TÂM CỜ TRONG CÕI VÔ NGÔN
Một ván cờ chẳng để thua,
Cũng không vì thắng, chỉ vừa soi tâm.
Quân đi lặng giữa âm thầm,
Nghe trong hơi thở một đời nổi trôi.
Thua buông như gió qua đồi,
Thắng không vướng bận, nụ cười hư không.
Tâm như nguyệt, lặng mà trong,
Lòng như nước chảy thong dong cõi đời.
Cờ tan, trà cạn, hương rơi,
Chỉ còn tĩnh lặng thấm nơi đất trời.
Người ngồi giữa cõi thảnh thơi,
Hồn như giọt sáng giữa đời vô ngôn.
(Quang
Đặng – Giữa đêm lặng, 1.11.2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét