TÂM CỜ – GIỌT SÁNG VÔ NGÔN
Một ván cờ – chẳng để thua,
Cũng không vì thắng, chỉ vừa soi tâm.
Quân đi lặng giữa âm thầm,
Nghe trong hơi thở trăm năm luân hồi.
Thua buông – gió cuốn mây trôi,
Thắng yên – lòng tịnh, nụ cười hư không.
Tâm như nguyệt, lặng mà trong,
Lòng như nước chảy, thong dong giữa đời.
Cờ tan, trà cạn – hương rơi,
Chỉ còn tĩnh lặng thấm nơi đất trời.
Người ngồi giữa cõi thảnh thơi,
Hồn như giọt sáng giữa đời tan bay.
(Quang
Đặng – Giữa đêm lặng, 1.11.2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét