Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2025

MẸ VỀ

 


MẸ VỀ

Mẹ tôi rời cõi tạm vào một ngày hè đỏ lửa, khi tiếng ve còn râm ran gọi nắng, chưa kịp im tiếng. Cả đại gia đình tôi bỗng như chiếc thuyền mất lái giữa dòng – bơ vơ, trống trải, bởi mẹ tôi là gốc rễ, là linh hồn của bao thế hệ. Nhưng rồi, từ trong những ngày tưởng chừng chỉ còn tiếc nhớ và hoài niệm, điều kỳ diệu bắt đầu len lỏi trở lại…


LẦN ĐẦU – CÁNH BƯỚM TRẮNG TRỞ VỀ

Sáng sớm hôm ấy, nắng hè hắt xuống mái tôn đỏ Nhà thờ Tổ, rực rỡ và bỏng rát như muốn thiêu rụi cả không gian lặng lẽ của buổi sớm mai. Chị Dinh, người giúp việc của gia đình tôi, đang cặm cụi cắm nốt những cành hoa cúc vàng trên bàn thờ thì một cánh bướm trắng, nhẹ như khói sương, bất ngờ bay lượn vào. Nó chậm rãi vòng quanh di ảnh mẹ, như đang chào hỏi từng bức chân dung, từng nén nhang vừa bén lửa.

Chị Dinh bàng hoàng, giọng nghẹn ngào:

“Bà về… Bà về rồi!”

Anh Vinh, anh trai tôi, ngồi ở gian giữa Nhà thờ Tổ, chỉ lặng lẽ dõi theo. Anh không nói một lời, chỉ mỉm cười – nụ cười chất chứa yêu thương và cả một niềm tin thầm lặng rằng: đó chính là Mẹ.


LẦN HAI – CÁNH BƯỚM ĐEN THĂM NHÀ CON GÁI ÚT

Chiều Chủ Nhật, căn nhà nhỏ ở Tân Tây Đô – nơi anh rể tôi, anh Chiến, đang bán hàng dưới tầng một – bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường. Khi đang loay hoay sắp xếp hàng hóa, anh thấy một con bướm đen to bay vào. Nó lượn một vòng, rồi bay ra. Lát sau, lại quay lại lần hai, vòng qua quầy thanh toán và mất hút vào góc khuất.

Đến lần thứ ba, khi con bướm xuất hiện trở lại, anh Chiến – vốn không hay để tâm đến chuyện tâm linh – bỗng đưa tay ra như thể mời gọi. Kỳ lạ thay, con bướm liền sà xuống, đậu ngay ngắn trên mặt bàn cạnh tay anh, nhẹ nhàng và bình thản. Cả cửa hàng như lặng đi trong khoảnh khắc ấy. Chỉ khi có khách bước vào, kêu lên vì thấy con bướm to, nó mới giật mình vỗ cánh bay vút ra ngoài qua cửa chính, tan biến vào ánh chiều.

Vài ngày sau, trong buổi làm lễ đưa Mẹ lên chùa, Mẹ tôi hiện diện qua thân xác chị Hài – chị họ tôi. Khi ấy, chị Hiên – chị gái tôi, con gái út của Mẹ – đứng bên cạnh và khẽ hỏi:

“Mẹ ơi… hôm Chủ Nhật, Mẹ về nhà con phải không ạ?”

Từ trong ánh mắt của Mẹ – qua hình bóng người khác – là một cái gật đầu đầy yêu thương và xác nhận.

Không cần thêm lời nào, ai cũng hiểu. Mẹ đã trở về – trong hình hài một cánh bướm đen – để thăm lại căn nhà nơi chị tôi và gia đình nhỏ đang sống. Một lần viếng thăm lặng lẽ, nhưng đong đầy tình mẫu tử.


LẦN THỨ BA – SINH LINH NHỎ TRONG TRANG KINH PHẬT

Hôm ấy, đại gia đình đưa Mẹ lên chùa vào tuần thứ năm kể từ ngày mẹ mất, theo đúng tục lệ. Trong không gian trang nghiêm và thanh tịnh của Ban Tam Bảo, anh Quang – anh rể tôi – đang đều đặn tụng kinh, giọng trầm và đều. Bất ngờ, một con chãu chuộc nhỏ nhảy lên, đậu đúng vào trang kinh đang mở trước mặt anh. Nó không hốt hoảng, không chạy trốn, chỉ nằm yên bất động suốt mười lăm phút như thể hòa vào từng lời kinh. Không một tiếng động, không hề đe dọa – chỉ là một sự xuất hiện lặng lẽ nhưng đầy linh cảm, như thể một tín hiệu mầu nhiệm từ cõi vô hình vừa chạm đến cõi trần.

Anh Quang dừng lại, khấn vái. Một luồng khí lành lạnh lướt qua sống lưng khiến anh rùng mình – anh biết, Mẹ đang ở đây.

Rồi như làn sương mỏng, linh hồn Mẹ rút khỏi hình hài bé nhỏ ấy để nhập vào chị Hài. Chị bật khóc, tay run rẩy, miệng thì thầm những lời xa lạ nhưng quen thuộc:

“Mẹ về với các con đây… Thầy và các Phật tử đã chứng giám. Chị Hằng đã giúp mẹ tắm vong rồi, tẩy sạch trần duyên.”

Không gian lúc ấy ngưng đọng. Thầy chùa chắp tay, mắt khép hờ, khẽ nói:

Bà cụ đã buông xả nghiệp trần, và trong khoảnh khắc giao cảm ấy, được phép quay về thăm con cháu lần nữa trước khi đi tiếp hành trình vô thường.


LỜI NGUYỆN CUỐI CÙNG

Chúng con không biết Mẹ còn trở về bao nhiêu lần nữa – qua hình hài của cánh bướm trắng hiền hòa, bướm đen dịu dàng, hay sinh linh nhỏ bé nào đó. Nhưng mỗi lần Mẹ hiện về, đều mang theo hương thơm của yêu thương, của nhớ nhung, của một tình mẫu tử không biên giới.

Chúng con, dẫu mỗi người một nẻo đường, vẫn cùng chung một lời cầu nguyện: mong Mẹ nhẹ bước, siêu thoát về miền cực lạc – nơi không còn lo toan, không còn đau đớn, chỉ còn hoa sen nở và tiếng chuông ngân vọng.

Mẹ ơi… Chúng con vẫn ở đây – trong từng nén hương trầm, từng giấc mơ bình yên, và trong những khoảnh khắc Mẹ lặng lẽ ghé qua.

 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

XUÂN PHONG BÍNH NGỌ

  XUÂN PHONG BÍNH NGỌ (Kính tặng Bố nhân dịp Xuân mới 2026) Thong dong lật mở trang thư, Hồn nương nét mực, thực hư gió vần. Nhành Ma...