Khi Mẹ không còn nghe nữa...
Mùa thu hoa cúc vàng rực rỡ trên cánh đồng xanh. Gió heo may se lạnh chạm khẽ vào lòng – con nghe tim mình xao động, nỗi buồn xưa lại ùa về.
Ngày mẹ đi cũng là một mùa thu như thế.
Con mất mẹ, cháu mất bà, họ hàng mất một người thân; và tim con như hóa giá
băng – xuân vỡ, đường về không còn tìm thấy.
Con nhớ mẹ như lá thu đổi màu, như đêm
mưa xào xạc nước mắt tràn không kịp giấu.
Con đã già nhưng chỉ mong bé lại – để thời gian quay về nơi cũ được ngả
đầu vào vòng tay mẹ, không lo toan đời dâu bể. Giờ đây, khi đã hiểu hết lòng
mẹ thì con muộn rồi.
Mẹ ơi, bây giờ mẹ ở nơi nào?
Có còn thương con như thuở ngày xưa?
Mùa đông về, lạnh lắm – lạnh đến tận
phần tuổi nhỏ chưa kịp khép. Cây có gốc, nước có nguồn; con chỉ mong có nhịp ô
thước nối hai bờ sinh – tử để con lại được gặp mẹ. Con hứa sẽ ngoan – như mẹ
từng dặn.
Con biết rồi đời ai cũng đến lúc phải
rời xa mái ấm ấy. Chỉ mong sống sao cho trọn nghĩa – để thế hệ sau còn nhận
được chút ấm từ người đi trước. Mẹ linh thiêng, xin soi đường chỉ lối, để một
ngày nào đó – nơi miền an bình – con lại được gọi mẹ bằng tiếng ngày thơ.
Con nhớ mẹ.
Đọc bài của Chiến, lòng con lại rung
lên nhẹ như tiếng mưa ngoài hiên. Mưa rơi thành chuỗi, mà trong con cũng đầy
một cơn mưa khác – mưa ký ức. “Con nhớ mẹ” – chỉ ba chữ thôi mà như mũi kim
khâu thẳng qua trái tim con đang mềm.
Chiến nhớ mẹ bằng hoa cúc, bằng gió heo
may, bằng mùa thu thất lạc – còn con nhớ mẹ bằng tiếng dép trên nền gạch, bằng
hơi bếp tro chiều, bằng một tiếng “mẹ ơi” nay chỉ trả về bằng lặng im.
Cậu viết: Con già rồi mà chỉ muốn
trẻ con – câu ấy khiến con nghẹn.
Người ta chỉ muốn làm trẻ con khi không
còn vòng tay để trở về. Khi mẹ còn, ta sống nhanh. Khi mẹ đi rồi, ta tập đi
chậm lại để ôm từng mảnh ký ức.
Nhờ bài của Chiến, con hiểu rằng mất mẹ
không phải là chia ly trọn vẹn.
Mẹ vẫn còn – trong hơi thở mà ta dành
cho đời, trong cách ta đối đãi với nhau.
Mỗi điều tử tế ta làm – là một lần mẹ sống tiếp.
Mỗi hiền hòa ta giữ – là một lần mẹ trở lại.
Đêm nay, con gập trang viết của Chiến
như gập một chiếc khăn thấm nước mắt.
Mưa chưa tạnh, nhưng lòng con khẽ yên.
Hóa ra con không cô độc trên con đường vắng mẹ – vì còn một người bạn cùng mang khoảng trời thiếu vắng ấy.
Dù chẳng đứng cạnh nhau, nhưng trong đêm mưa lặng, hai trái tim như tựa chung một bờ vai không tiếng gọi.
Có thể mẹ không còn nghe nữa.
Có thể chẳng thể đáp lời thêm một lần.
Nhưng mẹ vẫn ở đây – trong máu thịt, trong ký ức, trong những ngày chúng
con biết sống chậm và thương sâu hơn.
Mất mẹ không kết thúc yêu thương.
Nó chỉ đổi chỗ – từ bàn tay mẹ sang
trái tim con.
(Quang Đặng - Đêm lặng, 29.11.2025)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét