Khi Thời Gian Đứng Hát
(Lấy cảm hứng từ bài thơ Người Ấy của thi sĩ Nguyễn Đức Toàn)
Chiều buông rót mật ven trời,
Nắng vàng như bản nhạc trôi cuối mùa.
Hoàng hôn níu lại lối xưa,
Hàng cây đứng đợi, đong đưa bóng người.
Kìa em bước giữa khung trời,
Câu ca xưa bỗng đánh rơi ngực chiều.
Gió thôi phiêu bạt vì xiêu,
Mây thôi lãng đãng vì yêu mất rồi.
Mắt em xanh một khoảng trời,
Soi nghiêng mặt nước, cuốn trôi bóng gầy.
Tóc buông mềm tựa sương bay,
Thoảng qua phố vắng, làm say cả đường.
Từ khi lạc giữa môi hường,
Tôi quên lối nhỏ, quên phương gió về.
Lòng trai vốn thích sơn khê,
Vì ai... nên phải lỗi thề bước đi.
Bốn mùa thay áo xuân thì,
Hạ buông cánh phượng, thu đi đông về.
Qua bao dâu bể đam mê,
Tình tôi vẫn giữ vẹn bề nguyên sơ.
Có đêm ngồi giữa trăng mờ,
Lật từng trang nhớ, lật tờ thời gian.
Mới hay sau những hợp tan,
Dáng hình em vẫn dịu dàng trong tim.
Như trăng vắt vẻo bên thềm,
Như dòng tình khúc ngân êm điệp từ.
Bao năm bụi phủ phong thư,
Mở ra vẫn đượm hương xưa ngọt ngào.
Người đi qua một kiếp nào,
Mà như trú ngụ giữa bao kiếp người.
Trăm năm khép lại nụ cười,
Em - mùa đẹp nhất một thời tôi mang.
(Quang Đặng - Chạng vạng, 09.06.2026)
NGƯỜI ẤY
Chiều
hôm nắng tỏa ánh vàng,
Người Ấy bước
đến, mơ màng tim tôi.
Thời gian cứ
thế lặng trôi,
Nào đâu duyên
số khiến tôi gặp nàng.
Môi cười, mắt
biếc, giọng thanh,
Tóc dài, dáng
trúc như tranh in hình.
Tâm hồn tỏa ánh
bình minh,
Giọng nàng nhẹ
gió, lặng thinh khung trời.
Một thời thương
nhớ vấn vương,
Thăng trầm vẫn
giữ tình ta tròn đầy.
Nguyễn Đức Toàn - XL. 9.6.2026
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét