Thứ Năm, 25 tháng 6, 2026

KỲ BÀN TRI KỶ



NƠI TRI ÂM GẶP NHAU


Có những cuộc gặp gỡ chỉ kéo dài trong một buổi chiều. Nhưng cũng có những cuộc gặp gỡ khiến người ta tin rằng thời gian chưa từng trôi qua. Bởi điều còn ở lại không phải là một ván cờ đã khép, mà là sự đồng điệu giữa những tâm hồn biết trân trọng nhau.


Trong không khí hân hoan kỷ niệm ba mươi năm thành lập Trường Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội (HUBT, 1996–2026), bức ảnh đã lưu giữ một khoảnh khắc thật đẹp. Dưới ánh hoàng hôn dịu vàng bên biểu tượng Kinh Công, bàn cờ được mở ra như một nhịp cầu nối những người đồng nghiệp, nơi trí tuệ gặp sự điềm đạm, nơi lễ nghĩa gặp sự chân thành, và cũng là nơi một chén trà đủ thay cho muôn lời.


Bên trái bàn cờ là cô Nguyễn Thị Huyền – Khoa Tiếng Anh B, với nụ cười hiền hòa và phong thái gần gũi. Đối diện là anh Nguyễn Văn Long (nhà thơ, nhà báo Giáng Long) – Giám đốc Trung tâm Truyền thông, điềm tĩnh trong từng ánh mắt, ung dung trong từng cử chỉ. Hai chén trà khẽ chạm nhau giữa bàn cờ đang mở. Không còn ranh giới của người thắng hay kẻ thua, chỉ còn sự trân trọng dành cho đối phương và niềm vui được gặp một người xứng đáng để đối ẩm, đối kỳ và đối thoại.


Ngắm nhìn khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu rằng điều quý giá nhất của một ván cờ không phải là nước cờ cuối cùng, mà là người ngồi đối diện. Quân cờ có thể khép lại một ván đấu, nhưng một tấm lòng chân thành lại có thể mở ra một tình tri kỷ.


Ba mươi năm là một hành trình đủ dài để chứng kiến bao lớp người đến rồi đi. Thời gian có thể làm phai màu nhiều kỷ niệm, nhưng không thể làm nhạt đi những cuộc gặp được xây bằng sự chân thành, trí tuệ và nhân cách. Có lẽ vì vậy mà bức ảnh này không chỉ lưu giữ một cuộc thi cờ, mà còn lưu giữ một vẻ đẹp rất riêng của văn hóa Kinh Công: trọng tài, trọng nghĩa và trọng người.


Chính từ cảm xúc ấy, những vần thơ thất ngôn bát cú mang tên “Kỳ Bàn Tri Kỷ” đã được viết nên như một lời tri ân dành cho cuộc tương ngộ tuyệt đẹp giữa những người bạn đồng hành trên hành trình ba mươi năm Kinh Công.



KỲ BÀN TRI KỶ

 

Huyền mười Khoa B rạng ánh hồng,

Kỳ bàn tương ngộ hội Giáng Long.

Một chén trà thơm gieo nghĩa lớn,

Quân tử nghiêng tay, dạ ấm nồng.

 

Mặc thế cờ đời phân thắng bại,

Phong ba chẳng đổi một lòng trong.

Trải bao sương gió tình sâu nặng,

Sáng mãi tri âm chốn Kinh Công.


(Quang Đặng - HUBT, 26.06.2026)







Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

BÓNG CHA

  BÓNG CHA   Chiều nghiêng bóng đổ hiên nhà, Dáng cha che nửa nắng tà cuối sân. Đời con lớn theo dấu chân, Vô tâm đâu biết tóc dần bạc phai....