Một Tâm Lành Giữa Giảng
Đường
Kính gửi Diễn Huynh,
Đêm buông. Khi tiếng chuông tan
lớp cuối cùng đã khép lại, những lao xao của ngày dài cũng dần lùi xa sau cánh
cửa. Em ngồi lại một mình, đọc mấy dòng thơ anh viết. Ngoài hiên, gió khẽ
đi qua. Trong phòng, chỉ còn vệt đèn vàng ấm áp và một khoảng tĩnh lặng rất
riêng. Chính trong khoảnh khắc ấy, thơ anh bước đến, như một tiếng chuông ngân
xa giữa đêm sâu — không ồn ào, không vội vã, nhưng đủ khiến người đọc dừng lại
để tự soi rọi lòng mình.
Cùng đứng trên bục giảng, em
hiểu phía sau hai chữ “giảng đường” là biết bao nỗi niềm lặng lẽ. Nơi ấy đâu
chỉ có bụi phấn, trang sách và những ánh mắt học trò. Phía sau phấn trắng bảng
đen còn có những áp lực không tên, những so sánh hơn thua, và cả những phút
giây người thầy phải tự nhắc mình giữ lấy phần trong trẻo nhất giữa dòng chảy
xô bồ của thực tại.
Bởi thế, khi chạm vào hai câu
thơ của anh, em chợt thấy lòng mình dịu lại:
“Giảng đường phấn bụi, buông
danh lợi,
Bảng trắng, lòng trong, chẳng
cạnh tranh.”
Đó không đơn thuần là câu chữ,
mà là một tâm thế đã đi qua nhiều trải nghiệm để đổi lấy sự an nhiên.
Người ta thường nghĩ phải lánh
đời, tìm về non cao suối thẳm mới có được bình yên. Nhưng điều đáng quý ở anh
là vẫn chọn ở lại giữa cuộc đời, vẫn đi qua những va đập thường ngày mà giữ
được sự trong trẻo của tâm hồn. Chữ “buông” trong thơ anh nghe nhẹ nhõm vô
cùng. Nó không mang sắc màu của sự từ bỏ hay bất lực, mà là sự buông xuống của
một người đã nhìn đủ, hiểu đủ, biết điều gì thật sự cần giữ lại và điều gì nên
để nhẹ trôi đi.
Có lẽ, chỉ khi lòng người đủ
rộng, những điều từng làm mình nặng lòng mới trở nên nhẹ tênh, như bụi phấn bay qua một khoảng nắng chiều rồi tan vào thinh không.
Em lặng người hồi lâu trước câu
thơ:
“Cười với nhân gian, buông mọi
chấp”
Nét cười ấy, em nghĩ, không
phải là cái cười ngạo nghễ hay quay lưng trước thế sự. Đó là nụ cười của người
đã đi qua đủ đầy những hân hoan lẫn nếm trải, để rồi nhìn nhân gian bằng ánh
mắt bao dung hơn, rộng lượng hơn. Khi những chấp niệm dần lắng xuống, đúng -
sai, hơn - thiệt ngoài kia cũng bớt nặng lòng. Điều còn lại sau cùng, hóa ra chỉ
là câu hỏi rất giản dị: lòng mình có còn giữ được một khoảng bình yên hay
không?
Và rồi câu thơ cuối khép lại,
như một dấu lặng đẹp cho hành trình trở về với chính mình:
“Một trà, một nguyệt, một tâm
lành.”
Cuộc đời này, có lẽ những điều
càng giản dị lại càng khó chạm tới. Bước qua những năm tháng nhiều va vấp, hạnh
phúc không còn nằm ở việc thu nhặt thêm điều gì, mà ở khả năng sống trọn vẹn
với những gì đang có. Một chén trà để lắng lại. Một vầng trăng để bầu bạn. Và
một tâm lành để tìm về sau những mỏi mệt.
Đọc thơ anh, em không chỉ thấy
những thanh vần đẹp. Em còn thấy thấp thoáng bóng dáng một người thầy, một
người anh đã dành nhiều năm tháng đi cùng con chữ, đi cùng học trò, và quan
trọng hơn cả là đi cùng chính mình. Anh khiến em nhận ra rằng, bình yên chưa
bao giờ chỉ nằm ở hoàn cảnh bên ngoài, mà nằm ở cách ta đối diện với đời bằng
một tấm lòng đủ sáng.
Để sẻ chia chút lòng tri âm nơi
giảng đường, em xin gửi lại anh mấy dòng thơ mộc mạc:
Bảng đen khép lại cuối chiều
xa,
Phấn trắng bay cùng tháng năm
qua.
Giữ lòng thanh sạch không vương
bụi,
Nâng chén trà thơm tiễn bóng
tà.
Nửa đời gieo chữ không mong
đợi,
Một kiếp làm người chỉ thuận
hòa.
Chẳng mượn hào quang nơi phố
thị,
Trong tâm còn giữ một nhành
hoa.
Cảm ơn anh vì một góc nhìn, một
tấm gương an nhiên được gửi gắm qua những câu thơ đẹp.
Mai này, sau mỗi mùa phượng nở,
giữa những đổi thay và thăng trầm của thời gian, mong anh vẫn giữ được khoảng
lặng trong lành ấy cho riêng mình — nơi có một chén trà thơm, một vầng trăng
sáng và một tâm lành vẫn lặng lẽ tỏa hương. Và biết đâu, chính từ khoảng lặng
bình yên ấy, nhân gian lại được lắng nghe thêm những tiếng chuông ngân xa...
Trân trọng,
Quang Đặng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét