Chủ Nhật, 29 tháng 6, 2025

CHÁU RIỆU GẶP BÀ NGOẠI



Có những giấc mơ đến như một thước phim tua vội – không mở đầu, không nhạc nền, chỉ những khung hình chớp nhoáng lướt qua tâm trí. Đêm qua, cháu gái tôi kể rằng cháu đã gặp lại bà ngoại trong mơ. Giữa căn nhà nhỏ của cháu ở Las Rozas, mẹ tôi đột ngột xuất hiện. Không tiếng gọi, không bước chân, chỉ là dáng người quen thuộc lặng lẽ đứng nơi ngưỡng cửa. Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức tưởng như ký ức và hiện thực va vào nhau trong khoảnh khắc. Cháu tôi không kịp xúc động, chỉ lặng lẽ bước theo bóng dáng ấy qua từng gian phòng, qua cả khu vườn ngập tràn hương vị quê nhà – như thể đang sống lại một thước phim cũ, ngắn ngủi nhưng khó quên.

Thứ Năm, 26 tháng 6, 2025

Sầm Sơn – Cuộc Giải Cứu Lúc Bình Minh

 


Sầm Sơn – Cuộc Giải Cứu Lúc Bình Minh

[Câu chuyện có thật lúc 6h sáng ngày 26/6/2025 tại biển Sầm Sơn]
— Một cuộc vượt sóng nghẹt thở và nghĩa tình thầy trò —


    Bình minh vừa hé rạng lúc 5h30 sáng nay trên bãi biển khu B của Sầm Sơn, bầu trời nhuộm màu hồng cam rực rỡ, sóng biển rì rào như bản giao hưởng dịu dàng của thiên nhiên. Trong không gian trong trẻo và yên bình ấy, hai người đàn ông – thầy Việt và thầy Trực – xuất hiện như hai chiến binh đang tìm đến sự thử thách của đại dương bao la.

    Sau quãng đường chạy bộ ven bờ, như bị cuốn hút bởi sự mời gọi của sóng và nắng, cả hai thầy không ngần ngại lao mình xuống làn nước mát lạnh. Sóng biển sáng nay không hề dịu dàng – từng đợt sóng nối nhau quật vào thân hình như những cú đánh đầy ẩn ý của đại dương, vừa dữ dội lại đầy mê hoặc.

    Thầy Việt bật cười sảng khoái, mạnh mẽ băng qua từng con sóng như một người đàn ông đang tận hưởng trọn vẹn từng cú tát của thiên nhiên. Nhưng chỉ cách đó không xa, thầy Trực đang dần rơi vào thế bị động. Những bước đạp nước bắt đầu trở nên chậm chạp, nhịp thở gấp gáp, đôi mắt thầy lộ rõ vẻ bất an. Trong đầu thầy Trực, chỉ còn một dòng suy nghĩ: “Cố thêm chút nữa, chắc là ổn thôi…”

    Nhưng biển không phải là nơi để con người thử sức chủ quan.

    Trong lúc thầy Việt vừa quay người lại, ánh mắt thầy sững lại khi thấy sắc mặt người đồng hành của mình tái đi, mỗi cử động như đang chống chọi với vô hình. Một linh cảm không tên dấy lên trong lòng thầy Việt. Không một giây chần chừ, thầy lao về phía đồng đội như một chú cá heo mạnh mẽ xé toạc từng lớp sóng. Đến gần, thầy Việt nhận ra rõ ràng: thầy Trực đang bị sóng ngầm kéo xuống!

    Với toàn bộ sức lực, thầy Việt ghì chặt lấy thầy Trực, dùng hết sức bình sinh để đẩy cả hai khỏi vòng cuốn của “em sóng khát”. Nỗ lực ấy không chỉ là sức mạnh cơ thể, mà còn là bản năng của một con người sẵn sàng xả thân vì người khác.

    Vài phút sau, cả hai thầy được sóng đẩy dần về phía bờ. Thở hổn hển nhưng ánh mắt vẫn lấp lánh, thầy Trực thì thầm một câu nhẹ tênh nhưng đầy xúc động:

    – “May có thầy…


Bài học rút ra:

    Sự việc như một hồi chuông nhắc nhở: Đừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của thiên nhiên, và đừng chủ quan rằng chỉ cần cố gắng là đủ – có những tình huống vượt ngoài sức con người.

    Và trên hết, đó là minh chứng sống động cho tinh thần quả cảm, tình đồng đội đáng khâm phục – khi người bạn đồng hành không chỉ là người chia sẻ hành trình, mà là người cứu sống ta khỏi ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.



Thứ Tư, 25 tháng 6, 2025

RIỆU ANH – HƯƠNG VIỆT SẮC TÂY

 


    Có những người dù đi xa đến đâu, vẫn mang theo hương quê trong dáng hình, trong lối sống, trong từng điều giản dị nhất họ làm mỗi ngày. Riệu Anh – cô cháu gái của tôi – là một người như thế. 

    Từ những năm tháng đo đạc, cắm mốc nơi quê nhà, gắn bó với đất đai và con người bằng cả trái tim chân thành, cháu đã chọn dựng xây cuộc sống mới nơi trời Âu xa xôi, không phải để tìm kiếm hào nhoáng, mà để sống trọn vẹn với đam mê và giữ vững những giá trị sâu lắng của một tâm hồn nhân hậu, mộc mạc mà đầy bản lĩnh.

    Giữa một vùng đất lạ, cháu vẫn giữ được chất Việt trong từng hành động: bán hàng không vì lợi nhuận mà vì chữ tín, giao tiếp không bằng chiêu trò mà bằng chân tình. Cách cháu sống – như hạt mầm âm thầm nảy nở giữa đất lạ, kiên trì vươn lên bằng ánh sáng từ bên trong – chính là điều khiến tôi cảm phục.

    Bài thơ Riệu Anh – Hương Việt Sắc Tây là món quà nhỏ cậu viết để gửi gắm tình cảm thương mến, sự tự hào và niềm tin vào cháu – người con gái mang vẻ đẹp Việt hòa quyện cùng nhịp sống đương đại. Cậu chúc cháu luôn vững vàng, chính trực và tỏa sáng trên con đường cháu đã chọn.


RIỆU ANH – HƯƠNG VIỆT SẮC TÂY

Từng theo đất học chuyên sâu,

Ranh đo, mốc vẽ trước sau nghĩa tình.
Bước chân gắn bó xứ mình,
Mà duyên chợt mở hành trình trời Âu.

Damaso – nét nhiệm màu,
Dắt con qua những bể dâu không ngờ.
Một làng nhỏ, gió tình cờ,
Con xây tổ ấm – giấc mơ giữa đời.

Đâu vì lợi nhuận cao vời,
Mà con chọn lối bán lời chân tâm.
Chiếc váy giản dị âm thầm,
Toát lên cốt cách, dịu đằm nếp xưa.

Livestream chẳng chút dối lừa,
Chỉ lòng ngay thẳng khiến vừa lòng tin.
Nhiều khi lỗ vẫn lặng thinh,
Miễn sao giữ trọn nghĩa tình khách quen.

Cậu mừng con giữa xứ bên,
Vẫn mang hồn Việt dịu hiền thấm sâu.
Làm ăn: chữ tín dẫn đầu,
Tâm trong, chí sáng – trước sau vững bền.

Chúc con khỏe, sống dịu êm,
Tự tin, chính trực, nở thêm nụ cười.
Thương trường gió chéo mưa xuôi,
Riệu Anh vẫn tỏa nét tươi giữa đời.

(Sầm Sơn, rạng sáng 26/6/2025)

 

 


Chủ Nhật, 22 tháng 6, 2025

Honey – Vong Co in English

Honey – Vong Co in English

Honey! Do you know I love you and miss you so much?
Night after night I cannot slee‑e‑ep… soo‑ooo‑ooo… well!

You're leaving me because of money.

I do know I, who have nothing,

I just love you by my heart, my soul.

I don’t know what to do!

No car, no job, no money, no home.

I will die very soon!

Honey, come back, you can save my life!


Thứ Bảy, 21 tháng 6, 2025

Mái Ấm Quê Mình

 


🌿 LỜI GIỚI THIỆU 🌿

Xin mời bạn ghé thăm một mái ấm – nơi những con người bình dị kết nối nhau bằng sợi tơ nghĩa tình, nơi tiếng cười pha lẫn chút hóm hỉnh len lỏi qua từng gian bếp, chái hiên, luống rau, hàng cau xanh mướt.

Mái Ấm Quê Mình” không chỉ là một bài thơ, mà còn là một bức chân dung gia đình được dệt nên từ hơi thở làng quê Yên Mỹ – miền đất tổ ấm áp nhân nghĩa, nơi gốc rễ gia phong bám sâu và cành lá tình thân luôn tươi xanh mặc nắng mưa dâu bể.

Ở đó, mỗi người là một nét vẽ riêng:

Người anh cả vững như ngọn núi, che mưa nắng cuộc đời; chị dâu cả chăm lo hương khói, gìn giữ nếp nhà. Người ra đi gieo duyên nơi cửa Phật, người ở lại gói hạt ngọc ruộng đồng. Có chị duyên thầm như nắng sớm, anh hiền khô mà bát rượu đượm tình, chị nết na, anh chân thành, chị khéo vun vén, tiếng hát dân ca len lỏi chiều quê. Ở đó còn có người anh đon đả mời khách, cậu em nâng niu từng nét phấn bảng, người em dâu út thoăn thoắt bên bếp lửa hồng, để mâm cơm nhà mãi thơm lừng vị tình thân.

Và dẫu ai có bước chân ra ngõ, đi tận chân trời, thì sau lưng vẫn còn đây: Mái Ấm Quê Mình – mái ấm cột chặt hồn quê vào trái tim người xa xứ.

    Mời bạn cùng lật mở từng câu thơ, để chạm vào hơi ấm tình người, để bật cười vì những điều giản dị mà sâu lắng, để thấy mình – dù ở đâu – cũng luôn có một nơi để trở về, đó chính là “Nhà”.🍃💛 


Thứ Sáu, 20 tháng 6, 2025

TẶNG CHỊ DINH – BÉ HẠT TIÊU

 


Giữa nhịp sống hối hả, có những con người bước vào đời ta lặng lẽ, nhưng để lại dấu chân ấm áp chẳng thể phai mờ. Chị Dinh — bé hạt tiêu nhỏ nhắn nhưng đầy nghĩa tình — đã mang chút hương Bắc Giang vải ngọt, gói trọn tình thân, vun vén từng bữa cơm, nếp nhà, sưởi ấm gian bếp nhỏ của một mái ấm nơi Yên Mỹ hiền hòa.

Bài thơ “Tặng Chị Dinh – Bé Hạt Tiêu” ra đời như một lời gửi gắm chân tình, một lời tri ân hóm hỉnh mà chân thành, gom lại những buổi sớm pha sữa, tối khép đèn, những nụ cười hiền ru bà ngon giấc, những phút quây quần rộn rã tiếng cười rơi răng… Từng câu, từng chữ là lời nhắn gửi: dù chị có đi xa, có góp mặt nơi giàu sang phú quý, thì hy vọng một góc trong tim chị vẫn luôn giữ ấm hình bóng gia đình mẹ Đào, bố Mai - nơi vun vén yêu thương, trọn vẹn nghĩa tình.

Mong chị, dù sớm hay muộn, vẫn nhớ đường về, vẫn giữ trọn tấm lòng hạt tiêu mộc mạc, hiền lành và đượm vị thương yêu như chính cái tên mà mọi người đã trao: “Sát thủ mọt”… để mỗi khi nhớ về, ta lại mỉm cười, an yên!

Giữ Lửa Mái Nhà Chung

 

Giữ Lửa Mái Nhà Chung 

(Yên Mỹ, ngày 21/6/2025)

Mái xưa rợp bóng Mai Đào,
Nắng quê đậu lại ngọt ngào vườn xuân.
Yên Mỹ đất tổ nghĩa nhân,
Gốc sâu rễ bám, tình thân vững bền.

Vượng lo vun vén dưới trên,
Tay gìn nếp cũ, giữ nền tổ tông.
Thịnh xưa vun vén ngược dòng,
Giờ nơi cực lạc, sen lòng thoảng bay.

Vinh ngáy rền giấc mộng say,
Mơ lời ru chở khói bay qua đò.
Quang (con trai) gieo tri thức đêm ngày,
Nâng niu con chữ, ươm vườn thơ say.

Hằng mẫn cán, dáng nghiêng bay,
Lời như nước chảy, hương say ngọt mềm.
thông minh, dạ dịu êm,
Như Đào hé nụ, xuân thêm rạng ngời.

Hương khéo léo, tâm tuyệt vời,
Việc nhà gọn gẽ, tiếng đời nghĩa ân.
Hiên buông tiếng hát nhẹ ngân,
Gánh trăng hong bếp, khói vờn sương bay.

Uẩn dâu cả, dạ đong đầy,
Lời như gió nhẹ ru lay cánh diều.
Mận chăm luống đất sớm chiều,
Tay nâng mầm biếc nở điều nghĩa nhân.

Nga xa vẫn giữ dạ gần,
Thương quê, nhớ cội, như thân chẳng rời.
Vân lo cơm nước sớm mai,
Nồi thơm khói bếp, bữa ngon sum vầy.

Quang (con rể) từ tốn, lòng thẳng ngay,
Lời như suối mát chảy đầy tháng năm.
Chung hay lý luận lan man,
Ly rượu nâng chén, miệng bàn chẳng thôi.

Hải nhanh trí, nói cười vang,
Lo toan vun vén, việc làng việc sân.

Chiến duyên buôn bán rộn ràng,
Hiền hòa, đon đả – khách hàng thảnh thơi.

Anh em tụ họp một thời,
Vàng son in dấu chân người đất quê.
Mai vàng đón Tết tràn trề,
Đào xuân hé nụ, đường về tổ tiên.

Dẫu xa xứ, dạ không quên,
Con người có tổ, có trên mới bền.
Lửa thiêng gìn giữ êm đềm,
Đưa Mai nở thắm, nối thêm nghĩa tình.


Gốc Mai Cành Đào

 




🎵 Gốc Mai Cành Đào

(Lời & Nhạc: Đặng Đức Quang)

[Đoạn 1]

Mái ấm xưa, nuôi con lớn khôn,
Yên Mỹ quê hương, nghĩa thắm tình bền.
Vượng vững vàng, Thịnh
mạnh mẽ, xông pha,
Vinh hiền hòa, Quang ham học, chân tình.
Hằng dịu êm, Hà tinh anh, lanh lợi,
Hương khéo léo, Hiên duyên dáng ca hay.
Anh em thuận hòa, keo sơn gắn bó,
Bóng cha mẹ hiền, tỏa mãi trong tim.

[Đoạn 2]

Uẩn dâu cả, chăm lo vun gốc Đặng Gia,
Mận sớm hôm gom nắng lửa nhặt mưa rào.
Nga đảm đang, vẹn tình xa xứ,
Vân tảo tần, lo bữa cơm sum vầy.
Quang mộc mạc, Chung siêu mẫu nhiệt tình,
Hải khôn ngoan, Chiến trầm tĩnh ung dung.
Rể quý như con, bát cơm chan nghĩa gia đình,
Mái nhà luôn ấm, phúc lộc đong đầy.

[Rap]

Yo! Câu chuyện bắt đầu – từ Gốc Mai Cành Đào ta lớn khôn.

Phượng Sơn, Quân Tuyết - Vượng Uẩn đầu đàn, tình nghĩa khôn nguôi;

Mơ Thanh, Quang Mây, Đặng Thành - Thịnh Mận kề vai, keo sơn bền chặt;

Quyền Thủy, Diệu Sô - Hằng Quang đồ cổ, hàng hiệu lung linh;

Diệp Tùng, Vân Trey, Nguyễn Hiếu - Hà Chung quán bia, Ao Dài rộn rã tiếng cười;

Đoàn Trâm, Đạt Trang - Hương Hải nhiệt thành, vun đắp mọi nhà;

Đặng Ngọc, Đặng Châu - Vinh Nga dốc lòng vì nghĩa lớn nhà chung;

Duy Đức, Duy Linh - Hiên Chiến tạp hóa rộn ràng, hòa thuận, an nhiên;

Đặng Huy em út - Quang Vân rạng ngời, hạnh phúc, dòng tộc nở hoa!

Gia đình gắn bó, vòng tay nối liền,

Dẫu bão giông vẫn quay về mái ấm quê hương.

[Điệp khúc]

Ngọn lửa trong tim cháy mãi không phai,
Trăm năm vun gốc Mai Đào - ngàn năm lộc nở, phúc trao muôn đời.
Dẫu đi xa, lòng luôn nhớ quay về,
Gia tộc bền vững, rạng danh khắp bốn bề.

[Đoạn 3]

Năm tháng trôi, cha mẹ an yên,
Ân nghĩa sinh thành, con cháu khắc ghi.
Mai này lớn khôn, đừng quên con nhé,
Gia đình là ngọn lửa, là vòng tay yêu thương.

[Kết bài]

Trăm năm vun gốc Mai Đào - ngàn năm lộc nở, phúc trao muôn đời...


Thứ Năm, 19 tháng 6, 2025

Mừng Sinh Nhật Cháu Đặng Ngọc Châu

 


Mười ba tuổi, Bông – Ngọc Châu của cả nhà – thắp lên ánh nến lung linh, mang theo bao ước mơ trong trẻo và hơi ấm tình bà nội vẫn âm thầm chở che cho con từ miền cực lạc.

Hè năm nào, Bông trở về Việt Nam, ríu rít quanh bà, nghe bà gọi: “Bông ơi, Bông ơi! Đập cho bà con muỗi!” rồi nép chặt trong lòng bà những đêm mưa gió, sấm chớp đùng đoàng. Giờ bà đã an nghỉ bên tổ tiên, để lại trong Bông biết bao kỷ niệm êm đềm, những câu hát ru đong đầy tình quê, như sợi tơ ấm quấn lấy tâm hồn con giữa xứ Karzan tuyết trắng lạnh giá.

Hôm nay, Bông cười rạng rỡ bên mẹ Nga, bố Vinh, chị Ngọc – cả gia đình luôn kề bên, chở che, dìu dắt Bông thành thiếu nữ xinh đẹp, nết na, học giỏi và ngày càng nở rộ tài năng thiên phú. Ngọn nến sinh nhật cũng là ngọn lửa yêu thương, sưởi ấm tình ruột thịt, nối bà với cháu bằng miền thương nhớ chẳng bao giờ phai.

Chúc Bông tuổi mới ngày càng bản lĩnh, đúng khí chất con bố Vinh mẹ Nga, để luôn xứng đáng với di sản tình bà đã gửi trao – một mạch nguồn quê hương chan chứa, một niềm tin bền bỉ nâng bước con vững vàng trên mọi nẻo đường đời.

TÌM NHAU - MƯA & NẮNG - NẮNG THU

 

🌿TÌM NHAU

Hạ thả tơ vàng trôi cuối gió,
Thu hong giọt nhớ ướt lưng đồi.
Ta theo nắng cũ về trong mộng,
Chạm mắt người xưa giữa mưa rơi.

🍃 MƯA VÀ NẮNG

Hạ vương hạt nắng bên thềm,
Thu mang giọt nhớ ru êm lối về.
Ta ngồi hong gió đê mê,
Nghe mưa rơi nhẹ, tìm quê mắt người.
Nắng tan giữa buổi chơi vơi,
Mưa thu chạm khẽ nụ cười thoảng hương.

🍂 NẮNG THU

Hạ lặng hong vàng mấy nắng phai,
Thu về rón rén giọt mưa dài.
Trên vai gió hát lời ai đó,
Dưới bóng tình rơi tiếng lá bay.
Ta giữa mênh mang ngày nắng cũ,
Người bên lặng lẽ mảnh mưa lay.
Một thoáng chơi vơi, buồn vỡ mộng,
Nắng còn chờ gió, đợi mưa say.


Chủ Nhật, 15 tháng 6, 2025

KÝ ỨC BRISTOL

 

KÝ ỨC BRISTOL – CHIỀU CUỐI THU

(Đặng Đức Quang – Tìm lại ký ức)

Chiều thu Hà Nội dịu dàng,
Nắng như dải lụa thướt tha mái nhà.
Tôi về trên phố quen qua,
Ly cà phê ấm – se da cuối ngày.

Gió về thức dậy heo may,
Hương hoa sữa cuốn vơi đầy nhớ nhung.
Một miền ký ức mông lung,
Hiện về chậm rãi, như từng thước phim...

Mùa tôi rời khỏi chốn quen,
Ba ba tuổi, dấn thân bên xứ người.
Bristol – mảnh đất tuyệt vời,
Education First – rạng ngời khát khao.

Tôi như cánh gió lao xao,
Học từng điều nhỏ, dạt dào niềm tin.
Từ năm mười đến mười một,
Nơi đây lưu dấu tuổi hoa một thời.

Bristol – cổ kính sáng ngời,
Giao hòa hiện đại, đất trời bình yên.
Đường xưa lát đá êm đềm,
Sông Avon lặng lẽ ôm miền ước mơ.

Cầu cong vắt ánh trăng thơ,
Lung linh văn hóa giao thoa bao đời.
Trường xưa danh tiếng rạng ngời,
Nuôi tôi khôn lớn nên người hôm nay.

Mỗi ngày trên chuyến xe bay,
Tầng hai đỏ thắm, lòng đầy khát khao.
Cà phê thơm nóng, môi mừng,
Ngắm thành phố thức, tưng bừng sớm mai.

Tôi như người giữa phim dài,
Vừa là nhân vật, vừa hoài người xem.

Mùa thu rực rỡ bên thềm,
Vàng, cam, đỏ – nhuộm trái tim lặng thầm.
Saint George tĩnh lặng xa xăm,
Tản bộ chiều muộn, nhẹ thăm nỗi buồn.


Nhưng rồi mùa đông ùa luôn,
Rét căm cắt áo, lạnh luồn trong tim.
Tôi bỗng nhớ gió miền in –
Bắc xưa, rét mướt mà tình gần thêm.


Chính mùa đông ấy trầm êm,
Cho tôi học chữ kiên bền, vững tâm.

Shakespeare – ánh sáng âm thầm,
Dẫn tôi buổi sớm – lạnh căm vẫn ngồi.
Bài vở ngồn ngộn trùng khơi,
Bữa cơm nguội lạnh, vẫn ngời niềm tin.


Helen – cô giáo tận tình,
Mỗi giờ dạy học lung linh tuyệt vời.
Có buổi giảng - cà phê phin,
Cô mang điều giảng thấm in tâm hồn.


Giờ đây khi đứng bục thầy,
Tôi mang ánh lửa chất đầy yêu thương.

Bạn bè quốc tế thân thương,
Cùng tôi san sẻ quãng đường tuổi xanh.
Lần đầu đặt bước chân nhanh,
London rực rỡ – long lanh sắc màu.

Big Ben ngân vọng trên cao,
London Eye sáng giữa bao ánh đèn.

Phố xưa quán nhỏ ven đường,
Cà phê thơm ngát, hồn hương hiện về.
Dấu chân in giữa lối mê,
Lưu trong ký ức chẳng hề phôi pha.

Ngày ngày trên chuyến xe quen,
Tôi rong ruổi giữa bến duyên phương trời.
Dẫu cho khó nhọc rối bời,
Niềm vui in dấu – sáng ngời bàn chân.

Giờ đây khi ngoảnh lại gần,
Tôi yêu từng phút, từng lần khó khăn.
Bạn bè, ánh mắt, nụ cười –
Dệt nên con chữ – một đời tôi mang.

Chiều thu Hà Nội miên man,
Hoa sữa thoảng gió, dịu dàng tim tôi.
Ký ức xứ Anh xa xôi,
Giờ là ngọn gió theo tôi khắp trời.

Một thời rực rỡ cuộc đời,
Vẫn là ngọn lửa trong tôi cháy hoài.


GIỮ TRĂNG TRONG MÌNH

 


GIỮ TRĂNG TRONG MÌNH

Em ơi, đừng bước loanh quanh,
Tìm trăng giữa chốn nắng hanh giữa ngày.
Trăng đâu ẩn dưới tầng mây,
Chẳng khi chói lóa, chẳng bay giữa chiều.

Đừng buông câu hát liêu xiêu,
Như kinh rớt lại những điều hư không.
Người nghe đâu thấu cõi lòng,
Chữ chân – chữ nghĩa theo dòng gió bay.

Em là một đốm sáng lay,
Giữa bao ánh chớp giữa ngày chênh chao.
Biển đời thăm thẳm trăng sao,
Em đem giọt ngọc thắp vào thế gian.

Đừng quên niềm tin dịu dàng,
Kẻo cây hóa úa, đất vàng hóa khô.
Bình minh sẽ hóa chiều mờ,
Nếu em đánh mất ánh mơ vô bờ.

Tình yêu – em giữ như thơ,
Dẫu bao giông tố, dẫu bờ chênh nghiêng.
Tình người là ánh bình yên,
Nối bao lối rẽ dịu miền bước chân.

Em ơi, giữ lấy đường gần,
Dẫu ngày mỏi gối, dẫu thân nhọc nhằn.
Đừng quên nhân ái âm thầm,
Tựa sương gieo hạt – trổ mầm trái tim.

Thứ Bảy, 14 tháng 6, 2025

ÔNG BINH ƠI!

 


GỌI NHẦM TÊN

(Yên Mỹ, 14/6/2025)

Xe tăng chạy,
Bố Quyền ngồi,
Bảo Bảo hét:
“Ông Binh ơi!” (1)

Bố khẽ cười,
Nhìn con trai:
“Không phải Binh,
Ông Quang đấy.”

Gió lao xao,
Tán nắng lay,
Tên ai đó
Trôi đâu đây…

Ông Binh nhỉ,
Đi xa rồi,
Tận Kazan,
Thành phố vui.

Ông Quang đứng,
Cười không lời,
Tim hơi nhói,
Mắt xa xôi…

Bảo thơ bé,
Gọi sai thôi,
Vẫn yêu lắm
Nụ cười tươi.

Rồi mai nhớ,
Khi lớn khôn,
Có hai ông
Luôn yêu con.

Một người đi
Xa vời vợi,
Một người chơi
Cùng Bảo ngoan.

Tên có thể
Nhầm một lần,
Tình thì chẳng
Bao giờ phai.

(1) Ông Binh chính là ông Vinh, em trai của bà nội Bảo Bảo.

Thứ Sáu, 13 tháng 6, 2025

YÊN MỸ QUÊ TÔI

 




YÊN MỸ - GIỮ HỒN QUÊ, THẮP SẮC MỚI

Giữa nhịp đô thị hối hả của Hà Nội, chỉ cần rẽ một lối nhỏ ven sông Hồng, ta đã về đến Yên Mỹ - một miền quê níu chân người bằng nét đẹp mộc mạc, thanh bình, lại khéo léo thắp lên hơi thở mới của thời đại. Người ta vẫn gọi nơi đây bằng cái tên thân thương: “Tiểu Lan Châu” - hòn đảo phù sa nhỏ, vẹn nguyên vị phù sa, đậm đà nghĩa tình.

Từ Lan Châu xưa đến Làng Yên Mỹ hôm nay

Trải qua bao thế kỷ, từ tên gọi Tiểu Lan Châu đến Yên Mỹ với ý nghĩa “bình yên, tươi đẹp”, vùng đất này vẫn giữ vẹn nguyên nếp sống ân nghĩa, chan hòa. Những năm gần đây, Yên Mỹ tự tin khoác lên mình diện mạo mới: làng quê được số hóa, nông dân bán hàng qua mạng, wifi phủ sóng khắp làng, du khách dễ dàng chia sẻ từng khoảnh khắc đẹp chỉ bằng một cú chạm điện thoại. Vẫn là hồn quê đó, nhưng thêm một nhịp sống văn minh, hiện đại, mang dáng dấp của một “thôn thông minh kiểu mẫu” giữa lòng thành phố.

Hào khí hiền tài - Bản sắc của đất học

Nói đến Yên Mỹ, người ta không thể không nhắc tới những bậc hiền tài làm rạng danh vùng đất hiếu học này. Từ Trạng nguyên Trần Văn Huy (hiệu Đặng Hiên) đỗ khoa Nhâm Tuất 1442, Tiến sĩ Phạm Quốc Trinh, đến Quận công Đặng Huấn - mỗi cái tên đều được lưu danh bia đá, để cháu con đời sau tự hào, nối tiếp truyền thống “tôn sư trọng học”. Ngày nay, câu ca “Nhất sĩ nhì nông” vẫn vẹn nguyên, nhưng đã trở thành niềm tự hào khi Yên Mỹ có hàng chục thạc sĩ, hàng trăm cử nhân, nhiều người làm việc tại viện nghiên cứu, giảng đường khắp mọi miền.

Di tích tâm linh - Điểm tựa hồn làng

Bước qua cổng Tam Quan cổ kính - công trình được hơn 1.300 con cháu đóng góp dựng nên - là bước vào không gian giao hòa quá khứ và hiện tại. Ở đó, Chùa Thanh Lan lặng lẽ giữ viên đá “Thạch Bồ Tát”, chốn linh thiêng cho những lời khấn nguyện bình an. Đình Yên Mỹ uy nghiêm với những vì kèo chạm khắc từ thế kỷ XIX, thờ ba vị thần linh thiêng bảo hộ làng. Đền Nhà Bà - Nhà thờ họ Đặng là di tích lịch sử được xếp hạng cấp thành phố, nơi lưu dấu ơn người lập làng, giữ đất.

Đầm Tròn - Lá phổi xanh của Làng

Nhắc về Yên Mỹ mà quên Đầm Tròn thì chưa trọn vẹn. Tọa lạc ở hướng Đông của làng, Đầm Tròn lấp lánh như viên ngọc xanh, mặt nước phẳng lặng soi bóng mây trời. Sáng sớm, sương mờ bảng lảng, chim ríu rít gọi nhau, lá xào xạc trong gió - tất cả hòa thành một bản nhạc đồng quê làm dịu lòng du khách. Đầm Tròn không chỉ là nơi lưu giữ kỷ niệm của bao thế hệ, mà còn được mở rộng, gìn giữ như “lá phổi xanh” thanh lọc khói bụi phố thị.

Con đường hoa giấy - Dải lụa sống động của làng

Từ một bãi rác hoang phế, nay thành con đường hoa dài gần một cây số, uốn lượn mềm mại như dải lụa ngũ sắc. Nhờ đôi bàn tay chăm chỉ của bà Trần Thị Huệ cùng phong trào “Người tốt, việc tốt”, dải hoa ấy vươn mình đón nắng, khoe sắc bốn mùa. Ai qua đây cũng phải dừng chân chụp ảnh, đăng lên mạng, lưu giữ một Yên Mỹ đầy thơ mộng.

Làng trải nghiệm - Du lịch xanh, đậm vị quê

Yên Mỹ còn là nơi du khách tìm về trải nghiệm đúng chất “làng quê thế kỷ XXI”. Tại Khu trải nghiệm Vạn An - Hải Đăng, trẻ em cưỡi ngựa, mò cá, chạy mê cung… Người lớn thong dong thưởng thức cơm quê dẻo thơm, rau sạch tự tay hái. Đến HTX rau thủy canh Đức Phát, Quý khách được tận tay hái dưa lưới, học cách trồng rau không đất - một mô hình nông nghiệp xanh hiện đại đầy hấp dẫn. Nhà truyền thống Yên Mỹ lưu giữ hơn 200 hiện vật quý giá, kể chuyện làng qua bao thăng trầm.

Những con số biết nói

Hơn 1.300 hộ dân đồng lòng giữ gìn di tích, bảo vệ truyền thống. 90% hộ dân quen với mua bán online, đưa chuối, mật ong, cà chua Yên Mỹ vươn ra thị trường rộng lớn. Năm 2023, Yên Mỹ được công nhận là “Xã nông thôn mới kiểu mẫu” và trở thành Điểm du lịch của Hà Nội, thu hút hàng ngàn du khách ghé thăm mỗi mùa hoa nở.

Về để thương - Xa để nhớ

Yên Mỹ không ồn ào, không cầu kỳ mà nhẹ nhàng như hơi thở đồng quê, chạm tới mọi trái tim. Người về đây để tạm quên phố thị bon chen, lắng nghe gió hát trên Đầm Tròn, chạm tay vào dải hoa giấy, nghe các cụ kể chuyện Trạng nguyên, Tiến sĩ… để thấy lòng nhẹ bẫng, yêu thêm quê hương mình.

Ai đã một lần ghé Yên Mỹ đều mang theo một phần ký ức bình yên. Để rồi khi rời đi, lòng lại vương vấn, muốn quay về, dẫu đi xa đến đâu.

Yên Mỹ - Làng quê nhỏ, câu chuyện lớn. 

Đến để thương, sống chậm để yêu, xa để hẹn ngày trở lại.



GÁNH TRĂNG XƯA

 


Có những mùa trăng lặng lẽ đi qua, không rực rỡ, không phô trương, nhưng âm thầm đọng lại trong ký ức như một vệt sáng không tắt. Với những ai từng sống nơi đồng ruộng, từng cắm mặt cuốc đất, gánh rau giữa đêm trăng muộn, thì ánh trăng ấy – dù xưa cũ – vẫn luôn hiện hữu: trên vành nón, trong giọt mồ hôi, giữa luống rau và đôi vai gầy của mẹ.

Gánh Trăng Xưa là một khúc hát nhớ thương – không bi lụy, không hoài cổ – mà là lời tri ân nhẹ nhàng, rưng rưng. Từng câu thơ là một lát cắt ký ức, là sự trở về với vùng quê Yên Mỹ những năm 80–90 của thế kỷ trước – nơi ánh trăng không chỉ rọi xuống triền sông mà còn soi vào tâm hồn những con người cần lao: Mẹ, các anh chị, và cả chính tác giả – những người từng gánh cả mùa màng, cả tháng năm, và có khi… gánh luôn cả ánh trăng quê vào đời mình.

Đọc bài thơ, ta không chỉ thấy cảnh mà nghe được tiếng: tiếng nước róc rách, tiếng trăng thở khẽ qua kẽ lá, tiếng gió lùa qua áo nâu sẫm sương. Ta như chạm được vào những dáng người còng lưng giữa mảnh ruộng đẫm sương sớm, và thấy chính mình – một lần nữa – lặng lẽ đi dưới trăng xưa.

1. GÁNH TRĂNG XƯA

(Yên Mỹ, ngày 13/06/2025)

Trăng vàng in bóng triền sông,
Gánh theo liềm cuốc ra đồng canh trăng.
Mùi rơm mới quyện hương bay,
Thấm trong hơi thở, gió lay cánh đồng.

Đôi chân dẫm lối bùn non,
Còng lưng gánh nặng, dáng cong giữa đồng.
Áo nâu thấm ướt sương rong,
Mồ hôi lặng lẽ thấm vòng tháng năm.

Luống rau non mướt tơ vương,
Nở hoa rực rỡ, tỏa hương ngọt lành.
Bắp cải ngẩng lá ngó quanh,
Cà chua chín đỏ, soi tranh ánh vàng.

Su hào đọng giọt thu sang,
Long lanh hạt ngọc giữa làng bình yên.
Bàn tay cuốc đất bám bền,
Gieo hạt ban sớm, vươn lên lộc mầm.

Trăng như trải gấm âm thầm,
Soi qua kẽ lá, ánh trầm lung linh.
Gương mặt mẹ, chị hao gầy,
Bao năm lặng lẽ đong đầy sớm hôm.

Sông Hồng lặng chảy triền đê,
Luống rau trổ nhụy lối quê rộn ràng.
Gánh rau như đón gió lay,
Vương trăng nghiêng ngả, đẫm đầy sương phai.

Tiếng nước róc rách bên tai,
Như lời ru mẹ vọng hoài tuổi thơ.
Trăng rằm soi bóng sông mơ,
Nhớ người một thuở gánh bờ trăng quê.


Chúc Mừng Sinh Nhật Chị Thúy Hồng

    Wishing Ms. Thuy Hong a birthday filled with sweetness. Like a ripened persimmon in autumn, may your life be rich in color, full of gr...