Có những điều ta biết cả
đời cũng không đủ để quen.
Như việc một ngày tỉnh dậy – không còn Mẹ để gọi.
Ta
có thể sống bao năm, đi bao nơi, đứng thật vững trước đời,
nhưng chỉ cần nhớ đến vòng tay ấy…
cả lồng ngực bỗng co lại như chưa hề trưởng thành.
Có
thể Mẹ rời đi trong một buổi chiều rất nhẹ,
không gió, không lời, không cả một tiếng cửa khép.
Nhưng từ đó, mỗi khi đêm đen rơi xuống mái đầu,
ta lại thấy mình bé nhỏ đến nỗi chỉ muốn níu một tiếng ru đã lùi vào dĩ vãng.
Người
ta nói: Hãy
mạnh mẽ lên.
Nhưng làm sao mạnh mẽ được,
khi chỉ một thoáng vòm trăng, một làn gió cũ,
cũng đủ để trái tim thắt lại vì thương.
Và
hôm nay…
chúng ta cùng trở về,
lần theo ánh bình minh mỏng như hơi thở của Mẹ,
để biết rằng có những yêu thương không nằm trong đôi tay –
mà nằm trong huyết mạch của ta đến suốt đời.
Xin mời lắng nghe bài thơ…
🌙 MẸ VỀ TRONG ÁNH BÌNH MINH
Con soi bóng giữa đêm đen,
Tưởng đâu tay Mẹ gọi tên trở về.
Cửa nhà lặng tiếng chân quê,
Chỉ vòm trăng cũ nằm kề cạnh con.
Dương gian bao nỗi vuông tròn,
Con vun vầng nhớ góp hờn – ủ thương.
Một mai cát bụi lên đường,
Xin đi nốt đoạn còn vương Mẹ hiền.
Nếu đời chỉ một lần yên,
Xin cho chọn lại – con nguyền ở bên.
Dẫu mang bão tố triền miên,
Con xin đổi hết bình yên… Mẹ gần.
Mai sau trăng gội hiên sân,
Bóng Mẹ rụng xuống như lần mới sinh.
Đường dài con bước một mình,
Mỗi sớm gió động – bình minh Mẹ về.
Rồi mai tóc trắng mờ che,
Con nghe Mẹ thở trong khe sáng ngần.
Hương xưa khẽ chạm vai trần,
Mẹ thành vệt sáng – hóa thân… vĩnh hằng.
Đến đây rồi,
nếu bạn thấy khó thở…
nếu ngực mình nhói một nhịp rất sâu…
nếu nước mắt dâng lên mà bạn không hiểu vì sao,
đó chính là vì Mẹ đang bước về qua câu chữ này.
Không
phải bằng dáng ngồi cạnh bếp tro chiều,
không phải bằng bàn tay góp từng mảnh áo rách,
mà bằng một cách thầm thì hơn –
bằng ánh sáng rót qua những buổi sớm mai.
Và
ta chợt hiểu:
Mẹ
không mất.
Mẹ chỉ chuyển nơi trú.
Từ một người ngoài đời – thành một vì sáng trong tim.
Nếu
bạn vẫn còn Mẹ để gọi,
hãy về với Mẹ ngay khi có thể.
Đừng để yêu thương trở thành việc để mai,
vì có những “mai sau” đến nhanh hơn một nhịp thở.
Còn
nếu bạn đã đi qua mất mát ấy,
xin hãy ngẩng lên mỗi sáng,
đón bình minh như đón Mẹ trở lại từ phía mặt trời.
Hãy
để nước mắt rơi –
như một cách Mẹ được ôm về lần nữa,
trong khoảnh khắc ta buông lòng và để trái tim trả lời thay môi miệng.
Vì
cuối cùng, ta sống được đến hôm nay
cũng là nhờ một người đã từng
ôm
trọn cả thế giới này cho ta bằng đôi tay bé nhỏ của Mẹ.
Và
có lẽ…
đi hết một đời,
ta mới hiểu rằng:
Mẹ không ở phía sau nữa,
Mẹ đã hoá bình minh ở
phía trước để đợi ta bước tới. 🌅
(Quang Đặng - YM, 30.11.2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét