Thứ Ba, 10 tháng 6, 2025

HOA CAU DÂNG MẸ

 


Mẹ đã đi xa, để lại trong căn nhà một khoảng trống chênh chao, nghiêng nghiêng như bóng chiều lặng gió.

Nhưng vào ngày Rằm tĩnh tại, trên chiếc bàn thờ Mẹ, có một lọ hoa cau trắng ngần và một đĩa Phật thủ xanh dịu – vợ tôi, người con dâu út trong nhà, đã nâng niu bày biện bằng tất cả lòng thành kính và nỗi thương yêu không lời.

Những cánh cau nhỏ nhắn, mềm như lụa, hương thơm nhẹ như gió thoảng… vẫn như giữ lại đâu đây hơi ấm của Mẹ, thấp thoáng trong từng góc nhỏ thân quen.

Tôi viết bài thơ này để dâng Mẹ – để gửi gắm trọn vẹn thương yêu và kính mến của lòng con. Và cũng để gửi đến vợ tôi – người đã âm thầm gìn giữ những điều mộc mạc nhưng thiêng liêng, cho mái nhà chúng tôi tròn đầy nghĩa tình.

Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2025

YÊN MỸ QUÊ TÔI (1ST VERSION)

 


YÊN MỸ – NƠI HỒN QUÊ GỌI MỜI

Giữa những bộn bề của phố thị, khi lòng người cần một nơi để dừng lại, để lắng nghe tiếng gió đồng, để hít thở hương hoa cỏ non và soi mình trong ký ức – Yên Mỹ, một ngôi làng ven sông Hồng thuộc huyện Thanh Trì, Hà Nội, hiện lên như một bức tranh thủy mặc sống động. Nơi đây gìn giữ những giá trị văn hóa truyền thống, đồng thời khéo léo đưa hơi thở của hiện đại hòa vào từng nếp nhà, con đường, nhịp sống.


KHÁM PHÁ HÀNH TRÌNH VỀ NGUỒN CỘI

Ngay từ khoảnh khắc bước qua cổng làng Yên Mỹ – công trình tam quan mang dáng dấp cổ kính nhưng được thổi hồn mới bởi sự sáng tạo – du khách đã cảm nhận được sự giao thoa của thời gian. Cánh cổng ấy không chỉ là một lối đi, mà là biểu tượng cho tinh thần đoàn kết: gần 3 tỷ đồng từ hơn 1.300 người dân và con em xa quê đã chung tay dựng nên – một minh chứng cho lòng yêu quê, trọng cội nguồn.


DI SẢN VĂN HÓA TÂM LINH

🏯 Đình Yên Mỹ: Thờ ba vị thần linh thiêng – Cao Sơn Đại Vương, Thiệu Quân Đại Vương và Địa Kỳ Tôn Thần – cùng những tác phẩm chạm khắc gỗ sống động từ thế kỷ XIX, như kể lại lịch sử bằng hình ảnh và sắc gỗ thời gian.

🛕 Chùa Thanh Lan (Thanh Lan Tự): Nơi kết tinh văn hóa Phật giáo và tín ngưỡng Mẫu, đặc biệt linh thiêng với viên đá “Thạch Bồ Tát” – nơi dân làng gửi gắm ước nguyện và niềm tin qua bao thế hệ.

🏛Cụm di tích Đền Nhà Bà – Nhà thờ họ Đặng: Di tích lịch sử cấp thành phố, là chốn tưởng niệm Thánh mẫu Thần nữcụ Đặng Lâm, người có công lớn trong dòng tộc và cộng đồng địa phương.


ĐẦM TRÒN & CON ĐƯỜNG HOA

🌿 Đầm Tròn – viên ngọc xanh lấp lánh giữa lòng Yên Mỹ, nơi mặt nước phẳng lặng như tấm gương soi bóng quê hương. Trong ánh ban mai, làn sương mỏng manh lướt nhẹ trên mặt hồ, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, khiến lòng người như lắng đọng.

Bao quanh đầm là những hàng cây cổ thụ tỏa bóng mát, rì rào trong gió, như kể lại những câu chuyện xưa cũ. Tiếng chim hót líu lo, tiếng lá xào xạc hòa quyện cùng hương đồng gió nội, tạo nên một bản giao hưởng thiên nhiên êm dịu.

Đầm Tròn không chỉ là nơi lưu giữ ký ức, mà còn là chốn tìm về cho những ai muốn hòa mình vào thiên nhiên, tìm lại sự bình yên trong tâm hồn. Dừng chân nơi đây, du khách sẽ cảm nhận được nhịp sống chậm rãi, sâu lắng của vùng quê Yên Mỹ, nơi vẻ đẹp mộc mạc và đầy chất thơ luôn hiện hữu dưới từng bước chân.

🌸 Từ bãi rác hoang phế đến dải lụa hoa rực rỡ

Chỉ cách Đầm Tròn không xa, một con đường hoa dài khoảng 1000 mét uốn lượn như dải lụa sắc màu giữa làng quê thanh bình. Ít ai ngờ, nơi đây từng là một bãi rác hoang tàn, cỏ dại phủ lối, rác thải phủ đầy. Thế nhưng, bằng đôi tay tỉ mẩn và trái tim chan chứa yêu thương của bà Trần Thị Huệ, cùng phong trào “Người tốt, việc tốt”, mảnh đất ấy đã hồi sinh ngoạn mục.

Yên Mỹ hôm nay không chỉ là miền hoài niệm, mà đã trở thành một thiên đường sắc màu làm say lòng người. Từ cổng làng đến Ủy ban Nhân dân xã, con đường như được thêu dệt bằng một dải lụa hoa giấy ngũ sắc – mềm mại, rực rỡ, vươn mình giữa trời xanh, cuốn hút mọi ánh nhìn.

Trong ánh nắng đầu ngày, thạch thảo tím, hồng nhung đỏ, và hoa mười giờ bung nở như đang hát khúc ca chào đón. Không ai chỉ “đi qua” con đường ấy – người ta dừng lại, ngước nhìn, chụp ảnh, và lặng lẽ mỉm cười trước vẻ đẹp yên bình mà quyến rũ của một vùng quê đang đổi thay từng ngày.

Chính nét đẹp dung dị nhưng đầy mê hoặc ấy đã biến Yên Mỹ thành một tọa độ check-in thơ mộng, một nguồn cảm hứng bất tận cho du khách từ khắp mọi miền Tổ quốc – nơi cái đẹp không cần phô trương, chỉ cần hiện hữu là đã đủ để nhớ mãi.


TRẢI NGHIỆM NÔNG THÔN MỚI

🐎 Khu trải nghiệm Vạn An – Hải Đăng: Thiên đường tuổi thơ với cưỡi ngựa, bắt cá, chơi mê cung... Người lớn thì thong dong bên bữa cơm quê giản dị, ngập tràn hương vị xưa.

🍈 HTX rau thủy canh Đức Phát: Khám phá nông nghiệp xanh hiện đại, tận tay hái dưa lưới, học cách trồng rau sạch. Đây không chỉ là hành trình trải nghiệm, mà còn là sự kết nối cảm xúc giữa con người với đất mẹ.

🏺 Nhà truyền thống Yên Mỹ: Khánh thành năm 2019, lưu giữ hơn 200 hiện vật quý, kể lại những trang sử hào hùng và đời sống thường nhật của người dân Yên Mỹ qua các thời kỳ.


LÀNG THÔNG MINH

Ở Yên Mỹ, quá khứ không bị lùi xa – mà được nâng niu, tiếp sức bởi nhịp sống hiện đại. Ngôi làng quê yên bình ấy đang từng ngày thay đổi, trở thành mô hình “thôn thông minh” kiểu mẫu, nơi truyền thống và công nghệ song hành một cách hài hòa.

Những tổ công nghệ số không chỉ hướng dẫn bà con sử dụng Zalo để liên lạc, mà còn giúp đưa nông sản địa phương như chuối, cà chua, mật ong … lên sàn thương mại điện tử, kết nối người nông dân với thị trường bằng cú chạm nhẹ trên điện thoại thông minh. Đó là hành trình “số hóa làng quê”, không chỉ hiệu quả mà còn đầy nhân văn.

Trên những con đường bê tông sạch sẽ, rộng rãi, du khách có thể dễ dàng truy cập wifi miễn phí tại các điểm di tích – một trải nghiệm hiện đại mà vẫn đậm chất làng quê. Đây chính là sức hút đặc biệt với du khách trẻ, những người tìm kiếm một điểm đến dung hòa giữa giá trị xưa và nhịp sống nay – giữa tiếng chuông chùa chiều và sóng mạng 5G rì rào trong túi áo.

Yên Mỹ – nơi công nghệ chạm đến tận tim, mà vẫn không làm lạc mất hồn quê.


YÊN MỸ – GÓC XƯA BỪNG SẮC MỚI

Năm 2023 đánh dấu một cột mốc đáng tự hào: Yên Mỹ chính thức được công nhận là điểm du lịch của thành phố Hà Nội (theo Quyết định 2802/QĐ-UBND) và đạt danh hiệu “xã nông thôn mới kiểu mẫu” – không chỉ bởi cảnh quan đổi mới, mà còn nhờ tầm nhìn phát triển bền vững, sâu sắc và đầy trách nhiệm.

Giữa làn sóng đô thị hóa ào ạt, Yên Mỹ chọn cho mình một hướng đi khác: không đánh đổi di sản lấy hào nhoáng, mà nâng niu từng giá trị truyền thống để thổi vào đó sức sống đương đại. Những dự án như phục dựng Văn Chỉ – nơi lưu giữ tinh hoa học thuật xưa, mở rộng khu sinh thái Đầm Tròn – lá phổi xanh của làng, hay lắp đặt wifi công cộng phục vụ du khách, không chỉ mang đến tiện ích mà còn thể hiện triết lý phát triển: lấy hồn quê làm cốt lõi, lấy con người làm trung tâm.

Yên Mỹ không chạy theo con số du khách, mà lặng lẽ níu chân người bằng sự tử tế, bình yên và bản sắc. Một điểm đến không ồn ào, nhưng đủ sức khiến ai từng ghé qua cũng muốn trở lại – không chỉ để tham quan, mà để tìm lại chính mình.


YÊN MỸ – TRỞ VỀ VỚI CHÍNH MÌNH

Về Yên Mỹ, không phải để vội vàng lướt qua một điểm đến, mà để lặng lại và cảm nhận bằng cả tâm hồn. Nơi đây không có những tòa nhà cao tầng hay ánh đèn lấp lánh, nhưng lại có tiếng gió mơn man trên đồng lúa, mùi hoa râm bụt ngan ngát bên hàng rào gỗ bạc màu, và tiếng cười trong trẻo của lũ trẻ chạy tung tăng giữa vườn rau thủy canh xanh mướt.

Đó là nơi những điều tưởng như bình dị nhất lại có thể lay động trái tim. Là nơi khiến ta bất chợt muốn gỡ bỏ guồng quay tất bật để sống chậm lại, để lắng nghe mình đang ở đâu giữa thế giới rộng lớn này.

Và rồi trong khoảnh khắc dịu dàng ấy, bạn sẽ khẽ mỉm cười và thầm nhủ:

“À, hóa ra quê hương là nơi khiến trái tim ta dịu lại – nơi ta luôn muốn quay về, dù đi xa đến đâu.”


📺 Xem thêm video giới thiệu Yên Mỹ tại đây:

👉 https://www.youtube.com/watch?v=RXfzjj7xnKE


MẸ VỀ

 


MẸ VỀ

Mẹ tôi rời cõi tạm vào một ngày hè đỏ lửa, khi tiếng ve còn râm ran gọi nắng, chưa kịp im tiếng. Cả đại gia đình tôi bỗng như chiếc thuyền mất lái giữa dòng – bơ vơ, trống trải, bởi mẹ tôi là gốc rễ, là linh hồn của bao thế hệ. Nhưng rồi, từ trong những ngày tưởng chừng chỉ còn tiếc nhớ và hoài niệm, điều kỳ diệu bắt đầu len lỏi trở lại…


LẦN ĐẦU – CÁNH BƯỚM TRẮNG TRỞ VỀ

Sáng sớm hôm ấy, nắng hè hắt xuống mái tôn đỏ Nhà thờ Tổ, rực rỡ và bỏng rát như muốn thiêu rụi cả không gian lặng lẽ của buổi sớm mai. Chị Dinh, người giúp việc của gia đình tôi, đang cặm cụi cắm nốt những cành hoa cúc vàng trên bàn thờ thì một cánh bướm trắng, nhẹ như khói sương, bất ngờ bay lượn vào. Nó chậm rãi vòng quanh di ảnh mẹ, như đang chào hỏi từng bức chân dung, từng nén nhang vừa bén lửa.

Chị Dinh bàng hoàng, giọng nghẹn ngào:

“Bà về… Bà về rồi!”

Anh Vinh, anh trai tôi, ngồi ở gian giữa Nhà thờ Tổ, chỉ lặng lẽ dõi theo. Anh không nói một lời, chỉ mỉm cười – nụ cười chất chứa yêu thương và cả một niềm tin thầm lặng rằng: đó chính là Mẹ.


LẦN HAI – CÁNH BƯỚM ĐEN THĂM NHÀ CON GÁI ÚT

Chiều Chủ Nhật, căn nhà nhỏ ở Tân Tây Đô – nơi anh rể tôi, anh Chiến, đang bán hàng dưới tầng một – bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường. Khi đang loay hoay sắp xếp hàng hóa, anh thấy một con bướm đen to bay vào. Nó lượn một vòng, rồi bay ra. Lát sau, lại quay lại lần hai, vòng qua quầy thanh toán và mất hút vào góc khuất.

Đến lần thứ ba, khi con bướm xuất hiện trở lại, anh Chiến – vốn không hay để tâm đến chuyện tâm linh – bỗng đưa tay ra như thể mời gọi. Kỳ lạ thay, con bướm liền sà xuống, đậu ngay ngắn trên mặt bàn cạnh tay anh, nhẹ nhàng và bình thản. Cả cửa hàng như lặng đi trong khoảnh khắc ấy. Chỉ khi có khách bước vào, kêu lên vì thấy con bướm to, nó mới giật mình vỗ cánh bay vút ra ngoài qua cửa chính, tan biến vào ánh chiều.

Vài ngày sau, trong buổi làm lễ đưa Mẹ lên chùa, Mẹ tôi hiện diện qua thân xác chị Hài – chị họ tôi. Khi ấy, chị Hiên – chị gái tôi, con gái út của Mẹ – đứng bên cạnh và khẽ hỏi:

“Mẹ ơi… hôm Chủ Nhật, Mẹ về nhà con phải không ạ?”

Từ trong ánh mắt của Mẹ – qua hình bóng người khác – là một cái gật đầu đầy yêu thương và xác nhận.

Không cần thêm lời nào, ai cũng hiểu. Mẹ đã trở về – trong hình hài một cánh bướm đen – để thăm lại căn nhà nơi chị tôi và gia đình nhỏ đang sống. Một lần viếng thăm lặng lẽ, nhưng đong đầy tình mẫu tử.


LẦN THỨ BA – SINH LINH NHỎ TRONG TRANG KINH PHẬT

Hôm ấy, đại gia đình đưa Mẹ lên chùa vào tuần thứ năm kể từ ngày mẹ mất, theo đúng tục lệ. Trong không gian trang nghiêm và thanh tịnh của Ban Tam Bảo, anh Quang – anh rể tôi – đang đều đặn tụng kinh, giọng trầm và đều. Bất ngờ, một con chãu chuộc nhỏ nhảy lên, đậu đúng vào trang kinh đang mở trước mặt anh. Nó không hốt hoảng, không chạy trốn, chỉ nằm yên bất động suốt mười lăm phút như thể hòa vào từng lời kinh. Không một tiếng động, không hề đe dọa – chỉ là một sự xuất hiện lặng lẽ nhưng đầy linh cảm, như thể một tín hiệu mầu nhiệm từ cõi vô hình vừa chạm đến cõi trần.

Anh Quang dừng lại, khấn vái. Một luồng khí lành lạnh lướt qua sống lưng khiến anh rùng mình – anh biết, Mẹ đang ở đây.

Rồi như làn sương mỏng, linh hồn Mẹ rút khỏi hình hài bé nhỏ ấy để nhập vào chị Hài. Chị bật khóc, tay run rẩy, miệng thì thầm những lời xa lạ nhưng quen thuộc:

“Mẹ về với các con đây… Thầy và các Phật tử đã chứng giám. Chị Hằng đã giúp mẹ tắm vong rồi, tẩy sạch trần duyên.”

Không gian lúc ấy ngưng đọng. Thầy chùa chắp tay, mắt khép hờ, khẽ nói:

Bà cụ đã buông xả nghiệp trần, và trong khoảnh khắc giao cảm ấy, được phép quay về thăm con cháu lần nữa trước khi đi tiếp hành trình vô thường.


LỜI NGUYỆN CUỐI CÙNG

Chúng con không biết Mẹ còn trở về bao nhiêu lần nữa – qua hình hài của cánh bướm trắng hiền hòa, bướm đen dịu dàng, hay sinh linh nhỏ bé nào đó. Nhưng mỗi lần Mẹ hiện về, đều mang theo hương thơm của yêu thương, của nhớ nhung, của một tình mẫu tử không biên giới.

Chúng con, dẫu mỗi người một nẻo đường, vẫn cùng chung một lời cầu nguyện: mong Mẹ nhẹ bước, siêu thoát về miền cực lạc – nơi không còn lo toan, không còn đau đớn, chỉ còn hoa sen nở và tiếng chuông ngân vọng.

Mẹ ơi… Chúng con vẫn ở đây – trong từng nén hương trầm, từng giấc mơ bình yên, và trong những khoảnh khắc Mẹ lặng lẽ ghé qua.

 


CHIẾC XE CHỞ GIÓ TUỔI THƠ

 


    Từ bức ảnh quý giá hai anh em Bi - Huy đạp xe giữa chiều nắng, bài thơ vẽ lại bức tranh tuổi thơ trong trẻo: Gió thổi tung tóc, nắng ấm vắt vai, tiếng cười rinh rích vang trên con đường quê vắng lặng. Chiếc xe đạp cũ kỹ của bác Quang trở thành cỗ máy kỳ diệu chở tuổi thơ đầy mộng mơ, đưa hai tay lái nhỏ bay qua đồng cỏ mênh mông, bướm trắng và cánh diều. Đó là hành trình giản dị mà rực rỡ của những tâm hồn trẻ thơ biến khoảnh khắc bình yên thành khúc đồng dao bất tận.

    Thay mặt những người được chạm vào ký ức ngọt ngào này, cậu xin gửi lời cảm ơn chân thành đến cháu Riệu – người đã cẩn thận gìn giữ và chia sẻ một kho báu bé nhỏ mang tên ký ức. Hình ảnh Bi – Huy đạp xe dưới nắng chiều hôm ấy như gõ cửa một góc ký ức tươi đẹp, làm sống dậy bao cảm xúc xưa cũ và chắp cánh cho bài thơ ra đời. Cháu đã giúp mọi người được trở về với chính mình – cái mình năm lên tám, lên mười – hồn nhiên, vô lo, đầy nắng và tiếng cười.

Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2025

QUẢ MÍT MẤT TÍCH




Xin thưa cả nhà!

Câu chuyện này là lời kể của chị Dinh khi ra ruộng giúp làm cỏ cho chị Mận. Có chăng tác giả chỉ thêm bớt một chút không đáng kể để câu chuyện trở nên sinh động hơn mà thôi. 😄

MỪNG SINH NHẬT BẠN THÂN NGÀY 6/6

MỪNG SINH NHẬT BẠN THÂN 

(Hà Nội, ngày 06/06/2025)

Thứ Sáu rực rỡ trời xanh,
Ngày Sáu tháng Sáu - song hành ta vui.
Bạn và tôi, hai nụ cười,
Chung ngày sinh nhật, ngập trời hân hoan.

Nửa đời vun đắp mộng vàng,
Bạn là đồng nghiệp dịu dàng, tài hoa.
Trò yêu, đồng nghiệp mặn mà,
Đi đâu - bạn cũng là nhịp cầu chung.

Ở nhà - hiếu thảo, thủy chung,
Chăm cha mẹ, giữ chữ trung vẹn tròn.
Chồng thương bởi tấm lòng son,
Ân cần, tần 
tảo, sớm hôm chẳng nề.

Làm mẹ - bạn khéo vô bờ,
Bạn là bạn nhỏ của con mỗi ngày.
Chuyện to, chuyện nhỏ trong nhà,
Bạn đều xử lý nhẹ nhàng thảnh thơi.

Nay bước sang tuổi Năm Mươi,
Chúc bạn mãi giữ nụ cười thắm tươi.
Hạnh phúc, mạnh khỏe trọn đời,
Cháy cùng ngọn lửa nghề trao muôn người.

 

Bạn tôi - cô giáo xinh tươi,
Dìu dắt bao lớp chẳng rời gian nan.
Sinh nhật về - rạng nắng vàng,
Chung vui bạn nhé, tươi màu nắng mai.


ĐÊM XUÂN YÊN MỸ

 


ĐÊM XUÂN YÊN MỸ 1

Tháng Hai gió nhẹ sang mùa,
Hương hoa bưởi thoảng, sương chừa đầu sân.
Nhà thầy ánh lửa thanh tân,
Trà sen sóng sánh, ân cần chờ ai.

Học trò cũ trở về đây,
Bước chân vọng nhớ tháng ngày xa quê.
Gặp thầy - ấm lại câu thề,
Lớp học thuở ấy, say mê chẳng rời.

Hai mươi năm bóng thầy ngời,
Gieo từng con chữ, dựng lời thẳm sâu.
Nghề thầy không chỉ giảng đâu,
Mà là sống đẹp, dạy nhau làm người.

Trà thơm - chuyện cũ bồi hồi,
“Có khi nào mỏi?” - giọng lời thầy vang.
“Nhớ câu thầy dặn nhẹ nhàng,
Lửa trong tim giữ, chẳng màng đường xa.”

Đêm quê lặng, ánh trăng ngà,
Vai thầy nhẹ đặt như là chở che.
“Đi xa càng nhớ điều quê,
Giữ tâm trong sáng, giữ nghề thanh cao.”

Không lời tiễn, chẳng lời chào,
Chỉ là siết chặt - gửi trao nghĩa thầy.
Dẫu mai biển rộng, đường dài,
Ngọn lửa năm cũ - cháy hoài trong tim.

Thứ Sáu, 6 tháng 6, 2025

THƠ CẢM ƠN CHÁU RIỆU SÔ

 


THƠ CẢM ƠN CHÁU RIỆU (06/06/2025)

Sáu tháng sáu - áo vừa trao,
Lacoste xịn xò, cậu thấy nao nao.
Sơ mi mặc sướng xiết bao,
Đứng vô gương ngắm... trẻ nào kém ai!

Cảm ơn cháu tấm chân thành,
Quà xinh, ý đẹp, thêm xanh cuộc đời.
Chúc cháu công việc tuyệt vời,
Đường xa suôn sẻ, rạng ngời sắc hoa.

Gia đình đầm ấm, thuận hòa,
Sức bền, tâm sáng, vững vàng vươn cao.
May mắn nối tiếp ngọt ngào,
Đi đâu cũng được nghênh chào khắp nơi!

Công danh rạng rỡ từng ngày,
Bên Sô trọn nghĩa, vẹn tình yêu thương.
Hạnh phúc viên mãn đủ đường,
Cuộc đời tươi đẹp, muôn phương vẹn tròn.


THƠ CHÁU VÂN CMSN & THƠ ĐÁP TỪ

 

THƠ CHÁU VÂN CMSN CẬU QUANG

(Thứ 6, ngày 06/06/2025)

 

Ôi nhà mình thật nhiều vần thơ hay,

Con đây vần điệu còn vụng về thay.

Thôi thì xin gửi tấm lòng này,

Những lời chúc mong thắm đượm tình đầy,

 

Chúc cậu Quang:

 

Tuổi mới bình an, sức khỏe dẻo dai,

Tâm hồn an lạc, chẳng chút thở dài.

Vui vẻ mỗi ngày, yêu đời thiết tha,

Hạnh phúc sum vầy, cả nhà gần xa.

 

Tiền bạc vừa đủ, chẳng cần xa hoa,

Sống trọn từng khoảnh, chẳng chút vội vã,

Bên những người thương, ấm áp chan hòa,

Nụ cười luôn nở, rạng rỡ như hoa.

 

🌻🌈🌱🎋☘🌾🌻

 

THÂN GỬI VÂN TREY

Cảm ơn thơ cháu ngọt ngào,
Đọc xong cậu thấy... đói ào ào luôn!
Chúc Vân sức khỏe phi thường,
Như lò bánh nở - thơm hương tháng ngày.

Tiệm ngon nhất xứ gần xa,
Sài Gòn rộn rã, Miên qua mặn mà.
Bánh ngon - vượt cả quốc gia,
Miễn là Vân nướng, khách ra rộn ràng.

Chúc Trey công tác vẻ vang,
Mạnh khỏe, hăng hái, vững vàng đường xa.
Nếu rảnh... viết nhạc, làm ca,
Làm thơ thêm chút - đời ta ngọt lành.

Cậu mong hai đứa song hành,
Thành công, hạnh phúc, an lành bên nhau.
Nhớ rằng cuộc sống nhiệm mầu,
Vừa làm vừa hát - càng giàu niềm vui!

Vần thơ xin khép nhẹ nhàng,
Tình thân gửi gắm ngập tràn yêu thương.
Mai sau dù có muôn phương,
Nhớ về quê nhé, nhớ lời cậu trao.

Bánh ngon - chuyện nhỏ thôi nào,
Quan trọng hai đứa thương nhau hết lòng.
Làm ăn phát đạt hanh thông,
Lòng son bền vững, vui trong mọi bề!

 

 

Thứ Năm, 5 tháng 6, 2025

THƠ CHÁU PHƯỢNG CMSN & THƠ ĐÁP TỪ

MỪNG SINH NHẬT CHÚ QUANG

(Nhà Toán học: Đặng Bích Phượng)

 

Chú út hôm nay đón tuổi mới,

Bốn tám xuân tròn, sáng dáng người.

Tử tế nếp xưa luôn giữ trọn,

Học hành sâu rộng, dạy nên đời.

 

Anh văn ngọt nhẹ như lời hát,

Xuất khẩu thành thơ, ý thấm lời.

Khiêm cung, chừng mực, bao người mến,

Lễ độ, trên dưới vẹn tình thời.

 

Bên chú cô Vân – người hiền thảo,

Đảm đang, tháo vát, thật giỏi giang.

Việc nhà quán xuyến như thơ viết,

Chuyện lớn chuyện nhỏ chẳng hoang mang.

 

Thái Huy – con quý, càng thêm quý,

Đẹp trai, ngoan ngoãn, học chăm ngoan.

Tựa như trái ngọt cây lành rễ,

Gia đạo yên vui, phúc chứa chan.

 

Mừng chú sinh nhật – tròn thêm tuổi,

Thêm phần sức khỏe, bớt ưu tư.

Vẫn sống khiêm nhường, lòng rộng mở,

Vẫn gieo thơ đẹp giữa nhân từ.

 

 

NGHE BIA ĐÁ

  Có những ngày, giữa muôn vàn tiếng ồn của hôm nay, tôi chợt thấy mình lặng đi trước lịch sử. Lịch sử chưa bao giờ chỉ là những trang giấy ...