Thứ Ba, 15 tháng 4, 2025

Bài thơ "Mai Vàng Tỏa Sáng"



Trong dòng chảy bền bỉ của lịch sử, mỗi gia tộc đều lưu giữ cho mình những ngọn lửa thiêng – được thắp lên bởi truyền thống, được giữ lửa bằng nhân tài, và cháy mãi nhờ khát vọng vươn lên. Với họ Đặng chúng ta, ngọn lửa ấy chưa bao giờ lụi tắt.

Mỗi mùa Giỗ tổ trở về, là dịp để ta không chỉ tri ân tổ tiên, mà còn vinh danh những búp măng đã vươn lên từ gốc rễ thiêng liêng ấy. Và giữa muôn vàn gương mặt hiếu học, có một bông mai vàng đang lặng lẽ tỏa hương nơi trời Âu giá lạnh – đó là Đặng Như Ngọc, sinh viên Khoa Toán - Tin, Đại học Tổng hợp Quốc gia Kazan, người không chỉ xuất sắc trong học thuật, mà còn ghi dấu ấn đậm nét trên văn đàn xứ sở bạch dương.

Bài thơ “Mai Vàng Tỏa Sáng” là lời ngợi ca, là thông điệp yêu thương gửi đến Ngọc và bao thế hệ con cháu họ Đặng – những người đang ngày đêm góp sức tô đẹp trang sử mới của dòng tộc. Tác phẩm không chỉ ghi lại hành trình bền bỉ của một cô gái mang tên Ngọc, mà còn là tiếng vọng từ quê nhà, từ cội nguồn yêu thương luôn dõi theo từng bước chân các con cháu nơi phương xa.

Xin kính mời quý vị cùng lắng nghe bài thơ “Mai Vàng Tỏa Sáng”, như một đóa mai sưởi ấm tim ta giữa tháng Tư Giỗ tổ, như một niềm tự hào lan tỏa giữa đất trời quê hương.

 

MAI VÀNG TỎA SÁNG

******

 

Trời Âu tháng Chạp tuyết rơi,

Mai vàng hé nụ giữa trời Kazan.

Như Ngọc tỏa sáng dịu dàng,

Họ Đặng – Yên Mỹ vẻ vang quê nhà.

 

Toán - Tin ước vọng vươn xa,

Văn chương thắp lửa, sơn hà không quên.

Musa, Ayaz chuông nhẹ ngân lên,

Giải vàng rực rỡ đề tên rạng ngời.

 

Tuyết bay tà áo xinh tươi,

Dáng xuân thấp thoáng giữa nơi xứ người.

Thủ tướng đến, toả nụ cười,

Việt Nam ấm áp giữa trời tuyết tan.

 

Đường đời dù lắm gian nan,

Nhưng trong tim Ngọc ngập tràn ước ao:

Tâm trong - Trí sáng tựa sao,

Họ Đặng son sắt dạt dào niềm tin.

 

Mai vàng chẳng dễ kiếm tìm,

Nở hoa rực rỡ trong tim mọi người.

Đặng tộc toả sáng muôn nơi,

Con là cánh én rạng ngời sắc xuân./.

 

Đặng Đức Quang –

Kỷ niệm Giỗ Tổ họ Đặng 2025


Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2025

ĐẶNG NHƯ NGỌC – BẢN GIAO HƯỞNG CỦA TÂM HỒN VIỆT GIỮA LƯNG TRỜI ÂU

 



Giữa lòng Kazan cổ kính – nơi những mái vòm Hồi giáo vẽ nét phương Đông lên nền trời phương Tây, nơi dòng sông Volga dịu dàng kể chuyện nghìn năm giao thoa – có một đóa hoa dân tộc Việt kiêu hãnh tỏa hương. Đó là Đặng Như Ngọc, cô gái sinh năm 2006 với hành trình kép: một tay nâng niu những con số tinh túy, tay kia chắp cánh cho ngôn từ bay xa. Trên giảng đường Đại học Tổng hợp Liên bang Kazan, nơi được ví như “Oxford của phương Đông”, cô gái nhỏ mang dáng hình áo dài thấp thoáng giữa rừng bạch dương, như một nốt nhạc Việt Nam hòa vào bản giao hưởng đa sắc của nhân loại.

Người thư ký của hai thế giới

Nếu toán học là ngôn ngữ của vũ trụ, thì văn chương chính là tiếng nói của tâm hồn. Với Ngọc, cả hai thứ tiếng ấy đều là máu thịt. Những giải thưởng Olympic Toán học không chỉ là chiến tích, mà là những chương sử thi viết bằng logic. Còn ba giải văn học danh giá – Musa Jalil, Radif Ghatasha, Ayaz Gilyazov – lại tựa những khúc dân ca Việt được dịch sang tiếng Nga, nhuốm màu sương phủ sông Hồng, ấm hơi thở đồng bằng Bắc Bộ. Trong cô, mỗi phương trình đều ẩn chứa một bài thơ, mỗi vần điệu lại mang hình hài của một thuật toán. Người ta gọi đó là thiên tài, nhưng với Ngọc, đó là cách trái tim Việt hóa giải mọi biên giới.

Áo dài đỏ giữa tuyết trắng BRICS

Tháng 10/2024, khi những chiếc lá vàng đầu tiên rơi xuống quảng trường Kremlin Kazan, Ngọc đứng đó – tà áo dài đỏ thắm như ngọn lửa Việt Nam giữa rừng âu phục đen trắng. Trong vai trò phiên dịch, cô không chỉ chuyển ngữ lời Thủ tướng Phạm Minh Chính, mà còn gói ghém cả tinh thần dân tộc vào từng câu chữ. “Tôi như nghe thấy tiếng cha ông thì thầm qua hơi thở của Ngọc”, một thành viên đoàn Việt Nam xúc động. Đôi mắt cô sáng lên khi nói về quê hương, đôi tay uyển chuyển như đang vẽ bản đồ Việt Nam bằng ngôn ngữ cơ thể – một bức tranh sống động về đất nước hình chữ S giữa lòng hội nghị quốc tế.

Dòng chảy di sản và khát vọng

Đằng sau thành công của Ngọc là dòng chảy lặng lẽ nhưng bền bỉ của dòng họ Đặng – những con người “đói chữ” còn hơn đói cơm. Cha mẹ cô, đôi doanh nhân người Việt gây dựng cơ nghiệp nơi đất Nga từ những năm tháng còn chồng chất khó khăn, không chỉ truyền cho con tinh thần vượt khó mà còn gửi gắm một gia tài vô giá: vài cuốn sách giáo khoa tiếng Việt cũ, một tập thơ Xuân Diệu đã sờn gáy, và lời dặn khắc sâu: “Học như thể tổ tiên đang dõi theo từng con chữ.” Mỗi đêm, trong căn hộ nhỏ trên tầng cao giữa lòng Kazan phủ tuyết, Ngọc vẫn khe khẽ đọc Truyện Kiều bằng giọng Hà Nội chuẩn mực – như thể thắp lên một ngọn lửa âm thầm cho hồn Việt giữa xứ tuyết xa xôi.

Hành trình của những nhịp cầu

Ngọc không đứng giữa hai thế giới để phân vân chọn lựa - cô tạo dựng một vũ trụ riêng, nơi toán học và thi ca không đối lập mà quyện vào nhau như bản valse dịu dàng giữa mùa tuyết. Trên bục giảng, cô giảng giải những thuật toán phức tạp bằng ngôn ngữ đậm chất cảm xúc, khiến khoa học như có hồn. Khi đến với văn chương, cô lại bước vào thế giới thi ca với lối tư duy logic sắc bén, phân tích từng vần thơ Nga như giải mã một phương trình đẹp đẽ. Bạn bè quốc tế trìu mến gọi cô là “Công chúa phương trình” (Princess of Equations) - nhưng đâu ai biết rằng trong ví của cô luôn có một mảnh giấy ố vàng, mực tím nhòe theo năm tháng. Đó là nét chữ tròn trịa, mềm mại của bà nội năm xưa: “Thành công khiến người ta nể phục, nhưng nhân cách khiến người ta yêu mến.” Món quà mộc mạc ấy là tất cả những gì cô mang theo từ quê hương – chỉ là một mảnh giấy nhỏ, nhưng đủ sưởi ấm tâm hồn cô giữa mùa đông xa xứ. 


Khúc dạo đầu cho tương lai

Khi được hỏi về ước mơ, Ngọc mỉm cười – ánh mắt xa xăm như đang nhìn thấy một thế giới chưa thành hình:

“Tôi muốn viết một cuốn sách – nửa là giáo trình AI, nửa là trường ca về Hồng Hà.”

Giấc mơ tưởng như mâu thuẫn ấy lại phản chiếu trọn vẹn con người cô – nơi dữ liệu và cảm xúc song hành, nơi những dòng mã và dòng thơ cùng hòa nhịp. Trong trang sách ấy, cô hình dung những sinh viên Nga ngồi trong thư viện mùa đông, thì thầm đọc Truyện Kiều bằng nguyên bản tiếng Việt – không vì điểm số, mà vì say mê. Cô thấy những startup Việt thuyết trình giữa trung tâm công nghệ của Thung lũng Silicon, sử dụng thuật toán mang tên mình – một dòng code sinh ra từ hai dòng sông: Volga và Hồng Hà. Và trong giấc mơ ấy, hàng triệu cô gái trẻ – từ Hà Nội đến Kazan – ngẩng cao đầu, tin rằng mình có thể ôm cả thế giới vào lòng mà vẫn giữ trọn bản thể.

Lời kết: Tri thức không biên giới

Đặng Như Ngọc không phải ngôi sao đơn độc – cô là ánh sáng hội tụ của cả dân tộc. Từ dòng máu Lạc Hồng chảy trong huyết quản, từ nếp nhà Hà Nội thấm vào tâm hồn, từ khát vọng tuổi trẻ Việt muốn vươn tầm thế giới. Trên đất Nga, cô đang viết nên định nghĩa mới về công dân toàn cầu: không phải người xóa nhòa cội nguồn, mà là một ngọn gió mang hương quê thổi qua đại dương, để Tổ quốc ngân vang trong bản hòa ca nhân loại.

“Khi một người trẻ dám sống trọn hai chữ Tự – Hào: Tự do trí tuệ và Niềm kiêu hãnh dân tộc, họ sẽ trở thành tuyên ngôn sống động nhất cho khát vọng Việt Nam.”

                                                                                                   Chớm Hè 2025 - Ven Tây Hồ


ĐẶNG NHƯ NGỌC – NIỀM TỰ HÀO CỦA DÒNG HỌ ĐẶNG TRÊN ĐẤT NGA

 


Tại thành phố Kazan cổ kính – thủ phủ của Cộng hòa Tatarstan (Liên bang Nga), nơi được mệnh danh là “ngã tư văn hóa giữa Đông và Tây”, một sinh viên trẻ người Việt đang từng ngày khẳng định dấu ấn trí tuệ và bản sắc dân tộc bằng chính tài năng và nỗ lực không ngừng nghỉ. Đó là Đặng Như Ngọc, sinh ngày 11 tháng 2 năm 2006, hiện là sinh viên Khoa Toán – Tin, Đại học Tổng hợp Quốc gia Kazan – một trong những cơ sở đào tạo uy tín hàng đầu của Nga và châu Âu.

Ngay từ những năm học trung học, Đặng Như Ngọc đã sớm bộc lộ tư duy toán học sắc bén cùng khả năng cảm thụ văn chương đặc biệt. Thành tích giải Nhất Olympic Toán học, cùng loạt giải thưởng danh giá trong lĩnh vực văn học như giải Ba Musa Jalil, giải Nhì Radif Ghatashagiải Nhất Ayaz Gilyazov đã ghi dấu một “hồ sơ vàng” của cô gái Việt trên đất Nga.

Tuy nhiên, điều làm nên sức hút đặc biệt của Đặng Như Ngọc không chỉ nằm ở thành tích học thuật xuất sắc, mà còn ở khả năng dung hòa giữa lý trí và cảm xúc, giữa khoa học và nghệ thuật. Trong em, chất toán học – biểu tượng của logic và trật tự – đã kết hợp hài hòa với tinh thần thi ca – biểu tượng của tâm hồn và chiều sâu văn hóa. Đó là một cá tính học thuật hiếm có, thể hiện rõ bản lĩnh, nội tâm sâu sắc và sự đa diện của một công dân toàn cầu mang tâm hồn Việt.

Đặc biệt, tháng 10 năm 2024, Đặng Như Ngọc vinh dự được lựa chọn hỗ trợ các hoạt động của Đoàn Thủ tướng Chính phủ nước CHXHCN Việt Nam – ông Phạm Minh Chính trong khuôn khổ Hội nghị Thượng đỉnh BRICS mở rộng diễn ra tại Kazan. Hình ảnh nữ sinh Việt Nam trong tà áo dài đỏ thắm, với thần thái tự tin và tác phong chuyên nghiệp, đã để lại nhiều ấn tượng tốt đẹp với bạn bè quốc tế. Đó không chỉ là niềm tự hào của gia đình và dòng họ, mà còn là minh chứng sống động cho tinh thần hội nhập đầy bản lĩnh của thế hệ trẻ Việt Nam tại nước ngoài.

Giữa xứ sở bạch dương xa xôi, Đặng Như Ngọc vẫn luôn hướng về quê hương với lòng biết ơn sâu sắc. Em hiểu rằng, những giá trị mà mình đang có hôm nay chính là kết tinh từ tình yêu thương, sự hy sinh thầm lặng của cha mẹ, từ truyền thống hiếu học và khí chất kiên cường của dòng họ Đặng qua bao thế hệ.

Xuân sang, mười một tháng Hai,

Đón Đặng Như Ngọc rạng vàng trời Âu.

Toán – Tin chạm đỉnh nhiệm mầu,

Vẻ vang họ Đặng, gieo câu tự hào.

BRICS kết nối ngọt ngào,

Tổ quốc vang vọng dạt dào niềm tin.

Thay mặt những người thân yêu, những người đang dõi theo bước chân của em, xin gửi tới Đặng Như Ngọcđóa mai vàng rạng rỡ giữa trời Âu – lời chúc chân thành: Mong em luôn giữ vững ngọn lửa đam mê tri thức, giữ trọn khí chất “vàng mười” của dòng tộc, tiếp tục tỏa sáng trên hành trình tri thức và nhân văn, mang theo tình yêu Tổ quốc và niềm tin vững bền vào tương lai.

Một đời tỏa sáng – Nghìn năm tự hào.

Yên Mỹ, 14/4/2025

Đặng Đức Quang



Thứ Bảy, 5 tháng 4, 2025

CƠ HỘI NHỎ, TÁC ĐỘNG LỚN

 Suy Ngẫm Về Lời Răn Của Sally Koch

“Những cơ hội lớn để ta giúp đỡ người khác hiếm khi xuất hiện, nhưng những cơ hội nhỏ vẫn ở quanh ta mỗi ngày.”
(Trích Những khoảng lặng cuộc sống, NXB Tổng hợp TP.HCM)


Hạt Mưa Trong Sa Mạc

Đời người như một hành trình dài qua sa mạc, nơi những dòng suối lớn chỉ xuất hiện thoáng chốc, còn hạt mưa nhỏ thì rơi âm thầm trên từng hạt cát. Lời của Sally Koch gợi nhắc một sự thật mà những người từng trải như tôi luôn thấm thía: chúng ta thường ngước mắt tìm kiếm những kỳ tích vĩ đại, mà quên rằng phép màu thực sự nằm ở những điều bé nhỏ chạm vào nhau mỗi ngày. Giúp đỡ không phải là hành động phi thường, mà là cách ta thở cùng nhịp đập của nhân loại.

1.     Cơ Hội Lớn – Ánh Chớp Trong Đêm

Lịch sử loài người ghi danh những vĩ nhân dám đứng lên trong khúc quanh định mệnh: Florence Nightingale thắp đèn giữa đại dịch, Bác sĩ Yersin dấn thân vào ổ dịch hạch… Nhưng những khoảnh khắc ấy hiếm như sao băng lướt ngang bầu trời đen. Chúng ta không thể sống mãi trong chờ đợi ánh chớp ấy, bởi cuộc đời phần lớn là những buổi chiều tà êm ả, nơi cánh én nhỏ cần hạt sương hơn là cơn mưa rào. Như Victor Hugo từng viết: “Những người vĩ đại làm nên lịch sử, nhưng chính những người bình thường viết nên thơ ca cho cuộc sống.”

2.     Cơ Hội Nhỏ – Những Mảnh Ghép Vô Danh

Tôi đã học được bài học sâu sắc nhất từ một bà cụ bán xôi trước cổng trường. Mỗi sáng, bà dành một gói xôi cho đứa trẻ nghèo đói lả. Không ai biết tên bà, không báo chí ca ngợi, nhưng suốt ba mươi năm, hành động ấy đã nuôi lớn bao thế hệ. Đó chính là “cơ hội nhỏ” mà Sally Koch nói đến – khoảnh khắc ta chọn trao đi một nụ cười, một cái nắm tay, hay im lặng lắng nghe. Như nhà văn Paulo Coelho đúc kết: “Thế giới được thay đổi bởi những ví dụ chứ không phải lời nói.” Những mảnh ghép vô danh ấy, khi chồng lên nhau, tạo thành bức tranh vĩ đại của lòng trắc ẩn.

3.     Nghệ Thuật Nhìn Thấy Điều Vô Hình

Sống ba mươi năm với nghề viết, tôi nhận ra rằng sự tinh tế nằm ở khả năng nhận diện vẻ đẹp trong cái đơn sơ. Một câu hỏi “Hôm nay em có mệt không?” đúng lúc có thể cứu một tâm hồn trên bờ vực. Một lần nhường ghế trên xe buýt là cách ta viết nên thiên sử thi về sự tử tế. Triết gia Khổng Tử dạy: “Nhân chi sơ tính bổn thiện” – nhưng cái thiện ấy chỉ tồn tại khi được nuôi dưỡng bằng vô vàn nghĩa cử nho nhỏ. Khi ta ngừng đếm công và bắt đầu cảm nhận, mỗi ngày trở thành vở kịch của những điều kỳ diệu không tên.


Trái Tim Là Vườn Ươm

Lời Sally Koch giống như tiếng chuông chùa giữa đêm: nó đánh thức ta khỏi giấc mơ về sự vĩ đại hào nhoáng. Giúp đỡ không cần đợi đến ngày ta giàu có hay quyền lực. Nó bắt đầu từ việc đừng quay lưng khi thấy chiếc lá rơi, đừng bịt tai trước tiếng thở dài của người bên cạnh. Như nhà thơ Rumi viết: “Ánh sáng mặt trời có thể xuyên qua khe cửa hẹp nhất.” Trong cuộc đời này, mỗi chúng ta đều là người làm vườn – hãy gieo hạt giống yêu thương bằng đôi tay đang nắm giữ hiện tại, dù đó chỉ là hạt cát nhỏ trong sa mạc mênh mông.

*****

Contemplating Sally Koch’s Admonition

“Grand opportunities to aid others seldom arise, yet small chances to do so surround us daily.”

(From The Silent Pauses of Life, Ho Chi Minh City General Publishing House)


A Raindrop in the Desert

Human life resembles a long trek across a desert, where mighty streams appear only fleetingly, while tiny raindrops fall silently upon each grain of sand. Sally Koch’s words echo a truth those weathered by life, like myself, have long absorbed: we often crane our necks seeking grand miracles, forgetting that true magic lies in the minuscule connections woven daily. To help is not an extraordinary act, but how we breathe in rhythm with humanity’s pulse.

1.     Grand Opportunities – Lightning in the Dark

History immortalizes giants who rose at fate’s turning points: Florence Nightingale lighting lamps amid pandemics, Dr. Yersin plunging into plague-ridden dens… Yet such moments are as rare as comets streaking across blackened skies. We cannot linger forever awaiting these flashes, for life is mostly tranquil dusks where a swallow needs dew more than a downpour. As Victor Hugo penned: “Great men make history, but ordinary souls compose life’s poetry.”

2.     Small Chances – Anonymous Fragments

My most profound lesson came from an old woman selling sticky rice at a school gate. Each dawn, she spared a packet for a child trembling with hunger. None knew her name; no headlines sang her praise. Yet over thirty years, her act nourished generations. This is Koch’s “small chance” – moments we choose to offer a smile, a clasped hand, or silent listening. As Paulo Coelho distilled: “The world is changed by examples, not words.” These nameless fragments, layered, form compassion’s grand mosaic.

3.     The Art of Seeing the Unseen

Three decades of writing taught me refinement lies in discerning beauty within simplicity. A well-timed “Are you weary today?” may salvage a soul at the brink. Yielding a bus seat becomes an epic of kindness. Confucius taught: “Human nature begins with goodness” – yet that goodness persists only when nurtured through countless tiny mercies. When we cease tallying deeds and start sensing, each day unfolds as a drama of nameless wonders.


The Heart as a Nursery

Koch’s words ring like temple bells at midnight: awakening us from delusions of grandeur. Aid need not wait for wealth or power. It begins by not turning from a falling leaf, nor muffling sighs nearby. As Rumi wrote: “Sunlight slips through the narrowest crack.” In this life, we are all gardeners – sowing love’s seeds with hands clasping the present, though it be but a grain in the desert’s expanse.


DỪNG LẠI ĐỂ SUY NGẪM

 

Dưới đây là đề thi Học sinh Giỏi môn Văn lớp 11 được tổ chức tại Quận Ba Đình vào ngày 15/3/2025, kèm theo một số suy nghĩ cá nhân của tôi về đề bài, cùng với bản dịch tiếng Anh để cả nhà tham khảo.

Đề bài:

Suy nghĩ của anh/chị về ý kiến sau:

Bất cứ khi nào bạn đang cảm thấy mình thuộc về số đông, đó là lúc bạn phải dừng lại và suy ngẫm.

(Mark Twain, dẫn theo Phạm Quỳnh Trang, Người tối giản, NXB Hồng Đức, 2018)

ĐỌC VÀ SUY NGẪM

Trong thế giới của những bầy đàn và dòng chảy vô hình, Mark Twain đặt vào tay chúng ta một lưỡi dao sắc lạnh: “Bất cứ khi nào bạn đang cảm thấy mình thuộc về số đông, đó là lúc bạn phải dừng lại và suy ngẫm”. Câu nói ấy không đơn thuần là lời cảnh tỉnh về sự mù quáng của đám đông mà còn hé mở một nghịch lý: con người tìm kiếm sự an toàn trong sự đồng nhất nhưng vô tình đánh mất chính mình giữa tiếng ồn của những bước chân. Đứng trước lời phán xét này, ta buộc phải đối diện với câu hỏi muôn thuở: Liệu sự tồn tại của cá nhân có phải là cuộc nổi loạn không ngừng nghỉ chống lại những khuôn mẫu?

1.     “Thuộc về số đông” – Áo giáp hạnh phúc hay nhà tù vô hình?

Lịch sử nhân loại đã chứng kiến vô số phong trào, hệ tư tưởng được xây dựng trên nền tảng của sự đồng thuận. Từ thời Hy Lạp cổ đại, Socrates bị buộc uống thuốc độc vì dám thách thức niềm tin của số đông, đến thí nghiệm Asch nổi tiếng thế kỷ XX về áp lực tuân theo nhóm, tất cả đều minh chứng cho một sự thật: con người sẵn sàng phản bội lý trí để được “thuộc về”. Nhưng hệ lụy của việc đánh đổi tự do tư duy lấy sự chấp nhận ấy là gì? Khi ta khoác lên mình chiếc áo đồng phục tư duy, ta trở thành một mắt xích vô danh trong cỗ máy khổng lồ, nơi mọi sáng tạo và khác biệt đều bị nghiền nát dưới bánh xe của sự tầm thường. Như nhà văn Hermann Hesse từng viết: “Số đông không bao giờ sống, họ chỉ lặp lại”.

2.     “Dừng lại và suy ngẫm” – Hành trình trở về với cái tôi nguyên bản

Mark Twain không kêu gọi sự nổi loạn cực đoan mà đòi hỏi một khoảnh khắc tĩnh lặng để nhìn thẳng vào tâm trí mình. Trong thời đại mà mạng xã hội biến mỗi cá nhân thành những con rối vô thức, việc dừng lại chính là hành động cách mạng. Đó là khi Van Gogh từ chối vẽ ánh sáng vàng ruộm của Paris để đắm mình trong những vì sao xoáy cuồng, là khi Steve Jobs tuyên bố “Đừng để tiếng ồn của người khác lấn át tiếng nói bên trong bạn”. Suy ngẫm không phải sự cô lập mà là quá trình lắng nghe tiếng thì thầm của linh hồn – thứ âm thanh thường bị chôn vùi dưới lớp sóng xã hội. Như Kafka từng viết: “Bạn không cần rời khỏi phòng. Hãy ngồi yên lặng và lắng nghe thế giới. Thế giới sẽ tự cởi trần để mời bạn nhảy”.

3.     Đi tìm sự cân bằng giữa cá tính và cộng đồng

Phủ nhận hoàn toàn giá trị của số đông là sai lầm nguy hiểm, bởi con người vốn là sinh vật xã hội. Vấn đề nằm ở chỗ: chúng ta tiếp nhận đám đông như một tấm gương phản chiếu hay một bản án buộc phải tuân theo? Trong “Người xa lạ” của Camus, nhân vật Meursault đã trở thành kẻ dị biệt vì dám sống thật với cảm xúc của mình trước những chuẩn mực đạo đức giả tạo. Nhưng sự khác biệt ấy chỉ có ý nghĩa khi nó xuất phát từ nhận thức sâu sắc, không phải từ sự nổi loạn mù quáng. Điều Mark Twain muốn nhấn mạnh không phải là sự đối đầu với cộng đồng, mà là khả năng giữ nguyên vẹn tâm hồn mình giữa dòng chảy hỗn loạn. Như Rilke đã viết: “Hãy yêu những câu hỏi của chính mình”.


Câu nói của Mark Twain giống như chiếc la bàn trong thời đại số: nó nhắc nhở chúng ta rằng giá trị đích thực không nằm ở việc được bao nhiêu người đồng hành, mà ở dũng khí đi trên con đường riêng. Trong vở kịch vĩ đại của cuộc đời, mỗi người vừa là tác giả vừa là nhân vật chính. Việc “dừng lại và suy ngẫm” chính là khoảnh khắc ta gạt bỏ những lớp mặt nạ xã hội để đối diện với phiên bản nguyên thủy nhất của chính mình. Bởi như Nietzsche đã cảnh báo: “Kẻ nào nhảy múa theo điệu nhạc của người khác sẽ mãi là con rối”. Và trong vũ trụ này, mỗi cá nhân xứng đáng được là một vì sao – tỏa sáng bằng quang phổ riêng, không phải ánh sáng mượn từ những chòm sao khác.

*****

Contemplating the Adage:

“Whenever you perceive yourself aligning with the majority, it is a moment to halt and introspect.”

(Mark Twain, as referenced by Phạm Quỳnh Trang, Người tối giản, Hồng Đức Publishing, 2018)

READ AND REFLECT

Amidst the ceaseless tides of conformity, Mark Twain thrusts into our hands an incisive blade of wisdom: “Whenever you perceive yourself aligning with the majority, it is a moment to halt and introspect.” Far beyond a mere caution against collective blindness, this aphorism unveils a profound paradox: humanity’s quest for security in homogeneity inadvertently obliterates individuality within the cacophony of marching footsteps. Confronting this assertion compels us to grapple with an eternal inquiry: Is existence, at its core, a perpetual insurrection against prescribed molds?

1.     “Majority Alignment” – A Gilded Armor or an Ethereal Confinement?

The annals of human history abound with ideologies and movements erected upon the edifice of consensus. From Socrates’ hemlock draught - punishment for defying Athenian orthodoxy - to Asch’s seminal 20th-century experiments on conformity, a chilling truth emerges: rationality is readily sacrificed at the altar of belonging. Yet what progeny does this exchange of intellectual autonomy for acceptance yield? Cloaked in the garb of cognitive uniformity, we transmute into anonymous cogs within a colossal apparatus, wherein innovation and divergence are pulverized beneath the wheels of banality. Hermann Hesse’s indictment echoes: “The multitude never truly lives - it merely replicates.”

2.     “Halt and Introspect” – An Odyssey to the Primal Self

Twain’s summons is not to anarchic defiance but to contemplative stillness - a revolutionary act in an epoch where digital platforms reduce individuals to marionettes of algorithmic whimsy. Consider Van Gogh’s renunciation of Paris’s gilded luminosity to commune with vortical constellations, or Steve Jobs’ exhortation: “Dare to let your inner voice eclipse the clamor of external expectations.” Introspection here transcends solipsism; it is an attunement to the soul’s murmurs, long interred beneath societal static. Kafka’s counsel illuminates: “Remain motionless. Listen. The world, disrobed of pretense, shall court your dance.”

3.     Negotiating the Dichotomy: Selfhood and Collectivity

To wholly dismiss the majority’s role is myopic folly, for humans are inherently communal creatures. The crux lies in our perception: is the crowd a reflective mirror or an incontrovertible decree? In Camus’ The Stranger, Meursault’s authenticity - a refusal to feign grief under hypocritical norms - renders him a pariah. Yet divergence holds merit only when rooted in lucid self-awareness, not contrarian impulse. Twain’s essence is preservation of one’s essence amidst tumult - a harmony Rilke encapsulates: “Cherish your questions as sacred.”

Twain’s maxim functions as a lodestar in modernity’s labyrinth: authentic worth resides not in the multitude of companions but in the valor to tread solitary paths. Within life’s grand theatre, each individual is playwright and protagonist. To “halt and introspect” is to shed societal carapaces, confronting the primordial self. Nietzsche’s admonition reverberates: “He who dances to another’s rhythm remains eternally a puppet.” And in this cosmos, every soul merits stellar brilliance—radiating unique spectra, unborrowed from foreign constellations.


THỰC MƠ ĐÀ LẠT




Bài thơ “Thực Mơ Đà Lạt” vẽ nên một bức tranh huyền bí và lãng mạn về thành phố sương mù, nơi những hình ảnh mơ hồ, những âm thanh tựa như tiếng thác, tiếng gió, hòa quyện cùng những con người giản dị. Đà Lạt không chỉ là nơi của cảnh sắc mà còn là miền ký ức, nơi tình yêu và cuộc sống đều chứa đựng những ước mơ, những khát khao chưa thành hình.


 THỰC MƠ ĐÀ LẠT

- Vũ Quần Phương -

Những dãy phố có thể bừng dưới nắng,
Có thể mờ trong lãng đãng sương bay.
Tiếng rì rào ta nghe có thể là tiếng thác,
Có thể là tiếng gió trên đầu cây.

Có thể hạ - giữa trời trưa nắng sáng,
Có thể thu - khi chiều lạnh heo may.
Mây có thể bay lạc vào trong phố,
Và người đi cùng với phấn thông bay.

Người ta gặp bên đường có thể là cô gái,
Suốt mười năm đánh giặc ở nơi này.
Có thể người làm vườn áo đẫm hương mộc thảo,
Có thể một bác tiều tiếng búa lẫn trong mây.

Cái thành phố mờ sương, đẹp như trong cổ tích,
Hạnh phúc dựng đầy tay, ta đến vẫn không ngờ.
Em có thể là em suốt đời anh chẳng gặp,
Bàn tay nhỏ anh cầm có thể vẫn trong mơ.

1975-1976

*****

The poem “Thực Mơ Đà Lạt” paints a mystical and romantic picture of the misty city, where vague images and sounds like the roar of waterfalls and the whisper of winds blend with simple people. Đà Lạt is not just a place of scenery, but a realm of memories, where love and life are filled with dreams and desires yet to take shape.

 

REALMS OF DA LAT

The streets could blaze in midday sun’s fierce glow,
Or fade in veils of mist that drift and flow.
The murmurs heard could be cascades nearby,
Or winds that rustle treetops, soft and low.

Here, summer reigns—bright noon in radiant flight,
Or autumn’s breath, cool dusk with shivering light.
Clouds wander lost, descending into lanes,
As footsteps blend with pollen’s golden flight.

A girl you pass once fought ten years, unbowed,
Her youth etched deep in battle’s savage crowd.
A gardener, robes steeped in herbs’ sweet haze,
A woodsman’s axe, its chime wrapped in a cloud.

This mist-kissed town, a fable’s tender scene—
Joy brims in palms, yet doubt still clings between.
You might be one my life will never hold,
Your hand in mine—a dream, half-seen, half-kept.

BÀI THUYẾT TRÌNH CỦA VÂN NHÂN NGÀY 8/3/2025

 

Chủ đề: Ý Nghĩa của Lọ Hoa Thiên Điểu và Bạch Yến – Biểu Tượng của Người Phụ Nữ Việt Nam



Kính thưa Ban giám hiệu, quý thầy cô và toàn thể cán bộ công nhân viên của trường Trung cấp Y Dược Tuệ Tĩnh!

Tôi là Hà Thị Thanh Vân, đến từ Ban đời sống của Trường. Hôm nay, trong không khí hân hoan chào mừng ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, tôi xin phép được chia sẻ đôi điều về ý nghĩa của một lọ hoa đặc biệt – sự kết hợp giữa hoa Thiên Điểu mạnh mẽ, kiêu hãnh và hoa Bạch Yến dịu dàng, thanh khiết. Đó cũng chính là biểu tượng cho vẻ đẹp và phẩm chất cao quý của người phụ nữ Việt Nam trong cuộc sống hiện đại.

Lọ hoa - Sự hòa quyện của sức mạnh và dịu dàng

Hoa Thiên Điểu, với dáng vẻ vươn cao, kiêu hãnh và rực rỡ sắc cam, là biểu tượng của sự mạnh mẽ, kiên cường. Đó cũng chính là tinh thần vươn lên không ngừng của những người phụ nữ trong xã hội hiện đại – độc lập, tự tin và không ngừng phát triển bản thân.

Ngược lại, hoa Bạch Yến mang trong mình nét đẹp mềm mại, nhẹ nhàng và tỏa hương thơm dịu. Sự tinh khôi của loài hoa này thể hiện những đức tính truyền thống quý báu của người phụ nữ Việt Nam: công dung ngôn hạnh, biết yêu thương, chăm sóc gia đình và lan tỏa những giá trị tốt đẹp.

Sự kết hợp của hai loài hoa này tạo nên một tổng thể hài hòa, giống như hình ảnh của người phụ nữ hiện đại: vừa giữ gìn nét đẹp truyền thống, vừa mạnh mẽ, tự chủ để đóng góp vào sự phát triển chung của xã hội.

Người phụ nữ Việt Nam – Kết hợp truyền thống và hiện đại

Ngày nay, phụ nữ Việt Nam không chỉ đảm nhiệm vai trò làm vợ, làm mẹ trong gia đình mà còn có những đóng góp quan trọng trong nhiều lĩnh vực của đời sống. Họ có thể là những nhà lãnh đạo, những nhà khoa học, những y bác sĩ tận tụy, những nhà giáo tận tâm… nhưng vẫn giữ được sự dịu dàng, yêu thương trong tổ ấm của mình.

Trong gia đình, người phụ nữ chính là sợi dây gắn kết, tạo dựng sự ấm no, hạnh phúc và giáo dục con cái nên người. Ngoài xã hội, họ là những con người bản lĩnh, biết cách vượt qua khó khăn để khẳng định bản thân.

Lời kết

Lọ hoa Thiên Điểu và Bạch Yến hôm nay không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà còn là thông điệp tôn vinh những phẩm chất cao quý của người phụ nữ Việt Nam. Nhân ngày 8/3, xin kính chúc tất cả các cô giáo, cán bộ nhân viên nữ trong trường luôn mạnh mẽ như hoa Thiên Điểu, dịu dàng và đầy yêu thương như hoa Bạch Yến, để luôn tỏa sáng trong gia đình và sự nghiệp.

“Thiên Điểu rực rỡ trời xanh,

Kiêu hãnh tỏa sắc, vươn cành đón xuân,

Bạch Yến hương tỏa muôn phần,

Nhẹ nhàng, thanh khiết, ân cần yêu thương.”

Xin trân trọng cảm ơn!

 

CHÚC MỪNG SINH NHẬT BÁC "THỨ TRƯỞNG"

Giữa tiết xuân ấm áp, gia đình ta dù ở nhiều nơi xa xôi, đều hướng về anh - người anh thứ hai kiên cường - nhân sinh nhật 63 tuổi. Anh mãi là cây đại thụ vững chãi, điểm tựa tinh thần đong đầy hiếu nghĩa và trách nhiệm. Dẫu thời gian và thử thách đổi thay, hình ảnh người anh mạnh mẽ, trái tim nhân hậu vẫn khắc sâu trong tim mỗi chúng ta. Chúc anh mãi vẹn nguyên tình yêu và sức sống!

 

CHÚC MỪNG SINH NHẬT

BÁC “THỨ TRƯỞNG” ĐẶNG XUÂN THỊNH

21/3/2025

Kính gửi anh Đặng Xuân Thịnh thân mến!

Hôm nay, trong hơi thở ấm áp của mùa xuân, gia đình chúng ta cùng hướng về anh với trọn vẹn yêu thương, kỷ niệm và niềm tự hào nhân dịp sinh nhật lần thứ 63 của anh. Là người anh thứ hai trong gia đình 8 anh chị em, anh mãi là cây đại thụ vững chãi, là điểm tựa tinh thần để mọi người học hỏi và noi gương.

Chúng em không thể quên hình ảnh người anh năm xưa – mạnh mẽ, kiên cường với sức vóc phi thường. Câu chuyện anh một mình vác xe bò vượt con mương làng Yên Mỹ – Yên Sở (nay là Kênh Xả) đã trở thành bài ca về ý chí, in sâu vào ký ức gia đình. Nhưng hơn cả sức mạnh thể chất, chúng em còn nhớ mãi tấm lòng hiếu thảo, trách nhiệm của anh: Những đêm thức trắng chăm sóc bố khi bố nằm viện, những ngày anh kiên nhẫn ở bên mẹ từng giấc ngủ lúc mẹ ốm đau – anh luôn là người con mẫu mực, người anh hai đáng tin cậy.

Giờ đây, dù sức khỏe không còn như thuở thiếu thời, nhưng nghị lực và tình yêu cuộc sống của anh vẫn nguyên vẹn. Từng ngày anh nỗ lực, từng giờ anh kiên trì, đó không chỉ là hành trình vượt qua bệnh tật mà còn là lời nhắc nhở về sức mạnh của tình thân. Chúng em tin rằng, bố ở nơi xa vẫn luôn dõi theo và phù hộ cho anh, còn mẹ ở nhà lúc nào cũng thầm thì lời động viên: “Hãy vui lên, con trai!” – tình yêu ấy sẽ là ánh sáng dẫn lối cho anh.

Nhân ngày đặc biệt này, gia đình em Quang Vân gửi đến anh những lời chúc chân thành:

©        Chúc anh sức khỏe bền bỉ, mỗi ngày trôi qua là một bước tiến gần hơn đến niềm vui trọn vẹn.

©        Chúc anh giữ mãi nụ cười ấm áp, như cách anh đã luôn sưởi ấm trái tim những người thân yêu.

©        Chúc anh tiếp tục viết nên câu chuyện truyền cảm hứng – rằng ý chí con người có thể chiến thắng mọi nghịch cảnh, và tình yêu thương là liều thuốc mạnh nhất.

Dẫu thời gian có đổi thay, gia đình ta vẫn mãi là bến đỗ bình yên. Mẹ và cả gia đình chúng ta sẽ luôn bên anh, cùng anh sẻ chia những ngày tháng phía trước với niềm tin son sắt: Hạnh phúc giản dị sẽ đến khi ta biết nắm tay nhau đi qua sóng gió.

Chúc mừng sinh nhật anh – người hùng thầm lặng của gia đình, người truyền lửa cho bao thế hệ!

Gia đình em Quang Vân và các anh chị em.


*************************************************************

HAPPY BIRTHDAY
“DEPUTY MINISTER” ĐẶNG XUÂN THỊNH
March 21, 2025

To our beloved brother, Mr. Đặng Xuân Thịnh,

On this warm spring day, our family, though scattered far and wide, gathers in spirit to celebrate your 63rd birthday. You, our second eldest brother, remain the sturdy tree of our family—a steadfast spiritual anchor, overflowing with filial devotion and unwavering responsibility. Though time and trials may change, your strength and kindhearted spirit remain etched deeply in all our hearts. May your love and vitality endure forever!


Today, amidst the gentle breath of spring, our family turns to you with overflowing love, cherished memories, and pride as we commemorate your 63rd birthday. As the second brother among eight siblings, you have always been our unwavering pillar, a guiding light for us all to learn from and emulate.

We will never forget the image of you in your youth—resilient, indomitable, and blessed with extraordinary strength. The story of you single-handedly carrying an ox cart across the Yên Mỹ - Yên Sở village canal (now the Xả Canal) has become a family legend, a ballad of determination etched into our collective memory. Yet beyond your physical strength, we remember even more profoundly your filial heart and boundless responsibility: the sleepless nights caring for our father in the hospital, the patient days spent by our mother’s bedside during her illness—you have always been the epitome of a devoted son and a trustworthy elder brother.

Though your health may no longer match the vigor of youth, your resilience and love for life remain undimmed. Each day, your perseverance is not just a battle against illness but a testament to the power of familial bonds. We believe our father, from afar, watches over and blesses you, while our mother whispers words of encouragement: “Stay joyful, my son!”—their love will forever light your path.

On this special day, Quang Van’s family sends you our heartfelt wishes:

  • May your health grow steadier, each day bringing you closer to complete joy.
  • May your warm smile endure, as it has always warmed the hearts of those you love.
  • May your life continue to inspire—proof that human will can conquer adversity, and that love is the greatest medicine.

Though time may pass, our family remains your peaceful harbor. Mother and all of us will stand by you, sharing the days ahead with unshakable faith: simple happiness will find us when we walk hand in hand through life’s storms.

Happy Birthday to you—our family’s silent hero, the flame that ignites generations!

With love,

Quang Van’s family and all your siblings.


Thứ Năm, 20 tháng 3, 2025

TIẾN BƯỚC THÀNH CÔNG


Hôm nay trời rộng, sáng trong,

Các em vững bước, một lòng tự tin.

Miệt mài đèn sách đêm ngày,

Giờ đây tỏa sáng, rạng niềm ước mơ!


Bền tâm, ý chí không sờn,

Tri thức mở lối con đường thành công.

Gian nan thử thách như không,

Rèn tâm luyện chí, vinh quang đến gần.


Thầy cô, cha mẹ luôn bên,

Yêu thương trao gửi muôn phần niềm tin.

Con yêu, trò giỏi chí bền,

Hoàng Long tỏa sáng, viết trang sử vàng!

 


Thứ Tư, 19 tháng 3, 2025

Thư gửi học sinh trường THPT Hoàng Long-2025

 

Thư gửi các em học sinh thân yêu trường THPT Hoàng Long


Gửi những học trò nhỏ thân thương của thầy,

Khi những cánh đào xuân e thẹn đỏ hồng trong làn mưa phùn, lộc non e ấp vươn mình đón ánh nắng mới, thầy viết những dòng này bằng trái tim tràn ngập tự hào và xúc động, gửi đến từng em – những mầm xanh đã tỏa sáng rực rỡ tại kỳ thi Học sinh giỏi cụm Ba Đình - Tây Hồ năm học 2024-2025. Dẫu kết quả thế nào, trong mắt thầy, các em đã là những người chiến thắng!

Với những em đạt giải:

Thầy dành tặng các em vòng tay ấm áp nhất và lời chúc mừng chân thành! Thành công hôm nay là trái ngọt của những đêm thức trắng bên trang sách, của sự kiên trì lặng thầm in hằn trên từng con chữ. Các em đã chứng minh rằng, khi ngọn lửa đam mê được thắp lên và nuôi dưỡng bằng ý chí bền bỉ, ngay cả giông bão cũng không thể dập tắt ánh sáng ấy. Hãy mang theo niềm kiêu hãnh này như ngôi sao dẫn lối, soi sáng hành trình chinh phục những đỉnh cao tri thức.

Với những em chưa gặt hái vinh quang:

Đừng nản lòng, các em yêu quý! Một cuộc thi chỉ là khúc quanh nhỏ trên hành trình dài rộng của cuộc đời. Điều khiến thầy xúc động không phải tấm huy chương, mà là dáng đứng hiên ngang khi các em bước vào “võ đài” – ánh mắt kiên cường đối mặt thử thách. Những vấp ngã hôm nay chính là lớp đất màu mỡ nuôi dưỡng hạt giống bền bỉ trong tâm hồn các em. Hãy tin rằng, những bài học ấy sẽ hóa thành đôi cánh, nâng các em bay cao tới chân trời mơ ước.

Với tất cả các em:

Dẫu nụ cười hay giọt nước mắt, thầy vẫn thấy ở các em vẻ đẹp rạng ngời của những tâm hồn dám sống trọn vẹn và không ngừng khát khao. Trí tuệ sắc sảo, ý chí kiên cường và nghị lực phi thường của các em mới chính là “huy chương vàng” vĩnh cửu. Hãy nhớ: Trái tim dũng cảm và khối óc không ngừng học hỏi sẽ là hành trang theo các em suốt cuộc hành trình mang tên cuộc đời.

Thầy xin gửi lời tri ân sâu sắc đến những người lái đò thầm lặng – các thầy cô đã dệt nên từng trang giáo án bằng tâm huyết, vững bước cùng các em. Thầy cũng trân trọng cảm ơn các bậc phụ huynh – những điểm tựa vững chắc đã nuôi dưỡng, động viên và hy sinh thầm lặng cho các em suốt chặng đường qua. Những bữa cơm đêm khuya, cái siết tay âm thầm khích lệ, hay cả giọt nước mắt lặng lẽ rơi trong bóng tối… tất cả đều là những viên gạch hồng xây nên tòa lâu đài thành công hôm nay.

Các em thân mến,

Hôm nay, dù nắng vàng rực rỡ hay mây đen giăng kín, hãy ngẩng cao đầu mà tiến bước. Bởi phía trước là bầu trời rộng mở, chờ đón những trái tim dám ước mơ và dấn thân. Thầy sẽ vẫn luôn đứng nơi sân trường này, hân hoan đón chờ những mùa hoa thành công mới của các em!

Với tất cả tình yêu thương và niềm tin bền vững,

Thầy Đặng Đức Quang


Giáo viên Tiếng Anh

Trường THPT Hoàng Long.



NGHE BIA ĐÁ

  Có những ngày, giữa muôn vàn tiếng ồn của hôm nay, tôi chợt thấy mình lặng đi trước lịch sử. Lịch sử chưa bao giờ chỉ là những trang giấy ...