Hạt Mầm
Biết Mỉm Cười
💌
Thư gửi Vân – về “hạt mầm biết mỉm cười”
Vân thương,
Cậu đọc thư con nhiều
lần. Mỗi lần là một cảm giác khác nhau – vừa mừng, vừa xúc động, vừa thấy trong
lòng dâng lên một niềm biết ơn lặng lẽ. Biết ơn vì con vẫn giữ được sự mộc mạc,
chân thành trong từng con chữ; và biết ơn hơn nữa vì con đang thật sự sống – sống
có ý thức, có cảm xúc, và có kết nối.
Cậu vui lắm khi thấy
con bắt đầu viết.
Vì viết là một cách
để gặp lại chính mình – không vội vàng, không phán xét, chỉ là lắng nghe xem
trái tim đang nói điều gì. Khi ta viết, là ta đang dọn dẹp căn phòng bên trong tâm
hồn: chỗ nào cần giữ, chỗ nào nên buông, chỗ nào chỉ cần lau nhẹ là đã sáng
lên.
Đó chính là hành
trình trưởng thành mà không ai có thể đi hộ ta, chỉ có thể đồng hành và lặng lẽ
cổ vũ.
Con nói rất đúng: khi
viết, con “thấy mình rõ hơn, sâu hơn”.
Và Cậu tin rằng, mỗi
dòng chữ con viết ra là một cách con gửi lời cảm ơn đến Tổ tiên, đến cuộc đời,
và đến chính bản thân mình.
Chỉ người có tâm hồn
biết tri ân, mới viết được như thế.
🌿
Về niềm tin và ánh sáng
Cậu vẫn luôn nghĩ:
người ta không cần phải “viết hay” ngay, chỉ cần “viết thật” – rồi chữ sẽ tự
hay theo cách của nó.
Con đã có “sự thật”
ấy trong mình rồi: một trái tim nhạy cảm nhưng không yếu mềm, một trí óc biết
suy tư mà không nặng nề.
Giữ lấy điều đó, con
nhé. Vì đó là ánh sáng nội tâm – thứ ánh sáng mà cuộc đời càng nhiều bụi, lại
càng cần.
Tổ tiên con, cũng là tổ
tiên của chúng ta, hẳn đang mỉm cười, vì thấy con không chỉ nhớ về họ bằng nghi
lễ, mà kết nối với họ bằng sự tỉnh thức.
Khi con biết ơn, con
đang tiếp thêm sinh lực cho gốc rễ. Khi con sống tử tế, cả dòng họ được nâng
lên một bậc.
Đó chính là “hiếu
hạnh trong thời hiện đại” – không chỉ là hương hoa, mà là ý thức và hành động.
🌸
Một vài lời nhỏ Cậu muốn gửi thêm:
Con hãy cứ viết, cứ
đọc, cứ sống thật với từng hơi thở.
Khi vui – viết để lưu
lại ánh sáng.
Khi buồn – viết để
nỗi buồn hóa thành nước, tưới cho hạt mầm trong tim được lớn hơn.
Vì rồi sẽ đến một
ngày, con ngồi giữa một buổi chiều lặng, nhìn mây bay, thấy mọi biến động từng
qua đều hóa thành những bông hoa biết ơn.
Và khi ấy, con sẽ hiểu rằng:
Viết,
không chỉ là kể lại – mà là gieo lại.
Gieo ánh sáng, gieo
lòng nhân, gieo niềm tin rằng cuộc đời này, dù ngả nghiêng, vẫn có thể đẹp theo
cách riêng của nó.
Cậu xin được đặt tên cho bức thư này
là:
✨
“Hạt Mầm Biết Mỉm Cười”
vì trong từng dòng
con viết, Cậu thấy có cả hạt giống của lòng biết ơn, của sự vững chãi và của
ánh sáng đang âm thầm lớn lên trong con.
Thương và tự hào về con nhiều,
Cậu Quang
Hà
Nội
Một
chiều có nắng và mùi trà ấm, 2/11/2025
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét