Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2025

ĐÊM XUÂN YÊN MỸ

 


ĐÊM XUÂN YÊN MỸ 1

Tháng Hai gió nhẹ sang mùa,
Hương hoa bưởi thoảng, sương chừa đầu sân.
Nhà thầy ánh lửa thanh tân,
Trà sen sóng sánh, ân cần chờ ai.

Học trò cũ trở về đây,
Bước chân vọng nhớ tháng ngày xa quê.
Gặp thầy - ấm lại câu thề,
Lớp học thuở ấy, say mê chẳng rời.

Hai mươi năm bóng thầy ngời,
Gieo từng con chữ, dựng lời thẳm sâu.
Nghề thầy không chỉ giảng đâu,
Mà là sống đẹp, dạy nhau làm người.

Trà thơm - chuyện cũ bồi hồi,
“Có khi nào mỏi?” - giọng lời thầy vang.
“Nhớ câu thầy dặn nhẹ nhàng,
Lửa trong tim giữ, chẳng màng đường xa.”

Đêm quê lặng, ánh trăng ngà,
Vai thầy nhẹ đặt như là chở che.
“Đi xa càng nhớ điều quê,
Giữ tâm trong sáng, giữ nghề thanh cao.”

Không lời tiễn, chẳng lời chào,
Chỉ là siết chặt - gửi trao nghĩa thầy.
Dẫu mai biển rộng, đường dài,
Ngọn lửa năm cũ - cháy hoài trong tim.

ĐÊM XUÂN YÊN MỸ 2

Tháng Hai, bưởi nở bên hiên,
Đèn khuya, thầy vẫn lặng yên một mình.
Gió lay bóng sách rung rinh,
Mà như thầy đợi bước chân học trò.

“Dạ, thưa thầy… em ghé vào…”
Giọng xưa vọng lại, ngọt ngào như thơ.
“Vào đi em. Trà còn chờ…”
Ánh nhìn thầy ấm giấc mơ tuổi hồng.

Minh ngồi – chẳng kể dài dòng,
Mà bao năm tháng trôi vòng trong tim.
“Ngày em đến đất xa tìm,
Lời thầy theo bước – lặng im mà gần.”

“Phát âm cho đúng từ tâm,
Không gian đổi khác, vẫn âm giọng thầy.
Giữa bao ngã rẽ tháng ngày,
Em nghe tiếng Việt đong đầy trong tim.”

Thầy ngồi, khẽ chạm vai mềm:
“Chỉ mong có kẻ quay tìm về đây.
Làm thầy, chỉ giản dị vầy –
Giữ đèn sáng để đón bầy chim non…”


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

XUÂN PHONG BÍNH NGỌ

  XUÂN PHONG BÍNH NGỌ (Kính tặng Bố nhân dịp Xuân mới 2026) Thong dong lật mở trang thư, Hồn nương nét mực, thực hư gió vần. Nhành Ma...