🌟 Một Mình Bình Yên
Sống một mình cũng
hóa hay,
Sớm nghe chim hót, chiều lay nắng mềm.
Khói cơm quyện ấm đầu hiên,
Cà phê vị đắng hóa duyên lạ thường.
Ra đường chẳng ngại
gió vương,
Thấy đôi tay nắm lòng thương chính mình.
Người qua, bóng thả lung linh,
Ánh đèn nháy nhẹ, như hình mắt quen.
Phòng riêng, gió
lật trang tên,
Hương xưa trở lại, dịu êm giấc lành.
Tắm khuya, nước rớt mong manh,
Thân như lá mỏng, trời xanh cuối mùa.
Giường đơn, chăn
rộng, sương thưa,
Nghe mưa gõ nhịp, như xưa ai về.
Một đời tự tại bộn bề,
Sống trong thinh lặng vẫn nghe hương đời.
(Quang Đặng – Chớm đông 2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét