Thứ Hai, 3 tháng 11, 2025

ƠN NGHĨA MÁI TRƯỜNG

 




ƠN NGHĨA MÁI TRƯỜNG

(Tác giả: Trần Phong – 18/10/2025)

Cái lạnh cuối thu bỗng tràn về,
Cả trường lặng lẽ tiễn Thầy đi.
Hàng hàng tề chỉnh vào kính viếng,
Bao nỗi niềm đau phút biệt ly.

Thầy đã đến rồi cõi tâm linh,
Đến với người thân của gia đình.
Như thuở ngày xưa Thầy trăn trở,
Muốn hiểu ngọn ngành lẽ tử sinh.

Em viết lời thơ một buổi này,
Để Thầy mãi mãi vẫn còn đây.
Với sinh viên, với bao đồng nghiệp,
Người trước, người sau đến gặp Thầy.

Thầy đã đi qua một cuộc đời,
Rất đỗi hào hùng, chẳng nghỉ ngơi.
Vì nước, vì dân, vì con trẻ,
Vì những ngày mai rạng đất trời.

Dù sớm thu nay lá rơi vàng,
Sân trường vắng lặng trĩu băng tang.
Bao người xin hứa cùng Thầy đó:
Xây dựng trường ta thật đàng hoàng.

Thầy hãy yên vui phút cuối cùng,
Trở về nơi ấy – cõi trời chung.
Trường ta phấn đấu như Thầy dặn,
Nhất định tương lai cũng hào hùng.


I. HÀNH TRÌNH DỰNG TRƯỜNG

Sau chiến tranh, đất nước chưa giàu,
Đảng vạch con đường, bước trước sau.
Mọi cấp, mọi ngành đều nô nức,
Ai cũng xung phong tới tuyến đầu.

Ngàn vạn con người mải nghĩ suy:
Vì dân, vì nước phải làm gì?
Hãy đua nhau nhé, đừng e ngại,
Tổ quốc đang cần, gọi ta đi.

Để lại sau lưng thuở hào hùng,
Nghỉ hưu, Thầy chẳng muốn ngồi không.
Tài năng, trí tuệ, niềm yêu thích,
Quyết tiếp hành trình với núi sông.

Chia tay Thủ tướng Phạm Văn Đồng,
Thầy tỏ nỗi lòng hết với ông.
Thủ tướng cầm tay Thầy khích lệ:
“Dạy học – nghề cao quý vô cùng.”

Thủ tướng đăm chiêu khẽ nghiêng đầu:
“Muốn trường phát triển được dài lâu,
Giảng viên – yếu tố quan trọng lắm,
Rất thiếu, anh tìm ở những đâu?”

Thầy khẽ mỉm cười nói với ông:
“Thưa anh, cũng có, khá là đông.
Giáo sư, tiến sĩ về hưu đó,
Anh vẫn cho ra… cũng đủ dùng.”

Tiếp đó Thầy liên hệ bạn bè,
Những người đồng nghiệp thuở xưa kia.
Ai ai đã đến đều ủng hộ,
Ý tưởng lập trường – đúng hướng đi.

Năm chín lăm (1995) đề án soạn xong,
Trình lên cho Bộ, chẳng lòng vòng.
Trí thức tiền nghèo, vui đóng góp,
Vay mượn trong ngoài cũng nên công.

Ban hành quy chế huy động vốn,
Tạo những chủ nhân sở hữu trường.
Nguyên tắc trước sau là hợp tác,
Không kẻ làm thuê để hưởng lương.

Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam,
Bảo trợ trường ta – việc đáng làm.
Quản lý và Kinh doanh Hà Nội,
Ngôi trường dân lập đã khoe trang.

Trăn trở ngày đêm dựng mô hình,
Phải khác trường công ở nước mình.
Mắt dõi trời Nga, rồi Âu – Mỹ,
Harvard ư? Chưa dễ lụy tình.

Trường ta – trường của nhiều trí thức,
Góp sức, góp tiền, mục đích chung:
Đào tạo cho dân nguồn nhân lực,
Trình độ cao, phục vụ hết lòng.


II. NHỮNG NĂM ĐẦU GIAN KHÓ

Hội nhập ngày nay phải tiến nhanh,
Phải cần Tin học với Tiếng Anh.
Hai môn học đó là trụ đỡ,
Cho nhóm ngành Quản lý, Kinh doanh.

Đội Cấn, Viện Nhi… những buổi đầu,
Thuê trường, thuê lớp dễ gì đâu.
Họp hành, trao đổi – nhà thầy cả,
Lương bổng, thù lao chẳng có nào.

Cung Văn hóa Hữu nghị Việt – Xô,
Khai giảng đầu tiên, có ai ngờ!
Một tối lưng trời vang tiếng sét:
Trường ngoài công lập giữa Thủ đô.

Tám trăm bạn trẻ mọi quê hương,
Nô nức về đây buổi nhập trường.
Với một niềm tin, lòng cảm mến:
“Quản lý – Kinh doanh – Trường thầy Phương.”

Hãy sáng bừng lên, hỡi nắng hồng,
Hãy xanh cao nữa, hỡi trời trong.
Khó khăn, thiếu thốn dần qua hết,
Đoàn kết, kỷ cương bởi tấm lòng.

Từng bước, từng ngày cứ tăng thêm,
Nghìn vạn sinh viên khắp trăm miền.
Thấu hiểu mọi người bao hoàn cảnh,
Học phí năm dài mức giữ nguyên.


III. MỞ RỘNG VÀ PHÁT TRIỂN

Trường dạy các em hướng thực hành,
Ra đời để có việc làm nhanh.
Tiếng Anh, Tin học đều thành thạo,
Nói giỏi, chuyên sâu mới trưởng thành.

Đã mấy mùa thi khối, thi miền,
Trường ta vinh dự đón sinh viên.
Về trường mang tặng nhiều giải thưởng –
Công sức các thầy dạy chúng em.

Chất lượng đừng trông chỉ đầu vào –
Thầy từng khẳng định, có sai đâu.
Vào trường trúng tuyển theo luật định,
Cái chính: học sao, dạy thế nào.

Kinh doanh, Kế toán rồi Ngân hàng,
Tin học, Ngoại thương bước rỡ ràng.
Du lịch, Kiến trúc, Cơ – Điện tử,
Cùng Mỹ thuật ứng dụng – khang trang.

Nhưng vốn trường Quản lý – Kinh doanh,
Kỹ thuật dường như chẳng hợp tình.
Công nghệ lẽ nào hòa nhập được,
Bộ yêu cầu tên phải phân minh.

Thầy triệu họp Hội đồng quản trị,
Mở rộng ra tới các khoa, phòng.
Chọn đặt tên trường hay, đủ nghĩa,
Mới cũ song hành đúng nội dung.

Như thế Kinh doanh – Công nghệ ra đời,
Một sớm mai chính thức thảnh thơi.
Dân lập chuyển thành tư thục mới,
Hai cái “mới” – hợp nhất một thời.


IV. TẦM NHÌN MỚI – Y DƯỢC & CÔNG NGHỆ

Nhưng rồi sinh viên dần giảm đi,
Thầy lại nghĩ suy chẳng ngại gì.
“Đã có Dược, sao Y chưa có?
Phải mở thôi, đất nước cần chi!”

Bao khó khăn dồn dập tới nơi,
Thầy vẫn bền gan chẳng ngả lời.
Mười năm, bốn khoa Y – Dược ấy,
Một nghìn sáu chục tốt nghiệp rồi.

Người làm bệnh viện, người công ty,
Người mở hiệu thuốc ở quê đi.
Đều được hành nghề, tay nghề vững,
Giữ trọn niềm tin giữa ích kỷ.

Kinh doanh – Công nghệ trường ta đó,
Vững bước đi lên chẳng ngại ngần.
Đào tạo nhiều ngành theo nhu cầu,
Đáp ứng nước nhà – nghĩa vẹn tròn.


V. TRI ÂN NGƯỜI SÁNG LẬP

Giảng viên, cán bộ nghìn ba người,
Một mái nhà chung, một nụ cười.
Thầy ơi, nơi ấy xin an nghỉ,
Trường vẫn đi lên, chẳng kém ai.


VI. LỜI CỦA NGƯỜI HỌC TRÒ

Con ở Hải Dương học trường này,
Nghe tin Thầy mất, vội lên đây.
Lớp con thông báo cùng nhau đến,
Bày tỏ tri ân phút tiễn Thầy.

Rồi ghé qua trường thăm lớp xưa,
Thăm giảng đường vui học những giờ.
Thăm Hội trường B ngày khai giảng,
Nghe trọn lời Thầy thắp ước mơ.

Thầy bảo: “Vào đây học cho mình,
Cho dân, cho nước, với gia đình.
Học Thầy, học bạn trong – ngoài nước,
Xứng đáng thời đại Hồ Chí Minh.”

Đất nước ta tươi đẹp vô cùng,
Bao đời công sức của cha ông.
Bao nhiêu thế hệ từng xây đắp,
Bao trận cuồng phong dậy chiến công.

Bao nhiêu bạn trẻ quyết xông pha,
Xẻ dọc Trường Sơn cứu nước nhà.
Chưa một lần yêu – thành liệt sĩ,
Để núi sông này đẹp sắc hoa.

Chúng con nghe như nuốt từng lời,
Thầy đang răn dạy đó, Thầy ơi!
Đã vay dòng máu thơm thiên cổ,
Phải trả ta cho mạch giống nòi.

Cứ thế mỗi ngày vun đắp thêm,
Vượt bao gian khó, lớn dần lên.
Nghe thầy cô dạy luôn phấn đấu,
Chăm chỉ, miệt mài suốt ngày đêm.

Ôi, một thời đi học vui sao,
Rất đỗi vinh quang, rất tự hào!
Gắn bó bạn bè trong Đoàn, Hội,
Như lớp sóng xô – cứ dạt dào.

Tình nguyện hè đi mấy địa phương,
Vét mương, nạo máng, đắp xây đường.
Dựng trường, mở lớp cho dân bản,
Dạy trẻ, chăm già ấm tình thương.

Rồi những cuộc vui suốt một thời,
Lập thân, lập nghiệp chẳng hề vơi.
Thể thao xen với thi văn nghệ,
“Duyên dáng Kinh doanh” chọn mặt người.

Và phút yêu đương thuở đầu đời,
Thắm tình bè bạn tuổi đôi mươi.
Chung riêng quấn quýt đầy khao khát,
Dưới mái trường xưa rộn tiếng cười.

Nhưng tránh sao hết được bao điều,
Để Thầy phiền muộn, giảm thương yêu.
Để cha mẹ cũng đau lòng lắm,
Để bạn bè xa những sớm chiều.

Đau xót bao nhiêu những lỗi lầm,
Một thời thơ dại học chưa chăm.
Không nghe Thầy dạy lời vàng ngọc,
Để sớm trưởng thành với tháng năm.

Vạn vạn lần xin cảm ơn Thầy,
Cả những ngày xưa, cả hôm nay.
Cả thời đi học bao thiếu thốn,
Cả vợ chồng con lúc đủ đầy.

Đời sinh viên tươi đẹp tuyệt vời,
Chúng con ghi nhớ mãi, Thầy ơi!
Mái trường, lớp học ngày xưa ấy,
Chẳng thể mờ phai suốt một đời.

Thầy hãy luôn về thăm chúng con,
Bởi tình Thầy như núi, như non.
Như sông, như biển, như trời đất,
Như tấm gương trong – mãi mãi còn.

Xin phép Thầy, chúng con ra về,
Tiếp tục cuộc đời lắm say mê.
Việc nhà, việc nước còn nặng gánh,
Đã dấn thân rồi, quyết chí đi.

Xin tạm biệt đây, hỡi mái trường,
Kinh – Công ngàn vạn nỗi yêu thương.
Chúng em xin hứa luôn phấn đấu,
Để đẹp cho trường những tấm gương.

 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

XUÂN PHONG BÍNH NGỌ

  XUÂN PHONG BÍNH NGỌ (Kính tặng Bố nhân dịp Xuân mới 2026) Thong dong lật mở trang thư, Hồn nương nét mực, thực hư gió vần. Nhành Ma...