CON
ĐI NHƯ NGỌN LỬA MẸ ĐỂ LẠI
Ngày
Mẹ rời khỏi thế gian,
trời không đổ mưa.
Chỉ có lòng con –
đổ một cơn bão không tiếng sấm.
Ai
bảo lớn rồi là mạnh?
Không.
Chỉ khi mất Mẹ,
con mới biết mình chỉ là đứa trẻ
đang bám víu vào một khoảng không.
Nhưng
Mẹ ơi…
Mẹ chưa từng dạy con quỵ xuống.
Mẹ chưa từng nuôi con bằng nước mắt.
Mẹ nuôi con bằng ý chí,
bằng bàn tay chai sần,
bằng những đêm thức trắng mà không ai hay.
Nên
từ ngày Mẹ đi,
con không chỉ khóc.
Con đứng dậy.
Dẫu run.
Dẫu thiếu hơi thở.
Con vẫn đứng.
Vì
nếu con ngã –
Mẹ sẽ không còn chân nào để đi tiếp trong đời này.
Con
đi, không phải để trốn nỗi đau,
mà để sống cao hơn,
để chiến đấu thay phần Mẹ chưa kịp đi.
Con
đi –
không phải bóng một mình,
mà bóng hai người:
con và Mẹ trong cùng một nhịp tim.
Mẹ
thành bình minh trước mặt,
thành hơi gió sau lưng,
thành giọng nói trong xương,
thành ánh sáng trong mọi ngã rẽ con bước qua.
Nếu
đời quật ngã con mười lần,
con đứng dậy mười một.
Nếu đêm tối phủ dày,
con thắp sáng bằng chính nỗi thương này.
Không
phải thương để khóc,
mà thương để sống rực rỡ,
để mỗi bước con đi
là một bông hoa nở tiếp từ tay Mẹ.
Mẹ
ơi –
con thề sống vững như đất,
cháy bền như lửa,
và hiên ngang như ngày Người còn đứng trước mái hiên quê.
Kể
từ nay
con không yếu nữa.
Con là nối dài của Mẹ.
Là đời Mẹ tiếp tục gọi tên.
Là ánh sáng Mẹ gửi lại thế gian này.
Mẹ
đi rồi… nhưng không hề mất.
Mẹ đổi dáng –
thành sức mạnh trong con.
Người
ta có thể không thấy Mẹ,
nhưng mỗi lần con đứng dậy sau bão giông,
là Mẹ
trở lại.
Mẹ
sống tiếp –
trong con. 🔥
(Quang Đặng – YM, 30.11.2025)


.jpg)
