “Vào đây học cho mình,
Cho dân, cho nước, với gia đình.
Học Thầy, học bạn trong – ngoài nước,
Xứng đáng thời đại Hồ Chí Minh.”

Đất nước ta tươi đẹp vô cùng,
Bao đời công sức của cha ông.
Bao nhiêu thế hệ từng xây đắp,
Bao trận cuồng phong dậy chiến công.

Bao nhiêu bạn trẻ quyết xông pha,
Xẻ dọc Trường Sơn cứu nước nhà.
Chưa một lần yêu – thành liệt sĩ,
Để núi sông này đẹp sắc hoa.

Chúng con nghe như nuốt từng lời,
Thầy đang răn dạy đó, Thầy ơi!
Đã vay dòng máu thơm thiên cổ,
Phải trả ta cho mạch giống nòi.

Cứ thế mỗi ngày vun đắp thêm,
Vượt bao gian khó, lớn dần lên.
Nghe thầy cô dạy luôn phấn đấu,
Chăm chỉ, miệt mài suốt ngày đêm.

Ôi, một thời đi học vui sao,
Rất đỗi vinh quang, rất tự hào!
Gắn bó bạn bè trong Đoàn, Hội,
Như lớp sóng xô – cứ dạt dào.

Tình nguyện hè đi mấy địa phương,
Vét mương, nạo máng, đắp xây đường.
Dựng trường, mở lớp cho dân bản,
Dạy trẻ, chăm già ấm tình thương.

Rồi những cuộc vui suốt một thời,
Lập thân, lập nghiệp chẳng hề vơi.
Thể thao xen với thi văn nghệ,
“Duyên dáng Kinh doanh” chọn mặt người.

Và phút yêu đương thuở đầu đời,
Thắm tình bè bạn tuổi đôi mươi.
Chung riêng quấn quýt đầy khao khát,
Dưới mái trường xưa rộn tiếng cười.

Nhưng tránh sao hết được bao điều,
Để Thầy phiền muộn, giảm thương yêu.
Để cha mẹ cũng đau lòng lắm,
Để bạn bè xa những sớm chiều.

Đau xót bao nhiêu những lỗi lầm,
Một thời thơ dại học chưa chăm.
Không nghe Thầy dạy lời vàng ngọc,
Để sớm trưởng thành với tháng năm.

Vạn vạn lần xin cảm ơn Thầy,
Cả những ngày xưa, cả hôm nay.
Cả thời đi học bao thiếu thốn,
Cả vợ chồng con lúc đủ đầy.

Đời sinh viên tươi đẹp tuyệt vời,
Chúng con ghi nhớ mãi, Thầy ơi!
Mái trường, lớp học ngày xưa ấy,
Chẳng thể mờ phai suốt một đời.

Thầy hãy luôn về thăm chúng con,
Bởi tình Thầy như núi, như non.
Như sông, như biển, như trời đất,
Như tấm gương trong – mãi mãi còn.

Xin phép Thầy, chúng con ra về,
Tiếp tục cuộc đời lắm say mê.
Việc nhà, việc nước còn nặng gánh,
Đã dấn thân rồi, quyết chí đi.

Xin tạm biệt đây, hỡi mái trường,
Kinh – Công ngàn vạn nỗi yêu thương.
Chúng em xin hứa luôn phấn đấu,
Để đẹp cho trường những tấm gương.

 


12A – NƠI THANH XUÂN GỌI VỀ

 

12A – NƠI THANH XUÂN GỌI VỀ

Chỉ cần nhắm mắt lại, ta vẫn nghe tiếng gió chạy qua hàng phượng, tiếng giày học trò gõ nhịp trên sân gạch, và tiếng ai gọi nhau trong hành lang cũ.

Đó là một thời áo trắng – trong veo, hồn nhiên, chan chứa những nụ cười như nắng đầu hè.

Thời gian có thể cuốn đi bao điều, nhưng không thể xóa được thanh âm ấy – tiếng cười, tiếng hát, tiếng ve của một thời mang tên 12A.


🎤 Những mùa văn nghệ rực rỡ

Mỗi mùa 20/11, lớp 12A lại rực sáng như một sân khấu nhỏ – nơi từng giọng hát thêu nên ký ức.

Hoàng Thảo ngân nga “Bụi phấn”, “Thăm bến Nhà Rồng” như gửi lời tri ân vào từng nhịp thở.

Hương Giang dịu dàng với “Huế – Tình yêu của tôi”, rồi lắng sâu cùng “Huyền thoại Mẹ”.

Minh Hiển kéo tiếng vọng cổ da diết, Đăng Khoa hát “Lưu bút ngày xanh” như níu thời gian đứng lại, còn Đức Chiến khẽ chạm trái tim bằng khúc hát về Mẹ – lặng lẽ mà lay động.

Ánh đèn hội trường lung linh, giọng ca hòa cùng tiếng vỗ tay – và thanh xuân khi ấy bừng sáng như chưa từng biết đến ưu phiền.


Chiều bóng đỏ Đông Mỹ

Chiều buông, sân vận động phủ một màu bụi đỏ.

12A và 12B – hai nửa tuổi trẻ – cùng lao theo quả bóng tròn như đuổi theo giấc mơ.

Trên khán đài, những tiếng hò reo khản giọng, những chiếc khăn phất lên, hòa thành bản hợp xướng rộn ràng của tuổi mười bảy.

Một cú sút của Điệp mở tỉ số, Nam 12B đáp trả tinh tế – 1–1 khi mặt trời lặn.

Bụi đất lơ lửng trong nắng chiều, mồ hôi hòa với nụ cười – không ai thắng, cũng chẳng ai thua, vì hôm ấy, thanh xuân là người chiến thắng.


🚴‍♀️ Chuyến đạp xe nhớ đời

Tết năm ấy, cả bọn đạp xe về quê Nhàn – ăn bánh gai nóng hổi thơm mùi lá rừng và mật mía. Đứa nào cũng dính đen quanh miệng, nhìn nhau mà cười đến ứa nước mắt.

Rồi lại đạp ra chùa Tây Phương – áo trắng bay giữa đồng lúa, tiếng hát vang trong nắng, con đường quê hóa thành một sân khấu nhỏ của tuổi học trò.

Tiếng chuông chùa ngân trong chiều, khói hương lượn lờ ôm lấy những tâm hồn non trẻ.

Giờ nhớ lại, ta vẫn nghe mùi bánh gai, tiếng chuông xa, và nụ cười năm ấy – rực rỡ hơn cả nắng đầu năm.


🌼 Một ký ức nhỏ – bạn Mai Anh lớp 12B

Chiều oi nồng năm ấy, trong tiết Hóa của cô Đông, lớp 12A đang chăm chú nghe giảng. Ngoài hành lang, bạn Mai Anh (12B) đứng nép bên cửa sổ, lặng lẽ dõi theo từng lời cô giảng. Ánh nắng chiếu lên mái tóc khẽ lay trong gió, đôi mắt bạn sáng long lanh – hình ảnh ấy hằn sâu trong ký ức: giản dị mà trong trẻo, như một bông hoa lặng lẽ tỏa hương bên hiên trường. Giờ không biết bạn ở đâu, làm gì – nhưng chỉ cần nhắm mắt lại, hình ảnh ấy vẫn hiện lên, yên bình và đẹp đến nao lòng.


🕯Người giữ lửa

Nhắc đến 12A, ai cũng nhớ anh Thọ – lớp trưởng.

Anh là sợi dây vô hình kết nối từng trái tim, lặng lẽ gom yêu thương cho tập thể.

Ngày anh rời xa, chúng tôi đứng lặng bên di ảnh – một tiếng gọi “lớp trưởng” tan trong khói nhang chiều.

Có những điều không thể nói thành lời, chỉ còn gió khẽ lay nỗi nhớ trong tim.

Anh đi – nắng rụng bên thềm,
Lá thu nghiêng bóng gọi tên lớp mình.
Anh là ngọn lửa bình minh,
Sưởi bao bạn học, dõi nhìn tháng năm.

Anh đi rồi, nhưng dường như vẫn ở lại – trong mỗi lần họp lớp, giữa tiếng cười bật lên từ tận đáy lòng.

Sự vắng mặt của anh hóa thành một sự có mặt khác: ấm áp, hiền hòa, và không bao giờ phai.

💕 Gặp lại – và trái tim mười bảy bừng lên

Ngoài kia, đời nhiều lo toan hơn.
Tóc đã bạc, mắt sâu thêm, nhưng chỉ cần một buổi gặp lại – chỉ cần một tiếng “Ê, bạn ơi!” vang lên giữa sân trường cũ – là trái tim mười bảy lại ùa về, rộn rã như thuở nào.

Những cái bắt tay, những nụ cười tưởng quen mà hóa lạ – để rồi ta nhận ra: tình bạn 12A vẫn nguyên vẹn ở đâu đó trong lòng.

Thanh xuân rồi sẽ qua, nhưng tình bạn ấy vẫn nhẹ như nắng, bền như gió, và đẹp như buổi chiều ngày ấy...


🌿 Và rồi...

Thời gian trôi, cuộc đời vẫn xuôi, nhưng tiếng ve, tiếng phấn rơi, tiếng cười năm ấy vẫn đâu đây.

Giữa bộn bề hôm nay, đôi khi một tấm ảnh cũ hay giai điệu quen lại khiến ta mỉm cười – vì trái tim vẫn còn ở lại nơi mang tên 12A.

Không cần hẹn ước gì nhiều, chỉ cần nhớ rằng...

👉 Mình có một buổi hẹn cùng 12A – và thanh xuân đang đợi ta quay về.


(Quang Đặng - Hẹn ngày trở về, 4/11/2025)






Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2025

12A – Một Thời Để Nhớ (1992–1995)

 


12A – Một Thời Để Nhớ (1992–1995)

(Tổng số: 40 học trò + 8 Thầy Cô)

Tuấn Anh, Bình, Trịnh, Cường, Doanh,
Nam, Giang, Hùng, Hiếu, Thông, Oanh, Thu Hà.
Hiển, Minh, Hạnh, Thảo, Nhàn, Nga,
Ngôn, Hiểu, Quang, Sóng, Tình, Khoa, Uyển, Hường.

Tiến xoăn, Lâm, Mạnh, Thủy, Hương,
Điệp, Tuân, Dư, Chiến, Lam, Phương cận kề.
Mạnh Tiến, Đức, Thọ trở về,
Ba mươi năm gặp – tràn trề nhớ thương.

Lời ca ngân giữa sân trường,
Cô Đông – vầng nguyệt nêu gương cuộc đời.
Thầy Huy – Hiệu trưởng sáng ngời,
Dìu bao thế hệ nên người đẹp tươi.

Thầy Bổng tươi rói nụ cười,
“Công dân” thầy dạy, trao lời
nghĩa nhân.
Thầy Sinh ánh Lý trong ngần,
Tận tâm gieo sáng muôn phần yêu thương.

Cô Nhung con số sáng gương,
Cho hoa trí tuệ tỏa hương rạng ngời.
Cô Tâm lời giảng tuyệt vời,
Dạy văn – gieo nghĩa, trao đời niềm tin.

Cô Hằng truyền lửa môn Sinh,
Cho em hiểu thấu sự sinh hiền hòa.
Cô Tư giảng nghĩa sâu xa,
Văn thơ gieo hạt nở hoa ân tình.

Từng trang giấy trắng lung linh,
Chữ cô thầy viết hóa hình ước mơ.
Ba mươi năm gió vẫn chờ,
Tiếng ve năm ấy – ngẩn ngơ sân trường.

Tình thầy, nghĩa bạn vấn vương,
Như sông chẳng cạn, như hương chẳng tàn.
Dẫu qua trăm nẻo thời gian,
Ơn thầy, nghĩa bạn nồng nàn không phai.

 

(Quang Đặng – Hẹn ngày trở về, 9/11/2025)

 


9A – VẪN NGUYÊN MỘT MÀU THƯƠNG

 


💫 9A – VẪN NGUYÊN MỘT MÀU THƯƠNG

(Mừng họp lớp 33 năm – Đầm Tròn, Yên Mỹ)

Yên Mỹ mưa giăng mỏng manh,
Đầm Tròn gợn sóng, long lanh nỗi người.
Ba mươi ba nhịp xuân tươi,
Gặp nhau tay nắm – rạng ngời mắt nhau.

Thời gian thoáng chốc qua mau,
Bạn xưa vẫn đẹp, vẫn sâu nghĩa tình.
Tuổi năm mươi – vẫn thanh minh,
Cười vang giữa gió, lung linh thuở nào.

Chín A – một dải ngọt ngào,
Ba mươi cánh én bay vào trời xanh.
Thịnh ơi – lớp trưởng chân thành,
Gọi nhau một tiếng, long lanh tháng ngày.

Người nay tóc đã pha mây,
Người bồng cháu nhỏ, vẫn say tiếng cười.
Có người sắp “rể” đến nơi,
Còn ai mới đón con cười hai năm.

Một thời phấn trắng, áo lam,
Giờ thêm hạt nắng, vẫn ham gặp người.
Rượu nâng chan chứa tình đời,
Tay chen tay ấm, tiếng cười vẫn nguyên.

Cảm ơn năm tháng triền miên,
Cho ta còn giữ vẹn duyên bạn hiền.
Chúc cho Chín A bình yên,
Ngát hương đoàn tụ – ấm miền nhớ thương.

(Quang Đặng – Yên Mỹ, 2.11.2025)


BÌNH AN GIỮA ĐỜI

 


BÌNH AN GIỮA ĐỜI

(Tặng em – 2/11/2025)

Tháng mười một, nắng về đây,
Một vì sao sáng giữa ngày yêu thương.
Thêm một tuổi, chẳng vấn vương,
Mà trong ánh mắt vẫn hương nghĩa tình.

Đường xa gió cuốn vô hình,
Vẫn mang bản lĩnh – hiền minh giữa đời.
Tha thứ – chẳng phải buông lơi,
Mà là sức mạnh rạng ngời niềm tin.

Thế gian muôn nẻo nghĩa tình,
Giữ tâm tĩnh lặng – bình minh nụ cười.
Soái ca chẳng bởi dáng tươi,
Mà do sống thiện giữa đời thủy chung.

Chúc em tuổi mới ung dung,
Khỏe vui, hạnh phúc – mây rung nắng hiền.
Cuộc đời như thể con thuyền,
Thuận theo gió nhẹ – an nhiên giữa đời.

(Quang Đặng - Chạng vạng, 2/11/2025)

 


Hạt Mầm Biết Mỉm Cười

 


Hạt Mầm Biết Mỉm Cười

💌 Thư gửi Vân – về “hạt mầm biết mỉm cười”

Vân thương,

Cậu đọc thư con nhiều lần. Mỗi lần là một cảm giác khác nhau – vừa mừng, vừa xúc động, vừa thấy trong lòng dâng lên một niềm biết ơn lặng lẽ. Biết ơn vì con vẫn giữ được sự mộc mạc, chân thành trong từng con chữ; và biết ơn hơn nữa vì con đang thật sự sống – sống có ý thức, có cảm xúc, và có kết nối.

Cậu vui lắm khi thấy con bắt đầu viết.

Vì viết là một cách để gặp lại chính mình – không vội vàng, không phán xét, chỉ là lắng nghe xem trái tim đang nói điều gì. Khi ta viết, là ta đang dọn dẹp căn phòng bên trong tâm hồn: chỗ nào cần giữ, chỗ nào nên buông, chỗ nào chỉ cần lau nhẹ là đã sáng lên.

Đó chính là hành trình trưởng thành mà không ai có thể đi hộ ta, chỉ có thể đồng hành và lặng lẽ cổ vũ.

Con nói rất đúng: khi viết, con “thấy mình rõ hơn, sâu hơn”.

Và Cậu tin rằng, mỗi dòng chữ con viết ra là một cách con gửi lời cảm ơn đến Tổ tiên, đến cuộc đời, và đến chính bản thân mình.

Chỉ người có tâm hồn biết tri ân, mới viết được như thế.

🌿 Về niềm tin và ánh sáng

Cậu vẫn luôn nghĩ: người ta không cần phải “viết hay” ngay, chỉ cần “viết thật” – rồi chữ sẽ tự hay theo cách của nó.

Con đã có “sự thật” ấy trong mình rồi: một trái tim nhạy cảm nhưng không yếu mềm, một trí óc biết suy tư mà không nặng nề.

Giữ lấy điều đó, con nhé. Vì đó là ánh sáng nội tâm – thứ ánh sáng mà cuộc đời càng nhiều bụi, lại càng cần.

Tổ tiên con, cũng là tổ tiên của chúng ta, hẳn đang mỉm cười, vì thấy con không chỉ nhớ về họ bằng nghi lễ, mà kết nối với họ bằng sự tỉnh thức.

Khi con biết ơn, con đang tiếp thêm sinh lực cho gốc rễ. Khi con sống tử tế, cả dòng họ được nâng lên một bậc.

Đó chính là “hiếu hạnh trong thời hiện đại” – không chỉ là hương hoa, mà là ý thức và hành động.

🌸 Một vài lời nhỏ Cậu muốn gửi thêm:

Con hãy cứ viết, cứ đọc, cứ sống thật với từng hơi thở.

Khi vui – viết để lưu lại ánh sáng.

Khi buồn – viết để nỗi buồn hóa thành nước, tưới cho hạt mầm trong tim được lớn hơn.

Vì rồi sẽ đến một ngày, con ngồi giữa một buổi chiều lặng, nhìn mây bay, thấy mọi biến động từng qua đều hóa thành những bông hoa biết ơn.

Và khi ấy, con sẽ hiểu rằng:

Viết, không chỉ là kể lại – mà là gieo lại.

Gieo ánh sáng, gieo lòng nhân, gieo niềm tin rằng cuộc đời này, dù ngả nghiêng, vẫn có thể đẹp theo cách riêng của nó.

Cậu xin được đặt tên cho bức thư này là:

“Hạt Mầm Biết Mỉm Cười”

vì trong từng dòng con viết, Cậu thấy có cả hạt giống của lòng biết ơn, của sự vững chãi và của ánh sáng đang âm thầm lớn lên trong con.

Thương và tự hào về con nhiều,
Cậu Quang

Hà Nội

Một chiều có nắng và mùi trà ấm, 2/11/2025

 


Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2025

NGƯỜI GIỮ MÙA THU

 


NGƯỜI GIỮ MÙA THU


✍️ Lời người viết

Trong cuộc đời, có những mối tình khiến ta tin rằng – sự tử tế và vẻ đẹp của lòng chung thủy vẫn còn nguyên giá trị.

Đó là thứ tình yêu không phô trương, không cần ngôn từ đao to búa lớn, mà chỉ cần một ánh nhìn dịu dàng, một bàn tay chăm chút, một bữa sáng được chuẩn bị bằng tất cả yêu thương...


Tôi đã may mắn được đọc những bài thơ anh viết tặng vợ – Hải An, người bạn thân của tôi.

Những vần thơ ấy mộc mạc mà thấm thía, giản dị mà sáng trong. Đọc chúng, tôi cảm nhận được tấm lòng của một người đàn ông từng tung hoành giữa đời, từng rực rỡ trên bục giảng, trong hội trường, trong từng trang nghiên cứu, nay lặng lẽ chọn cho mình niềm vui bình yên nơi mái nhà ấm êm.

Anh – Tiến sĩ Bùi Kiên Điện, nguyên Phó Trưởng khoa Pháp luật Hình sự, Trường Đại học Luật Hà Nội – là hình mẫu của người đàn ông trí thức: thông minh, bản lĩnh, điềm đạm và đầy khí chất.

Ngày ấy, anh là người “đẹp giữa đời”, được đồng nghiệp yêu quý, học trò ngưỡng mộ.

Và hôm nay, khi anh đã lui về sau những bộn bề công việc, anh lại đẹp hơn nữa – trong cách anh sống, trong sự an nhiên và trong tình yêu trọn vẹn anh dành cho gia đình.


Buổi sáng của anh là tiếng nước sôi trong ấm trà, là hương cà phê vừa pha, là bàn tay gọt những lát táo mỏng, xếp ngay ngắn vào đĩa. Anh tự tay chuẩn bị bữa sáng, rót nước, lấy đồ ăn cho vợ con.

Và có lẽ ít ai biết rằng, khi vợ đau chân, anh còn nhẹ nhàng ngồi xuống, rửa chân cho vợ bằng nước ấm – một cử chỉ giản dị mà lay động, vì trong đó là cả một trời yêu thương và tri ân.

Tôi nghĩ, anh là người yêu cái đẹp, nên tình yêu anh dành cho Hải An không chỉ vì bạn tôi đẹp người, mà còn bởi bạn đẹp nết – dịu dàng, sâu sắc, có tâm hồn trong trẻo và biết yêu thương đúng cách.

Hai con người ấy – một người thấu hiểu, một người tận tụy – đã làm cho khái niệm “vợ chồng” trở nên trọn nghĩa hơn, ấm áp hơn và cũng lãng mạn hơn theo cách riêng của những người trí thức.


Thơ của anh không chỉ dành cho vợ, mà còn dành cho các con – những niềm hạnh phúc lớn nhất đời anh.

Trong bài “Chào con trai”, anh viết về niềm vui khi lần đầu làm cha – một người đàn ông gần bốn mươi, đã đi qua bao đêm trắng, bao trắc trở, nay rưng rưng khi nghe tin mình sắp có con:

“Một chiều, chẳng thể chiều hơn,
Ngập ngừng mẹ bảo có con yêu rồi…”

Chỉ một dòng thơ thôi, mà chứa cả bao hạnh phúc và tạ ơn.

Đến “Chào con gái”, niềm vui được nhân đôi, khi anh cảm ơn trời đất vì “mấy người được hơn” – vừa chăm anh trai nhỏ, vừa đón thêm một thiên thần bé bỏng.

Anh viết về từng chi tiết nhỏ – “sữa, mũ, quần áo, đồ chơi…” – không chỉ như người cha chuẩn bị đồ cho con, mà như người nghệ sĩ đang nâng niu một bản nhạc của yêu thương.

Trong bài “Tạ ơn trời đất”, anh viết gửi tới người vợ thân yêu và hai con, Kiên và Mai, bằng giọng thơ hóm hỉnh, ấm áp mà thấm đượm lòng biết ơn:

“90 ngày gặp, thành đôi tuyệt vời,
Hai năm, hai ‘cún’ chào đời,
Như hoa, như ngọc, miệng cười… như mơ.”

Phải yêu đời đến thế nào, phải biết ơn đến nhường nào, người đàn ông ấy mới có thể viết những câu thơ giản dị mà tràn đầy hạnh phúc đến vậy.


Nhưng thơ của anh không chỉ có niềm vui.

Trong “Thư viết cuối mùa mưa”, ta gặp một Bùi Kiên Điện rất khác – tinh tế, sâu lắng và thấm đẫm nỗi nhớ.

Giữa những ngày mưa phương Nam, anh viết cho người vợ phương Bắc bằng giọng nhẹ như sương:

“Đón anh mỗi sáng là mưa,
Cuối chiều mưa đợi để đưa anh về…”

Đó không còn là thơ – mà là nỗi nhớ được hóa thành nhạc, là tiếng thở dài ấm áp của người đàn ông từng trải.

Rồi trong “Sống một mình”, anh lại tự trào với chính mình – hóm hỉnh mà chân thành, tự do mà cô đơn:

“Đêm đêm khó ngủ bởi giường rộng ghê,
Thôi, thôi mong sớm được về…”

Một nụ cười khẽ, nhưng phía sau là cả một tấm lòng. Vì rốt cuộc, hạnh phúc của người đàn ông ấy không nằm ở tự do, mà được trở về ... với người anh yêu.


Và có lẽ, bởi yêu cái đẹp, nên ngoài thơ và sách, anh còn dành thời gian chăm chút cho những giò phong lan.

Anh kiên trì, tỉ mỉ, khéo léo – cắt tỉa từng rễ nhỏ, ngắm từng nụ hoa e ấp như ngắm chính dòng đời đang nở.

Những giò lan ấy mang bóng dáng của anh – người biết sống chậm, biết lắng nghe thiên nhiên, và biết tìm niềm vui trong những điều tinh tế nhất.


Ngày xưa, anh là người đàn ông tuyệt vời ngoài xã hội.

Bây giờ, anh là người đàn ông tuyệt vời trong mái ấm của riêng mình – khiêm nhường, ấm áp, tận tụy và đầy nghĩa tình.

Anh khiến tôi hiểu rằng:

Đàn ông tử tế không phải là người nói những lời to tát, mà là người biết làm những điều nhỏ bé bằng tất cả yêu thương.

Tôi chúc mừng bạn – Hải An! 

Bạn thật hạnh phúc khi có một người bạn đời đủ dịu dàng và kiên nhẫn để biến từng ngày bình thường thành một mùa thu ấm áp của yêu thương.

Tôi tin rằng, trong phần sâu nhất của trái tim anh, bạn không chỉ là niềm tự hào, mà còn là người đã khiến thời gian ngừng lại – chỉ bằng một ánh nhìn đầy thương mến.

Nhờ có bạn, quãng đời an nhiên của anh hóa thành một bản giao hưởng mùa thu: nắng rơi lặng trên hiên, hương cà phê quyện cùng tiếng lá, nhành lan khẽ nghiêng trong tia nắng sớm, và hơi gió mang theo tiếng chim lẫn tiếng cười.

Giữa khung cảnh ấy, nụ cười của người anh thương khẽ nở – không rực rỡ, không vội vàng, chỉ ấm đến nao lòng, như ánh hoàng hôn vắt ngang qua ký ức, giữ cho lòng người mãi bình an và dịu êm.

---------------------------------------------------------

Tặng bạn – với tất cả sự trân quý và lòng ngưỡng mộ

Quang Đặng – Giữa đêm lặng, 2.11.2025








Một Mình Bình Yên

 


🌟 Một Mình Bình Yên

Sống một mình cũng hóa hay,
Sớm nghe chim hót, chiều lay nắng mềm.
Khói cơm quyện ấm đầu hiên,
Cà phê vị đắng hóa duyên lạ thường.

Ra đường chẳng ngại gió vương,
Thấy đôi tay nắm lòng thương chính mình.
Người qua, bóng thả lung linh,
Ánh đèn nháy nhẹ, như hình mắt quen.

Phòng riêng, gió lật trang tên,
Hương xưa trở lại, dịu êm giấc lành.
Tắm khuya, nước rớt mong manh,
Thân như lá mỏng, trời xanh cuối mùa.

Giường đơn, chăn rộng, sương thưa,
Nghe mưa gõ nhịp, như xưa ai về.
Một đời tự tại bộn bề,
Sống trong thinh lặng vẫn nghe hương đời.

(Quang Đặng – Chớm đông 2025)





TỰA ÁNH XUÂN NHÀ

 


Kính tặng Ông ngoại: Hà Xuân Phong – nhân dịp sinh nhật lần thứ 85.

Tám mươi lăm năm – một hành trình lặng lẽ mà rực sáng.

Tám mươi lăm mùa xuân – không chỉ ghi dấu thời gian, mà còn in đậm dấu chân một con người hiền hậu, độ lượng và bao dung.

Ông ngoại Hà Xuân Phong – người cha, người ông, người thầy của cả đại gia đình bên ngoại của tôi, suốt đời sống bằng sự thanh liêm, điềm đạm, giản dị mà ấm áp.

Trong từng nụ cười của con cháu, ta thấy dáng ông hiền như gió xuân; trong từng ánh mắt, ta thấy sự sáng trong của một tâm hồn nhân hậu, thấu đời mà không nặng lời.

Những năm tháng trôi qua, thời gian có thể điểm bạc mái đầu, nhưng không thể làm phai nhạt tấm lòng nghĩa tình của ông – người đã vun đắp yêu thương bằng chính sự kiên nhẫn, nhân từ và đức độ.

Ông không chỉ là người nắm giữ nếp nhà, mà còn là “ánh xuân” lan tỏa trong từng góc nhỏ của gia đình, là nguồn sáng để con cháu soi mình, sống tử tế, thương nhau, và biết tri ân.

Nhân dịp sinh nhật lần thứ 85 của ông – tuổi của phúc, của thọ, của minh tâm – chúng con xin kính dâng đến ông những vần thơ nhỏ, thay cho lời chúc và lòng biết ơn sâu thẳm:

TỰA ÁNH XUÂN NHÀ

Trà thơm khói tỏa bên hiên,
Dâng ông ly chúc an nhiên mỗi ngày.
Thêm xuân – nắng trải vơi đầy,
Tuổi vàng ngời sáng, tóc mây hiền hòa.

Hai con gái – nụ xuân nhà,
Vân, Hoà thảo kính, chan hòa chữ nhân.
Quang, Hùng - rể hiền ân cần,
Trọng tình, quý nghĩa – vẹn phần rể con.

Ba cháu trai, nụ cười tròn,
Tay thơm hương sách – cháu còn nối gương.
Một nhà tỏa ánh yêu thương,
Tình ông – bóng cả soi đường cháu con.

Chúc ông mạnh khỏe, tâm son,
Tuổi cao thêm thọ, phúc tròn cùng xuân.
Dẫu đời dâu bể bao lần,
Tình ông vẫn tỏa, trong ngần sương mai.

(Quang Đặng – YM, ngày 01.11.2025)


TÂM CỜ TRONG CÕI VÔ NGÔN

 


TÂM CỜ TRONG CÕI VÔ NGÔN

Một ván cờ chẳng để thua,
Cũng không vì thắng, chỉ vừa soi tâm.
Quân đi lặng giữa âm thầm,
Nghe trong hơi thở một đời nổi trôi.

Thua buông như gió qua đồi,
Thắng không vướng bận, nụ cười hư không.
Tâm như nguyệt, lặng mà trong,
Lòng như nước chảy thong dong cõi đời.

Cờ tan, trà cạn, hương rơi,
Chỉ còn tĩnh lặng thấm nơi đất trời.
Người ngồi giữa cõi thảnh thơi,
Hồn như giọt sáng giữa đời vô ngôn.

(Quang Đặng – Giữa đêm lặng, 1.11.2025)


SAU MÙA TRÓC VỎ

  Tháng Tám, sau một đêm mưa, làng ven sông thức dậy trong mùi đất ẩm và chút heo may vừa chạm ngõ. Sương từ bãi còn vương trên giàn trầu, n...