NGƯỜI GIỮ MÙA THU
✍️ Lời người viết
Trong cuộc đời, có những mối tình khiến
ta tin rằng – sự tử tế và vẻ đẹp của lòng chung thủy vẫn còn nguyên giá trị.
Đó là thứ tình yêu không phô trương,
không cần ngôn từ đao to búa lớn, mà chỉ cần một ánh nhìn dịu dàng, một bàn tay chăm
chút, một bữa sáng được chuẩn bị bằng tất cả yêu thương...
Tôi đã may mắn được đọc những bài thơ
anh viết tặng vợ – Hải An, người bạn thân của tôi.
Những vần thơ ấy mộc mạc mà thấm thía,
giản dị mà sáng trong. Đọc chúng, tôi cảm nhận được tấm lòng của một người đàn
ông từng tung hoành giữa đời, từng rực rỡ trên bục giảng, trong hội trường,
trong từng trang nghiên cứu, nay lặng lẽ chọn cho mình niềm vui bình yên nơi
mái nhà ấm êm.
Anh – Tiến sĩ Bùi Kiên Điện, nguyên Phó
Trưởng khoa Pháp luật Hình sự, Trường Đại học Luật Hà Nội – là hình mẫu
của người đàn ông trí thức: thông minh, bản lĩnh, điềm đạm và đầy khí chất.
Ngày ấy, anh là người “đẹp giữa đời”, được đồng nghiệp yêu quý, học trò ngưỡng mộ.
Và hôm nay, khi anh đã lui về sau những bộn bề công việc, anh lại đẹp hơn nữa –
trong cách anh sống, trong sự an nhiên và trong tình yêu trọn vẹn anh dành cho
gia đình.
Buổi sáng của anh là tiếng nước sôi
trong ấm trà, là hương cà phê vừa pha, là bàn tay gọt những lát táo mỏng, xếp
ngay ngắn vào đĩa. Anh tự tay chuẩn bị bữa sáng, rót nước, lấy đồ ăn cho vợ
con.
Và có lẽ ít ai biết rằng, khi vợ đau
chân, anh còn nhẹ nhàng ngồi xuống, rửa chân cho vợ bằng nước ấm – một cử chỉ
giản dị mà lay động, vì trong đó là cả một trời yêu thương và tri ân.
Tôi nghĩ, anh là người yêu cái đẹp, nên
tình yêu anh dành cho Hải An không chỉ vì bạn tôi đẹp người, mà còn bởi bạn
đẹp nết – dịu dàng, sâu sắc, có tâm hồn trong trẻo và biết yêu thương đúng
cách.
Hai con người ấy – một người thấu hiểu,
một người tận tụy – đã làm cho khái niệm “vợ chồng” trở nên trọn nghĩa hơn, ấm
áp hơn và cũng lãng mạn hơn theo cách riêng của những người trí thức.
Thơ của anh không chỉ dành cho vợ, mà
còn dành cho các con – những niềm hạnh phúc lớn nhất đời anh.
Trong bài “Chào con trai”, anh
viết về niềm vui khi lần đầu làm cha – một người đàn ông gần bốn mươi, đã đi
qua bao đêm trắng, bao trắc trở, nay rưng rưng khi nghe tin mình sắp có con:
“Một chiều, chẳng thể
chiều hơn,
Ngập ngừng mẹ bảo có con yêu rồi…”
Chỉ một dòng thơ thôi, mà chứa cả bao
hạnh phúc và tạ ơn.
Đến “Chào con gái”, niềm vui
được nhân đôi, khi anh cảm ơn trời đất vì “mấy người được hơn” – vừa chăm anh
trai nhỏ, vừa đón thêm một thiên thần bé bỏng.
Anh viết về từng chi tiết nhỏ – “sữa,
mũ, quần áo, đồ chơi…” – không chỉ như người cha chuẩn bị đồ cho con, mà
như người nghệ sĩ đang nâng niu một bản nhạc của yêu thương.
Trong bài “Tạ ơn trời đất”, anh viết
gửi tới người vợ thân yêu và hai con, Kiên và Mai, bằng giọng
thơ hóm hỉnh, ấm áp mà thấm đượm lòng biết ơn:
“90 ngày gặp, thành
đôi tuyệt vời,
Hai năm, hai ‘cún’ chào đời,
Như hoa, như ngọc, miệng cười… như mơ.”
Phải yêu đời đến thế nào, phải biết ơn
đến nhường nào, người đàn ông ấy mới có thể viết những câu thơ giản dị mà tràn
đầy hạnh phúc đến vậy.
Nhưng thơ của anh không chỉ có niềm
vui.
Trong “Thư viết cuối mùa mưa”,
ta gặp một Bùi Kiên Điện rất khác – tinh tế, sâu lắng và thấm đẫm nỗi nhớ.
Giữa những ngày mưa phương Nam, anh
viết cho người vợ phương Bắc bằng giọng nhẹ như sương:
“Đón anh mỗi sáng là
mưa,
Cuối chiều mưa đợi để đưa anh về…”
Đó không còn là thơ – mà là nỗi nhớ
được hóa thành nhạc, là tiếng thở dài ấm áp của người đàn ông từng trải.
Rồi trong “Sống một mình”, anh
lại tự trào với chính mình – hóm hỉnh mà chân thành, tự do mà cô đơn:
“Đêm đêm khó ngủ bởi
giường rộng ghê,
Thôi, thôi mong sớm được về…”
Một nụ cười khẽ, nhưng phía sau là cả
một tấm lòng. Vì rốt cuộc, hạnh phúc của người đàn ông ấy không nằm ở tự do, mà được trở về ... với người anh yêu.
Và có lẽ, bởi yêu cái đẹp, nên ngoài
thơ và sách, anh còn dành thời gian chăm chút cho những giò phong lan.
Anh kiên trì, tỉ mỉ, khéo léo – cắt tỉa
từng rễ nhỏ, ngắm từng nụ hoa e ấp như ngắm chính dòng đời đang nở.
Những giò lan ấy mang bóng dáng của anh
– người biết sống chậm, biết lắng nghe thiên nhiên, và biết tìm niềm vui trong
những điều tinh tế nhất.
Ngày xưa, anh là người đàn ông tuyệt
vời ngoài xã hội.
Bây giờ, anh là người đàn ông tuyệt vời trong mái ấm của riêng mình – khiêm nhường, ấm áp, tận tụy và đầy nghĩa tình.
Anh khiến tôi hiểu rằng:
Đàn ông tử tế không
phải là người nói những lời to tát, mà là người biết làm những điều nhỏ bé
bằng tất cả yêu thương.
Tôi chúc mừng bạn – Hải An!
Bạn thật hạnh phúc khi có một người bạn đời đủ dịu dàng và kiên nhẫn để biến từng ngày bình thường thành một mùa thu ấm áp của yêu thương.
Tôi tin rằng, trong phần sâu nhất của trái tim anh, bạn không chỉ là niềm tự hào, mà còn là người đã khiến thời gian ngừng lại – chỉ bằng một ánh nhìn đầy thương mến.
Nhờ có bạn, quãng đời an nhiên của anh hóa thành một bản giao hưởng mùa thu: nắng rơi lặng trên hiên, hương cà phê quyện cùng tiếng lá, nhành lan khẽ nghiêng trong tia nắng sớm, và hơi gió mang theo tiếng chim lẫn tiếng cười.
Giữa khung cảnh ấy, nụ cười của người anh thương khẽ nở – không rực rỡ, không vội vàng, chỉ ấm đến nao lòng, như ánh hoàng hôn vắt ngang qua ký ức, giữ cho lòng người mãi bình an và dịu êm.
---------------------------------------------------------
Tặng bạn – với tất cả sự trân quý và lòng ngưỡng mộ
Quang Đặng – Giữa đêm lặng, 2.11.2025

Cám ơn cậu, xúc động lắm cậu ạ
Trả lờiXóa