Gió ngoài hiên – hơi mẹ trong tim
Mẹ ơi, đêm nay con lại ngồi một mình – giữa
khoảng lặng không còn tiếng ho khẽ, không còn tiếng dép cũ quệt qua nền gạch.
Chỉ có tiếng tim con tự rụng từng nhịp, như
đang dò dẫm tìm một mái nhà đã mất người chờ cửa.
Người ta bảo thời gian sẽ làm con quen,
nhưng hình như… con vẫn chưa đủ can đảm để chấp nhận điều đó.
Ngày mẹ rời trần
thế, con nghĩ chỉ cần mạnh mẽ là đủ để vượt qua.
Nhưng con đâu biết mạnh mẽ không thể thay
thế một vòng tay.
Không thể lấp vào khoảng trống mà mẹ để lại
trong từng hơi thở của đời con.
Có những đêm, con
chỉ muốn gọi “Mẹ
ơi” dài như một lời cầu cứu, dù biết phía đầu kia chẳng còn giọng
đáp, chỉ còn khoảng trời im lặng đến đau thắt.
Con nhớ bàn tay mẹ
xoa đầu mỗi sớm – ấm đến mức giờ nhớ lại vẫn thấy sống lưng nổi gai.
Nhớ dáng mẹ liêu xiêu tưới gốc mai trước
sân, cẩn thận như nâng niu một phần tuổi thơ con.
Nhớ cả lời mẹ mắng – thứ âm thanh ngày xưa
con né tránh, giờ con đổi cả kiếp người cũng không mua nổi một lần nghe lại.
Hóa ra có những thứ
chỉ đẹp nhất khi đã không còn trong tầm với.
Có những người chỉ được hiểu rõ giá trị khi
ta không thể chạm vào nữa.
Mẹ ơi…
Con lớn thật rồi, nhưng cứ nhắc đến mẹ là
thấy mình bé lại như thuở chưa biết buộc dây giày.
Con đang tập sống tốt hơn mỗi ngày – như
lời mẹ dặn khi còn nằm tựa cửa sổ nhìn con đi học.
Lời mẹ, con mang theo như kinh nhật tụng,
không bao giờ hết hiệu lực – kể cả khi mẹ đã ở một nơi bình yên hơn dương thế
này.
Nếu có một chiếc
cầu nào bắc từ cõi tạm sang nơi mẹ yên nghỉ, con xin được đi một đoạn thôi, để
nắm lấy bàn tay đã từng chở che cả tuổi thơ con, để nói một câu con chậm trễ
quá lâu:
Mẹ
ơi, con thương mẹ.
Thương đủ một đời
chưa vơi.
Thương dài đến tận cuối kiếp làm người.
Mẹ hãy ngủ trong
vùng sáng mềm ấy nhé.
Con sẽ sống tử tế, sống đàng hoàng, sống
nghiêng về yêu thương – không phải để đời khen con, mà để mẹ, ở nơi cao kia, để
lần nữa mỉm cười mà mở vòng tay đón con vào lòng.
Và mỗi khi gió nhẹ
lướt qua mái hiên, vạt áo, hay dải cỏ bên thềm, con sẽ tin đó là mẹ trở về – dịu dàng như xưa, lặng lẽ như sương, ấm áp như hơi thở đầu đời con nhận được từ Người.
(Quang Đặng - Đêm 29.11.2025)
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét