Có những ngày chạm ngõ năm mươi, ta chợt thèm cái cảm giác được đứng
ngắm hoàng hôn buông dài trên những nhịp sắt rêu phong của cầu Long Biên, nhìn
dòng sông Hồng lững lờ chở phù sa và cả những ký ức một thời đi qua giông bão. Ở
cái tuổi này, khi tóc đã điểm vài sợi bạc, bục giảng đã trải qua bao độ thu
vàng và viên phấn trên tay đã vẽ nên muôn vàn bảng đen tri thức, ta mới thấu hiểu
thế nào là giá trị của sự bình an.
Gửi tặng bạn – người bạn đồng sinh cùng tôi bước qua cái ngưỡng nửa
đời người – những vần thơ lục bát mộc mạc này. Giữa dòng nhân thế đua chen ngược
xuôi, mong bạn tôi hãy như đóa sen kia, ngời lên sự trong ngần, tự tại. Thời
gian có thể là cánh phù vân lướt qua miền ánh mắt, nhưng nụ cười an nhiên ấy
thì xin hãy giữ mãi, để xuân luôn neo lại giữa cuộc đời thong dong...
LONG
BIÊN, NẮNG & AN
Long Biên gửi chút rêu phong,
Trăm năm soi bóng dòng sông lững lờ.
Chiều nghiêng gió chạm vần thơ,
Hoàng hôn mắc lại bên bờ tóc ai.
Tơ vàng trải dọc đường ray,
Rót tình lên những chuỗi ngày đã qua.
Gió đưa hương cỏ ngân xa,
Nắng nghiêng bên tóc, sắc hạ vừa sang.
Bục giảng bao độ thu vàng,
Phấn bay trắng cả muôn vàn bảng đen.
Giữa dòng nhân thế đua chen,
Riêng An ngời một đóa sen trong ngần.
Thời gian tựa cánh phù vân,
Qua miền ánh mắt còn ngân nắng chiều.
Cầu xưa nối nhịp phiêu diêu,
Ươm cho nét ngọc mỹ miều chẳng phai.
Long Biên còn đó tháng ngày,
Sông Hồng còn chở mây bay cuối trời.
Và An vẫn giữ nụ cười,
Cho xuân neo lại giữa đời thong dong.
(Quang Đặng - YM, 26.06.2026)
Trân trọng tình bạn với Quang. Cám ơn Quang nhiều
Trả lờiXóa