Thời gian thấm thoắt thoi đưa, 30 năm nhìn
lại mới hay một nhịp cầu tri thức đã vững vàng qua bao mùa giông bão. Phía sau
sự trưởng thành và thành công của vạn dặm tung cánh phương trời, là dáng hình
lặng lẽ của người thầy nơi bến cũ. Thầy không chỉ trao đi kiến thức, mà còn
gieo vào lòng chúng ta những bài học về lòng nhân nghĩa, về cái Tâm và cái Đức
ở đời.
Bài thơ 'Nắng Chữ Qua Sông' như một thước
phim quay chậm, ghi lại trọn vẹn hành trình cao quý ấy. Mỗi lời thơ là một
tiếng lòng biết ơn sâu sắc gửi tới người thầy kính yêu, người đã dành cả thanh
xuân để chèo lái con thuyền Trí Đức cập bến tương lai.
Ba mươi năm — một nhịp
cầu,
Kết từng sợi nắng nhuốm màu thời gian.
Bụi mờ dẫu phủ bảng vàng,
Tóc pha sương gió, dịu dàng thương yêu.
Khơi nguồn tri thức sớm chiều,
Miệt mài gieo chữ, nâng diều tuổi thơ.
Lặng thầm đưa chuyến đò mơ,
Dệt bao hoa nắng cập bờ mai sau.
Ơn thầy nghĩa nặng tình sâu,
Chở bao thế hệ qua cầu vươn xa.
Đường đời dẫu lắm phong ba,
Lửa tim hồng đượm, đóa hoa dâng đời.
Mai này vạn dặm phương trời,
Ngoảnh nhìn bến cũ, nhớ lời thầy trao.
Mái trường yên ả, thanh cao,
Tình thầy nghĩa bạn thuở nào vẹn nguyên.
Ba mươi năm — một con
thuyền,
Chở đầy Trí Đức đến miền Nhân Văn.
(Quang Đặng - HUBT, 10.6.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét