Thứ Ba, 10 tháng 6, 2025

HOA CAU DÂNG MẸ

 


Mẹ đã đi xa, để lại trong căn nhà một khoảng trống chênh chao, nghiêng nghiêng như bóng chiều lặng gió.

Nhưng vào ngày Rằm tĩnh tại, trên chiếc bàn thờ Mẹ, có một lọ hoa cau trắng ngần và một đĩa Phật thủ xanh dịu – vợ tôi, người con dâu út trong nhà, đã nâng niu bày biện bằng tất cả lòng thành kính và nỗi thương yêu không lời.

Những cánh cau nhỏ nhắn, mềm như lụa, hương thơm nhẹ như gió thoảng… vẫn như giữ lại đâu đây hơi ấm của Mẹ, thấp thoáng trong từng góc nhỏ thân quen.

Tôi viết bài thơ này để dâng Mẹ – để gửi gắm trọn vẹn thương yêu và kính mến của lòng con. Và cũng để gửi đến vợ tôi – người đã âm thầm gìn giữ những điều mộc mạc nhưng thiêng liêng, cho mái nhà chúng tôi tròn đầy nghĩa tình.


Hoa Cau Dâng Mẹ

🌿 Nay rằm con cúng cau thơm,

Hương bay lặng lẽ, đêm ôm bóng già.
Mẹ xưa tay vén mái nhà,
Phật thủ thơm thoảng, mặn mà nghĩa ân.

🌼 Hoa cau nở trắng vườn sân,
Âm thầm con giữ trọn phần hiếu trung.
Khói trầm quyện ánh trăng rung,
Rưng rưng con gửi tơ lòng nhớ thương.

🌫Dẫu xa muôn dặm vô thường,
Mẹ con nghĩa nặng, đường trường chẳng phai.
Đêm rằm lặng lẽ bên ai,
Khói hương quyện gió, Mẹ hoài quanh đây…

(Ngày rằm tháng 5 năm Ất Tỵ)




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tháng Ba Đứng Lại

  Tháng Ba Đứng Lại Tháng Ba nghiêng nắng. Lá rơi. Hà Nội thay áo rất khẽ. Ta chạm tay em một lần — mà cả đời chơi vơi. Nụ hôn đầu rơi khô...